K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Viết bài văn trình bày cảm nhận về con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong truyện Biển người mênh mông (Nguyễn Ngọc Tư). Biển người mênh mông Nguyễn Ngọc Tư     [...] Hồi ngoại Phi còn sống, thấy tóc anh ra hơi liếm ót bà đã cằn nhằn: "Cái thằng, tóc tai gì mà xấp xãi, hệt du côn". [...] Phi không cãi nữa, cầm mấy ngàn chạy đi, lát sau đem cái đầu tóc mới về.  ...
Đọc tiếp

Viết bài văn trình bày cảm nhận về con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong truyện Biển người mênh mông (Nguyễn Ngọc Tư).

Biển người mênh mông

Nguyễn Ngọc Tư

    [...] Hồi ngoại Phi còn sống, thấy tóc anh ra hơi liếm ót bà đã cằn nhằn: "Cái thằng, tóc tai gì mà xấp xãi, hệt du côn". [...] Phi không cãi nữa, cầm mấy ngàn chạy đi, lát sau đem cái đầu tóc mới về.

   Phi sinh ra đã không có ba, năm tuổi rưỡi, má Phi cũng theo chồng ra chợ sống. Phi ở với bà ngoại. [...] 

    Phi mười, mười lăm tuổi đã biết rất nhiều chuyện. Thì ra, đã không còn cách nào khác, má mới bỏ Phi lại. Sau giải phóng, ba Phi về, xa nhau biền biệt chín năm trời, về nhà thấy vợ mình có đứa con trai chưa đầy sáu tuổi, ông chết lặng. Cũng như nhiều người ở Rạch Vàm Mấm này, ông ngờ rằng má Phi chắc không phải bị tên đồn trưởng ấy làm nhục, hắn lui tới ve vãn hoài, lâu ngày phải có tình ý gì với nhau, nếu không thì giữ cái thai ấy làm gì, sinh ra thằng Phi làm gì. Ngoại Phi bảo: "Tụi bây còn thương thì mai mốt ra tỉnh nhận công tác, rủ nhau mà đi, để thằng Phi lại cho má".

    [...] Hết cấp hai, Phi lên thị xã mướn nhà trọ học, một năm mấy lần lại nhờ má đi họp phụ huynh. [...] Ba Phi thì hội họp, công tác liên miên, Phi ít gặp. Ông thay đổi nhiều, tướng tá, diện mạo, tác phong nhưng gặp Phi, cái nhìn vẫn như xưa, lạnh lẽo, chua chát, lại như giễu cợt, đắng cay. [...] Hết lớp Mười, Phi vừa học vừa tìm việc làm thêm. [...]

    Rồi ngoại Phi nằm xuống dưới ba tấc đất. Còn một mình, anh đâm ra lôi thôi, ba mươi ba tuổi rồi mà sống lôi thôi. [...] Má anh lâu lâu đến, hỏi anh đủ tiền xài không, bà có nhìn anh nhưng không quan tâm lắm chuyện ăn mặc, tóc tai. Ngoài ngoại ra, chỉ có ông già Sáu Đèo nhắc anh chuyện đó.

    Ông già Sáu mới dọn lại thuê một căn chung vách với nhà Phi. Ông cũng nghèo, lúc chuyển đến đồ đạc chỉ gói gọn bốn cái thùng các tông. [...]. Ông chỉ tay vô cái lồng trùm vải xanh, trong đó có con bìm bịp. [...]

    [...] Ông kể, hồi trẻ, ông toàn sống trên sông, ông có chiếc ghe, hai vợ chồng lang thang xứ nầy xứ nọ. [...] Cuộc sống nghèo vậy mà vui lắm. Phi hỏi: "Vậy bác Sáu gái đâu rồi?". [...] Ông già Sáu mếu máo chỉ về phía tim: "Cổ đi rồi. Sống khổ quá nên cổ bỏ qua. Cổ lên bờ, không từ giã gì hết, bữa đó đúng là qua bậy, qua nhậu xỉn quá trời, rồi cũng có cự cãi mấy câu, cảnh nhà không con nên sanh buồn bực trong lòng, qua có hơi nặng lời, cổ khóc. Lúc thức dậy thì cổ đã đi rồi. Qua đã tìm gần bốn mươi năm, dời nhà cả thảy ba mươi ba bận, lội gần rã cặp giò rồi mà chưa thấy. Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ.". [...]

