K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

(4 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: Sống mòn       Tóm tắt: “Sống mòn” là cuốn tiểu thuyết của nhà văn hiện thực Nam Cao, viết trước Cách mạng tháng Tám về đề tài người trí thức tiểu tư sản. Nhân vật chính là Thứ − một thanh niên được học hành, có hoài bão, chí hướng. Sau khi lấy được bằng Thành chung, y vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh. Nhưng...
Đọc tiếp

(4 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: 

Sống mòn

       Tóm tắt: “Sống mòn” là cuốn tiểu thuyết của nhà văn hiện thực Nam Cao, viết trước Cách mạng tháng Tám về đề tài người trí thức tiểu tư sản. Nhân vật chính là Thứ − một thanh niên được học hành, có hoài bão, chí hướng. Sau khi lấy được bằng Thành chung, y vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh. Nhưng sau 3 năm, vì nghéo khó, bệnh tật, y phải về quê, chịu cảnh thất nghiệp. Rồi Thứ lên Hà Nội dạy ở một trường tư do Đích − anh họ đồng thời cũng là bạn của Thứ cùng vợ chưa cưới là Oanh mở ở ngoại thành Hà Nội. Cùng dạy với Thứ, Oanh còn có San. Cuộc sống của họ đều khó khăn. Thứ nhận thấy kiếp sống nghèo khổ đã làm thui chột ước mơ, hoài bão và đẩy y cùng những người xung quanh đến cảnh “sống mòn”, trở nên ti tiện, nhỏ nhen. Nghỉ hè, Thứ về quê và phải đối mặt với những chuyện rắc rối của gia đình. Khi y quay trở lại Hà Nội thì trường phải đóng cửa vì thành phố luôn trong tình trạng báo động, Đích đang hấp hối trên giường bệnh,... Thứ đành trở về quê. Đoạn trích dưới đây là phần cuối của tiểu thuyết.

       Thứ đứng tựa mạn tàu... Người ta không thể ước ao một buổi sáng đẹp hơn. Trời xanh lơ, tươi màu như vừa mới quét sơn. Một vài túm mây trắng, lửng lơ. Không gian như rộng quang ra. Ánh nắng chan hòa và rực rỡ. Nhưng Thứ buồn... Y nhìn đằng sau, Hà Nội lùi dần như muốn bỏ y. Đời y cũng lùi dần. Biết bao nhiêu là ước vọng cao xa khi còn ngồi trên ghế nhà trường! Cái đầu tóc mới nuôi có bao giờ thèm mong sau này làm một ông phán tầm thường, mắt cận thị và lưng gù, tháng tháng lĩnh lương vê nuôi vợ, nuôi con? Y sẽ đỗ thành chung, y sẽ đỗ tú tài, y sẽ vào đại học đường, y sang Tây,... Y sẽ thành một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình. Ra khỏi trường, y thấy mình gần như là một phế nhân. Vào Sài Gòn, y đã làm một kẻ lông bông. Tuy vậy, mấy năm ở Sài Gòn cũng là một quãng thời gian đẹp của y. Ít ra, y cũng hăm hở, y đã náo nức, y đã mong chờ. Y đã ghét và yêu. Y đã say mê. Y đã ngồi ở thư viện không biết mỏi lưng và đón một dịp đi Pháp không biết nản... Về Hà Nội, y sống rụt rè hơn, sẻn so hơn, sống còm rom. Y chỉ còn dám nghĩ đến chuyện để dành, chuyện mua vườn, chuyện làm nhà, chuyện nuôi sống y với vợ con y. Nhưng cũng chưa đến nỗi hỏng cả mười phần. Ít ra, y cũng còn làm được một việc gì, còn kiếm nổi bát cơm của mình ăn. Nhưng nay mai, mới thật buồn. Y sẽ chẳng có việc gì làm, y sẽ ăn bám vợ! Đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra ở một xó nhà quê. Người ta sẽ khinh y, vợ y sẽ khinh y, chính y sẽ khinh y. Rồi y sẽ chết mà chưa làm gì cả, chết mà chưa sống!... Nghĩ thế y thấy nghẹn ngào, thấy uất ức vô cùng! Không! Y sẽ không chịu về quê. Ý sẽ đi bất cứ đâu, mặc rủi may, sống bất cứ thế nào và chết thế nào cũng được. Chết là thường. Chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã. Y sẽ đi và bất cần tất cả!... Nhưng mà Hà Nội vẫn lùi dần, lùi dần... và đời y cũng lùi dần. Y đang lùi về một xó nhà quê. Con tàu chở y về. Y cưỡng lại làm sao, bởi vì y đang ở trên con tàu đó. Chiều hôm nay, về đến nhà, y sẽ bảo Liên rằng trường đã vỡ rồi, y hết kế sinh nhai, y sẽ ra đi, sẽ đi liều,… Liên sẽ vuốt tóc y, xoa đầu y, vỗ về y vào bảo rằng y sẽ chẳng đi đâu. Và y sẽ chẳng đi đâu... Ấy! Cái đời y là vậy! Y biết thế! Y nhu nhược quá, hèn yếu quá! Y không bao giờ cưỡng lại (...) Y chỉ để mặc con tàu mang đi.

