em có suy nghĩ j về hành động của Nhím trong câu chuyện những chiếc áo ấm
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo nhé:
Em đã được nghe rất nhiều truyện thần thoại, cổ tích, ngụ ngôn,...Mỗi chuyện lại cho em nhiều điều bổ ích, giúp em hiểu được cuộc sống của những người nông dân nghèo khổ, đáng thương, hiểu được lòng dạ của kẻ ác trong xã hội. Nhưng truyện mà em thích nhất là truyện "Cây khế".
Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam - Hà Nội
Thông thường, sau những ngày tháng học tập và lao động mệt mỏi, con người thường tìm đến những chuyến du lịch để tìm lại sự cân bằng, thư thái. Đối với em, chuyến du lịch với bạn bè lớp 6A là những kỷ niệm và hành trang đáng nhớ. Đến tận bây giờ, em vẫn không thể nào quên được chuyến du lịch vui vẻ và bổ ích ấy.
Nhân ngày nghỉ Tết dương lịch, lớp em đã tổ chức một chuyến đi du lịch ở khu K9 và Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam tại Hà Nội. Cả lớp và cô giáo chủ nhiệm ai cũng vui bởi vì sau kỳ thi căng thẳng chúng em sẽ có những giây phút vui chơi và nô đùa cùng nhau. Tất cả lịch trình và địa điểm em chúng em đều đã nắm rõ, chắc hẳn chuyến du lịch sẽ rất vui và bổ ích.
Buổi tối hôm ấy, em đã rất hồi hộp và chờ đợi chuyến du lịch ngày hôm sau. Những thực phẩm và dụng cụ cần thiết em đã chuẩn bị rất kĩ. Hôm sau, em thức dậy vào lúc 5 giờ để vệ sinh cá nhân, mọi thứ đã sẵn sàng. Đúng 5:30, chúng em bắt đầu đến trường tập trung, chiếc xe du lịch đã đến đón chúng em, cuộc hành trình đã bắt đầu.
Ngồi trên xe, chúng em trò chuyện với nhau rất vui và dự đoán về chuyến du lịch sắp tới. Hướng dẫn viên du lịch của chúng em là chú Minh – một người rất vui tính và thân thiện. Chú đang nói cho chúng em nghe rất nhiều câu chuyện về địa điểm du lịch của lớp, bên cạnh đó, chúng em còn được thư giãn bằng một trò chơi mà chú Minh đã đưa ra, đó chính là “Lắng nghe và ghi nhớ” . Khi nghe chú thuyết trình về địa điểm du lịch, chúng em phải ghi nhớ, những ý chính, rồi khi được chú hỏi lại, bạn nào trả lời đúng sẽ được nhận quà. Em thấy đây là một trò chơi rất bổ ích, giúp chúng em ghi nhớ và có thêm nhiều hiểu biết về những địa điểm du lịch mà chú đã hướng dẫn.
Cuối cùng cũng đến nơi, khung cảnh ở đây thật tuyệt làm sao! Những đồi núi hùng vĩ, cây cối trên núi thì xanh tươi mượt mà, những làn gió lướt nhẹ làm cho chúng đung đưa như đang rì rầm trò chuyện. Chúng em được ghé thăm khu di tích lịch sử K9, ở đó có rất nhiều binh sĩ, các chú trông rất oai phong và trang trọng. Cô giáo chủ nhiệm lớp và chú Minh đã dẫn chúng em đến tham quan ngôi nhà xưa của Bác Hồ, ngôi nhà thật đẹp và đã được sửa sang lại. Sau khi tham quan các khu di tích lịch sử, tất cả các bạn trong lớp đều cảm thấy đói nên chúng em được đi ăn trưa và nghỉ ngơi. Chúng em được dẫn đến nhà hàng “Quê Hương” để ăn trưa, đồ ăn ở đây rất ngon và đầy đủ chất dinh dưỡng. Sau khi ăn trưa, cả lớp được chú Minh dẫn đến một địa điểm để mua quà lưu niệm và các món đồ ăn vặt, em đã mua một vài món quà xinh xinh để mang về tặng cho gia đình. Sau khi ăn nhẹ và mua quà, chúng em trở về khách sạn đã được thuê để nghỉ trưa kết thúc một buổi sáng thật vui và ý nghĩa.
Một buổi chiều đẹp trời lại đến, lớp chúng em lại được tham quan một địa điểm nữa đó chính là “ Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam”. Vừa đến nơi, chúng em đã được chụp một bức ảnh kỉ niệm. Vào tham quan tháp Chăm, Đền Cổ và một số ngôi nhà của người dân tộc khác. Đi một vòng quanh khu di tích, chúng em đã dừng chân ở một bãi cỏ trống rất xanh và rộng, trên bãi cỏ đó có những đồ dùng cần thiết để cho chúng em chơi – thì ra là cô giáo và chú Minh đã chuẩn bị. Mỗi tổ sẽ tham gia một trò chơi, đội nào thắng cuộc sẽ giành được những món quà. Mọi người ai cũng chơi thật hào hứng và vui vẻ.