    Rồi một bữa, ông bày ra bữa rượu để từ giã Phi: "Cha, để coi, chỗ nào chưa đi thì đi, còn sống thì còn tìm. Qua nhờ chú em một chuyện, chú em nuôi dùm qua con quỷ sứ nầy. Qua yếu rồi, sợ có lúc giữa đường lăn ra chết, để con "trời vật" nầy lại không ai lo. Qua tin tưởng chú em nhiều, đừng phụ lòng qua nghen.". 

    [...] Ông đi rồi, chỉ còn lại Phi và con bìm bịp.

    [...] Từ đấy, ông già Sáu Đèo chưa một lần trở lại. 

(Theo isach.infor)

Chú thích: 

Nguyễn Ngọc Tư sinh năm 1976, quê ở xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau, là cây bút mang đậm dấu ấn Nam Bộ. Nguyễn Ngọc Tư đã thu hút sự chú ý của bạn đọc ngay từ những trang viết đầu tay, đồng thời được giới chuyên môn và các nhà phê bình văn học đánh giá cao. 

Qua: từ người lớn tuổi dùng để tự xưng một cách thân mật khi nói với người vai dưới.

Biểu: bảo.

Bầy hầy: bừa bãi, luộm thuộm.

Ót: gáy.

Đương thúng: đan thúng.

Rầy: mắng.

Ròng: (nước thủy triều) rút xuống.

Tía: cha.

Cổ: cô ấy.

1
17 tháng 4 2025

câu trar lio

Đề thi đánh giá năng lực

Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của văn bản sau: MÙI RƠM RẠ QUÊ MÌNH (1) Tôi sinh ra từ một vùng sâu vùng xa ở bưng biền Đồng Tháp, lớn lên giữa hương đồng cỏ nội. Nơi tôi sống ruộng lúa không hẳn là thẳng cánh cò bay mà đủ ngan ngát mùi rơm rạ sau mỗi mùa gặt.   (2) Đối với những người sinh ra và lớn lên ở thôn quê thì dường như cánh đồng...
Đọc tiếp

Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của văn bản sau:

MÙI RƠM RẠ QUÊ MÌNH

(1) Tôi sinh ra từ một vùng sâu vùng xa ở bưng biền Đồng Tháp, lớn lên giữa hương đồng cỏ nội. Nơi tôi sống ruộng lúa không hẳn là thẳng cánh cò bay mà đủ ngan ngát mùi rơm rạ sau mỗi mùa gặt.  

(2) Đối với những người sinh ra và lớn lên ở thôn quê thì dường như cánh đồng đã trở thành một phần ký ức chẳng thể nào quên, bởi nó gắn liền với tuổi thơ - phần thời gian trong trẻo nhất của một đời người.  

(3) Trong ký ức của tôi, bức tranh đồng quê sống động một cách kỳ lạ. Đó là những sân phơi trải đầy lúa vàng, tụi con nít vẫn hay đi tới đi lui trên những thảm lúa ngoài sân để lúa mau khô, những bước chân nhỏ xinh in ngang dọc trên đệm lúa vàng. Chúng bước nhanh thật nhanh để tránh cái nắng trên đầu và cái nóng hừng hực dưới chân. Ngày mùa trong tôi còn là những ụ rơm, nhánh rạ trơ ra sau vụ gặt. Đâu đâu cũng thấy rơm rạ ngút ngàn, vàng những lối đi.  

(4) Tôi thương cái mùi rơm rạ quê mình. Nó cứ thoang thoảng rồi loang dần, quấn chặt vào sống mũi. Mùi rơm rạ là mùi của đồng ruộng, mùi của mồ hôi ba ngày vác cuốc ra đồng, mùi của niềm vui mùa lúa trúng, mùi nỗi buồn nơi khoé mắt mẹ sau mỗi vụ thất thu.  

(5) Nồi cơm mới thơm lừng, không những thơm bởi hạt gạo mà còn vì được đun bằng bếp rơm, lửa cháy bùng, cơm sôi ùng ục. Đó là cái mùi cứ phảng phất theo tôi, để rồi những tháng năm sau đó tôi đi khắp mọi miền, đi qua những đồng lúa xanh tít mắt bất chợt nhớ đến mùi thơm ấy, mùi hương của rơm rạ và mùi của chén gạo thơm hương lúa mới. Cái mùi ấy ngan ngát trong lồng ngực không dễ quên của biết bao con người lớn lên từ ruộng đồng như tôi.  

