K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 3 2025

1.5 kW

22 tháng 3 2025

khối lượng nước bơm trong 1 giây:
m=V×D=0.015×1000=15 kg
công suất:
\(P=\frac{mgh}{t}=115\times10\times10=1500W=1.5kW\)

21 tháng 3 2025

- Gọi đường thẳng cần viết phương trình là d.

Vì đường thẳng (d) đi qua A(1; -2) và có vtcp là \(\overrightarrow{u}\) (4; -3)

Suy ra phương trình tham số của đường thẳng (d) là:

\(\begin{cases}x=1+4t\\ y=-2-3t\end{cases}\)

- Phương trình chính tắc của (d) là:

\(\frac{x-1}{4}\) = \(\frac{y+2}{-3}\)

- Phương trình tổng quát của (d) là:

-3x+3 - 4(y+2)= 0

<=> -3x-4y-5=0

22 tháng 3 2025

[5%÷100%]×20=

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:  Vợ người anh hùng      (Lược một đoạn: Anh và chị chia tay khi anh nhập ngũ và kỷ niệm tình yêu bị cuốn trôi sau trận lụt lớn. Chị làm vợ chỉ mươi ngày rồi góa bụa khi chồng hy sinh và được truy tặng danh hiệu Anh hùng. Chị gánh chịu nỗi đau mất chồng, sự xét nét từ dân làng và áp lực giữ danh dự vợ Anh...
Đọc tiếp

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: 

Vợ người anh hùng

     (Lược một đoạn: Anh và chị chia tay khi anh nhập ngũ và kỷ niệm tình yêu bị cuốn trôi sau trận lụt lớn. Chị làm vợ chỉ mươi ngày rồi góa bụa khi chồng hy sinh và được truy tặng danh hiệu Anh hùng. Chị gánh chịu nỗi đau mất chồng, sự xét nét từ dân làng và áp lực giữ danh dự vợ Anh hùng. Chị sống lặng lẽ, cô đơn như thế suốt một thời gian dài. Mãi sau này, khi anh Long, bạn của chồng cũ, đến thắp nhang, chị mới cảm thấy chút rung động. Từ đó, chị bắt đầu đối diện với những khao khát hạnh phúc và suy nghĩ về cuộc đời mình.)

     Năm sau thì anh Long hỏi cưới chị...

     Ngay sau đám cưới, anh chị về ở với nhau trên ngôi nhà của chị vì đất này là của mẹ đẻ chị cho chị khi xưa chị đi lấy chồng. Cũng năm ấy chị thôi công tác. Vợ chồng chị lại làm ruộng và hưởng trợ cấp Thượng úy của anh Long. Bao nhiêu nỗi lòng của chị trong căn nhà ngai ngái mùi đàn bà ngày mưa nay biến mất. Chị hạnh phúc ngay trong căn nhà bất hạnh của mình khi tuổi đã ba lăm. Chiến tranh vừa mới qua được vài năm, những hân hoan đợi chờ vỡ òa. Cũng vài năm sau chiến tranh người ta báo tử đông lắm. Sự vui mừng đoàn tụ nói cười, tiếng nhạc lẫn trong tiếng kèn trống hết đám báo tử này đến báo tử khác. Chị thấy mình vừa đau đớn mà cũng vừa hạnh phúc. Hạnh phúc hơn khối người...

     Lấy anh Long, lần đầu tiên chị được chồng tặng hoa vào ngày mồng 8 tháng 3. Chị òa khóc. Thế là cũng có lúc chị được hạnh phúc như người đời. Suốt những năm chị làm Xã đoàn, làm Chấp hành Phụ nữ chỉ lo tổ chức tặng hoa ngày lễ, ngày mít tinh mùng 2 tháng 9, mồng 8 tháng 3 rồi 20 tháng 11, 30 tháng 4... cho người khác. Cứ như thể việc ấy đương nhiên họ được hưởng và chị đương nhiên phải đi tặng họ. Còn với chị đàn ông họ cũng ngại. Cũng hôm ấy chị ôm lấy chồng mà khóc mà nói rằng:

     - Anh ơi, mồng 8 tháng 3 sao em không thấy họ mang hoa vào nghĩa trang tặng những nấm mồ mang tên con gái hả anh?

     Anh Long đớ người ra. Anh nhìn chị, ngượng ngùng trước một người đàn bà hiền lành là vợ mình. Tự dưng anh Long nhớ anh là đảng viên và thấy mình như là người có lỗi với những người phụ nữ đã hiến tuổi xanh của mình ở ngoài mặt trận. Một năm hai năm rồi ba bốn năm năm. Chị mơ hồ nhận ra nỗi buồn của chồng mình. Những nỗi niềm khe khắt dòm ngó của người đời ở một vùng nông thôn đối với chị khi trước thế nào thì nay lại chuyển sang chồng chị. Họ để ý xem anh ăn ở với vợ một người anh hùng ra sao. Họ cứ nghĩ rằng anh luôn núp dưới cái bóng tiếng tăm của vợ. Rằng cái Thượng úy của anh chả là gì với danh xưng một liệt sĩ anh hùng. Quá lắm thì là anh Thượng úy về một cục vì sức khỏe yếu mà thôi.

