Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích lời mẹ dặn con trong văn bản ở phần Đọc hiểu: ( nhanh đc tick)
- Hãy yêu lấy con người
Dù trăm cay ngàn đắng
Đến với ai gặp nạn
Xong rồi, chơi với cây!
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Nhân vật Hà trong tác phẩm Ngôi sao được khắc họa là một người trẻ mang vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm và trách nhiệm. Trước hết, Hà hiện lên với tấm lòng nhạy cảm, tinh tế, luôn biết quan tâm đến những điều nhỏ bé xung quanh. Hà không sống hời hợt mà có những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống, về con người và những giá trị tốt đẹp. Bên cạnh đó, Hà còn là người có lí tưởng, biết hướng tới những điều cao đẹp, giống như hình ảnh “ngôi sao” – biểu tượng cho ước mơ, niềm tin và ánh sáng dẫn đường. Trong hoàn cảnh khó khăn hay thử thách, Hà vẫn giữ được niềm tin, sự lạc quan và ý chí vươn lên, không buông xuôi trước nghịch cảnh. Đặc biệt, nhân vật Hà thể hiện rõ trách nhiệm với bản thân và với những người xung quanh, biết sống vì người khác chứ không chỉ nghĩ cho riêng mình. Qua việc xây dựng nhân vật Hà, tác giả đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa về lối sống đẹp của con người: hãy sống có ước mơ, có niềm tin và luôn tỏa sáng bằng những hành động tốt đẹp, dù chỉ như một “ngôi sao” nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn.
Câu 2: Trong cuộc sống, mỗi con người đều phải đối diện với sự lựa chọn giữa việc cho đi – sẻ chia với người khác và giữ lại cho riêng mình. Có ý kiến cho rằng “Cho đi chính là cách tạo ra hạnh phúc”, trong khi quan điểm khác nhấn mạnh “Để tạo ra hạnh phúc, biết giữ lại cho mình cũng là điều cần thiết”. Theo em, **cả hai quan điểm đều đúng**, nhưng điều quan trọng là con người cần biết **cân bằng hài hòa giữa cho đi và giữ lại** để có được hạnh phúc trọn vẹn. Trước hết, không thể phủ nhận rằng **cho đi – sẻ chia mang lại hạnh phúc lớn lao**. Khi giúp đỡ người khác bằng tấm lòng chân thành, con người không chỉ mang đến niềm vui, sự ấm áp cho đối phương mà chính bản thân cũng cảm thấy thanh thản, ý nghĩa hơn. Những hành động như giúp đỡ người gặp khó khăn, sẻ chia với bạn bè, quan tâm đến gia đình hay tham gia các hoạt động thiện nguyện đều khiến cuộc sống trở nên giàu tình người. Hạnh phúc lúc này không đến từ vật chất mà từ cảm giác mình sống có ích, được kết nối và yêu thương. Tuy nhiên, nếu chỉ biết cho đi mà **không biết giữ lại cho mình**, con người rất dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi, tổn thương hoặc đánh mất bản thân. Giữ lại cho mình ở đây không phải là ích kỉ hay thờ ơ với người khác, mà là biết trân trọng sức lực, thời gian, cảm xúc và nhu cầu chính đáng của bản thân. Khi con người biết chăm sóc chính mình, có giới hạn rõ ràng trong các mối quan hệ, họ mới có đủ năng lượng và sự tỉnh táo để tiếp tục cho đi một cách bền vững. Thực tế cho thấy, hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi con người **biết cho đi đúng lúc và giữ lại đúng chừng mực**. Một người biết yêu thương người khác nhưng cũng biết yêu thương chính mình sẽ sống cân bằng, tích cực và lâu dài hơn. Ngược lại, cho đi mù quáng hoặc giữ lại quá nhiều cho riêng mình đều có thể khiến con người trở nên bất hạnh. Tóm lại, cho đi và giữ lại không phải là hai lựa chọn đối lập mà là hai yếu tố cần song hành. Khi con người biết sẻ chia bằng trái tim ấm áp và đồng thời biết bảo vệ giá trị của bản thân, hạnh phúc sẽ đến một cách tự nhiên, bền vững và sâu sắc hơn.
