Em hãy làm 1 bài thơ tùy ý, chủ đề về tình thương với gia đình, quê hương, đất nước.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tình thương
Mẹ ơi trên cây có gì
Có quả có hoa có lá
Có bầy chim đậu trên cành
Chim mẹ đút mồi cho con.
Mẹ ơi ngoài biển có gì
Có chú hải quân canh gác
Có bầy cá bơi tung tăng
Cá mẹ dạy con tập bơi .
Mẹ con ta có gì
Mẹ con ta có tình thương
Biết chia sẻ, quan tâm
Biết làm, biết học, biết chơi
Mẹ con ta đỉnh nhất!
Tác giả Hồ Xuân Hương là nữ sĩ nổi tiếng với biệt danh "bà chúa thơ Nôm". Thơ của bà mang đậm tính nhân văn, thường thể hiện sự cảm thông sâu sắc với thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Hoàn cảnh sáng tác Bài thơ được sáng tác trong bối cảnh xã hội phong kiến, khi người phụ nữ không có tiếng nói và phải chịu nhiều định kiến, bất công. Nội dung Bài thơ mượn hình ảnh chiếc bánh trôi nước để nói về vẻ đẹp và thân phận của người phụ nữ trong xã hội cũ. Nội dung chính thể hiện sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp hình thức và phẩm chất trong sáng, son sắt của người phụ nữ. Đồng thời, bài thơ cũng là tiếng nói cảm thương, xót xa cho số phận chìm nổi, lênh đênh của họ. Nghệ thuật Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt. Ngôn ngữ: Bình dị, gần gũi, sử dụng mô-típ dân gian "Thân em..." và thành ngữ "bảy nổi ba chìm". Biện pháp tu từ: Ẩn dụ, đảo ngữ. Đặc sắc: Xây dựng nhiều tầng ý nghĩa, vừa tả thực vừa mang tính biểu tượng sâu sắc. Hai ý nghĩa của tác phẩm Bài thơ "Bánh trôi nước" có hai tầng ý nghĩa chính: Nghĩa tả thực: Miêu tả chiếc bánh trôi nước với hình dáng tròn trịa, màu trắng, khi nấu thì "bảy nổi ba chìm" và phụ thuộc vào "tay kẻ nặn" (người làm bánh). Nghĩa ẩn dụ: Hình ảnh chiếc bánh trôi nước là ẩn dụ cho người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Họ có vẻ đẹp "trắng lại vừa tròn" nhưng số phận lại bấp bênh, bị phụ thuộc và định đoạt bởi người khác. Dù vậy, họ vẫn giữ được tấm lòng son sắt, thủy chung.
Bài thơ '' Bánh trôi nước'' của tác giả Hồ Xuân Hương là một tác phẩm viết theo thể thơ Thất ngôn Tứ tuyệt Đường luật, niêm luật chặt chẽ và xây dựng nên một hình ảnh người phụ nữa bất hạnh, đau khổ trong thời phong kiến. Hoàn cảnh sáng tác trong hoàn cảnh xã hội phong kiến , khi người phụ nữ không có quyền tự do, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy và không có tiếng nói ; phải chịu những nỗi bất hạnh, nỗi đau thương, bất công. Nội dung Bài thơ là nói đến thân phận của người con gái trong thời kì phong kiến. Nội dung chính của bài thơ là ca ngợi số phận của người phụ nữ phải gánh vác, chịu đựng, sự đau đớn trong trái tim của mình, đôngf thời còn lên án chính sách phong kiến tàn ác, bất công đối với phụ nữ. Bài thơ '' Bánh trôi nước'' được kết hợp với nhiều đặc sắc nghệ thuật. Vói hình ảnh ''Bảy nổi ba chìm'' nói đến số phận đau khổ, nỗi niềm đau xót của người phụ nữ. Nhưng thông thường trong dân gian là '' ba chìm bảy nổi'' nhưng ngược lại là '' Bảy nổi ba chìm'' cho thấy đây là lối chơi chữ sáng tạo của tác giả.Tiếp theo là biện pháp tu từ điệp từ ở từ ''em'' , và cuối cùng là biện pháp đối, rắn - nát ; nổi - chìm. Nhờ những nghệ thuật đặc sắc này mà bài thơ trở nên có hồn, ngôn ngữ trau dồi và có cả tình người trong đó. Có lẽ đây là một bài thơ nổi tiếng mà nhà thơ Tố Hữu đã đánh giá: ''Khi đọc bài thơ lên, không chỉ thấy thơ mà còn thấy cả tình người trong đó''. Bởi vậy người con gái thời phong kiến đã trải qua bao nỗi niềm xót xa, tâm trạng buồn bã, bất hạnh nhưng bên trong vẫn luôn giữ ''tấm lòng son'', thủy chung và giữ cả nét đẹp trong tâm hồn.