(6) […] Tôi lớn lên giữa mùi rơm rạ quê hương, mấy đứa bạn tôi giờ mỗi đứa một nơi. Có đứa qua xứ Tây Đô lập nghiệp, có đứa đi làm dâu tận vùng miệt thứ Cà Mau. Còn tôi… sống và làm việc ở phố thị xa hoa, đêm đêm nhớ nhà, nhớ mùi rơm rạ mà bật khóc. Chao ôi, cái mùi rạ nồng nồng khó tả.  

(7) Mỗi lần về nhà đúng mùa gặt lúa, tôi hít lấy một hơi thật sâu như muốn nuốt hết cái không khí ấy, nhớ về mình còn là đứa trẻ của những tháng năm xưa. Những tháng năm đầu trần ngồi máy kéo ra đồng nghịch rơm, những tháng năm còn được nằm trọn trong vòng tay của ba mẹ.  

(8) Có sợi rơm nào bay theo gió vương qua cành lá non, phảng phất hương vị của mùa mới, mùa của yêu thương, ước vọng và hy vọng. Tôi mang theo những khát khao, những ước mơ của mình gửi vào hương vị đó để thấy ấm áp, góp nhặt yêu thương cho riêng mình.  

(9) Những kí ức tuổi thơ gắn liền với mùi rơm rạ quê hương bỗng chốc ùa về làm cho con đường đến sân bay trở nên ngắn ngủi. Tôi và anh tài xế công nghệ kia tạm gác lại những ký ức miền Tây thân thương của mình để hoà vào nhịp sống hối hả. Tôi tin là nó chỉ tạm lắng lại trong tâm thức mỗi người rồi đến khi gặp người “rà đúng tần số” hoặc đôi khi chỉ cần nhắc về hai tiếng miền Tây thì những ký ức thân thương ấy lại ào ạt ùa về. Đã là tuổi thơ, là quê hương thì làm sao mà quên cho được

(Ngọc Bích, Nghĩa tình miền Tây, NXB Hồng Đức, 2022, tr. 41 - 44)

4
17 tháng 12 2025

Nghệ thuật là lĩnh vực của tình cảm thẩm mĩ, đó là một quá trình lao động khổ hạnh và gian lao. Cái thực cái tình như hai nguồn sóng giao thoa để đem lòng cộng hưởng lên trái tim người viết, người nghe, người đọc. Văn bản “Mùi rơm rạ quê mình” là một tác phẩm đậm đà chất thơ, mang đậm hương vị của miền quê, của tuổi thơ và ký ức không thể phai mờ giữa dòng cảm xúc bồi hồi, sâu lắng của tác giả. Qua đó, tác giả đã dùng mùi rơm rạ – một hình ảnh quen thuộc của vùng quê sau mỗi mùa gặt – như một chất xúc tác mạnh mẽ để gợi nhớ về những kỷ niệm thanh xuân, về những cảm xúc chan chứa tình yêu thương và nỗi niềm khôn nguôi đối với quê hương. Bài viết không chỉ thể hiện rõ nét nội dung mà còn sở hữu nghệ thuật ngôn từ tinh tế, giàu cảm xúc, đưa người đọc lạc vào không gian quê hương thân thương.

Văn bản mở đầu bằng câu chuyện về sự gắn bó của tác giả với mảnh đất quê hương – một vùng đất “sâu vùng xa” ở Đồng Tháp. Chính từ những câu chữ đầu tiên, ta đã cảm nhận được mối liên hệ mật thiết giữa con người và cánh đồng, giữa ký ức tuổi thơ và mùi rơm rạ. Mùi rơm rạ ở đây không đơn thuần chỉ là mùi của những cọng rơm sau vụ gặt mà còn chứa đựng cả hương vị của niềm vui mùa lúa trúng, của mồ hôi lao động, của nỗi buồn thất thu và của tình mẫu tử dịu êm. Thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm là: dù cuộc sống có đưa ta đi đến đâu, dù những kỷ niệm có phai mờ theo năm tháng, thì quê hương với những giá trị thân thương, giản dị luôn là nơi để ta tìm về, là nguồn động viên tinh thần vô giá. Tác giả đã khéo léo dùng hình ảnh của đồng quê – với những sân phơi lúa vàng, những bước chân nhỏ in đậm trên đệm lúa – để tái hiện một bức tranh tuổi thơ sống động. Đó là khoảng thời gian trong trẻo nhất của mỗi con người, nơi mà mọi cảm xúc đều được đong đầy. Những ký ức ấy không chỉ là những hình ảnh vật chất mà còn là sự gắn bó tình cảm, là những ấm áp của gia đình, của tình thân. Khi nhớ về mùi rơm rạ, tác giả như được sống lại những khoảnh khắc hạnh phúc bên gia đình, bên đồng ruộng mênh mông, qua đó thể hiện rõ nét sự nhớ nhung, hoài niệm và niềm tự hào về cội nguồn. Bên cạnh những ký ức ngọt bùi, văn bản còn phản ánh nỗi buồn chia ly khi những người con của quê hương buộc phải xa rời vùng đất thân yêu để đi tìm nghiệp ở phương xa. Qua đoạn văn “Tôi lớn lên giữa mùi rơm rạ quê hương, mấy đứa bạn tôi giờ mỗi đứa một nơi…” tác giả gửi gắm tâm trạng nhớ nhung, bâng khuâng khi nhìn thấy tình cảm chân thành của tuổi trẻ bị thử thách bởi cuộc sống đô thị xa hoa, nhịp sống hối hả. Tuy nhiên, dù đi đến đâu, dù trải qua bao biến cố, những ký ức và mùi hương quê hương vẫn luôn là điểm tựa tinh thần, là nơi để mỗi người tìm lại bản sắc của mình.

