VIẾT BÀI VĂN TẢ SÂN Trường giờ ra chơi
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong quãng đời học sinh, em đã được học với nhiều thầy cô khác nhau, nhưng người để lại trong em nhiều ấn tượng nhất chính là cô Nga – cô giáo dạy tiếng Anh khi em còn học lớp 6.
Khi ấy cô mới 26 tuổi, còn rất trẻ và tràn đầy sức sống. Cô có dáng người cao, thon gọn, bước đi nhẹ nhàng và tự tin. Mái tóc cô hơi xoăn, buông nhẹ xuống vai, trông rất dịu dàng và hiện đại. Khuôn mặt cô trái xoan, làn da trắng hồng, đôi mắt sáng và nụ cười tươi luôn khiến cô trở nên thật gần gũi, thân thiện.
Phong cách thời trang của cô Nga cũng rất đẹp và tinh tế. Mỗi ngày đến lớp, cô thường mặc những chiếc áo sơ mi thanh lịch kết hợp với chân váy dài hoặc quần tây, vừa trẻ trung vừa nghiêm túc. Thỉnh thoảng vào những buổi lễ, cô mặc tà áo dài màu pastel nhẹ nhàng, khiến ai nhìn cũng phải khen ngợi vì cô thật duyên dáng. Cách ăn mặc của cô thể hiện sự chỉnh chu, tươi tắn và luôn tràn đầy năng lượng tích cực.
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm, đặc biệt là khi cô nói tiếng Anh – nghe rất chuẩn và cuốn hút. Trong giờ học, cô luôn tạo không khí vui vẻ bằng những trò chơi hay bài hát tiếng Anh, giúp chúng em tiếp thu bài dễ dàng hơn. Cô luôn kiên nhẫn chỉ bảo, không quát mắng học sinh bao giờ.
Em rất quý mến và biết ơn cô Nga. Dù giờ đã lên lớp khác, không còn được học cô nữa, nhưng hình ảnh người cô cao, tóc xoăn nhẹ, mặc áo dài duyên dáng và luôn nở nụ cười dịu dàng ấy sẽ mãi là kỷ niệm đẹp trong tim em.
Olm chào em, lớp 5 chưa học phân tích văn thơ, em nhé.
Để nguyên là núi giữa trời đó là non
Thêm sắc mẹ đội nắng nôi giữa trời đó là nón
Vậy từ để nguyên là từ non.
Câu 1:
True
false
Câu 2:
Last Sunday, I went to the park with my friends.
We played football and flew kites.
Then it rained, so we ran under a big tree.
We laughed and took some photos.
It was a happy day for us.
Trog cuộc sống, có những người chỉ đến rồi đi, nhưng mẹ là người ở lại mãi bên ta – âm thầm, lặng lẽ, che chở và yêu thương không điều kiện. Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là ngọn đèn soi sáng tâm hồn, là dòng suối mát lành tưới tắm cho em lớn lên từng ngày. Mẹ em là một giáo viên cấp ba – người đã dành cả tuổi xuân cho bục giảng và cho những thế hệ học trò thân yêu.
Mẹ em năm nay 38 tuổi. Mẹ có dáng người cao và thanh mảnh, bước đi nhẹ nhàng, toát lên vẻ tự tin và duyên dáng. Mái tóc mẹ đen óng, thường được búi gọn gàng sau gáy khi lên lớp. Khuôn mặt mẹ hiền từ, sáng rạng rỡ mỗi khi mẹ cười. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng em là đôi mắt mẹ – đôi mắt vừa nghiêm nghị, vừa dịu dàng, chứa đựng bao yêu thương. Bàn tay mẹ mềm mại và ấm áp, dù đã đôi chút chai sạn vì năm tháng cầm phấn, vẫn là bàn tay dịu dàng nhất mà em từng nắm.
Mẹ làm nghề dạy học, một công việc vất vả mà cao quý. Mỗi sáng, mẹ dậy thật sớm soạn giáo án, chuẩn bị bài giảng thật chu đáo. Lên lớp, mẹ tận tâm giảng dạy cho học sinh, không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người. Buổi chiều về, dù đã mệt, mẹ vẫn dành thời gian hỏi han việc học của em, sửa lại từng nét chữ, hướng dẫn em làm từng bài toán. Giọng mẹ ấm và nhẹ như làn gió sớm, mỗi lời mẹ nói đều khiến em thêm yêu việc học hơn.
Em yêu mẹ không chỉ vì mẹ là người mẹ dịu dàng, mà còn vì mẹ là người thầy mẫu mực. Mẹ đã dạy cho em biết yêu thương, biết cố gắng và biết sống có trách nhiệm. Khi em buồn hay gặp thất bại, mẹ không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên nhủ, giúp em mạnh mẽ hơn. Mẹ luôn nói: “Không có con đường nào dễ dàng, chỉ có những người kiên trì mới đến được thành công.”
Mẹ ơi, con biết rằng con chưa thể nói hết lòng biết ơn của mình. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, con luôn tự hào vì có một người mẹ vừa dịu dàng, vừa trí tuệ, vừa bao dung đến thế. Mẹ không chỉ là bông hoa đẹp giữa đời thường, mà còn là ngọn đèn sáng dẫn lối cho con giữa dòng đời rộng lớn. Dù mai này con có đi xa, hình bóng mẹ trong tà áo dài trắng, với nụ cười hiền và bàn tay ấm áp, sẽ mãi là ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất trong trái tim con.
ỷy
lớp m mà còn tả cái này