     Gần bốn mươi mà chị vẫn không thấy có chửa… Anh cho chị biết anh đi khám và biết mình vô sinh vì chất độc da cam từ chiến trường Tây Nguyên mang về. Đêm ấy anh bảo chị:

     - Em còn khả năng có thai thì nên đi lấy chồng hoặc thích ai thì cứ ăn nằm với người ta kiếm đứa con.

     Chị khóc nức nở.

     - Chả gì em cũng đã là vợ một sĩ quan, vợ một anh hùng em sao có thể làm như thế. Em có trách nhiệm với anh cũng như trách nhiệm vợ một người anh hùng chứ anh ơi. Dù em biết nỗi niềm tụng ca có gì đó như giấu trong áo mình một vật nhọn khổ lắm.

     Cả hai người cùng khóc. Hồi lâu anh bảo:

     - Em khổ quá em ạ. Khổ với anh đã đành, em khổ vì cái Anh hùng của chồng em nữa. Nỗi khổ ấy đeo nhũng nhẵng nhẹ nhàng mà quá nặng một đời em. Anh thương em lắm.

     Sau lần ấy chị chủ động cùng anh đến từng nhà các cựu chiến binh trong làng tổ chức hội đồng ngũ, hội chăn trâu, hội cùng đơn vị và lấy nhà mình làm trụ sở sinh hoạt. Anh và chị lại đi tới nhiều xã trong huyện thăm hỏi các bạn bè của chồng cũ chồng mới. Vợ người anh hùng lại sống như một hồi chị làm Bí thư Xã đoàn. Cuộc sống cứ phải vươn về phía trước, đừng ngoái lại sau và chí ít là không dừng bước. Anh chị thấy vui và bè bạn anh chị ngày càng năng đến nhà.

(Nguyễn Trọng Luân, Báo Văn nghệ, số 14/2023)

* Chú thích: Nguyễn Trọng Luân sinh năm 1952 tại Phú Thọ, từng là lính trinh sát trong chiến tranh và sau này là kỹ sư cơ khí. Các sáng tác của ông tập trung vào đề tài chiến tranh và người lính với văn phong chân thực, giàu cảm xúc. Một số tác phầm của ông đã nhận được giải thưởng văn học và được dịch ra tiếng nước ngoài.

Câu 1. Chỉ ra những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản.

Câu 2. Người kể chuyện trong văn bản có đặc điểm gì?

Câu 3. Trong đoạn trích: “Chị òa khóc. Thế là cũng có lúc chị được hạnh phúc như người đời. Suốt những năm chị làm Xã đoàn, làm Chấp hành Phụ nữ chỉ lo tổ chức tặng hoa ngày lễ, ngày mít tinh mùng 2 tháng 9, mồng 8 tháng 3 rồi 20 tháng 11, 30 tháng 4... cho người khác. Cứ như thể việc ấy đương nhiên họ được hưởng và chị đương nhiên phải đi tặng họ. Còn với chị đàn ông họ cũng ngại.”, tác giả đã sử dụng điểm nhìn của nhân vật nào? Việc sử dụng điểm nhìn ấy có tác dụng gì trong việc khắc họa nhân vật?

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của văn bản.

Câu 5. Nội dung của văn bản này là gì?  

0
Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên.  Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:    ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên. 

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:

     [Lược một đoạn: Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính tên Tâm, được người mẹ tần tảo sớm khuya nuôi dạy nên người. Tuy nhiên, khi được ra thành phố học tập và làm việc, trong suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền hàng tháng về cho mẹ, không báo tin mình đã lấy vợ và tuyệt nhiên không một lời hỏi thăm, không để tâm đến những bức thư mẹ gửi từ quê ra. Khi bất đắc dĩ có việc phải về nhà, anh mới có dịp gặp lại mẹ…].

     Khi vào đến sân nhà, Tâm thấy bốn bề yên lặng, không có bóng người. Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn. Tâm bước qua sân rồi đẩy cái liếp bước vào. Vẫn cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ. Tâm cất tiếng gọi. Chàng nghe thấy tiếng guốc đi, vẫn cái tiếng guốc ấy, thong thả và chậm hơn trước, rồi mẹ Tâm bước vào. Bà cụ đã già đi nhiều, nhưng vẫn mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước.

     Khi nhận ra con, bà cụ ứa nước mắt:

     - Con đã về đấy ư?

     - Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ? - Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được.

     - Bà ở đây một mình thôi à?

     Bà cụ cảm động đến nỗi không nói được. Một lát bà mới ấp úng:

     - Vẫn có con Trinh nó ở đây với tôi.