Một trong những điểm sáng của văn bản chính là nghệ thuật miêu tả tinh tế, giàu cảm quan. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh quen thuộc như “sân phơi trải đầy lúa vàng”, “tụi con nít đi tới đi lui trên những thảm lúa”, “ụ rơm, nhánh rạ trơ ra sau vụ gặt” để khắc họa một không gian quê hương sống động, đầy màu sắc và sức sống. Những hình ảnh này không chỉ gợi lên cảm giác thị giác mà còn lan tỏa qua mùi hương, âm thanh của thiên nhiên, khiến người đọc như được hòa mình vào khung cảnh yên bình, mộc mạc nhưng đầy chất thơ. Hình ảnh “mùi rơm rạ” được lặp đi lặp lại xuyên suốt văn bản như một biểu tượng tinh thần của quê hương. Mùi rơm rạ không chỉ là mùi của những cọng rơm sau vụ gặt mà còn là mùi của sự lao động cần cù, của niềm vui, nỗi buồn, của tình yêu thương gia đình. Nó chứa đựng cả một quá trình sống, quá trình trưởng thành của con người nơi nông thôn. Qua đó, tác giả đã thể hiện mối liên hệ khăng khít giữa con người với thiên nhiên, giữa cảm xúc và ký ức – những yếu tố tạo nên bản sắc văn hóa dân tộc.

Văn bản được trình bày dưới hình thức tự sự, qua đó tác giả chia sẻ những kỷ niệm và cảm xúc của riêng mình với quê hương. Giọng văn trữ tình, chân thật và giản dị đã làm cho câu chuyện trở nên gần gũi, dễ đồng cảm. Từng đoạn văn là một mảnh ghép của ký ức, từ những hình ảnh cụ thể của đồng ruộng, của những bữa cơm được đun bằng bếp rơm cho đến những nỗi niềm riêng tư của tuổi trẻ khi xa rời miền quê. Cách kể chuyện này không chỉ làm nổi bật tính cá nhân mà còn mở ra một không gian chung của những người con của đất Việt, những người luôn mang trong tim nỗi nhớ quê hương. Tác giả khéo léo đưa hiện thực cuộc sống – những cảnh vật quen thuộc ở miền quê – hòa quyện với dòng ký ức trầm lắng của tuổi thơ. Hình ảnh “nồi cơm mới thơm lừng”, “bếp rơm, lửa cháy bùng” không chỉ gợi lên hương vị của bữa cơm gia đình mà còn là biểu tượng của sự ấm áp, của tình thân thiết được vun đắp qua năm tháng. Qua đó, văn bản không chỉ là lời kể về một vùng quê, mà còn là bản anh hùng ca về tình yêu quê hương, về sự gắn bó với cội nguồn, dù cho thời gian có trôi qua bao lâu, dù cho con người có phải xa rời nhau đến đâu thì ký ức và những giá trị đó vẫn mãi trường tồn.

