ai giúp em lm văn 6 7 chữ 2 khổ vần liền vs ạ em cảm ơn nhiều ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trăng treo vắt ngang sông (tượng hình)
Sóng gợn lăn tăn rì rào (“rì rào” – tượng thanh)
Tre nghiêng che bến nhỏ (tượng hình)
Cò vỗ cánh kêu quang quác (“quang quác” – tượng thanh)
Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
- Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
- Thân bài:
- Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
- Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
- Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
- Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
- Kết bài:
- Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
- Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.
Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
- Thân bài:
- Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
- Diễn biến:
- Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
- Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
- Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
- Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
- Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
- Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
- Kết bài:
- Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
- Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
Bài làm
Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau
tại vì nó sắp đoạt giải thật mà, giải "lăng xăng, chạy chỗ nọ chỗ kia".
- Vẹt không thật sự có tài năng gì nổi bật ngoài việc bắt chước tiếng người.
- Thế nhưng trong tình huống này, Vẹt lại tỏ ra sốt sắng, tự tin thái quá, cứ chạy nhốn nháo, làm như mình chắc chắn sẽ được trao giải.
- Điều này tạo nên sự đối lập giữa thực chất và vẻ ngoài: thực lực thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng thái độ thì khoa trương, kiêu căng.
👉 Tác dụng:
- Gây cười cho người đọc bằng cách châm biếm tính cách tự phụ, khoe khoang của Vẹt.
- Đồng thời phản ánh thói quen xấu trong đời sống: có người không đủ năng lực nhưng lại hay phô trương, tưởng mình tài giỏi
Trăng treo đầu núi,
Gió hát bên sông.
Hương đồng ngan ngát,
Lúa chín vàng bông.
Chim về gọi nắng,
Sương sớm còn bay.
Đất trời rộng mở,
Mở lối tương lai.
Gió bay trên cỏ
Gió bay trên cỏ,
Nắng rót bên thềm.
Lá vàng nghiêng ngả,
Trôi giữa êm đềm.
Chim kêu trong nắng,
Gọi buổi sớm trong.
Trời xanh cao rộng,
Mở cánh mênh mông
Câu 1. Nhân vật “tôi” trong văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh mang một tâm trạng trong sáng, hồn nhiên nhưng cũng đầy bỡ ngỡ trong ngày đầu đến trường, từ cảm giác nao nức, hồi hộp khi được mẹ dắt đi học trên con đường quen mà trở nên lạ lẫm, đến sự lo sợ, e dè khi đứng trước ngôi trường đông đúc và trang nghiêm, tất cả đều được thể hiện rất tinh tế, nhân vật “tôi” vừa háo hức vừa lo lắng, vừa mong muốn khám phá vừa muốn nép vào vòng tay mẹ, đặc biệt khi bước vào lớp học, cảm giác xa lạ khiến “tôi” có chút sợ hãi nhưng cũng dần thích nghi, từ đó cho thấy sự chuyển biến tâm lí tự nhiên của một đứa trẻ trong bước ngoặt đầu đời, qua đó tác giả đã gợi lại những kỉ niệm đẹp, trong trẻo về tuổi thơ và khơi gợi tình cảm yêu thương mái trường, thầy cô
Câu 2. Phụ huynh và nhà trường đều có vai trò vô cùng quan trọng trong việc giáo dục trẻ em, gia đình là môi trường đầu tiên hình thành nhân cách, nơi cha mẹ dạy con những giá trị đạo đức, cách ứng xử và tình yêu thương, trong khi đó nhà trường là nơi cung cấp tri thức, rèn luyện kĩ năng và phát triển toàn diện cho trẻ, sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình và nhà trường sẽ giúp trẻ được giáo dục một cách toàn diện cả về trí tuệ lẫn nhân cách, nếu thiếu sự quan tâm của phụ huynh hoặc sự định hướng đúng đắn từ nhà trường thì việc giáo dục sẽ không đạt hiệu quả, vì vậy cả hai cần đồng hành, hỗ trợ lẫn nhau để giúp trẻ phát triển tốt nhất trong học tập và cuộc sống
Mùa xuân đến mang theo hoa lá tươi khắpcánh cửa , mang theo hương thơm dịu dàng củasương sương long lanh trên lá non, sáng xanh làm em không bước bước đi. Trong sân trường, hoanhịp nhàng , tạo nên bức tranh mùa xuân đẹp như mơ.
Câu chuyện kể về buổi học tiếng Pháp cuối cùng ở vùng An-dát sau khi rơi vào tay quân Phổ. Cậu bé Phrăng ân hận vì trước đây lười học, nay mới thấy yêu quý tiếng Pháp. Thầy Hamel buồn bã nhưng tha thiết nhắn nhủ mọi người hãy giữ gìn tiếng mẹ đẻ. Buổi học kết thúc trong không khí trang nghiêm, với dòng chữ thầy viết trên bảng: “Nước Pháp muôn năm!”.
Trăng sáng trải dài bên suối,
Tiếng chim ngân vọng giữa rừng.
Lá rơi khẽ khàng trong gió,
Hồn quê lan tỏa mênh mông.
Dòng sông lững lờ trôi mãi,
Khói lam tỏa nhẹ mái tranh.
Tình quê chan hòa nỗi nhớ,
Theo ta suốt cả hành trình.
Nhớ cho 1 like đấy :>
Làng xóm đêm sâu lửa tắt rồi,
Chị Dậu bồng con mắt lệ rơi.
Thuế sưu đè nặng vai gầy mỏng,
Quan lại hung hăng miệng thét cười.
Bán chó, bán con lòng quặn thắt,
Giữ chồng, giữ nghĩa dạ không vơi.
Đêm tối mịt mùng che kiếp khổ,
Sáng lên nhân phẩm chẳng thể vời.