     - Cô Trinh nào? Có phải cô Trinh con bác Cả không? Tâm nhớ mang máng cái cô con gái bé nhỏ ngày trước vẫn hay chơi với chàng.

     - Tôi tưởng cô ta đi lấy chồng rồi.

     Bà cụ ngồi xuống chiếc phản gỗ, đáp:

     - Đã lấy ai đâu. Con bé dở hơi chết đi ấy mà. Cũng đã có mấy đám hỏi, mà nó không chịu lấy. Bà cụ yên lặng một lát.

     - Thỉnh thoảng nó vẫn nhắc đến cậu đấy.

     Tâm nhún vai, không trả lời. Tuy ngoài trời nắng, mà Tâm thấy bên trong cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người.

     Bà cụ âu yếm nhìn con, săn sóc hỏi:

     - Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm. Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?

     Tâm nhìn ra ngoài đáp:

     - Như thường rồi. Rồi muốn nói sang chuyện khác, Tâm hỏi:

     - Ở làng có việc gì lạ không? Bà cụ trả lời:

     - Chả việc gì lạ sất, ngày nào cũng như ngày nào, nhưng được có con Trinh sang đây với tôi nên cũng đỡ buồn. Nó thường vẫn làm giúp tôi nhiều công việc, con bé thế mà đảm đang đáo để, đã chịu khó lại hay làm. […]

     Tâm lơ đãng nghe lời mẹ kể những công việc và cách làm ăn ngày một khó khăn ở làng. Chàng dửng dưng không để ý đến. Con bác Cả Sinh lấy vợ, hay chú bác ta chết thì có can hệ gì đến chàng? Cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả. Câu chuyện nhạt dần. Những câu hỏi và sự săn sóc của bà cụ về công việc của chàng chỉ làm cho Tâm khó chịu. Chàng trả lời qua loa lấy lệ. Nghĩ đến vợ đợi, Tâm vội vàng đứng dậy.

     Bà cụ nhìn theo khẩn khoản:

     - Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.

     - Thôi, bà để tôi về. Độ này bận công việc lắm. Tâm lại an ủi:

     - Nhưng thế nào có dịp tôi cũng về.

     Rồi Tâm mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc 5 đồng đưa cho mẹ. Tâm hơi kiêu ngạo, trước mặt cô Trinh, chàng nói:

     - Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu, có thiếu tôi lại gửi về cho. Bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt.

     Tâm làm như không thấy gì, vội vàng bước ra. […] Ra đến ngoài Tâm nhẹ hẳn mình. Chàng tự cho là đã làm xong bổn phận.

                            (Trích Trở vềTuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2004, tr.24-27.)

* Chú thích:

- Nhà văn Thạch Lam là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự lực văn đoàn. Ông sinh năm 1910 tại Hà Nội, tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi tên là Nguyễn Tường Lân, bút danh Thạch Lam.

- Tác phẩm hướng về đời sống bình dị, tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Lối viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi.

7
29 tháng 4

Câu 1 (khoảng 200 chữ): Câu nói của Mark Twain gợi cho ta suy nghĩ sâu sắc về cách sống của mỗi người. Quả thật, trong cuộc đời, điều khiến ta day dứt nhất thường không phải là những việc đã làm, mà là những điều ta đã không dám làm. Khi đứng trước cơ hội, nhiều người vì sợ thất bại, sợ rủi ro mà chọn cách ở lại trong “bến đỗ an toàn”. Tuy nhiên, chính sự an toàn đó lại kìm hãm ta trưởng thành và khám phá giá trị của bản thân. Nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Tuổi trẻ là thời điểm thích hợp nhất để dấn thân, trải nghiệm và chấp nhận thử thách. Dù có thể vấp ngã, thất bại, nhưng đó cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sống an phận, ngại thay đổi sẽ khiến cuộc đời trở nên tẻ nhạt và dễ để lại nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi vùng an toàn để sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.

Câu 2 (khoảng 400 chữ): Đoạn trích đã khắc họa hình ảnh người mẹ với tình yêu thương con sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng. Mẹ là người đã “tần tảo sớm khuya” nuôi Tâm khôn lớn, dành trọn cuộc đời để chăm lo cho con. Dù cuộc sống vất vả, lam lũ, mẹ vẫn không quản khó khăn, chỉ mong con có tương lai tốt đẹp. Khi Tâm ra thành phố học tập và làm việc, mẹ vẫn luôn dõi theo con từ xa, gửi thư hỏi thăm, mong ngóng tin con từng ngày. Thế nhưng, trái ngược với tình yêu thương ấy là sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm. Suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không quan tâm đến những lá thư của mẹ, thậm chí còn giấu chuyện lập gia đình. Điều đó càng làm nổi bật tấm lòng bao dung, vị tha của người mẹ. Dù bị con lãng quên, mẹ vẫn không trách móc mà chỉ âm thầm chờ đợi. Khi Tâm trở về, cuộc gặp gỡ chắc hẳn đã gợi lên nhiều cảm xúc. Người mẹ có thể vẫn đón con bằng tình yêu thương nguyên vẹn, bởi tình mẫu tử luôn bao la, không đòi hỏi sự đáp trả. Qua nhân vật người mẹ, tác giả ca ngợi đức hi sinh, tình yêu vô điều kiện của những người làm mẹ. Đồng thời, đoạn trích cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người: đừng vô tâm với cha mẹ khi còn có thể. Tiền bạc không thể thay thế sự quan tâm, sẻ chia. Hãy trân trọng tình thân, bởi đó là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người.