Văn bản “Mùi rơm rạ quê mình” của Ngọc Bích đã thành công trong việc khắc họa một bức tranh quê hương sống động, giàu cảm xúc và đậm chất thơ. Nội dung của tác phẩm sâu sắc và giàu ý nghĩa khi thể hiện mối liên hệ giữa con người với quê hương, giữa ký ức và hiện thực, giữa cảm xúc và những giá trị văn hóa truyền thống. Từ đó, thông điệp về lòng biết ơn, sự trân trọng đối với cội nguồn và những ký ức tuổi thơ được gửi gắm một cách nhẹ nhàng nhưng đầy mạnh mẽ. Về mặt nghệ thuật, Ngọc Bích đã sử dụng ngôn từ giản dị, mộc mạc nhưng đầy chất trữ tình để tái hiện hình ảnh quê hương. Các biện pháp tu từ như so sánh, ẩn dụ, nhân hoá được vận dụng một cách tinh tế, góp phần làm nổi bật những chi tiết chân thật, sống động của miền quê. Hơn nữa, nghệ thuật tự sự trong văn bản đã tạo nên sự gần gũi, thân mật giữa tác giả và người đọc, khiến cho mỗi ai cũng có thể cảm nhận và đồng cảm với những ký ức, cảm xúc mà tác giả chia sẻ.

 “Mùi rơm rạ quê mình” là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về nguồn cội, về giá trị của ký ức tuổi thơ và về tình yêu quê hương bất diệt. Tác phẩm đã thành công trong việc truyền tải một thông điệp nhân văn sâu sắc, khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào và lòng trân trọng với những giá trị giản dị nhưng đầy ý nghĩa của cuộc sống.

2 tháng 3

Mùa rơm rạ quê mình” của Ngọc Bích là khúc nhạc đồng quê dịu dàng, gợi lại mùi rơm, mùi khói, mùi của những ngày tuổi thơ trong trẻo. Giữa cuộc sống đô thị hiện đại, những ký ức về quê hương và tuổi thơ vẫn luôn là nguồn mạch trong lành tưới tắm tâm hồn con người.

Ký ức tuổi thơ là những hình ảnh, âm thanh, mùi hương và cảm xúc gắn liền với quãng đời hồn nhiên nhất của mỗi người — thời gian mà ta sống thật nhất, yêu thương chân thành nhất. Đó có thể là buổi trưa trốn ngủ, là tiếng sáo diều, là mùi rơm rạ đồng quê… Những ký ức ấy, tưởng như vụn vặt, lại là sợi dây nối ta với cội nguồn. Chúng giúp con người không quên đi nơi mình sinh ra, không đánh mất bản chất hiền hòa, chất phác dù đang sống trong một thế giới đầy toan tính. Như nhân vật trong truyện, dù đã đi xa, sống giữa “phố thị xa hoa” vẫn “đêm đêm nhớ nhà, nhớ mùi rơm rạ mà bật khóc”. Chính ký ức đã giữ lại cho họ phần hồn quê trong trẻo, nhắc họ rằng mình đến từ đâu và vì sao phải sống tử tế. Trong nhịp sống hiện đại, ký ức tuổi thơ lại càng quý giá. Khi đối mặt với áp lực, bon chen, người ta thường tìm về quá khứ để được an ủi và cân bằng. Những kỷ niệm tuổi thơ giúp ta hồi sinh cảm xúc, khơi dậy niềm tin và lòng biết ơn đối với cha mẹ, quê hương, cuộc đời. Không phải ngẫu nhiên mà những nhà văn, nhà thơ vẫn luôn trở lại với miền ký ức trong sáng ấy — bởi đó là nơi chốn của yêu thương, của “mùa yêu thương, ước vọng và hy vọng” như cách Ngọc Bích từng viết. Tuy vậy, không ít người trẻ hôm nay đang dần quên đi tuổi thơ, quê hương, mải mê chạy theo vật chất và thành công mà đánh mất tâm hồn. Khi ấy, họ trở nên khô cứng, cô đơn và mất phương hướng. Bởi một người không còn nhớ quá khứ thì chẳng thể nào tìm thấy chính mình. Ký ức tuổi thơ là dòng suối mát trong tâm hồn, là nơi lưu giữ bản ngã trong sáng nhất của mỗi con người.

Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của đoạn trích sau: MIỀN CỎ THƠM      (1) Có lần vào cuối đông, tôi ngồi trong trại viết của Hội Nhà văn ở Quảng Bá và nhìn ra con đê sông Hồng xanh ngun ngút những cỏ kéo dài xuống những cánh đồng vùng "Yên Phụ" mịt mùng trong màu mưa bụi xám, tôi chợt nhớ đến một câu thơ của Nguyễn Trãi nói về nỗi tâm đắc...
Đọc tiếp

Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của đoạn trích sau:

MIỀN CỎ THƠM

     (1) Có lần vào cuối đông, tôi ngồi trong trại viết của Hội Nhà văn ở Quảng Bá và nhìn ra con đê sông Hồng xanh ngun ngút những cỏ kéo dài xuống những cánh đồng vùng "Yên Phụ" mịt mùng trong màu mưa bụi xám, tôi chợt nhớ đến một câu thơ của Nguyễn Trãi nói về nỗi tâm đắc với cỏ ở Hà Nội: "Hoa thường hay héo cỏ thường tươi". Tôi nghiệm ra rằng cái thế thích chí nhất của cỏ chính là những triền đê. Ở đó, cỏ nghiễm nhiên thay thế vai trò của mọi loài hoa trên trái đất. Có lẽ ngày xưa trong một chức quan rỗi việc, Nguyễn Trãi đã có nhiều lần buông lỏng cương ngựa đi dọc triền đê này để ngắm vẻ đẹp của cỏ. Nhưng đã có mấy ai được ngắm thỏa thích màu xanh tươi của cỏ dọc thân đê giống như tôi trong buổi sáng mùa xuân ngày ấy. Vả Hà Nội vẫn là mái phố dài trải ra dưới những cây cao (như cây sấu) với những khách bộ hành đi trên vỉa hè. Nghĩa là còn lại Huế là một cố đô mang linh hồn của cỏ.

     (2) Mùa xuân có thể định nghĩa là mùa mà toàn bộ cây nở thành hoa. Những ngọn đồi phía tây nam Huế bừng lên trong hương hoa cỏ, khiến người ta không thể ngồi yên cúi mặt lên trang sách. Hương cỏ tràn vào thành phố, như gần như xa, khiến tôi nghĩ rằng ở đâu đấy trên những sườn đồi, cánh cửa của vườn Địa Đàng đang mở ra, hoặc những nàng tiên đang múa hát dưới những gốc đào nở hoa, với mùi hương bát ngát như thể mùi tóc bay trong những chiều gió. Cỏ mọc ven những con đường trong thành phố, trên đó lưa thưa những chòm cây dại, như cây hoa ngũ sắc cười sặc sỡ dọc đường thơ ấu của tôi. […] Ôi! tôi muốn làm Liệt Tử cưỡi gió mà đi khắp nơi trên thành phố kinh xưa của tôi, thành phố nằm phơi mình giữa non xanh nước biếc, tỏa rộng linh hồn vô ưu thênh thênh trong hương cỏ.

     (3) Mùa xuân về, mặt đất công viên sáng bừng lên bởi ngàn vạn bông cỏ tím, mỗi bông cỏ lại ngậm trong lòng một hạt sương mai khiến vào buổi sáng sớm, cỏ ở ven sông Hương lấp lánh như những hạt ngọc. Những cô sinh nữ từng rủ nhau ra đấy ngồi chơi trên vạt cỏ; lâu ngày tâm hồn họ nhiễm phải căn bệnh trầm uất, sinh ra bởi những bụi phấn tím của bông cỏ mùa xuân. Một chút u hoài đã kết tinh trong đôi mắt khiến từ đó họ trở nên dè chừng với những cuộc vui trong đời, và dưới mắt họ, những trò quyến rũ đối với thế nhân tự nhiên nhuốm chút màu ảm đạm của cái mà bà Huyện Thanh Quan khi xưa gọi là "hý trường".[1]

     (4) Mùa xuân, tự nhiên tôi muốn gác hết mọi việc bận rộn để lên rong chơi trên những đồi cỏ gần vùng mộ Vua. Ở đó tôi có thể nằm ngửa mặt trên cỏ, ngước mắt nhìn chùm hoa lê nở trắng muốt trên cao. Tôi đã tìm đến định sống ở nhiều đô thị bắc nam; ở đó tôi có thể tìm thấy mọi cái cần cho cuộc sống của tôi, chỉ thiếu một cái mà tôi không chịu nổi, là thiên nhiên.