       Hà Nội vẫn lùi dần, lùi dần,... và bây giờ thì xa rồi, khuất hẳn rồi. Hai bên bờ sông, lần lượt qua những đồng ruộng và những khóm tre, những làng mạc xo ro, những người nhà quê bao nhiêu đời nay đương đánh vật nhau với đất. Trên những bãi sông kia, trong những làng mạc, những khóm xanh xanh kia, có biết bao nhiêu người sống như y, không bao giờ dám cưỡng lại đời mình. Đời họ là một đời tù đày. Nhưng cũng như một con trâu, họ vẫn cắm cúi kéo cày, ăn cỏ, chịu roi. Ở bên kia những cánh đồng bùn lầy, là rừng xanh, cuộc sống tự do, cỏ ngập sừng. Con trâu có lẽ cũng biết vậy, nhưng chẳng bao giờ nó dám đi, chẳng bao giờ nó dám dứt đứt sợi dây thừng. Cái gì giữ con trâu lại ở đồng bằng và ngăn người ta đến một cuộc đời rộng rãi hơn, đẹp đẽ hơn? Ấy là thói quen, lòng sợ hãi sự đổi thay, sợ hãi những cái gì chưa tới. Ấy thế mà trên đời này lại chẳng có cái gì tới hai lần. Sống tức là thay đổi...

       Bên cạnh Thứ, một anh chàng nhà quê trẻ tuổi, mượn được tờ báo của một kẻ đồng hành, mở ra, ề à đọc cho mấy người nhà quê khác nghe chung. Thứ nhớ đến cuộc chiến tranh ghê gớm hiện thời. Bao nhiêu người chết! Bao nhiêu thành phố tan nát! Cái thảm sông máu, núi thây thật là rùng rợn. Nhân loại lên cơn sốt rét, đang quằn quại, nhăn nhó, rên la, tự mình lại cắn mình, tự mình lại xé mình, để đổi thay. Cái gì sẽ trồi ra? Lòng Thứ đột nhiên lại hé ra một tia sáng mong manh. Thứ lại thấy hi vọng một cách vu vơ. Sau cuộc chiến tranh này, có lẽ cuộc sống sẽ dễ dàng hơn... đẹp đẽ hơn... Nhưng y lại đỏ mặt ngay. Người ta chỉ được hưởng những cái gì mình đáng hưởng thôi. Y đã làm gì chưa?

(Tuyển tập Nam Cao, tập 2, NXB Văn học, 2005, tr.331-334)

Chú thích: Bằng Thành chung: Bằng cấp cho người thi đỗ hết cấp cao đẳng tiểu học thời Pháp thuộc, tương đương với bằng tốt nghiệp trung học cơ sở ngày nay.

Câu 1. Xác định điểm nhìn của người kể chuyện trong văn bản.

Câu 2. Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là gì?

Câu 3. Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn trích sau: Nhưng nay mai, mới thật buồn. Y sẽ chẳng có việc gì làm, y sẽ ăn bám vợ! Đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra ở một xó nhà quê. Người ta sẽ khinh y, vợ y sẽ khinh y, chính y sẽ khinh y. Rồi y sẽ chết mà chưa làm gì cả, chết mà chưa sống!...

Câu 4. Nhận xét về cuộc sống và con người của nhân vật Thứ được thể hiện trong đoạn trích.

Câu 5. Nêu suy nghĩ của anh/ chị về một triết lí nhân sinh được rút ra từ văn bản?

107
14 tháng 12 2025

Câu 1. Điểm nhìn của người kể chuyện là


Người kể chuyện ngôi thứ ba, nhưng đặt điểm nhìn trần thuật bên trong nhân vật Thứ, theo sát dòng ý nghĩ, cảm xúc, tâm trạng của nhân vật.