29 tháng 4

Câu 1:

Câu nói nổi tiếng của Mark Twain là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hành động và sự dũng cảm dấn thân. Theo tôi, nỗi hối hận lớn nhất trong cuộc đời không phải là những thất bại khi dám làm, mà là sự tiếc nuối về những cơ hội bị bỏ lỡ do sợ hãi. "Bến đỗ an toàn" đại diện cho vùng an toàn (comfort zone), nơi chúng ta cảm thấy dễ chịu nhưng cũng chính là nơi cản trở sự phát triển. Tháo dây, nhổ neo chính là dám bước ra khỏi sự bao bọc, dũng cảm đối mặt với thử thách, trải nghiệm và thực hiện ước mơ. Cuộc đời là hữu hạn, nếu chỉ chọn con đường bằng phẳng, ta sẽ bỏ lỡ những cảnh sắc tuyệt vời và cả những bài học quý giá từ thất bại. Vì vậy, thay vì chần chừ, hãy biến ý tưởng thành hành động, sống hết mình với đam mê để khi nhìn lại, ta tự hào về những điều đã qua thay vì nuối tiếc những gì đã bỏ lỡ. Dám làm, dám chịu trách nhiệm chính là chìa khóa để kiến tạo một cuộc đời rực rỡ.

câu 2

Trong văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Nhân vật người mẹ trong đoạn trích trên trích từ truyện ngắn "Trở về" của nhà văn Thạch Lam đã để lại trong lòng độc giả những nỗi niềm xót xa về tình mẫu tử thiêng liêng trước sự thờ ơ của con cái.Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo và giàu đức hy sinh. Bà đã "tần tảo sớm khuya" một mình nuôi con khôn lớn, gây dựng tương lai cho Tâm. Sự hy sinh đó kéo dài suốt nhiều năm tháng, ngay cả khi con đã thành đạt ở thành phố, bà vẫn sống trong cảnh nghèo khó, đơn sơ. Hình ảnh bà cụ "đã già đi nhiều", mặc bộ "áo cũ kỹ như mấy năm về trước" và sống trong ngôi nhà "mái gianh xơ xác" đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng của con trai ở thành thị, càng làm nổi bật sự quên mình vì con của bà.Đặc biệt, lòng vị tha và tình yêu con sâu sắc của người mẹ được thể hiện rõ nét qua giây phút gặp lại. Dù suốt sáu năm ròng rã, Tâm chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, nhưng khi thấy con về, bà không hề trách móc. Phản ứng của bà là "ứa nước mắt" và câu hỏi nghẹn ngào: "Con đã về đấy ư?". Giọt nước mắt ấy chứa đựng tất cả nỗi nhớ nhung, sự chờ đợi mòn mỏi và cả niềm hạnh phúc vỡ òa. Bà đón nhận con bằng tất cả sự dịu dàng nhất, bất kể sự vô tâm, lạnh lùng mà Tâm đang thể hiện qua cách xưng hô "tôi - bà".Bằng ngòi bút điềm tĩnh và tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công nhân vật người mẹ như một biểu tượng của sự bao dung. Sự đối lập giữa vẻ lam lũ, tình cảm chân thành của mẹ và sự "lên xe hoa", xa cách của đứa con đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí người đọc.Tóm lại, nhân vật người mẹ trong đoạn trích không chỉ đại diện cho những người mẹ nghèo khổ, hy sinh tất cả vì con, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con. Qua đó, tác giả kín đáo phê phán thái độ sống vô ơn, đồng thời tôn vinh giá trị vĩnh cửu của tình cảm gia đình.

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:       Bạn có từng đôi lần như thế?      Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?      Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong...
Đọc tiếp

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: 

     Bạn có từng đôi lần như thế?

     Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?

     Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong đầm lầy? Như dòng sông muộn phiền quanh vách núi?

     Như chính cái đầm lầy?

     Như cái hồ dài kì dị sống đời thực vật?

     Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng. Còn gì buồn hơn khi ta sớm phải làm một dòng sông muộn phiền. Khước từ trải nghiệm. Khước từ nắng gió. Khước từ đi tới. Khước từ sự vận động.

     Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi. Như dòng sông tha thiết trôi.

(Trích Ngày trong sương mù - Hà Nhân, NXB Văn học, 2016, tr.38)

Câu 1. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản.

Câu 2. Chỉ ra hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích. 

Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn: “Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng.”.