     (5) Mùa hạ, trong những khu vườn Huế, khí đất xông lên hùng mạnh, cỏ mọc xanh lạ thường. Trái cây sắp chín nằm chờ trên cành, và khắp đây đó trong vùng Kim Long, khói đốt cỏ tỏa ra mịt mùng xanh mờ một vùng ven sông. Trên một chiếc bình phong cổ khuất trong cây lá của một khu sân vắng vẻ còn dấu chạm lỗ chỗ của một câu đối nói đến những bầy chim nhạn thường về đậu kêu om sòm trên bãi sông Hương trước mặt nhà. Tôi lớn lên không hề thấy bóng chim nhạn ven sông này. Chắc cũng giống như lũ côn trùng kia, chúng đã di trú về một vùng đất nào yên tĩnh hơn. Nhưng liệu có nơi nào gọi là "yên tĩnh hơn" trên hành tinh này. Hình như càng ngày nó càng trở nên ồn ào hơn xưa; và đó cũng là lỗi của chúng ta đã tước đoạt "quyền yên tĩnh" của thế hệ trẻ ngày mai. Mùa thu trời trở gió heo may lành lạnh làm người ta tự nhiên thấy nhớ nhung một quê hương nào không biết. Vào mùa này, các văn nhân thường mở hội leo núi, mang theo túi thơ bầu rượu lên các đỉnh núi cao mừng tiết "Trùng Cửu". Núi đó có thể là núi Ngự Bình, núi Kim Phụng hoặc những rừng thông vùng đồi Thiên An, và văn nhân có thể là Bà Huyện Thanh Quan, Tuy Lý Vương, Hàn Mặc Tử. Những văn nhân ngồi uống rượu trên đầu núi, nghe tiếng chuông chùa thánh thót trên thành phố dầm mình trong sương khói; đi thăm núi trở về, băng qua sườn đồi, vó ngựa còn thơm nồng hương cỏ, gọi lũ bướm bay theo. Thơ Tuy Lý Vương nói: "Minh triêu sất mã sơn đầu quá - Ngọa thính tùng thanh ức ngã sầu"... [2]
 […]

Huế 4.8.2003
H.P.N.T
(Trích Miền cỏ thơm, Hoàng Phủ Ngọc Tường,

Tạp chí sông Hương số 179-180/01&02 - 04, 07/07/2009)

Chú thích:

[1]: Nơi biểu diễn các loại hát nghệ thuật sân khấu, rạp hát.
[2]: Sáng mai ruỗi ngựa lên đầu núi - nghe thông reo chợt nhớ ta buồn.

3
17 tháng 12 2025

Tùy bút “Miền cỏ thơm” của Hoàng Phủ Ngọc Tường là một bản hòa ca trữ tình sâu lắng, chan chứa tình yêu thiên nhiên và những chiêm nghiệm nhân sinh sâu sắc. Với hình ảnh chủ đạo là cỏ – loài cây dân dã, quen thuộc – tác giả đã gợi lên cả một miền ký ức tuổi thơ, tuổi trẻ gắn bó với xứ Huế mộng mơ. Cỏ không chỉ hiện diện trong không gian triền đê, lăng tẩm, mà còn mang trong nó hồn quê, hương tóc thiếu nữ, tiếng chuông chùa bảng lảng… Từ hình ảnh ấy, tác giả bày tỏ nỗi tiếc nuối trước sự mai một của vẻ đẹp thanh bình, trầm lắng giữa nhịp sống hiện đại xô bồ. Đoạn trích thể hiện rõ phong cách văn chương Hoàng Phủ Ngọc Tường: giàu chất thơ, lắng sâu suy tư và đậm đà bản sắc Huế. Qua đó, nhà văn không chỉ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ mà còn khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu quê hương, khát vọng sống chậm lại để lắng nghe tiếng gọi của ký ức, của thiên nhiên và của chính tâm hồn mình.

2 tháng 3

Jshssbs

Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của bài thơ sau:            CHÂN QUÊ   Hôm qua em đi tỉnh về, Đợi em ở mãi con đê đầu làng.   Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng. Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!   Nào đâu cái yếm lụa sồi? Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?   Nào đâu cái áo tứ thân? Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?   Nói ra sợ mất lòng em, Van...
Đọc tiếp

Viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của bài thơ sau: 

          CHÂN QUÊ
  Hôm qua em đi tỉnh về,
Đợi em ở mãi con đê đầu làng.
  Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng.
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!
  Nào đâu cái yếm lụa sồi?
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
  Nào đâu cái áo tứ thân?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?


  Nói ra sợ mất lòng em,
Van em! Em hãy giữ nguyên quê mùa.
  Như hôm em đi lễ chùa,
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.
  Hoa chanh nở giữa vườn chanh,
Thầy u mình với chúng mình chân quê.
  Hôm qua em đi tỉnh về,
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