Câu 2. Ước mơ của nhân vật Thứ khi còn ngồi trên ghế nhà trường là


Thứ từng nuôi những ước mơ lớn lao:

– Đỗ Thành chung, đỗ Tú tài

– Vào đại học, sang Pháp

– Trở thành vĩ nhân, làm những việc lớn lao để thay đổi đất nước




Câu 3. Tác dụng của biện pháp tu từ là


Biện pháp tu từ liệt kê kết hợp ẩn dụ (“mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra”):

– Khắc họa sự tàn lụi dần dần của đời sống và nhân cách

– Nhấn mạnh bi kịch “sống mòn”: tồn tại vô nghĩa, bị khinh rẻ từ xã hội, gia đình và chính bản thân

– Gợi cảm xúc xót xa, bế tắc, uất ức cho nhân vật




Câu 4. Nhận xét về cuộc sống và con người nhân vật Thứ là


– Cuộc sống: nghèo khổ, bế tắc, không lối thoát

– Con người: có lý tưởng, ý thức rõ bi kịch của mình nhưng nhu nhược, thiếu bản lĩnh, không dám vượt thoát số phận


→ Thứ là hình ảnh tiêu biểu của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng, bị hoàn cảnh vùi dập, rơi vào bi kịch “sống mòn”.




Câu 5. Suy nghĩ về một triết lí nhân sinh rút ra từ văn bản là


– “Sống tức là thay đổi”.


Con người không nên cam chịu, buông xuôi trước hoàn cảnh; nếu không dám thay đổi, không hành động, con người sẽ rơi vào cảnh sống mòn – tồn tại vô nghĩa.


14 tháng 12 2025

Câu 1.

Điểm nhìn của người kể chuyện: Điểm nhìn hạn tri.


Câu 2.

Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là:

-đỗ thành chung, đồ tú tài, vào đại học đường, sang Tây và trở thành

-một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình.


Câu 3.

  • Biện pháp tu từ : điệp cấu trúc :Y sẽ..., Đời y sẽ.., ... sẽ khinh y, ... chết mà chưa...
  • Tác dụng:
  • Về mặt hình thức: tạo nên nhịp điệu gợi cảm cho câu văn.
  • Về mặt nội dung: nhấn mạnh những nhận thức, hình dung về cuộc sống mệt mỏi, vô nghĩa của nhân vật Thứ về tương lai phía trước của mình. Đồng thời, giúp người đọc có được hình dung cụ thể, rõ nét về cuộc sống của những người trí thức trong xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng Tám.


          Câu 4.

  • Cuộc sống của nhân vật Thứ: Cuộc sống đầy bi kịch, khó khăn, mòn mỏi trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình, không thực hiện được hoài bão của cuộc đời mình.
  •   Con người nhân vật Thứ: Là con người đầy hoài bão, khát vọng; con người có đời sống nội tâm phong phú, có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình.


         Câu 5.

Thông điệp rút ra: Sống chính là biết tự làm chủ bản thân và làm chủ cuộc đời mình. Đây là một triết lí sâu xa, bởi mỗi con người là một cá thể riêng biệt và ai cũng chỉ có một lần được sống. Vì thế, nếu không biết tự kiểm soát bản thân và định hướng cuộc đời, chúng ta sẽ đánh mất cơ hội được sống trọn vẹn và có ý nghĩa. Chỉ khi thực sự làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời, mỗi người mới có thể phát huy tối đa năng lực của mình, từ đó trở thành một người có ích cho xã hội.

4 tháng 11 2025

Dài chút nha các bạn tầm 2 trang

Mik đang cần gấp vào chiều nay r

Mik mới lớp 6 thôi

4 tháng 11 2025

Tui chiều nay thi òi , lo quá

R3
4 tháng 11 2025

bn cũng học THSC Kép à

4 tháng 11 2025

Mùa lũ lụt là thử thách lớn đối với con người, nhưng cũng là lúc bộc lộ rõ mối quan hệ giữa mỗi cá nhân với đất nước và cộng đồng. Trong bão lũ, nhiều người cùng nhau chia sẻ thực phẩm, cứu giúp người gặp nạn, góp sức dựng lại nhà cửa… Điều đó cho thấy con người không sống tách biệt mà luôn gắn bó với đồng bào, cùng chung tay bảo vệ quê hương.

Mối quan hệ này cũng thể hiện trách nhiệm công dân: khi đất nước gặp thiên tai, mỗi cá nhân đều có thể góp phần bằng những hành động nhỏ như ủng hộ, quyên góp hay tình nguyện giúp đỡ. Nhờ tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái, cộng đồng vượt qua khó khăn, củng cố niềm tin và sức mạnh tập thể.

Như vậy, mùa lũ lụt nhắc nhở chúng ta về vai trò của mỗi người trong cộng đồng và trách nhiệm với đất nước. Sống có trách nhiệm và biết sẻ chia chính là cách mỗi người góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn.

4 tháng 11 2025
  • Từ láy: quần quật, suốt
  • Tác dụng: nhấn mạnh sự lao động mệt nhọc và kéo dài.
4 tháng 11 2025

dung ơi t này, thư này

4 tháng 11 2025

cả a và b

4 tháng 11 2025

Đáp án đúng là: A: Nói giảm nói tránh

4 tháng 11 2025

Trong một năm thì em thích nhất là những ngày Tết. Bởi những ngày ấy, quê hương em khoác lên mình tấm áo mới thật tuyệt vời.

