vt bài văn những kỉ niệm sâu sắc vs thầy cô và mái trường
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
C1. Chủ đề : niềm tin vào cuộc sống cùng với sự kiên trì nỗ lực
C2. Trợ từ là : ngay khi
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Bà Huyện Thanh Quan là một nữ thi sĩ nổi tiếng trong nền văn học trung đại của nước ta. “Qua Đèo Ngang” là một tác phẩm rất tiêu biểu cho phong cách thơ của bà. Bài thơ đã khắc họa khung cảnh thiên nhiên Đèo Ngang thoáng đãng mà heo hút, thấp thoáng sự sống con người nhưng vẫn còn hoang sơ. Đồng thời nhà thơ còn qua đó gửi gắm nỗi nhớ nước thương nhà.
Tác giả đã khắc họa khung cảnh thiên nhiên nơi Đèo Ngang trong một buổi chiều tà:
“Bước tới Đèo Ngang, bóng xế tà,
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa”
Cụm từ “bóng xế tà” gợi ra thời điểm kết thúc của một ngày. Nhà thơ đang một mình đứng trước nơi đèo Ngang. Tiếp đến câu thơ “Cỏ cây chen đá, lá chen hoa” là hình ảnh ước lệ mang tính biểu tượng, khắc họa khung cảnh thiên nhiên đèo Ngang. Việc sử dụng điệp từ “chen” kết hợp với hình ảnh “đá, lá, hoa” thật tinh tế. Vẻ đẹp thiên nhiên của đèo Ngang tuy hoang sơ nhưng lại tràn đầy sức sống. Khung cảnh thiên nhiên Đèo Ngang được nhà thơ khắc họa chỉ bằng vài nét nhưng lại hiện ra đầy chân thực và sinh động.
Và không thể thiếu trong bức tranh thiên nhiên đó là hình ảnh con người. Nghệ thuật đảo ngữ “lom khom - tiều vài chú” cho thấy hình ảnh vài chú tiều với dáng đứng lom khom dưới chân núi. Và “lác đác - chợ mấy nhà” gợi ra hình ảnh vài căn nhà nhỏ bé thưa thớt, lác đác bên sông. Nhà thơ muốn nhấn mạnh vào sự nhỏ bé của con người trước thiên nhiên rộng lớn. Con người chỉ nằm là một chấm buồn lặng lẽ giữa một thiên nhiên rộng lớn. Thiên nhiên mới là trung tâm trong bức tranh đèo Ngang.
Thiên nhiên càng cô quạnh, tâm trạng của tác giả càng cô đơn. Điều đó được bộc lộ ở những câu thơ tiếp theo:
“Nhớ nước, đau lòng, con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng, cái gia gia”
Hình ảnh “con quốc quốc” và “cái gia gia” không chỉ là hình ảnh thực về hai loại chim (chim đỗ quyên, chim đa đa). Việc sử dụng thủ pháp lấy động tả tĩnh: tiếng kêu “quốc quốc”, “đa đa” để qua đó bộc lộ nỗi lòng nhớ thương của mình với đất nước, quê hương. Đọc đến đây, chúng ta dường như có thể lắng nghe được tiếng kêu khắc khoải, da diết đang vang lên trong vô vọng.
Câu thơ “Dừng chân đứng lại, trời, non, nước” khắc họa hình ảnh nhà thơ một mình đứng tại nơi Đèo Ngang, đưa mắt nhìn ra xa cũng chỉ thấy thiên nhiên rộng lớn phía trước (có bầu trời, có núi non, dòng sông). Sự cô đơn của nhà thơ: “một mảnh tình riêng” - tình cảm riêng tư của nhà thơ không có ai để chia sẻ:
“Dừng chân đứng lại trời, non, nước
Một mảnh tình riêng, ta với ta"
Trong thơ Nguyễn Khuyến cũng từng sử dụng cụm từ “ta với ta”:
“Đầu trò tiếp khách trầu không có
Bác đến chơi đây ta với ta”
Trong “Bạn đến chơi nhà, từ “ta” đầu tiên chỉ chính nhà thơ - chủ nhà, còn từ “ta” thứ hai chỉ người bạn - khách đến chơi. Từ “với” thể hiện mối quan hệ song hành, gắn bó dường như không còn khoảng cách. Qua đó thể hiện tình bạn gắn bó tri âm tri kỷ của nhà thơ. Còn trong thơ Bà Huyện Thanh Quan, cụm từ “ta với ta” ở đây đều chỉ nhà thơ, lúc này bà chỉ có một mình đối diện với chính mình, cô đơn và lẻ loi. Sự cô đơn ấy dường như chẳng thể có ai cùng chia sẻ.
Như vậy, Qua đèo Ngang đã thể hiện được tâm trạng của Bà Huyện Thanh Quan trước khung cảnh đèo Ngang hoang sơ. Bài thơ chứa đựng những tình cảm, ý nghĩa sâu sắc.