Chẳng mấy mà đã kết thúc một ngày, chúng em phải trở về nhà. Trước khi lên xe, chú Minh đã chào tạm biệt chúng em và chúc lớp có thật nhiều thành tích cao trong học tập. Thế là một chuyến du lịch bổ ích đã khép lại, hôm ấy, phải rất muộn em mới về đến nhà. Em đã kể cho mọi người nghe về chuyến du lịch rất vui của mình cùng với các bạn, qua đây em cảm thấy mình trưởng thành và có thêm được nhiều những kiến thức bổ ích. Hi vọng rằng trong tương lai em sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với các bạn trong lớp.
Chuyến đi đó đã giúp chúng em của mở rộng tầm hiểu biết của mình, thêm nữa còn tăng thêm tình đoàn kết giữa các bạn trong lớp với nhau. Tất cả sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp in dấu trong tâm trí của mỗi thành viên trong lớp. Đối với bản thân em, đây là một chuyến hành trình cũng như một lần trải nghiệm đáng nhớ nhớ mà không bao giờ em quên.
Trong bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Nguyễn Minh Châu, tình cảm của người con dành cho mẹ hiện lên rất sâu sắc và chân thành. Khi mẹ vắng nhà, em bé cảm nhận được sự lo lắng, bất an và trống trải. Qua đó, ta thấy tình mẫu tử thiêng liêng: mẹ là chỗ dựa vững chắc, là niềm an tâm của con. Tình cảm ấy vừa hồn nhiên, vừa tinh tế, thể hiện sự yêu thương, quan tâm và mong mẹ bình an. Bài thơ khiến người đọc cảm nhận được sự gắn bó và tình cảm ấm áp giữa mẹ và con.
Trong bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Nguyễn Minh Châu, tình cảm của người con dành cho mẹ hiện lên rất sâu sắc và chân thành. Khi mẹ vắng nhà, em bé cảm nhận được sự lo lắng, bất an và trống trải. Qua đó, ta thấy tình mẫu tử thiêng liêng: mẹ là chỗ dựa vững chắc, là niềm an tâm của con. Tình cảm ấy vừa hồn nhiên, vừa tinh tế, thể hiện sự yêu thương, quan tâm và mong mẹ bình an. Bài thơ khiến người đọc cảm nhận được sự gắn bó và tình cảm ấm áp giữa mẹ và con.
Câu 1:
- Truyện ngắn “Tuổi thơ không trở lại” được kể theo ngôi thứ nhất (người kể chuyện xưng “tôi”).
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể chuyện, kết hợp yếu tố miêu tả và biểu cảm).
Câu 2:
Ba của anh em nhân vật “tôi” từ chối cuộc gọi công việc vì ông muốn giữ lời hứa đưa các con đi xem xiếc và dành thời gian quý giá bên con, bởi ông hiểu rằng tuổi thơ của con sẽ không bao giờ trở lại.
Câu 3:
- Trạng ngữ: “Đã nhiều năm trôi qua”.
- Ý nghĩa của trạng ngữ: Xác định thời gian xảy ra sự việc được kể (thể hiện sự hồi tưởng, gợi cảm xúc hoài niệm về kỷ niệm trong quá khứ).
Câu 4:
Qua cách ứng xử của người cha, câu chuyện muốn gửi đến người đọc thông điệp về giá trị của tình thân và thời gian bên gia đình:
Hãy trân trọng những khoảnh khắc được ở bên con cái, bởi tuổi thơ của con sẽ trôi qua rất nhanh và không bao giờ quay lại.
Câu 5:
Những cảm xúc của nhân vật “tôi” được thể hiện:
- Cảm động, hạnh phúc vì được cha yêu thương, trân trọng.
- Biết ơn và luôn ghi nhớ giây phút ấm áp của tình cha con suốt cuộc đời.
Câu 6:
Chi tiết khiến em xúc động nhất là khi người cha nói: “Tuổi thơ thì sẽ không bao giờ trở lại.”
Bởi đó là lời nói giản dị nhưng chứa đựng tình yêu thương sâu sắc và sự thấu hiểu của người cha dành cho con. Câu nói nhắc nhở em biết trân trọng từng giây phút bên gia đình và những năm tháng tuổi thơ quý giá.