Câu 4. Em hiểu như thế nào về “tiếng gọi chảy đi sông ơi” được nhắc đến trong câu văn: “Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi.”?

Câu 5. Từ nội dung văn bản, em rút ra được bài học nào? Vì sao?

9

câu 1

phương thức biểu đạt chính: Nghị luận

câu 2

Hai lối sống được nêu: Lối sống đứng yên, thụ động, không dám thay đổi

Lối sống vận động, tiến lên, dám trải nghiệm và hướng tới tương lai

câu 3

bptt: so sánh => "sông như đời người"

tác dụng: giúp cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm. Giúp nhấn mạnh được cuộc sống con người như dòng sông

câu 4

theo em là sự thúc dục bên trong mỗi người, là động lực để chúng ta đặt mục tiêu rõ ràng, bươn trải trong cuộc sống để tiến đến tương lai

câu 5

mỗi người trong chúng ta cần phải sống có mục đích của riêng mình, chủ động tiến lên theo đuổi ước mơ của riêng mình, nếu chúng ta không nỗ lực theo giống như dòng chảy của dòng sông mà chỉ biết đứng im thì sẽ không đạt được sự thành công to lớn trong tương lai, nên qua đó em sẽ cố gắng rèn luyện thay đổi đặt ra được mục đích để hướng đến tương lai



29 tháng 4

câu 1:Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là nghị luận

câu 2:Dựa vào đoạn văn, có hai lối sống tiêu cực mà con người (đặc biệt là tuổi trẻ) thường mắc phải:

Lối sống khước từ/thu mình: Khước từ trải nghiệm, nắng gió, sự vận động và những bước chân đi tới (thái độ tiêu cực, ngại thay đổi).

Lối sống thứ hai: Dấn thân, bước đi và vận động theo quy luật tự nhiên (được thể hiện qua hình ảnh "mỗi ngày ta phải bước đi", "sông phải chảy").

câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh

tác dụng: làm cho câu văn chở nên sinh động và hấp dẫn

câu 4: Cụm từ này có thể được hiểu là:

Đó là tiếng gọi của khát vọng, của đam mê thúc giục con người không được đứng yên một chỗ.

Lòng quyết tâm vượt qua những rào cản, những nỗi "muộn phiền" cá nhân để hòa nhập vào dòng chảy lớn của cuộc đời.

Lời nhắc nhở mỗi cá nhân phải luôn vận động, cống hiến và sống hết mình với lý tưởng của chính mình.

câu 5: Bài học: Đừng sợ hãi thử thách, hãy chọn lối sống dấn thân và trải nghiệm thay vì thu mình trong sự an phận.

Bởi vì cuộc đời vốn ngắn ngủi, nếu chúng ta "khước từ trải nghiệm", chúng ta sẽ trở nên khô cằn và lạc hậu.

Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc thấu hiểu chính mình.   Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của văn bản sau đây.    CHUYỆN CỦA MẸ                      Nguyễn Ba    mẹ có năm lần chia li    chồng mẹ ra đi    rồi hóa thành ngàn lau    bời bời nơi địa đầu Tây Bắc  ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc thấu hiểu chính mình.  

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của văn bản sau đây.

   CHUYỆN CỦA MẸ

                     Nguyễn Ba

   mẹ có năm lần chia li

   chồng mẹ ra đi
   rồi hóa thành ngàn lau
   bời bời nơi địa đầu Tây Bắc

   đứa trai đầu
   đã thành con sóng nát
   trên dòng Thạch Hãn
   hoàng hôn buông lại táp đỏ trời

   đứa trai thứ hai
   đã băng hết Trường Sơn
   chết gần sát Sài Gòn
   thịt xương nuôi mối vườn cao su Xuân Lộc

   chị gái trước tôi
   là dân công hoả tuyến
   dầm suối làm cây mốc sống
   dẫn xe bộ đội lội ngầm
   tuổi thanh xuân nhiều mộng mơ của chị
   xanh vào vời vợi trong xanh

   tôi là mỏi mòn chờ đợi thứ năm
   may mắn được trở về bên mẹ
   tôi đi về bằng đôi mông đít
   chân của tôi
   đồng đội chôn trên đồi đất Vị Xuyên

   đêm nào cũng lén tôi mẹ khóc
   dù về sau đôi mắt bị loà
   mẹ thương tôi không có đàn bà
   mẹ lo mẹ chết đi
   ai người nước nôi, cơm cháo
   căn nhà tình nghĩa này
   có đủ vững vàng mưa bão
   đèn, lửa xóm giềng
   chẳng ấm nỗi gối chăn

   tôi gắng đùa vui
   mong mẹ chút yên lòng
   mẹ yêu của con ơi
   không chỉ là mẹ của con
   mẹ đã là
   mẹ của non sông đất nước
   cháu chắt của mẹ giờ líu lo
   khắp ba miền Trung, Nam, Bắc
   anh em của con tấp nập mọi miền
   dân tộc mình
   tồn tại đến giờ
   nhờ đùm bọc, yêu thương

   móm mém mẹ cười
   khoé mắt loà khẽ sáng mấy giọt sương...

