Viết một bài văn tả về người mẹ của em
K
Khách
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
TV
1
NQ
Nguyễn Quốc Đạt
CTVVIP
6 tháng 11 2025
Câu "học thầy không tày học bạn" có nghĩa là việc học từ bạn bè cũng quan trọng và bổ ích, thậm chí có thể hiệu quả tương đương hoặc hơn trong một số trường hợp, chứ không phải phủ nhận hoàn toàn vai trò của thầy cô. Câu này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc học hỏi từ nhiều nguồn khác nhau, không chỉ giới hạn trong lớp học hay sách vở mà còn từ những người xung quanh.
6 tháng 11 2025
Khi nhìn những cậu bé, cô bé ở vùng thiên tai phải đối mặt với khó khăn, lòng tôi dâng lên sự xót xa và thương cảm. Mong rằng các mầm non ấy sẽ sớm vượt qua gian nan để đón một tương lai tươi sáng hơn.
GB
1
6 tháng 11 2025
Ngày ấy, khi những cơn mưa rào mùa hạ còn vương vấn trên từng tán lá, Mai – một cô bé lớp 5 với mái tóc tết đuôi sam và đôi mắt tròn xoe – vẫn thường ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ngắm nhìn chiếc hộp đồ chơi cũ kĩ. Trong đó là cả một thế giới thu nhỏ của cô bé, với những người bạn bằng nhựa, bằng bông đã gắn bó suốt bao năm. Một buổi tối, sau khi bà kể xong câu chuyện cổ tích về vương quốc diệu kì, Mai đi ngủ với chiếc hộp đồ chơi đặt ngay ngắn trên bàn học. Đêm đến, một vệt sáng lung linh lướt qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào chiếc hộp. Mai tỉnh giấc, dụi mắt nhìn. Ô kìa! Chiếc hộp đồ chơi đang phát ra một thứ ánh sáng huyền ảo, và những món đồ chơi bỗng lớn dần, lớn dần, tràn ngập căn phòng. Cô bé ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời, rồi bất chợt, cô thấy cơ thể mình đang nhỏ lại, nhỏ lại, cho đến khi chỉ còn bằng một nửa chiếc búp bê. Mai bước ra khỏi chiếc hộp đồ chơi, đặt chân lên một tấm thảm trải nhà mềm mại như cỏ. Trước mắt cô là một thế giới hoàn toàn khác. Búp bê công chúa Lọ Lem đang nhảy múa cùng các chàng lính chì dũng cảm. Gấu bông Pooh thì đang nhấm nháp mật ong với bạn thỏ trắng. Cả những chiếc ô tô đồ chơi cũng đang đua nhau chạy trên những con đường được kẻ vạch bằng dây len màu sắc. Mai nhận ra mình đang ở trong thế giới đồ chơi của chính mình. Cuộc phiêu lưu của Mai bắt đầu khi cô gặp Thỏ Bông. Thỏ Bông buồn bã kể rằng, ông trùm Đất Nặn – một kẻ ích kỉ và độc đoán – đã dùng phép thuật để đóng băng toàn bộ tiếng cười và âm nhạc của thế giới này. Mọi người ở đây giờ chỉ sống trong sự im lặng và buồn bã. Mai, với trái tim dũng cảm của một đứa trẻ, đã quyết định giúp các bạn đồ chơi. Cùng với Thỏ Bông, Mai lên đường đi tìm ông trùm Đất Nặn. Trên đường đi, họ phải vượt qua khu rừng đồ chơi bị bỏ quên, nơi những con gấu Teddy già nua sống trong nỗi cô đơn. Mai đã kể cho chúng nghe những câu chuyện cổ tích vui vẻ, khiến chúng cười trở lại. Họ cũng phải băng qua con sông nhựa khổng lồ, nơi những chú cá gỗ bơi lội trong sự ảm đạm. Mai đã hát những bài hát thiếu nhi, thổi vào đó luồng sinh khí mới. Đến được vương quốc Đất Nặn, Mai và Thỏ Bông phải đối mặt với những thử thách cuối cùng. Họ phải giải mã những câu đố của ông trùm, vốn là những câu hỏi hóc búa về tình bạn và lòng dũng cảm. Mai, với sự thông minh và lòng tốt của mình, đã vượt qua tất cả. Cô bé đứng trước ông trùm Đất Nặn, nhưng thay vì đấu tranh, Mai đã kể cho ông nghe về những kí ức vui vẻ, về tình bạn, và về những điều tốt đẹp trong cuộc sống mà ông đã quên mất. Ông trùm Đất Nặn, kẻ từng một thời chỉ biết đến sự cô đơn, đã cảm nhận được sự ấm áp từ trái tim của Mai. Nước mắt của ông lăn dài, làm tan chảy phép thuật băng giá. Tiếng cười và âm nhạc lại vang vọng khắp thế giới đồ chơi. Mọi người đều hò reo, cảm ơn Mai. Sáng hôm sau, Mai tỉnh giấc trên giường, thấy chiếc hộp đồ chơi của mình vẫn ở đó, nhưng lần này, nó không còn là một chiếc hộp cũ kĩ nữa. Trên tay cô là một chiếc kẹp tóc hình hoa sen, món quà mà Thỏ Bông đã tặng. Mai mỉm cười, biết rằng đó không phải là một giấc mơ. Cuộc phiêu lưu vào thế giới đồ chơi đã dạy cho cô bé về lòng tốt, sự dũng cảm và sức mạnh của tình bạn.
