Tôi kể với các bạn
Một màu trời đã lâu
Đó là một màu nâu
Bầu trời trong quả trứng
Không có gió có nắng
Không có lắm sắc màu
Một vòm trời như nhau:
Bầu trời trong quả trứng
Tôi chưa kêu “chiếp chiếp”
Chẳng biết tìm giun, sâu
Đói no chẳng biết đâu
Cứ việc mà yên ngủ...
Tôi cũng không hiểu rõ
Tôi sinh ra vì sao
Tôi đạp vỡ màu nâu
Bầu trời trong quả trứng
Bỗng thấy nhiều gió lộng
Bỗng thấy nhiều nắng reo
Bỗng tôi thấy thương yêu
Tôi biết là có mẹ
Đói, tôi tìm giun dế
Ăn no xoải cánh phơi...
Bầu trời ở bên ngoài
Sao mà xanh đến thế!
Trời xanh mà tôi nghĩ
Trời xanh mà tôi yêu
Trời xanh ấy mang theo
Cả nỗi lo nỗi sợ:
Tôi lo bão lo gió
Tôi sợ cắt sợ diều
Thoáng bóng nó nơi nào
Tôi nấp ngay cánh mẹ...
Nhưng ngoài trời xanh thế
Sao tôi lại ẩn đây!...
Khi đó tôi nghĩ ngay
Bầu trời trong quả trứng
Không có diều có cắt
Không có bão có mưa
Không biết đói biết no
Không bao giờ biết sợ...
Nhưng trời ấy chưa vỡ
Thì tôi cũng chẳng về
Tôi đâu còn như xưa
Tôi ngày nay đã lớn
Tôi ngồi trong chắc chật
Thế tôi cựa làm sao!
Còn nỗi nhớ gắt gao
Màu trời xanh này nữa
Nhớ anh em nhớ mẹ
Tôi nhớ vui nhớ buồn...
Biết bao điều lớn hơn
Nỗi lo và nỗi sợ
Này trời xanh tôi ở
Biết rằng tôi lớn khôn?
Câu 4
Hãy nhận xét về sự thay đổi trong nhận thức của chú gà con từ khi sống trong quả trứng đến khi ra ngoài bầu trời xanh
Câu 5
Theo em,vì sao chú gà con nói:
“Nhưng trời ấy chưa vỡ/Thì tôi cũng chẳng về”
Câu 6
Từ câu chuyện của chú gà con , em hãy viết 1 đoạn văn(từ 10-12 dòng)trình bày suy nghĩ về bài học dám bước ra khỏi vùng an toàn để trưởng thành
ai trả lời giúp mình với ạ.Mình xin cảm ơn
Câu 4. Khi ở trong quả trứng chú gà con có nhận thức đơn giản, thụ động, không biết gì về thế giới, không biết đói no, không biết sợ, chỉ sống yên ổn, khi ra ngoài chú bắt đầu nhận thức được thế giới rộng lớn, biết yêu thương, biết mẹ, biết vui buồn, đồng thời cũng biết lo lắng và sợ hãi, từ đó hiểu cuộc sống phong phú và có ý nghĩa hơn
Câu 5. Vì chú gà con đã trưởng thành, đã quen với thế giới bên ngoài rộng lớn và giàu trải nghiệm, dù có khó khăn nguy hiểm nhưng vẫn đáng sống hơn cuộc sống an toàn chật hẹp trong quả trứng nên không muốn quay lại
Câu 6. Mỗi người đều có một vùng an toàn giống như quả trứng của chú gà con, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng lại hạn chế sự phát triển, khi dám bước ra ngoài ta sẽ gặp khó khăn thử thách nhưng cũng học được nhiều điều mới, trưởng thành hơn về suy nghĩ và kinh nghiệm, nếu cứ mãi ở trong vùng an toàn ta sẽ không thể khám phá bản thân và thế giới, vì vậy cần mạnh dạn thay đổi, dám đối diện với nỗi sợ, dám thử sức để phát triển bản thân, sống có ý nghĩa hơn và đạt được những điều tốt đẹp trong cuộc sống