Câu 1 (1,0 điểm):
a. Ngôi kể trong tác phẩm:
Tác phẩm sử dụng ngôi kể thứ ba. Câu chuyện được kể từ một điểm nhìn bên ngoài, không phải từ nhân vật chính. Người kể chuyện tường thuật lại những hành động, suy nghĩ và cảm xúc của các nhân vật trong câu chuyện.
b. Xét theo mục đích nói, câu “Chiều, rồi đêm xuống.” thuộc kiểu câu gì?
Câu này là một câu trần thuật. Câu này chỉ đơn giản mô tả sự chuyển biến của thời gian, từ chiều đến đêm mà không có yếu tố hỏi, cảm thán hay cầu khiến.
Câu 2 (1,0 điểm):
Khi thấy Tâm và Hà chơi chung đèn, mẹ Hà đã dặn dò con như sau:
Qua đó, em hiểu rằng nhân vật người mẹ rất thấu hiểu và quan tâm đến bạn bè của con mình. Dù cuộc sống có khó khăn, mẹ Hà vẫn dạy con cách chia sẻ và quan tâm đến người khác. Đây là một hành động đầy tình cảm, thể hiện sự nhân hậu, bao dung và trách nhiệm trong cách nuôi dạy con cái.
Câu 3 (1,0 điểm):
Trong tác phẩm, hình ảnh "ngôi sao" không chỉ là chiếc đèn trung thu mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Theo em, hình ảnh "ngôi sao" tượng trưng cho hi vọng, tình yêu thương và sự quan tâm.
Câu 4 (1,0 điểm):
Bài học ý nghĩa mà em nhận được từ tác phẩm là tình bạn và lòng nhân ái. Mặc dù Tâm không có đèn để chơi Trung thu, nhưng sự quan tâm và chia sẻ của Hà đã giúp Tâm cảm thấy vui vẻ và không cô đơn. Điều này cho thấy, trong cuộc sống, sự chia sẻ và quan tâm đến người khác là điều vô cùng quan trọng, giúp cho mọi người xích lại gần nhau hơn và mang lại niềm vui, hạnh phúc cho nhau.
Câu: "Qua những công việc mang tính phục vụ cộng đồng như vậy, mỗi cá nhân cảm thấy cảm thấy gắn bó và hòa đồng với tập thể của mình hơn và thương yêu nhau hơn."
Câu này là câu đơn vì chỉ có một mệnh đề chính duy nhất và một cụm trạng ngữ đầu câu, không có mệnh đề phụ. Tuy câu có cấu trúc dài và phức tạp nhưng vẫn chỉ là một mệnh đề chính. Câu này không chứa các liên từ nối các mệnh đề độc lập, do đó không phải câu ghép.
Câu này diễn tả ý nghĩa rằng qua những công việc có tính chất phục vụ cộng đồng, mỗi cá nhân có thể cảm nhận sự gắn bó, hòa đồng và yêu thương nhau hơn trong tập thể. Đây là một câu thể hiện cảm xúc và quan hệ giữa các thành viên trong cộng đồng qua các hành động hợp tác.
- Dưới đây là phần trả lời cho các câu hỏi bạn đưa ra:
câu 1:Văn bản thuyết minh
câu 2:các phương tiện phi ngôn ngữ thường là:
câu 3:Tác dụng của số liệu:
câu 4:Tình cảm, thái độ:
câu 5:“Đến Tuy Hòa mà chưa đặt chân tới tháp Nhạn thì coi như bạn chưa đến thành phố này.”
👉 Vì sao?
Mình làm cho bạn rồi nhớ like đấy
Giải pháp
-Chuyển đổi cây trồng, vật nuôi phù hợp với điều kiện hạn, mặn.
-Phát triển hạ tầng thủy lợi và trữ nước ngọt.
-Di dời, tái định cư các khu vực thường xuyên ngập lụt.
-Tăng cường trồng rừng ngập mặn chống xói lở, nước biển dâng.
-Ứng dụng công nghệ canh tác thông minh thích ứng biến đổi khí hậu.