HP
7
PT
Phạm Thị Hồng
VIP
6 tháng 11 2025
- Tháng 1: tiền điện = 0,5 tỉ đồng
- Từ tháng 2 → tháng 5 (4 tháng): dùng ít hơn 20%,
→ tiền điện mỗi tháng = 0,5 × 80% = 0,4 tỉ đồng
Tổng 5 tháng:
= 0,5 + (0,4 × 4)
= 0,5 + 1,6
= 2,1 tỉ đồng
Trog cuộc sống, có những người chỉ đến rồi đi, nhưng mẹ là người ở lại mãi bên ta – âm thầm, lặng lẽ, che chở và yêu thương không điều kiện. Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là ngọn đèn soi sáng tâm hồn, là dòng suối mát lành tưới tắm cho em lớn lên từng ngày. Mẹ em là một giáo viên cấp ba – người đã dành cả tuổi xuân cho bục giảng và cho những thế hệ học trò thân yêu.
Mẹ em năm nay 38 tuổi. Mẹ có dáng người cao và thanh mảnh, bước đi nhẹ nhàng, toát lên vẻ tự tin và duyên dáng. Mái tóc mẹ đen óng, thường được búi gọn gàng sau gáy khi lên lớp. Khuôn mặt mẹ hiền từ, sáng rạng rỡ mỗi khi mẹ cười. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng em là đôi mắt mẹ – đôi mắt vừa nghiêm nghị, vừa dịu dàng, chứa đựng bao yêu thương. Bàn tay mẹ mềm mại và ấm áp, dù đã đôi chút chai sạn vì năm tháng cầm phấn, vẫn là bàn tay dịu dàng nhất mà em từng nắm.
Mẹ làm nghề dạy học, một công việc vất vả mà cao quý. Mỗi sáng, mẹ dậy thật sớm soạn giáo án, chuẩn bị bài giảng thật chu đáo. Lên lớp, mẹ tận tâm giảng dạy cho học sinh, không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người. Buổi chiều về, dù đã mệt, mẹ vẫn dành thời gian hỏi han việc học của em, sửa lại từng nét chữ, hướng dẫn em làm từng bài toán. Giọng mẹ ấm và nhẹ như làn gió sớm, mỗi lời mẹ nói đều khiến em thêm yêu việc học hơn.
Em yêu mẹ không chỉ vì mẹ là người mẹ dịu dàng, mà còn vì mẹ là người thầy mẫu mực. Mẹ đã dạy cho em biết yêu thương, biết cố gắng và biết sống có trách nhiệm. Khi em buồn hay gặp thất bại, mẹ không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên nhủ, giúp em mạnh mẽ hơn. Mẹ luôn nói: “Không có con đường nào dễ dàng, chỉ có những người kiên trì mới đến được thành công.”
Mẹ ơi, con biết rằng con chưa thể nói hết lòng biết ơn của mình. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, con luôn tự hào vì có một người mẹ vừa dịu dàng, vừa trí tuệ, vừa bao dung đến thế. Mẹ không chỉ là bông hoa đẹp giữa đời thường, mà còn là ngọn đèn sáng dẫn lối cho con giữa dòng đời rộng lớn. Dù mai này con có đi xa, hình bóng mẹ trong tà áo dài trắng, với nụ cười hiền và bàn tay ấm áp, sẽ mãi là ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất trong trái tim con.