                                   1-2021

1
23 tháng 5 2025

Các bước thực hiện động tác vươn thở

  1. Tư thế chuẩn bị:
    • Đứng thẳng, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay buông xuôi tự nhiên theo thân người.
  2. Bước 1:
    • Hít sâu, đồng thời đưa hai tay lên cao qua đầu, lòng bàn tay hướng vào nhau hoặc hướng ra phía trước.
  3. Bước 2:
    • Vươn người lên cao hết mức, có thể kiễng chân lên (nếu yêu cầu), giữ tư thế trong 1-2 giây.
  4. Bước 3:
    • Thở ra, đồng thời hạ hai tay xuống, trở về tư thế ban đầu.
  5. Lặp lại động tác theo nhịp hướng dẫn (thường 2-4 lần).

Lưu ý khi thực hiện:

  • Khi đưa tay lên thì hít vào, khi hạ tay xuống thì thở ra.
  • Động tác thực hiện nhẹ nhàng, nhịp nhàng, không gắng sức.
  • Giữ lưng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước.


23 tháng 5 2025

Các bước thực hiện động tác vươn thở

  1. Tư thế chuẩn bị:
    • Đứng thẳng, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay buông xuôi tự nhiên theo thân người.
  2. Bước 1:
    • Hít sâu, đồng thời đưa hai tay lên cao qua đầu, lòng bàn tay hướng vào nhau hoặc hướng ra phía trước.
  3. Bước 2:
    • Vươn người lên cao hết mức, có thể kiễng chân lên (nếu yêu cầu), giữ tư thế trong 1-2 giây.
  4. Bước 3:
    • Thở ra, đồng thời hạ hai tay xuống, trở về tư thế ban đầu.
  5. Lặp lại động tác theo nhịp hướng dẫn (thường 2-4 lần).

Lưu ý khi thực hiện:

  • Khi đưa tay lên thì hít vào, khi hạ tay xuống thì thở ra.
  • Động tác thực hiện nhẹ nhàng, nhịp nhàng, không gắng sức.
  • Giữ lưng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước.


22 tháng 5 2025

Gọi giá ban đầu của một cái bàn là là x(nghìn đồng)

(ĐIều kiện: x>0; x<900)

Giá ban đầu của một cái quạt điện là 900-x(nghìn đồng)

Giá của một cái bàn là sau khi giảm giá là:

\(x\left(1-15\%\right)=0,85x\) (nghìn đồng)

Giá của một cái quạt điện sau khi giảm giá là:

\(\left(900-x\right)\left(1-25\%\right)=0,75\left(900-x\right)=675-0,75x\) (nghìn đồng)

Tổng số tiền phải trả là 900-135=765 nghìn đồng nên ta có:

675-0,75x+0,85x=765

=>675+0,1x=765

=>0,1x=765-675=90

=>x=900(loại)

=>Đề sai rồi bạn

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên. Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:   ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên. 

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:

     [Lược một đoạn: Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính tên Tâm, được người mẹ tần tảo sớm khuya nuôi dạy nên người. Tuy nhiên, khi được ra thành phố học tập và làm việc, trong suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền hàng tháng về cho mẹ, không báo tin mình đã lấy vợ và tuyệt nhiên không một lời hỏi thăm, không để tâm đến những bức thư mẹ gửi từ quê ra. Khi bất đắc dĩ có việc phải về nhà, anh mới có dịp gặp lại mẹ…].

     Khi vào đến sân nhà, Tâm thấy bốn bề yên lặng, không có bóng người. Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn. Tâm bước qua sân rồi đẩy cái liếp bước vào. Vẫn cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ. Tâm cất tiếng gọi. Chàng nghe thấy tiếng guốc đi, vẫn cái tiếng guốc ấy, thong thả và chậm hơn trước, rồi mẹ Tâm bước vào. Bà cụ đã già đi nhiều, nhưng vẫn mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước.

     Khi nhận ra con, bà cụ ứa nước mắt:

     - Con đã về đấy ư?

     - Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ? - Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được.

     - Bà ở đây một mình thôi à?

     Bà cụ cảm động đến nỗi không nói được. Một lát bà mới ấp úng:

     - Vẫn có con Trinh nó ở đây với tôi.

     - Cô Trinh nào? Có phải cô Trinh con bác Cả không? - Tâm nhớ mang máng cái cô con gái bé nhỏ ngày trước vẫn hay chơi với chàng.

     - Tôi tưởng cô ta đi lấy chồng rồi.

     Bà cụ ngồi xuống chiếc phản gỗ, đáp:

     - Đã lấy ai đâu. Con bé dở hơi chết đi ấy mà. Cũng đã có mấy đám hỏi, mà nó không chịu lấy. - Bà cụ yên lặng một lát.