Trong cuộc sống của mỗi người, ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ, có thể là niềm vui, nỗi buồn hay một bài học sâu sắc. Với em, kỷ niệm khiến em nhớ mãi chính là lần đầu tiên em đạt giải trong một cuộc thi của trường.
Hôm đó là buổi sáng mùa thu, bầu trời trong xanh và gió mát rượi. Trường em tổ chức cuộc thi “Kể chuyện Bác Hồ” nhân dịp 19 tháng 5. Em đăng ký tham gia mà trong lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Những ngày trước khi thi, em tập nói trước gương, nhờ mẹ góp ý, rồi nhờ cô giáo chỉnh lại giọng đọc. Tuy vậy, mỗi lần nghĩ đến việc phải đứng trước bao nhiêu bạn học sinh và thầy cô, em vẫn cảm thấy tim đập thình thịch.
Đến ngày thi, khi nghe gọi tên mình, em bước lên sân khấu với đôi chân run run. Nhìn xuống phía dưới, em thấy cô giáo chủ nhiệm đang mỉm cười động viên. Tự nhiên, em thấy vững tin hơn. Em bắt đầu kể câu chuyện “Bác Hồ đến thăm trường Nguyễn Ái Quốc”. Càng kể, em càng cảm thấy tự nhiên, giọng nói trở nên rõ ràng, truyền cảm hơn. Khi kết thúc, cả sân trường vang lên tiếng vỗ tay. Lúc ấy, em vui đến mức suýt rơi nước mắt.
Buổi chiều, khi cô hiệu trưởng công bố kết quả, em không tin nổi vào tai mình – em đạt giải Nhất! Bạn bè ùa tới chúc mừng, cô giáo ôm em và nói: “Cô biết em làm được mà.” Hôm đó, em thấy mình thật hạnh phúc và tự hào. Về nhà, mẹ em cũng vui lắm, mẹ xoa đầu em và bảo: “Con đã cố gắng, và con xứng đáng.”
Kỷ niệm ấy tuy đã trôi qua vài năm nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm nhận được niềm vui và sự xúc động như ngày nào. Nó giúp em hiểu rằng: chỉ cần nỗ lực và tin vào bản thân, em sẽ làm được điều mình mong muốn.
Đó không chỉ là một thành tích nhỏ trong học tập, mà còn là một bài học quý giá giúp em thêm tự tin, mạnh dạn hơn trong cuộc sống. Em sẽ mãi ghi nhớ khoảnh khắc đó như một ngọn lửa nhỏ tiếp thêm sức mạnh cho em trên con đường trưởng thành.
Em có muốn mình viết lại bài này với một kỷ niệm khác (ví dụ: đi chơi với gia đình, bị điểm kém rồi cố gắng vươn lên, hay kỷ niệm với thầy cô, bạn bè) không? Mình có thể giúp em viết theo hướng đó để phù hợp hơn với bài của em.
