Nhìn em từ xa tôi chào hỏi, Em nói một câu rất ấm áp. Nghe em nói lòng tôi bỗng lặng, Như đang có ai đó nâng tôi lên. Chợt nhận ra — đó là chỉ giấc mơ, Giữa đêm vắng, lòng tôi khẽ nhớ. Ngoài kia mưa vẫn rơi không ngớt, Em đi đâu… và đã thuộc về ai?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Mở đoạn nêu cảm xúc chung khi đọc bài thơ, thân đoạn trình bày cảm xúc cụ thể như ấn tượng về nội dung, ý nghĩa bài thơ nói về nguồn gốc loài người, tình cảm gia đình và vai trò của con người, nêu những hình ảnh hoặc chi tiết khiến em xúc động, liên hệ suy nghĩ của bản thân về tình yêu thương và cuộc sống, kết đoạn khẳng định lại cảm xúc và ý nghĩa của bài thơ đối với em
Ông Em
Ông em đã bảy mươi rồi
Tóc pha sương tuyết, đồi mồi trên da.
Tuy rằng ông tuổi đã già,
Tinh thần vui vẻ xuân qua nhẹ nhàng.
Ông thường dặn cháu phải ngoan,
Để cha mẹ bớt lo toan bụi trần.
Học hành phải cố lúc xuân,
Đến khi thành đạt muôn phần vẻ vang.
Chăm lo nhà cửa gọn gàng,
Thế là thực xứng con ngoan gia đình.
Lời ông như ánh bình minh,
Soi đường chỉ lối cho mình mỗi khi.
Hoa thơm trái ngọt ông thì,
Phần con, phần cháu cái gì cũng cho.
Con đau, cháu ốm ông lo,
Tình ông rộng lớn sao so cho bằng.
Đẹp hơn cả ánh sao băng,
Đi qua nhân thế tháng năm chẳng mờ.
(tác giả :Thương Hoài Olm 0385 168 017)
Mùa thu về rất khẽ
Lá vàng rơi đầy sân
Gió se lạnh mơn man
Hương cốm thoảng đâu đây.
Trời trong xanh vời vợi
Chim di trú bay qua
Lòng bỗng thấy thiết tha
Nhớ về miền quê cũ.
Nắng vàng như mật rót
Trải dài trên phố quen
Thời gian như dừng trên
Khoảnh khắc này dịu lại.
Giới thiệu chung:
- "Tiếng thu" (Lưu Trọng Lư): Bài thơ được sáng tác trong thời kỳ Thơ mới (1930-1945), in trong tập thơ "Tiếng thu" (1939). Tác phẩm mang đậm phong cách lãng mạn, thể hiện một mùa thu giàu sức gợi, với những âm thanh tinh tế và tâm trạng bâng khuâng, mơ hồ của chủ thể trữ tình.
- "Thu vịnh" (Nguyễn Khuyến): Bài thơ thuộc dòng thơ cổ điển, nằm trong chùm ba bài thơ thu của Nguyễn Khuyến (Thu vịnh, Thu điếu, Thu ẩm). Bài thơ khắc họa một bức tranh mùa thu thanh cao, tĩnh lặng, qua đó gửi gắm tâm trạng cô đơn, u ẩn của nhà thơ trước cảnh đất nước thời bấy giờ.
Điểm tương đồng:
Cả hai bài thơ đều viết về mùa thu và thể hiện những rung động tinh tế của chủ thể trữ tình trước cảnh sắc mùa thu.
- Chủ đề về mùa thu: Đều khắc họa vẻ đẹp và không khí đặc trưng của mùa thu, một mùa gợi nhiều cảm xúc trong thi ca.
- Chủ thể trữ tình mang tâm trạng: Cả hai bài thơ đều thể hiện tâm trạng, cảm xúc của con người khi đối diện với mùa thu. Dù có sự khác biệt về sắc thái, cả hai đều cho thấy sự nhạy cảm, tinh tế trong tâm hồn thi nhân.
- Khắc họa mùa thu qua các giác quan: "Tiếng thu" chủ yếu dùng âm thanh ("tiếng thổn thức", "lá thu kêu xào xạc"), còn "Thu vịnh" tập trung vào thị giác ("ao thu lạnh lẽo", "lá vàng khẽ đưa vèo") và thính giác gián tiếp qua âm thanh của thiên nhiên ("chợt nghe văng vẳng", "tiếng dế kêu rì rào"). Cả hai cách tiếp cận này đều góp phần tạo <...
nhân hóa dễ hoi chỉ cần nhân hóa nó lên giống con ng thui
Bài thơ thể hiện nỗi cô đơn, buồn tủi của người phụ nữ trong đêm khuya. Dù cố tìm niềm vui (rượu, trăng, hoa), nhưng lại càng thấy sầu. Tuy nhiên, ẩn sau đó là tinh thần mạnh mẽ, khát khao vươn lên, không cam chịu số phận éo le.
=> Là tiếng nói xót xa và phản kháng của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
???
bn thả thính ai vậy?
Chị nào lm bn thất tình nhớ nhung đến nỗi phải lên diễn đàn thế này kkk :}