Mùa xuân nho nhỏ(Thanh Hải), cảm nhận cái hay cái đẹp trong đoạn thơ:
Ơi con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn em đã chia sẻ bài viết hay và bổ ích. Giúp mọi người phòng tránh được kẻ xấu. Kẻ thường mạo danh cô Thương Hoài để dụ dỗ người khác lừa họ lấy xu,
Bài làm
Cha mẹ là người có công sinh thành và nuôi dưỡng chúng ta nên người, vì thế dù có đi bất cứ nơi đâu thì chúng ta cũng luôn hướng về cha mẹ. Thanh Thảo đã khéo nói hộ chúng ta nỗi nhớ ấy thông qua bài thơ Gặp lá cơm nếp. Khi xa nhà, bỗng dưng gặp lá nếp mà nỗi nhớ mẹ, nhớ quê hương cứ thế ùa về. Nhớ về mẹ là nhớ món xôi của mẹ “bát xôi mùa gặt/ mùi xôi sao lạ lùng”. Mùi xôi của mẹ hay chính là vị quê hương quen thuộc luôn thường trực trong con “thơm suốt đường con”. Tình yêu mẹ, yêu quê hương đất nước không chỉ được thể hiện qua món xôi, qua mùi vị quê hương, tình yêu thương đó đã dâng trào bộc trực ra lời nói “ôi mùi vị quê hương/ con làm sao quên được/ mẹ già và đất nước/ chia đều nỗi nhớ thương”. Mẹ được đặt ngang với đất nước, được người con chia đều nỗi nhớ thương, qua đó chúng ta thấy được tình cảm sâu nặng của người con dành cho người mẹ già yêu quý của mình.
*Xin lỗi, có thể mình không để ý có bao nhiêu câu. Mong bạn tick cho mình ạh
Trong văn bản “Gặp lá cơm nếp”, hình ảnh người mẹ hiện lên vô cùng giản dị mà đầy xúc động. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả, mẹ vẫn luôn nghĩ đến con, luôn cố gắng mang đến cho con những gì tốt đẹp nhất, dù chỉ là gói xôi hay chiếc bánh. Tình mẹ trong truyện được thể hiện qua hành động lặng lẽ, tấm lòng hy sinh âm thầm mà sâu sắc. Qua đó, em cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, chân thành và cảm động. Người mẹ trong văn bản khiến em liên tưởng đến mẹ của mình – cũng yêu thương, lo lắng cho em từng điều nhỏ nhặt. Văn bản giúp em thêm yêu quý, trân trọng mẹ và hiểu rằng: không có tình cảm nào cao cả hơn tình mẹ dành cho con.
Olm chào em, Hy vọng em đã có một mùa hè bổ ích và lý thú cùng những giây phút học tập hiệu quả và giao lưu vui vẻ với cộng đồng tri thức Olm.
Đoạn thơ:
“Ơi con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời
Từng giọt long lanh rơi
Tôi đưa tay tôi hứng”
là một trong những đoạn hay nhất của bài thơ Mùa xuân nho nhỏ (Thanh Hải), thể hiện vẻ đẹp tinh khôi của thiên nhiên và tâm hồn yêu đời của nhà thơ. Hình ảnh con chim chiền chiện cất tiếng hót vang giữa bầu trời mùa xuân vừa quen thuộc, vừa đầy sức sống. Tiếng chim không chỉ được nghe mà còn được cảm nhận bằng hình ảnh “từng giọt long lanh rơi” – một ẩn dụ rất sáng tạo, gợi tiếng chim như những giọt âm thanh trong trẻo, rơi nhẹ giữa không gian, làm cho mùa xuân như có hình, có khối, có sắc màu và âm thanh. Cử chỉ “Tôi đưa tay tôi hứng” thể hiện thái độ nâng niu, trân trọng cái đẹp của thiên nhiên, của sự sống. Đó cũng là một biểu hiện sâu sắc của tình yêu cuộc đời, của khát vọng hòa mình vào mùa xuân của đất trời. Qua đoạn thơ này, người đọc cảm nhận được tâm hồn nhạy cảm, thiết tha với cuộc sống của nhà thơ – một con người dù đang cận kề cái chết vẫn luôn hướng về vẻ đẹp và sự sống với tất cả niềm say mê và trân trọng.