5 sao
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Kính lúp là một thấu kính hội tụ hay một hệ ghép tương đương với thấu kính hội tụ có tiêu cự ngắn (cỡ vài cm).
15 - 5\(x\) = 40
5\(x\) = - 40 + 15
5\(x\) = - 25
\(x\) = - 25 : 5
\(x\) = - 5
Vậy \(x=-5\)
Olm chào em. Khi nhận được sự quan tâm, bảo ban, giúp đỡ, hỗ trợ... người biết nói cảm ơn sẽ luôn thành công hơn người khác. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và có những giây phút giao lưu thú vị cùng Olm, nhé.
\(a.121+\left(5x-21\right):4=127\)
\(\left(5x-21\right):4=6\)
\(5x-21=24\)
\(5x=45\)
\(x=9\)
\(b.260-2x+16=26\)
\(2x=250\)
\(x=125\)
b; 260 - 2\(x\) + 16 = 26
- 2\(x\) = 26 - 16 - 260
-2\(x\) = 10 - 260
- 2\(x\) = - 250
\(x=-250:\left(-2\right)\)
\(x\) = 125
Vậy \(x=125\)
Bài thơ "Buổi Sáng Nhà Em" của Trần Đăng Khoa tận dụng ngôn từ mộng mơ và hình ảnh sống động để tả lại cảnh buổi sáng tươi mới và hạnh phúc trong gia đình. Cảm nhận của em về bài thơ này là sự tận dụng khéo léo ngôn từ và mô tả sinh động đã làm nổi bật những chi tiết nhỏ bé trong cuộc sống hàng ngày, tạo nên một bức tranh hạnh phúc và ấm áp. Nhân vật "em" trong bài thơ trở thành nhà thơ tinh thần, nhìn thấy và ghi lại những khoảnh khắc giản dị mà đầy ý nghĩa. Hình ảnh của bà sân vấn chiếc khăn hồng, bố em xách điếu đi cày, mẹ em tát nước, cùng những hình ảnh của các con vật như mèo, gà, na, chuối được mô tả một cách tự nhiên và hài hước, tạo ra một không khí nhẹ nhàng và vui tươi. Đồng thời, em thấy rằng tác giả đã thành công trong việc làm cho độc giả cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc trong những điều đơn giản nhất của cuộc sống. Bức tranh về buổi sáng tinh khôi với những hoạt động hàng ngày đã tạo nên một bức tranh hòa mình vào không gian gia đình, nơi mà tình cảm và niềm vui được đặt lên hàng đầu.
Chắc hẳn ai trong đời cũng từng trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, từ niềm vui đến nỗi buồn. Những trải nghiệm này, dù tích cực hay tiêu cực, đều góp phần định hình con người ta. Với tôi, một trải nghiệm buồn sâu sắc đã để lại dấu ấn khó phai trong tâm trí, dạy tôi những bài học về sự mất mát và trân trọng những gì mình đang có.
Chuyện xảy ra vào một ngày hè oi ả, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp 6. Gia đình tôi quyết định đi nghỉ mát ở biển Nha Trang. Đối với một đứa trẻ thành phố như tôi, đây là một cơ hội tuyệt vời để khám phá thế giới bên ngoài. Tôi háo hức chuẩn bị mọi thứ, từ đồ bơi, kính râm đến những món đồ chơi cát yêu thích.
Ngày đầu tiên ở Nha Trang, tôi như lạc vào một thế giới khác. Bãi biển trải dài với cát trắng mịn, nước biển xanh biếc và những con sóng vỗ rì rào. Tôi thỏa thích tắm biển, xây lâu đài cát và chơi các trò chơi vận động cùng gia đình. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau dạo biển, ngắm trăng và thưởng thức những món hải sản tươi ngon.
Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu. Vào ngày thứ hai của chuyến đi, khi đang tắm biển, tôi bất cẩn để lạc mất chiếc vòng cổ bạc mà bà nội đã tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật. Chiếc vòng không chỉ là một món trang sức bình thường, mà nó còn chứa đựng tình cảm yêu thương và những kỷ niệm gắn bó giữa tôi và bà.
Khi phát hiện ra sự mất mát, tôi hoảng hốt chạy đi tìm kiếm khắp nơi. Tôi hỏi han những người xung quanh, lặn ngụp dưới nước để tìm kiếm, nhưng vô vọng. Nỗi thất vọng và buồn bã dâng trào trong lòng tôi. Tôi cảm thấy có lỗi với bà nội vì đã không giữ gìn cẩn thận món quà quý giá của bà.
Những ngày còn lại của chuyến đi, tôi không còn tâm trạng để vui chơi. Tôi luôn dằn vặt bản thân và cảm thấy hối hận vì sự bất cẩn của mình. Tôi biết rằng chiếc vòng cổ không thể thay thế được, và tôi đã đánh mất một phần quan trọng của tuổi thơ mình.
Sau chuyến đi, tôi trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu. Tôi kể cho bà nội nghe về sự việc, và bà đã ôm tôi vào lòng, an ủi: "Không sao đâu cháu ạ, của đi thay người. Quan trọng là cháu vẫn khỏe mạnh và bình an". Lời nói của bà giúp tôi nguôi ngoai phần nào nỗi buồn, nhưng tôi vẫn không thể quên được chiếc vòng cổ bạc và những kỷ niệm gắn bó với bà.
Trải nghiệm buồn này đã dạy tôi một bài học sâu sắc về sự mất mát và tầm quan trọng của việc trân trọng những gì mình đang có. Tôi nhận ra rằng những món đồ vật, dù có giá trị đến đâu, cũng không thể so sánh được với tình cảm gia đình và những kỷ niệm đẹp. Từ đó trở đi, tôi luôn cẩn thận hơn trong mọi việc và cố gắng trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh những người thân yêu.
Mặc dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyến đi Nha Trang năm ấy, tôi vẫn không khỏi cảm thấy buồn. Tuy nhiên, tôi cũng biết ơn trải nghiệm này vì nó đã giúp tôi trưởng thành hơn và biết yêu thương, trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống.
Đây là một số ý chính và kỹ thuật được sử dụng trong bài văn trên:
- Mở đầu: Giới thiệu về trải nghiệm buồn và tầm quan trọng của nó đối với người viết.
- Bối cảnh:
- Thời gian và địa điểm xảy ra sự việc: Một ngày hè ở Nha Trang.
- Nhân vật liên quan: Bản thân người viết, gia đình và bà nội.
- Diễn biến:
- Sự kiện chính: Người viết lạc mất chiếc vòng cổ bạc của bà nội.
- Cảm xúc: Hoảng hốt, thất vọng, buồn bã và có lỗi.
- Hành động: Tìm kiếm khắp nơi nhưng vô vọng.
- Kết luận:
- Bài học rút ra: Trân trọng những gì mình đang có và tình cảm gia đình.
- Suy ngẫm: Trải nghiệm buồn giúp người viết trưởng thành hơn.
Kỹ thuật:
- Sử dụng ngôn ngữ gợi cảm: Miêu tả Nha Trang với những hình ảnh tươi đẹp, đối lập với nỗi buồn của người viết.
- Thể hiện cảm xúc chân thật: Sử dụng những từ ngữ và chi tiết để diễn tả nỗi buồn, sự hối hận và tình cảm yêu thương đối với bà nội.
- Bài học ý nghĩa: Đưa ra những suy ngẫm sâu sắc về sự mất mát và giá trị của tình thân.
nhớ tick nhé
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!