em hãy viết 1 bài văn kể lại trải nghiệm buồn của em (trên 7 đoạn nhé)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
1. Điểm chung
- Đều là tác phẩm tiêu biểu của văn học hiện thực 1930–1945
- Cùng phản ánh hiện thực cuộc sống nghèo khổ, bế tắc của người dân trước Cách mạng
- Thể hiện giá trị nhân đạo: trân trọng, đồng cảm với con người nghèo khổ, ca ngợi phẩm chất tốt đẹp, khát vọng sống
2. Điểm khác biệt
- “Lão Hạc” (Nam Cao)
- Bút pháp hiện thực sắc sảo, đi sâu phân tích tâm lí
- Bi kịch dữ dội, ám ảnh về số phận người nông dân
- Giọng điệu nặng trĩu, day dứt, triết lí
- “Hai đứa trẻ” (Thạch Lam)
- Bút pháp trữ tình, tinh tế, thiên về cảm xúc gợi tả
- Không kịch tính dữ dội, chỉ gợi nỗi buồn man mác và khát vọng đổi thay
- Giọng điệu nhẹ nhàng, thấm đẫm chất thơ
3. Đánh giá
- Khẳng định phong cách riêng của mỗi nhà văn
- Nam Cao: hiện thực, sắc sảo, triết lí
- Thạch Lam: trữ tình, nhẹ nhàng, chất thơ
- Cùng góp phần làm nên diện mạo văn xuôi Việt Nam 1930–1945
- Giá trị nhân văn còn nguyên ý nghĩa đến hôm nay
bài học khoan thư sức dân của Hưng Đạo Vương là một tư tưởng vô cùng sâu sắc và còn nguyên giá trị cho đến hôm nay.Ông cho rằng muốn đất nước bền vững thì trước hết phải chăm lo đời sống của nhân dân, bởi dân có no đủ thì nước mới vững mạnh. Trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay,bài học ấy càng trở nên thiết thực. nhà nước cần quan tâm phát triển kinh tế, chăm lo an sinh xã hội, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho mọi người dân. Bản thân mỗi chúng ta cũng cần có ý thức sống nhân ái,biết sẻ chia và đóng góp cho cộng đồng. Khi nhân dân đồng lòng, đất nước sẽ có sức mạnh to lớn để vượt qua mọi khó khăn, thách thức. Bài học khoan thư sức dân chính là nền tảng để xây dựng một đất nước giàu mạnh, văn minh và hạnh phúc
I. Mở bài
- Giới thiệu bài thơ "Kính gửi mẹ" của nhà thơ Ý Nhi.
- Nêu khái quát cảm xúc của em:
→ Bài thơ thể hiện tình cảm sâu sắc, lặng thầm của người con đối với mẹ – người mẹ tảo tần, âm thầm hy sinh vì con, vì đất nước.
Gợi ý mở bài:
Giữa bao bài thơ viết về mẹ, “Kính gửi mẹ” của Ý Nhi vẫn mang một dấu ấn riêng, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Bài thơ như một bức thư không gửi, là tiếng lòng của người con ra trận muốn thổ lộ tình yêu, sự biết ơn và nỗi nhớ thương khôn nguôi dành cho mẹ. Đọc bài thơ, em xúc động và thêm hiểu, thêm quý người mẹ thân yêu của mình.
II. Thân bài
1. Khái quát nội dung bài thơ
- Bài thơ là lời của người con sắp ra chiến trường, viết “gửi mẹ” – không phải chỉ để nói lời từ biệt, mà còn là lời giãi bày, tâm sự.
- Người con thể hiện tình yêu, nỗi nhớ, lòng biết ơn, cả sự hối tiếc vì chưa từng thể hiện rõ tình cảm với mẹ.
2. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua cảm nhận của người con
- Mẹ được miêu tả với những hình ảnh giản dị, gần gũi: áo vá vai, tóc bạc, dáng nhỏ gầy, giấc ngủ ngắn, những bước chân nhẹ ngoài sân,…
- Đó là người mẹ tần tảo, hy sinh, chịu đựng, sống âm thầm lặng lẽ, không bao giờ kêu ca.
- Dù không có những hành động to tát, nhưng mẹ hiện lên như một biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử.