ê giống lấy trên mạng xong cho vào chứ không phải tự làm
Mái trường, nơi gắn bó với biết bao thế hệ học trò, là nơi chắp cánh ước mơ, là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ và ý nghĩa nhất trong cuộc đời mỗi người. Bên cạnh mái trường thân yêu ấy, không thể không nhắc đến những người thầy, người cô - những người lái đò thầm lặng đã tận tâm dìu dắt chúng ta trên con đường tri thức. Bài viết này sẽ cùng bạn khám phá những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường, những điều đã in dấu mãi trong tâm trí mỗi chúng ta.
Vai trò của Thầy Cô và Mái Trường
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, thầy cô và mái trường đóng một vai trò vô cùng quan trọng.
Thầy cô: Là những người truyền đạt kiến thức, kỹ năng, là người định hướng nhân cách, đạo đức và khơi dậy những ước mơ trong mỗi học trò. Thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy làm người, là tấm gương sáng để học sinh noi theo.
Mái trường: Là không gian học tập, vui chơi, là nơi hình thành những tình bạn đẹp, những kỷ niệm tuổi thơ hồn nhiên và là môi trường để mỗi học sinh phát triển toàn diện về mọi mặt. Mái trường thân yêu gắn bó với biết bao kỷ niệm vui buồn, những bài học quý giá sẽ theo ta suốt cuộc đời.
Những Kỷ Niệm Đáng Nhớ
Mỗi người đều có những kỷ niệm riêng với thầy cô và mái trường, những kỷ niệm ấy có thể là:
Khoảnh khắc đáng nhớ với thầy cô:
Những lời giảng bài tâm huyết, truyền cảm hứng của thầy cô.
Sự quan tâm, động viên, an ủi của thầy cô khi học sinh gặp khó khăn.
Những lời phê bình, nhắc nhở nghiêm khắc nhưng đầy tình thương của thầy cô.
Những câu chuyện vui, những bài học cuộc sống mà thầy cô chia sẻ.
Sự tận tình của thầy cô trong các hoạt động ngoại khóa, văn nghệ.
Kỷ niệm với mái trường:
Những giờ ra chơi vui vẻ cùng bạn bè.
Những buổi sinh hoạt lớp, hoạt động tập thể ý nghĩa.
Những mùa hoa phượng nở đỏ rực sân trường.
Kỳ nghỉ hè, lễ hội, và những chuyến dã ngoại đáng nhớ.
Cảm giác bỡ ngỡ, hồi hộp trong ngày đầu tiên bước chân vào trường.
Nỗi buồn, sự tiếc nuối khi phải chia tay mái trường.
Cuộc thi Viết "Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường"
Nhằm tôn vinh những đóng góp to lớn của thầy cô giáo và lan tỏa tình cảm tốt đẹp của học sinh, phụ huynh đối với mái trường, nhiều cuộc thi viết đã được tổ chức. Những cuộc thi này không chỉ là nơi để chia sẻ kỷ niệm mà còn là cơ hội để mỗi người bày tỏ lòng biết ơn, tình cảm tri ân sâu sắc.
Mục đích: Tôn vinh nhà giáo, lan tỏa tình cảm tốt đẹp, nâng cao niềm tự hào về mái trường và thầy cô.
Đối tượng tham gia: Học sinh, cựu học sinh, giáo viên, phụ huynh.
Nội dung: Tập trung vào những kỷ niệm, ấn tượng sâu sắc, tình huống sư phạm tiêu biểu, cảm nhận về thầy cô và mái trường.
Hình thức: Bài viết văn xuôi, có thể kèm hình ảnh, video minh họa.
Lời Tri Ân Cuối Cùng
Những kỷ niệm về thầy cô và mái trường là hành trang quý báu theo mỗi người suốt cuộc đời. Dù thời gian có trôi đi, dù chúng ta có đi đâu, về đâu, những kỷ niệm ấy vẫn mãi hiện hữu, là nguồn động viên, là niềm tự hào, là nơi ta luôn muốn quay về.
Hãy trân trọng những kỷ niệm đẹp đẽ ấy, và đừng quên bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến những người thầy, người cô đã dìu dắt, những người đã cho ta mái trường yêu thương để ta lớn khôn.
\(x^2\) - (1 + 2\(x\))\(^2\)
= (\(x^{}\) - 1 - 2\(x\))(\(x+1+2x\))
= [(\(x-2x)-1\)][(\(x+2x\)) + 1]
= [- \(x\) - 1][3\(x\) + 1]
Sáng sớm, mặt trời vừa nhô lên, những tia nắng vàng óng len lỏi qua kẽ lá. Trên cành cây, chú chim sâu chiếp chiếp hót vang, đánh thức cả khu vườn nhỏ. Giọt sương còn long lanh đọng trên cánh hoa hồng, khẽ rung rinh theo làn gió nhẹ. Ngoài sân, đàn gà con chiếp chiếp chạy líu ríu theo mẹ. Chú chó nhỏ nằm bên hiên nhà, đôi mắt lấp lánh, thỉnh thoảng gừ gừ khi nghe tiếng động lạ. Bầy bướm vàng bay lượn lờ, chập chờn quanh bụi cúc dại. Dòng suối sau vườn róc rách chảy, hòa cùng tiếng chim, tiếng gió thành bản nhạc trong trẻo của buổi sáng. Cây lá xào xạc như đang thì thầm chuyện trò với nhau. Cả không gian như bừng sáng, sống động và tràn đầy sức sống.