📝 Câu 1:
- Ngôi kể: Truyện được kể theo ngôi thứ nhất, nhân vật “tôi” là người trực tiếp kể lại câu chuyện.
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự kết hợp với biểu cảm, nhằm kể lại một kỷ niệm và bộc lộ cảm xúc sâu sắc.
🧠 Câu 2:
Ba của anh em nhân vật “tôi” từ chối cuộc gọi công việc vì ông muốn giữ lời hứa với các con, trân trọng khoảnh khắc bên gia đình. Ông hiểu rằng tuổi thơ là quãng thời gian quý giá, không thể quay lại, còn công việc thì có thể giải quyết sau.
📍 Câu 3:
- Trạng ngữ: “Đã nhiều năm trôi qua”
- Ý nghĩa: Trạng ngữ chỉ thời gian, nhấn mạnh sự lâu dài của ký ức và cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn sau nhiều năm.
💡 Câu 4:
Thông điệp của câu chuyện: Hãy trân trọng thời gian bên gia đình, đặc biệt là với con trẻ. Tuổi thơ là duy nhất và không thể trở lại, nên người lớn cần dành thời gian, tình yêu thương để vun đắp những ký ức đẹp cho con.
💓 Câu 5:
Hai cảm xúc nổi bật của nhân vật “tôi”:
- Biết ơn và xúc động trước sự hy sinh của ba dành cho anh em mình.
- Trân trọng và ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp ấy như một kỷ niệm ngọt ngào suốt đời.
😢 Câu 6:
Chi tiết khiến em xúc động nhất là câu nói của ba: “Tuổi thơ thì sẽ không bao giờ trở lại.”
Vì câu nói ấy thể hiện sự thấu hiểu và tình yêu sâu sắc của ba dành cho con. Nó khiến em nhận ra rằng những khoảnh khắc bên người thân là vô giá, và sự lựa chọn của ba đã tạo nên một ký ức đẹp, đầy cảm động cho cả gia đình.
đây
Câu 1. (0,5 điểm)
Bài thơ “Chiều đồng nội” được viết theo thể thơ bốn chữ.
Câu 2. (0,5 điểm)
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên:
- “Cánh chim bay xuống chiều”
- “Cỏ thơm cùng hoa dại”
- “Đàn trâu về chậm rãi”
(hoặc có thể nêu thêm: “Những giọt thu trong veo”, “Cánh cò trôi nhanh nhanh”, “Sóng lúa nhấp nhô”.)
Câu 3. (1,0 điểm)
Từ láy: “chậm rãi” (hoặc “nhấp nhô”, “mướt xanh”).
👉 Tác dụng: Từ láy giúp gợi tả nhịp điệu nhẹ nhàng, êm đềm của buổi chiều quê; thể hiện vẻ đẹp thanh bình, yên ả của cánh đồng thu.
Câu 4. (1,0 điểm)
- Bài thơ viết về khung cảnh đồng nội vào mùa thu.
- Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên hiện lên trong trẻo, êm đềm, mộc mạc mà rất nên thơ; thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả với quê hương, ruộng đồng.
Câu 5. (1,5 điểm)
Biện pháp tu từ: Nhân hoá – “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần.”
👉 Tác dụng: Làm cho cảnh vật trở nên sinh động, gần gũi; thể hiện sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên, gợi không khí đầm ấm, yên bình của buổi chiều quê.
Câu 6. (1,5 điểm)
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng ông chăn trâu, thả diều trên cánh đồng làng. Hương lúa thơm và làn khói bếp quen thuộc khiến em thêm yêu quê hương mình. Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu tha thiết với thiên nhiên, với cuộc sống bình dị nơi làng quê.
Đoạn thơ trích trong bài “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải là một trong những khúc ca tha thiết và xúc động nhất về lẽ sống, về khát vọng cống hiến của con người Việt Nam. Bài thơ được sáng tác vào năm 1980, khi nhà thơ đang nằm trên giường bệnh, chỉ ít lâu trước khi ông qua đời. Trong khoảnh khắc giữa ranh giới sống – chết ấy, Thanh Hải vẫn không than vãn, bi lụy mà cất lên tiếng hát trong trẻo, yêu đời, bày tỏ niềm tin vào cuộc sống và khát vọng dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc, cho con người.
Mở đầu đoạn thơ, điệp từ “Ta làm” được lặp lại hai lần trong hai câu thơ “Ta làm con chim hót / Ta làm một cành hoa” như một lời khẳng định mạnh mẽ về ước nguyện được sống có ích. Hình ảnh con chim hót và cành hoa đều rất nhỏ bé, giản dị nhưng lại chứa đựng vẻ đẹp và niềm vui của cuộc sống. Con chim cất tiếng hót góp vào bản giao hưởng thiên nhiên, còn cành hoa tỏa hương làm đẹp cho đời. Thanh Hải muốn hóa thân thành những điều bình dị ấy để dâng hiến, để góp phần làm cho cuộc sống quanh mình thêm tươi sáng, vui tươi.