Dưới đây là bài văn phân tích hình ảnh khói bếp trong bài thơ Hoa loa kèn của Vũ Quần Phương, khoảng 400 chữ, bạn có thể tham khảo:
Phân tích hình ảnh khói bếp trong bài thơ "Hoa loa kèn" của Vũ Quần Phương
Bài thơ Hoa loa kèn của Vũ Quần Phương đã khắc họa một cách rất tinh tế và sâu sắc hình ảnh khói bếp – một biểu tượng bình dị, quen thuộc của làng quê Việt Nam. Khói bếp không chỉ là làn khói vật chất mà còn mang trong mình những tầng ý nghĩa sâu sắc, gợi lên khung cảnh thanh bình, ấm áp và cả những cảm xúc nhẹ nhàng, xao xuyến.
Ngay từ những câu thơ đầu, làn khói bếp hiện lên như một lớp màn mơ ảo bao phủ không gian: “Sáng dậy khói bay choàng mái rạ / Lẫn vào sương toả lẫn vào cây”. Động từ “choàng” gợi tả sự bao trùm, ôm ấp của làn khói lên những mái nhà tranh đơn sơ. Sự hòa quyện của khói với “sương tỏa” và “cây” tạo nên một bức tranh mờ ảo, thấm đẫm chất thơ. Khói không chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà còn trở thành một yếu tố thẩm mỹ, làm mờ đi ranh giới giữa thực và ảo, khiến cả những vật vô tri như “cây xoan cây muỗm”, “mái đình rêu” cũng như “đắm say” trong vẻ đẹp huyền diệu ấy.
Khói bếp còn gắn liền với hình ảnh người mẹ tảo tần, cơi rơm thổi lửa, chăm sóc gia đình. Tiếng chim gù trên tổ bếp, tiếng em nhỏ học bài bên ngưỡng cửa trong làn khói mờ mịt tạo nên một không gian đầm ấm, gần gũi. Khói bếp như sợi dây kết nối các thành viên trong gia đình, là biểu tượng của sự sum họp, của tình mẫu tử và sự chăm sóc tận tụy.
Hơn thế nữa, khói bếp trong bài thơ còn mang màu sắc rất đặc trưng của cuộc sống lao động, vất vả nhưng tràn đầy yêu thương. Mùi khói cay nồng, mùi rơm ướt hòa quyện với không khí sau cơn mưa đêm khiến người đọc cảm nhận được sự chân thực, sinh động của cảnh vật và con người. Khói bếp như thấm đẫm cả không gian làng quê, len lỏi khắp mọi ngõ ngách, tạo nên một bức tranh vừa cụ thể vừa mơ màng, vừa hiện thực vừa trữ tình.
Qua hình ảnh khói bếp, tác giả không chỉ gợi nhớ về một tuổi thơ bình dị, mà còn thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc, niềm tự hào về cuộc sống giản đơn nhưng đầy ắp tình người. Khói bếp là biểu tượng của sự sống, của truyền thống và của những giá trị văn hóa lâu đời của làng quê Việt Nam.
Nếu bạn cần bài văn theo phong cách khác hoặc dài hơn, mình sẵn sàng giúp bạn!
Lời mẹ dặn con trong câu thơ "Hãy yêu lấy con người, dù trăm cay ngàn đắng, đến với ai gặp nạn, xong rồi, chơi với cây!" chứa đựng một triết lý sống nhân văn và sâu sắc. Câu "Hãy yêu lấy con người" nhấn mạnh tầm quan trọng của tình yêu và lòng nhân ái trong cuộc sống, khuyên con phải biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh. "Dù trăm cay ngàn đắng" là lời nhắc nhở về sự kiên trì, nhẫn nại trong những khó khăn, thử thách của cuộc sống. Mặc dù gặp phải muôn vàn gian truân, nhưng tình yêu với con người vẫn phải là ưu tiên hàng đầu. Câu "Đến với ai gặp nạn" khẳng định thái độ nhân ái và trách nhiệm của con người đối với xã hội, nhất là khi người khác đang gặp khó khăn. Cuối cùng, "Xong rồi, chơi với cây!" như một lời dặn dò về sự cần thiết của việc tìm về với thiên nhiên, để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn sau những cuộc sống vất vả, mệt mỏi. Lời mẹ không chỉ khuyên con về tình yêu thương con người mà còn về sự hòa mình vào thiên nhiên để tìm sự an yên cho bản thân.