➝Giải thích:
Từ tượng hình: long lanh, rung rinh, lượn lờ, chập chờn, lấp lánh, bừng sáng…
Từ tượng thanh: chiếp chiếp, gừ gừ, róc rách, xào xạc…
Văn học là một loại hình nghệ thuật sử dụng ngôn từ để phản ánh đời sống, con người và thế giới bằng hình tượng nghệ thuật, mang đến những giá trị tư tưởng và thẩm mĩ cho con người. Nó có thể là văn bản viết hoặc văn bản nói, được phân loại theo nội dung (hư cấu, phi hư cấu) hoặc hình thức (thơ, văn xuôi).
Văn học là một loại hình nghệ thuật sử dụng ngôn từ để phản ánh đời sống con người và xã hội, tạo ra các tác phẩm có giá trị nghệ thuật và trí tuệ. Nó bao gồm cả văn bản viết và nói, được phân loại theo nội dung (hư cấu, phi hư cấu) và hình thức (văn xuôi, thơ). Văn học không chỉ mang lại niềm vui thẩm mỹ mà còn là phương tiện giáo dục, truyền tải và lưu giữ các giá trị văn hóa. (nguồn google)
Thời gian trôi đi như một dòng sông, cuốn theo bao nhiêu kỷ niệm nhưng có những điều, dù cho năm tháng có phôi phai, vẫn luôn in đậm trong tim mỗi người. Đối với tôi, đó chính là những kỷ niệm về mái trường tiểu học thân yêu và những người thầy, người cô đã chắp cánh ước mơ cho tôi. Mái trường ấy, giờ đây, dù đã nhuốm màu thời gian, vẫn hiện lên thật đẹp trong ký ức của tôi như một bức tranh sống động.
Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường tiểu học. Một cô bé nhút nhát, rụt rè với đôi mắt to tròn đầy tò mò. Ngôi trường hiện lên thật khang trang, sạch đẹp với những hàng cây xanh rì rào và sân trường rộng lớn. Nhưng điều làm tôi cảm thấy ấm áp nhất chính là nụ cười hiền hậu và ánh mắt trìu mến của cô giáo chủ nhiệm. Cô tên là Thảo, người đã trở thành người mẹ thứ hai của tôi trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường.
Cô Thảo không chỉ dạy chúng tôi kiến thức mà còn dạy chúng tôi cách làm người. Cô luôn kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện của chúng tôi, nhẹ nhàng sửa những lỗi lầm và động viên chúng tôi mỗi khi gặp khó khăn. Tôi vẫn nhớ như in cái lần tôi bị điểm kém môn Toán. Thay vì trách mắng, cô đã gọi tôi lại, dịu dàng giảng lại từng bài, từng phép tính. Cô nói: "Sai lầm là cơ hội để chúng ta học hỏi và trưởng thành hơn con ạ." Lời động viên ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi, giúp tôi vượt qua sự tự ti và nỗ lực học tập tốt hơn.
Bên cạnh cô Thảo, còn rất nhiều thầy cô khác đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Thầy Nam, thầy dạy Hóa, với phong cách dí dỏm, hài hước luôn biến những giờ học khô khan trở nên sinh động và lôi cuốn. Cô Hoa, cô dạy Văn, với giọng nói truyền cảm, đã giúp tôi khám phá vẻ đẹp kỳ diệu của ngôn từ và nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Mỗi thầy cô là một người lái đò thầm lặng, tận tụy đưa chúng tôi đến bến bờ tri thức.
Mái trường không chỉ là nơi tôi học tập mà còn là nơi tôi có những người bạn thân thiết. Những giờ ra chơi, chúng tôi cùng nhau chạy nhảy trên sân trường, chia sẻ những câu chuyện vui buồn, những ước mơ còn dang dở. Tình bạn ấy, trong sáng và hồn nhiên, đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trang tuổi thơ của tôi.
Giờ đây, khi đã lớn khôn và rời xa mái trường xưa, mỗi lần nhớ về, lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc bồi hồi, xúc động. Những kỷ niệm về thầy cô, bạn bè và mái trường thân yêu sẽ mãi là những hành trang quý giá, là nguồn động viên để tôi vững bước trên con đường đời đầy thử thách. Tôi biết ơn sâu sắc những người thầy, người cô, những người đã dìu dắt tôi trưởng thành và tình yêu thương vô bờ bến mà mái trường đã dành cho tôi. Dù đi đâu về đâu, trái tim tôi vẫn luôn hướng về mái trường xưa, nơi có những yêu thương đong đầy.
Trình bầy hiểu biết của em về tác giả Đoàn Văn Cừ?