Hai câu thơ tiếp theo “Ta nhập vào hòa ca / Một nốt trầm xao xuyến” gợi nên một tâm hồn khiêm nhường mà sâu sắc. Nhà thơ không mong muốn mình là nốt cao vang dội, nổi bật giữa bản nhạc đời, mà chỉ muốn là “một nốt trầm” – nhỏ bé, lặng lẽ nhưng không thể thiếu, làm cho bản hòa ca của cuộc sống thêm đầy đặn, sâu lắng và xúc động hơn. Qua đó, ta cảm nhận được quan niệm sống đẹp của Thanh Hải: con người dù nhỏ bé đến đâu cũng có thể góp phần làm nên ý nghĩa cho cuộc đời nếu biết sống có ích, biết hòa mình với cộng đồng.
Hai câu kết “Một mùa xuân nho nhỏ / Lặng lẽ dâng cho đời” là hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp, kết tinh tư tưởng của toàn bài thơ. “Mùa xuân nho nhỏ” không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sức sống, cho phần tinh túy mà con người cống hiến cho cuộc đời. Cái “nho nhỏ” ở đây thể hiện sự khiêm nhường, giản dị, nhưng lại chan chứa ý nghĩa nhân văn sâu sắc: mỗi người trong xã hội đều có thể làm nên mùa xuân của riêng mình – mùa xuân của niềm tin, của lao động, của sự cống hiến. Câu thơ “Dù là tuổi hai mươi / Dù là khi tóc bạc” cho thấy khát vọng ấy không bị giới hạn bởi tuổi tác hay thời gian. Dù khi còn trẻ trung tràn đầy sức sống hay khi đã xế chiều, con người vẫn muốn dâng hiến, vẫn muốn sống đẹp, sống có ích cho quê hương, cho đất nước.
Đoạn thơ ngắn gọn mà giàu sức gợi, mang âm hưởng nhẹ nhàng, trong sáng như một khúc hát ru tâm hồn. Qua những hình ảnh gần gũi, ngôn từ giản dị, Thanh Hải đã gửi gắm một triết lý sống vô cùng sâu sắc: hạnh phúc thật sự không nằm ở việc hưởng thụ, mà ở chỗ con người biết sống cống hiến, biết hòa mình vào tập thể, vào cuộc đời chung. Bài thơ vì thế không chỉ là lời giã biệt cuộc đời của một người nghệ sĩ, mà còn là lời nhắn nhủ chân thành gửi đến mỗi chúng ta hôm nay: hãy sống như một “mùa xuân nho nhỏ” – âm thầm, khiêm tốn nhưng chan chứa tình yêu thương và niềm tin vào cuộc sống.
Đoạn văn với 4 câu thơ ngắm gọn đã miêu tả được hình ảnh cánh diều đang bay trong không trung rộng lớn. Cánh diều là một hình ảnh vô cùng quen thuộc với tuổi thơ của mỗi người. Trong đoạn thơ cánh diều được miêu tả khi đang "no gió" cho thấy cánh diều đang bay rất cao, rất xa. Dường như cánh diều hòa mình vào gió tạo ra những âm thanh vui tai "Tiếng nó chơi vơi". Từ láy "chơi vơi" tạo ra một cảm giác lơ lửng, hờ hững cho thấy cánh diều đang bay lượn từ bên này sang bên khác vô cùng hăng say. Với trí tưởng tượng phong phú của mình, nhà thơ còn có một sự so sánh hết sức thú vị khi so sánh "diều là hạt cau/Phơi trên nong trời". Giờ đây bâu trời như một chiếc nong khổng lồ để những cánh diều cong cong phơi trên đó. Qua con mắt tài tình của nhà thơ, cánh diều hiện lên thật độc đáo và có sức gợi. Từ đó tạo được sự hứng thú cho bạn đọc.
- Gợi sự tự do, mơ mộng: Cánh diều tượng trưng cho những ước mơ, khao khát bay bổng của tuổi thơ, tự do bay lượn giữa không gian rộng mở.
- Gợi sự gắn bó với thiên nhiên: Nó gắn liền với những buổi chiều lộng gió trên cánh đồng hoặc triền đê, nơi trẻ em thỏa sức vui chơi, hò reo.
- Gợi sự bình yên, hồn nhiên: Đó là hình ảnh của những niềm vui giản dị, mộc mạc, không lo âu, vướng bận.
ko có gì
khum bít hình như bị vô cảm