Bạn đã nói:
viet-bai-van-500-tu-ve-ki-niem-cua-em-vs-thay-co-giaoChatGPT đã nói:
Dưới đây là bài văn khoảng 500 từ kể về kỷ niệm của em với thầy (cô) giáo – nhẹ nhàng, cảm xúc và phù hợp cho học sinh:
Đề bài: Kể lại một kỷ niệm đáng nhớ của em với thầy (cô) giáo
Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, em đã gặp nhiều thầy cô đáng kính, nhưng người để lại trong em nhiều kỷ niệm sâu sắc nhất chính là cô Lan, giáo viên chủ nhiệm lớp 5 của em. Cô không chỉ là người dạy cho em kiến thức mà còn dạy em cách sống, cách vượt qua khó khăn bằng sự kiên trì và lòng tin tưởng vào bản thân.
Em còn nhớ mãi một buổi chiều mùa đông, khi đó em bị điểm kém trong bài kiểm tra Toán. Trên đường về, em vừa đi vừa khóc vì sợ bị cô mắng. Thế nhưng, khi biết chuyện, cô không trách mắng mà nhẹ nhàng gọi em ở lại lớp. Cô ngồi xuống bên cạnh, giọng dịu dàng hỏi:
– “Sao hôm nay em làm bài không tốt vậy?”
Em lí nhí trả lời: “Dạ… em học bài rồi, nhưng khi làm em run quá nên quên mất cách giải.”
Cô mỉm cười, xoa đầu em và nói: “Không sao cả, ai cũng có lúc mắc lỗi. Quan trọng là em biết mình sai ở đâu để lần sau cố gắng hơn.” Rồi cô lấy giấy bút, giảng lại cho em từng bước, chỉ cho em thấy cách làm đúng. Giọng cô nhẹ nhàng, kiên nhẫn đến lạ. Nhờ buổi hôm đó, em hiểu bài hơn, và quan trọng nhất là học được bài học về niềm tin và sự cố gắng.
Những ngày sau, cô vẫn thường xuyên quan tâm, hỏi thăm em: “Bài hôm nay em làm được chưa?” Mỗi lời hỏi han ấy khiến em cảm thấy ấm áp, như có một người luôn tin tưởng và đồng hành cùng mình. Nhờ sự động viên của cô, em đã nỗ lực học tập, và trong kỳ thi cuối năm, em đã đạt điểm 9 môn Toán. Khi em mang bài kiểm tra đến khoe, cô cười tươi và nói: “Thấy chưa, cô biết em làm được mà!” – câu nói ấy khiến tim em như muốn nở hoa.
Bây giờ em đã học lên cấp hai, không còn được học với cô nữa, nhưng mỗi khi nhớ lại kỷ niệm ấy, em vẫn cảm thấy biết ơn vô cùng. Chính cô đã giúp em hiểu rằng một người thầy không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người.
Kỷ niệm ấy sẽ mãi là một phần đẹp trong tuổi học trò của em – một kỷ niệm về lòng yêu thương, sự kiên nhẫn và tấm lòng bao dung của người cô mà em luôn kính trọng.
khơi dài tý
tick cho mình nhé hihi
Con đi giữa phố phường đông,
Nghe đâu thoáng tiếng ru trong gió chiều.
Lòng con bỗng thấy yêu nhiều,
Mái nhà, khói bếp, sớm chiều mẹ cha.
Quê hương một dải sông xa,
Con thuyền nhỏ chở tuổi hoa tháng ngày.
Dù đi muôn dặm trời mây,
Vẫn thương đất mẹ, vẫn đầy tình quê.
Đất nước mình đẹp biết bao,
Máu cha ông đổ nhuộm vào non sông.
Con nguyện sống trọn tấm lòng,
Giữ gìn quê mẹ, cho dòng giống thiêng.
Hát vang lời ru ngọt ngào thân thuộc,
Khúc hát quê hương lòng son thiết tha,
Mỗi bước đi con vang ca thắm thiết,
Gắn bó đời mình với mẹ trọn đời.