Khắp đường phố đã được dọn dẹp và trang trí lộng lẫy để mừng Tết đến. Những dải đèn lấp lánh, những băng rôn với khẩu hiệu chào mừng năm mới được treo ở khắp nơi. Trên các cửa hàng, quán xá là những tấm biển hiệu rực rỡ nhân dịp cuối năm.

Về nhà, đâu đâu cũng là không khí đoàn tụ ấm áp, khi những người con người cháu đi xa cả năm nay đã trở về. Tiếng cười nói hân hoan vang khắp từ đầu làng đến cuối xóm. Tiếng nhạc xuân xập xình từ đâu đó vọng lại, năm nào cũng nghe mà chẳng thấy chán. Thoảng trong không khí là mùi nén hương thơm, mùi bánh chưng được luộc chín, mùi nấu cỗ của mọi nhà… Người người đi lại trên đường đều thảnh thơi và vui vẻ. Gặp ai cũng mỉm cười và dành cho nhau những lời chúc may mắn nhất. Đám trẻ con thì xúng xính áo quần mới, tay cầm bao lì xì, tay cầm bánh kẹo chạy đi chơi suốt cả ngày. Còn người lớn thì túm lại bên chén trà để tâm sự về một năm đã qua.

Đó chính là ngày Tết ở quê hương em đó. Tuy giản dị nhưng ấm cúng và hạnh phúc vô cùng.

4 tháng 11 2025
Trong không khí rộn ràng của những ngày cuối năm, em lại bồi hồi nhớ về những hoạt động trải nghiệm đáng nhớ trong dịp Tết Nguyên đán vừa qua. Đó không chỉ là những khoảnh khắc vui vẻ mà còn là những bài học về truyền thống và tình thân gia đình. Mở đầu cho chuỗi ngày Tết rộn ràng, không thể không nhắc đến hoạt động dọn dẹp và trang trí nhà cửa. Khác với mọi năm chỉ phụ mẹ những việc lặt vặt, Tết năm nay, em đã chủ động đảm nhận việc lau chùi bàn thờ, sắp xếp lại phòng khách và cùng bố mẹ trang trí cây đào, cây quất. Cảm giác được tự tay làm mọi thứ, nhìn ngôi nhà dần khoác lên mình tấm áo mới, sạch sẽ và ấm cúng vô cùng ý nghĩa. Hoạt động mà em mong chờ nhất chính là gói bánh chưng cùng đại gia đình vào chiều 29, 30 Tết. Cả nhà quây quần bên nhau, người vo gạo nếp, người đãi đỗ xanh, người thái thịt, và em thì hào hứng học cách gói bánh vuông vức bằng lá dong xanh mướt. Mùi lá dong, mùi gạo nếp, mùi thịt mỡ quyện vào nhau tạo nên một hương vị Tết rất riêng, rất truyền thống. Đêm đó, em còn được thức trông nồi bánh chưng sôi ùng ục bên bếp lửa hồng, vừa nướng khoai, vừa nghe ông kể chuyện ngày xửa ngày xưa. Khoảnh khắc ấy thật bình yên và ấm áp, tình cảm gia đình dường như được thắt chặt hơn. Sáng mùng Một Tết, sau khi mặc quần áo mới, em cùng bố mẹ đi chúc Tết họ hàng. Em được nhận những phong bao lì xì đỏ thắm cùng những lời chúc may mắn, mạnh khỏe. Em cũng học được cách nói những lời chúc tốt đẹp đến ông bà, cô chú, và cảm thấy mình đã lớn hơn, biết quan tâm đến mọi người. Một trải nghiệm thú vị khác là được cùng mấy anh chị trong xóm đi chợ Tết. Chợ quê ngày Tết đông vui và náo nhiệt lạ thường. Chúng em đi dạo khắp các gian hàng bán bánh kẹo, đồ trang trí, hoa quả, và cảm nhận rõ rệt không khí xuân đang len lỏi khắp nơi. Em còn được mẹ "hào phóng" cho tiền mua vài món đồ mình thích, điều mà ngày thường hiếm khi có được. Những hoạt động trải nghiệm trong dịp Tết không chỉ mang lại niềm vui, sự háo hức mà còn giúp em hiểu thêm về giá trị của Tết cổ truyền dân tộc. Đó là dịp để sum họp gia đình, để thể hiện lòng hiếu thảo, sự quan tâm và giữ gìn những nét đẹp văn hóa truyền thống. Em sẽ luôn trân trọng và nhớ mãi những kỷ niệm đẹp đẽ này.
3 tháng 11 2025

văn 8,5 điểm mà, giỏi đấy

3 tháng 11 2025

ko nhưng bí ý tưởng mà hhhhhuhuhuuuuuuuhhhhhhhuuuu !!!