Cảm xúc: Hình ảnh mẹ khiến em xúc động và cảm phục. Đó không chỉ là người mẹ của riêng người con trong bài thơ, mà còn là hình ảnh chung của bao người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
3. Tình cảm của người con dành cho mẹ
- Yêu mẹ rất nhiều nhưng không nói ra được, chỉ đến khi rời xa mẹ, ra chiến trường, người con mới dám bộc lộ bằng lời.
- Có sự day dứt, tiếc nuối vì đã không gần gũi, không nói lời yêu thương mẹ nhiều hơn.
- Người con mong mẹ hiểu rằng mình luôn ghi nhớ, biết ơn và yêu mẹ vô bờ bến.
Cảm xúc: Em cảm thấy đồng cảm với người con. Nhiều khi, chúng ta cũng quên mất phải thể hiện tình yêu thương với mẹ. Đến khi xa mẹ mới thấy quý giá biết bao.
4. Nghệ thuật
- Bài thơ dùng thể tự do, như một lời tâm sự, không bị ràng buộc về vần điệu → cảm xúc chân thật, tự nhiên.
- Hình ảnh thơ giản dị nhưng sâu sắc, giàu sức gợi cảm.
- Ngôn ngữ gần gũi, không màu mè nhưng chân thành, dễ chạm tới trái tim người đọc.
III. Kết bài
- Khẳng định giá trị cảm xúc sâu sắc của bài thơ “Kính gửi mẹ”.
- Bài thơ giúp em hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng của mẹ, thấy trân trọng mẹ và tình mẫu tử hơn.
- Từ đó, em ý thức được việc cần quan tâm, yêu thương mẹ khi còn có thể.
Gợi ý kết bài:
“Kính gửi mẹ” là một bài thơ ngắn nhưng giàu cảm xúc, khiến em xúc động thật sự. Qua bài thơ, em hiểu rằng mẹ luôn là người hy sinh thầm lặng nhất trong cuộc đời ta. Dù không thể nói hết bằng lời, em mong rằng mình sẽ biết sống tốt, biết yêu thương mẹ nhiều hơn để không bao giờ phải nói lời “chưa kịp…” như người con trong bài thơ.
Bài thơ “Đàn kiến nó đi” mang đến cho em cảm giác thích thú và gần gũi với thiên nhiên. Hình ảnh đàn kiến nối đuôi nhau đi thành hàng thật trật tự và chăm chỉ khiến em khâm phục tinh thần làm việc và đoàn kết của loài vật bé nhỏ này. Lời thơ ngắn gọn, nhịp điệu vui tươi như một bài hát nhỏ, khiến em muốn đọc đi đọc lại nhiều lần. Qua bài thơ, em học được bài học về sự siêng năng, kỷ luật và sức mạnh của tinh thần tập thể. Đọc thơ, em như thấy cả một đàn kiến nhỏ đang lặng lẽ làm việc, và em thầm nhủ mình cũng phải chăm ngoan và biết giúp đỡ mọi người xung quanh.
Trong đoạn thơ từ “Bãi cỏ lau già, bà đứng, dáng xiêu xiêu” đến “Đi bao giờ hết được?”, nhà thơ Bằng Việt đã tái hiện hình ảnh người bà với tất cả sự yêu thương, trân trọng và đầy xúc động thông qua dòng hồi tưởng chân thành của nhân vật trữ tình. Hình ảnh “bà đứng, dáng xiêu xiêu” giữa bãi cỏ lau hoang vắng hiện lên đầy ám ảnh, gợi ra một bà cụ gầy gò, già yếu, nhưng vẫn kiên trì đợi cháu nơi bến sông. Hình ảnh ấy không chỉ là ngoại cảnh, mà còn là hình ảnh tâm cảnh – phản ánh tấm lòng lặng lẽ, bền bỉ và giàu tình yêu thương của bà dành cho cháu. Nhân vật trữ tình lúc này như vỡ òa trong cảm xúc ân hận và day dứt khi nghĩ về quãng thời gian thơ ấu đã từng vô tâm, thờ ơ trước tình yêu thương của bà. Điệp từ “bà vẫn” được lặp lại nhiều lần không chỉ thể hiện sự nhẫn nại, bền bỉ của bà mà còn là tiếng lòng đầy nghẹn ngào, nuối tiếc của người cháu. Câu hỏi tu từ “Đi bao giờ hết được?” vang lên như một tiếng thở dài – vừa là sự ngạc nhiên, vừa là nỗi xót xa, bởi giờ đây khi đã lớn, khi đã hiểu lòng bà thì bà không còn nữa. Tình cảm của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ là sự tổng hòa giữa yêu thương, kính trọng và nỗi ân hận muộn màng. Qua đó, nhà thơ không chỉ thể hiện nỗi nhớ thương da diết dành cho người bà đã khuất mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc: hãy biết trân trọng những người thân yêu khi còn có thể, bởi thời gian sẽ không bao giờ quay lại.
Bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của Đặng Hiển là một tác phẩm cảm động, giàu tính nhân văn, thể hiện tình cảm gia đình sâu sắc qua hình ảnh người mẹ vắng nhà đúng vào lúc thiên tai ập đến. Khi cơn bão đến, không khí trong gia đình bỗng trở nên khác lạ – thiếu vắng đi sự ấm áp, an tâm thường ngày mà mẹ mang lại. Tác giả đã khéo léo miêu tả tâm trạng của cha và các con trong hoàn cảnh ấy: vừa lo lắng, vừa bối rối, lại vừa cố gắng thể hiện trách nhiệm và sự trưởng thành khi không có mẹ bên cạnh. Người cha – vốn ít thể hiện tình cảm – giờ lại trở nên gần gũi, đầy yêu thương khi cùng các con dọn dẹp nhà cửa, che chắn trước cơn bão, và đặc biệt là khi nhắc đến mẹ với sự nhớ nhung, trân trọng. Các con thì dần nhận ra vai trò to lớn của mẹ trong từng công việc nhỏ bé thường ngày, từ nấu nướng đến chăm sóc từng thành viên. Cơn bão ngoài trời như là một phép thử, khiến mỗi người trong gia đình thêm yêu thương, gắn bó và biết quý trọng những gì tưởng chừng là bình thường nhất – đó chính là sự hiện diện thầm lặng của mẹ. Hình ảnh người mẹ tuy không xuất hiện trực tiếp trong bài thơ, nhưng lại hiện lên rõ nét qua từng câu chữ, như một sợi dây gắn kết các thành viên, như linh hồn của ngôi nhà. Với lối viết chân thành, giản dị mà giàu cảm xúc, Đặng Hiển đã thành công trong việc khắc họa tình cảm gia đình thiêng liêng, đặc biệt là tình mẫu tử – thứ tình cảm luôn âm thầm mà sâu nặng, không gì có thể thay thế được.
Bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của Đặng Hiển là một tác phẩm cảm động, giàu tính nhân văn, thể hiện tình cảm gia đình sâu sắc qua hình ảnh người mẹ vắng nhà đúng vào lúc thiên tai ập đến. Khi cơn bão đến, không khí trong gia đình bỗng trở nên khác lạ – thiếu vắng đi sự ấm áp, an tâm thường ngày mà mẹ mang lại. Tác giả đã khéo léo miêu tả tâm trạng của cha và các con trong hoàn cảnh ấy: vừa lo lắng, vừa bối rối, lại vừa cố gắng thể hiện trách nhiệm và sự trưởng thành khi không có mẹ bên cạnh. Người cha – vốn ít thể hiện tình cảm – giờ lại trở nên gần gũi, đầy yêu thương khi cùng các con dọn dẹp nhà cửa, che chắn trước cơn bão, và đặc biệt là khi nhắc đến mẹ với sự nhớ nhung, trân trọng. Các con thì dần nhận ra vai trò to lớn của mẹ trong từng công việc nhỏ bé thường ngày, từ nấu nướng đến chăm sóc từng thành viên. Cơn bão ngoài trời như là một phép thử, khiến mỗi người trong gia đình thêm yêu thương, gắn bó và biết quý trọng những gì tưởng chừng là bình thường nhất – đó chính là sự hiện diện thầm lặng của mẹ. Hình ảnh người mẹ tuy không xuất hiện trực tiếp trong bài thơ, nhưng lại hiện lên rõ nét qua từng câu chữ, như một sợi dây gắn kết các thành viên, như linh hồn của ngôi nhà. Với lối viết chân thành, giản dị mà giàu cảm xúc, Đặng Hiển đã thành công trong việc khắc họa tình cảm gia đình thiêng liêng, đặc biệt là tình mẫu tử – thứ tình cảm luôn âm thầm mà sâu nặng, không gì có thể thay thế được.
Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.
Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.
Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn.
Vũ Quỳnh anh giúp ming chả lời với