     - Thỉnh thoảng nó vẫn nhắc đến cậu đấy.

     Tâm nhún vai, không trả lời. Tuy ngoài trời nắng, mà Tâm thấy bên trong cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người.

     Bà cụ âu yếm nhìn con, săn sóc hỏi:

     - Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm. Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?

     Tâm nhìn ra ngoài đáp:

     - Như thường rồi. Rồi muốn nói sang chuyện khác, Tâm hỏi:

     - Ở làng có việc gì lạ không? - Bà cụ trả lời:

     - Chả việc gì lạ sất, ngày nào cũng như ngày nào, nhưng được có con Trinh sang đây với tôi nên cũng đỡ buồn. Nó thường vẫn làm giúp tôi nhiều công việc, con bé thế mà đảm đang đáo để, đã chịu khó lại hay làm. […]

     Tâm lơ đãng nghe lời mẹ kể những công việc và cách làm ăn ngày một khó khăn ở làng. Chàng dửng dưng không để ý đến. Con bác Cả Sinh lấy vợ, hay chú bác ta chết thì có can hệ gì đến chàng? Cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả. Câu chuyện nhạt dần. Những câu hỏi và sự săn sóc của bà cụ về công việc của chàng chỉ làm cho Tâm khó chịu. Chàng trả lời qua loa lấy lệ. Nghĩ đến vợ đợi, Tâm vội vàng đứng dậy.

     Bà cụ nhìn theo khẩn khoản:

     - Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.

     - Thôi, bà để tôi về. Độ này bận công việc lắm. - Tâm lại an ủi:

     - Nhưng thế nào có dịp tôi cũng về.

     Rồi Tâm mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc 5 đồng đưa cho mẹ. Tâm hơi kiêu ngạo, trước mặt cô Trinh, chàng nói:

     - Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu, có thiếu tôi lại gửi về cho. - Bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt.

     Tâm làm như không thấy gì, vội vàng bước ra. […] Ra đến ngoài Tâm nhẹ hẳn mình. Chàng tự cho là đã làm xong bổn phận.

                            (Trích Trở về, Tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2004, tr.24-27.)

* Chú thích:

- Nhà văn Thạch Lam là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự lực văn đoàn. Ông sinh năm 1910 tại Hà Nội, tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi tên là Nguyễn Tường Lân, bút danh Thạch Lam.

- Tác phẩm hướng về đời sống bình dị, tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Lối viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi.

19
31 tháng 3

Câu 1 (khoảng 200 chữ):


Câu nói của Mark Twain gợi ra một triết lí sống sâu sắc: con người thường hối tiếc không phải vì những điều đã làm, mà vì những cơ hội đã bỏ lỡ. Trong cuộc sống, “bến đỗ an toàn” tượng trưng cho sự quen thuộc, ổn định nhưng cũng dễ khiến ta trì trệ, ngại thay đổi. Nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn, con người sẽ không khám phá được khả năng của bản thân, không dám thử sức với những điều mới mẻ và vì thế đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Tuổi trẻ là quãng thời gian thích hợp nhất để “tháo dây, nhổ neo”, dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Thất bại không đáng sợ, bởi nó mang lại bài học và trải nghiệm, giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sự do dự, sợ hãi mới là điều khiến ta nuối tiếc lâu dài. Tuy nhiên, dám bước ra không có nghĩa là hành động mù quáng, mà cần có mục tiêu, suy nghĩ chín chắn. Như vậy, câu nói khuyến khích mỗi người sống chủ động, mạnh dạn theo đuổi ước mơ để sau này không phải tiếc nuối vì những điều mình chưa từng thử.



Câu 2 (khoảng 400 chữ):


Trong đoạn trích truyện ngắn Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động, tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh.


Trước hết, người mẹ là hiện thân của sự tần tảo, lam lũ. Dù thời gian trôi qua, cuộc sống vẫn nghèo khó, bà “vẫn mặc cái bộ áo cũ kĩ”, sống trong ngôi nhà xơ xác, thấp bé. Chi tiết ấy cho thấy cuộc đời vất vả, thiếu thốn nhưng bà vẫn chấp nhận, âm thầm chịu đựng để nuôi con khôn lớn. Sự hi sinh của bà không chỉ ở vật chất mà còn ở tinh thần: sống cô đơn, chỉ có “con Trinh” làm bạn, nhưng vẫn luôn hướng về con trai nơi thành phố.


Bên cạnh đó, người mẹ còn là biểu tượng của tình yêu thương con vô bờ bến. Khi gặp lại con sau nhiều năm xa cách, bà “ứa nước mắt”, xúc động không nói nên lời. Những câu hỏi dồn dập, sự quan tâm ân cần về sức khỏe, công việc của con cho thấy nỗi nhớ thương và lo lắng luôn thường trực trong lòng bà. Dù con vô tâm, lạnh nhạt, bà vẫn không trách móc mà chỉ lặng lẽ yêu thương. Ngay cả khi nhận tiền từ con, bà “run run đỡ lấy”, “rơm rớm nước mắt” – đó không phải niềm vui vì tiền bạc mà là nỗi tủi thân xen lẫn tình thương con sâu sắc.Đặc biệt, người mẹ còn thể hiện sự bao dung và vị tha. Trước thái độ hờ hững, dửng dưng của Tâm, bà vẫn cố gắng níu giữ con bằng lời mời “ở đây ăn cơm đã”, mong có thêm chút thời gian sum họp. Dù bị tổn thương, bà không hề oán trách mà chỉ âm thầm chấp nhận. Chính sự im lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi đau và tình mẫu tử thiêng liêng.


Qua hình tượng người mẹ, nhà văn đã bày tỏ niềm xót thương đối với những người phụ nữ nghèo trong xã hội cũ, đồng thời lên án sự vô tâm, ích kỉ của những người con như Tâm. Nhân vật người mẹ không chỉ khiến người đọc xúc động mà còn nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng tình thân, sống có trách nhiệm và yêu thương gia đình.

31 tháng 3

Trong dòng chảy của văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Qua đoạn trích về nhân vật Tâm, hình ảnh người mẹ hiện lên tuy gián tiếp và qua những chi tiết nhỏ nhưng lại gây xúc động sâu sắc về tình mẫu tử đơn phương, lặng lẽ. Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của sự tần tảo và đức hy sinh. Tác giả giới thiệu bà đã "tần tảo sớm khuya nuôi dạy [Tâm] nên người". Cả cuộc đời bà là một sự hy sinh thầm lặng, dồn hết tâm sức để con có cơ hội ra thành phố học tập và làm việc. Sự hy sinh ấy không mong cầu đền đáp, chỉ mong con được thành danh, thoát khỏi cảnh nghèo khó nơi quê nhà. Thứ hai, người mẹ là hiện thân của sự chờ đợi và lòng vị tha nhẫn nại. Suốt sáu năm con đi biệt tích, chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không báo tin cưới vợ, thậm chí ngó lơ những bức thư mẹ gửi, người mẹ vẫn kiên trì giữ sợi dây liên lạc. Những "bức thư mẹ gửi từ quê ra" chính là những nhịp cầu yêu thương bị đứt đoạn từ một phía. Sự im lặng của Tâm đối lập gay gắt với sự trông ngóng của mẹ, làm nổi bật một tình yêu thương vô điều kiện. Mẹ không trách móc, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ dõi theo con qua những cánh thư không có hồi đáp. Cuối cùng, hình ảnh người mẹ gắn liền với sự khắc khổ và cảnh nghèo bền bỉ. Khi Tâm trở về, hình ảnh ngôi nhà "sụp thấp hơn một chút", "mái gianh xơ xác hơn" chính là hình ảnh phản chiếu sự già nua, héo hắt của người mẹ. Ngôi nhà cũ vẫn thế, như lòng mẹ vẫn mãi vẹn nguyên, nhưng dấu vết thời gian và sự cô đơn đã hằn lên mái gianh, lên không gian tĩnh mịch "bốn bề yên lặng". Người mẹ ấy đã dành cả đời để giữ gìn "cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ" như một nơi trú ẩn cuối cùng chờ đón đứa con trở về. Kết bài: Nhân vật người mẹ trong đoạn trích không xuất hiện bằng lời thoại hay hành động trực tiếp, nhưng qua bối cảnh và thái độ của nhân vật Tâm, ta thấy hiện lên một chân dung mẫu mực của người phụ nữ Việt Nam: hy sinh, chịu đựng và bao dung đến tận cùng. Hình tượng này cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con và sự thức tỉnh trước những giá trị gia đình thiêng liêng.








Câu nói của Mark Twain là một thông điệp mạnh mẽ về tinh thần dấn thân và lòng can đảm. "Bến đỗ an toàn" chính là vùng thoải mái, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển. Mark Twain muốn nhắc nhở rằng nỗi đau lớn nhất của con người trong tương lai không phải là những thất bại từ việc đã thử, mà là sự nuối tiếc vì đã bỏ lỡ những cơ hội do nỗi sợ hãi. Việc "tháo dây, nhổ neo" tượng trưng cho hành động quyết đoán, sẵn sàng đối mặt với sóng gió để khám phá những "đại dương" tri thức và trải nghiệm mới. Khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta không chỉ có cơ hội đạt được thành công mà còn khám phá ra những giới hạn mới của bản thân. Ngược lại, nếu mãi đắm mình trong sự an phận, cuộc đời sẽ trở nên tẻ nhạt và ta sẽ lỗi nhịp với dòng chảy của thế giới. Tất nhiên, dấn thân không đồng nghĩa với liều lĩnh mù quáng, mà cần sự chuẩn bị và bản lĩnh. Hãy sống một cuộc đời rực rỡ để sau này nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười vì đã sống hết mình thay vì thở dài vì hai chữ "giá như".