(Nguyễn Bính, Nước giếng thơi, NXB Hội Nhà văn, 1957

Chú thích:
  Nguyễn Bính (1918 - 1966) là một nhà thơ và nhà văn nổi tiếng của văn học Việt Nam. Thơ Nguyễn Bính đến với bạn đọc như một cô gái quê kín đáo, mặn mà, duyên dáng. Người đọc thấy ở thơ ông những nét dung dị, đằm thắm, thiết tha, đậm sắc hồn dân tộc, gần gũi với ca dao. Cái tình trong thơ Nguyễn Bính luôn luôn mặn mà, mộc mạc, sâu sắc và tế nhị hợp với phong cách, tâm hồn của người Á Đông. Vì vậy thơ Nguyễn Bính sớm đi sâu vào tâm hồn của nhiều lớp người và đã chiếm lĩnh được cảm tình của đông đảo bạn đọc. 
  Trong khi hầu hết các thi sĩ trong phong trào Thơ mới chịu ảnh hưởng của thơ phương Tây, Nguyễn Bính lại gắn bó và hấp thụ tinh hoa ca dao, dân ca, truyện thơ dân gian cả về nội dung lẫn hình thức. Bài thơ Chân quê chính là tuyên ngôn của thơ Nguyễn Bính.

3
16 tháng 12 2025

Quê hương luôn là cái nôi bao bọc cho tâm hồn của mỗi con người phát triển, từ đó trở thành vùng thẩm mỹ riêng trong con mắt nghệ thuật của mỗi người, nhà thơ Nguyễn Bính cũng là một người như vậy. Bài thơ Chân quê là một trong những bài thơ gắn liền với tên tuổi của ông. Bài thơ là câu truyện tình yêu của đôi nam nữ thật trong sáng, e thẹn nơi chốn quê.


Nguyễn Bính là một nhà thơ lãng mạn nổi tiếng của Việt Nam. Nếu như Kim Lân được mệnh danh là nhà văn của làng quê Việt Nam, thì Nguyễn Bính lại được mệnh danh là nhà thơ của làng quê Việt Nam. Những sáng tác của ông thường mang sắc thái dân dã, mộc mạc và đầy sự thân thuộc. Sinh ra ở vùng đất nổi tiếng với truyền thống khoa bảng, văn chương - Nam Định, cùng với những những làn điệu chèo giao duуên của các liền anh liền chị. Có lẽ, vì vậy mà phong cách sáng tác của Nguyễn Bính cũng khác so với các nhà thơ đương thời. Giọng thơ của ông được ví như tiếng đàn bầu vang lên giữa dàn nhạc giao hưởng đương đại.


Chân quê có thể được hiểu là gốc gác quê hương, là cội nguồn,là những cái gốc rễ của quên hương mà mỗi người ѕinh ra trên đời đều được tiếp thu và thừa hưởng. Nhưng lí giải ѕâu ѕắc hơn thì chân quê chính là vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của vùng thôn quê, của những người con nơi chốn quê. Đó là ѕự chân chất trong lối ѕống bình dị, giản đơn của người dân vùng quê. Đó là ѕự chân chất, thật thà, thẳng thắn, hồn nhiên, trong ѕáng, không chút vụ lợi của người họ. Đó là vẻ đẹp уên bình, thanh bần nhuốm màu lên khung cảnh, cuộc ѕống nơi miền quê. Tất cả những điều đó được khái quát lại thành hai tiếng chân quê. Có lẽ rất уêu mến và mong muốn gìn giữ cái vẻ đẹp chân quê ấу nên tác giả đã không ngần ngại đặt tên cho tác phẩm của mình. Ông muốn khẳng định, mỗi người đều cần phải giữ lấy, trân trọng lấy cái chân quê trong tâm trí mỗi người.Bài thơ Chân quê là câu chuуện tình уêu giữa chàng trai và cô gái nơi thôn quê. Chính thế nên ngaу từ câu thơ đầu tiên, tác giả đã cho nhân vật em хuất hiện. Thế nhưng cô gái lại xuất hiện trong hoàn cảnh đi tỉnh về. Ngàу хưa, nói đến lên tỉnh là đến một nơi rất хa, rất phồn hoa và mới lạ.Trước đây, cuộc ѕống hằng ngày thường chỉ vỏn vẹn phía ѕau lũу tre làng, хoaу quanh bến nước, gốc đa ѕân đình. Vì thế, mỗi khi có người được đi tỉnh được coi là cực kỳ trọng đại và mới lạ. Nếu như các chàng trai cô gái уêu nhau, khi người yêu mình đi хa như vậу, sẽ khiến tâm trạng các chàng trai vừa hồi hộp cũng vừa lo lắng. Bởi ở chốn thị thành náo nhiệt, phồn hoa kia có thể sẽ làm thaу đổi cả suy nghĩ và ngoại hình của một con người. Bởi vậy mà: Hôm qua em đi tỉnh về/Đợi em ở mãi con đê đầu làng. Cụm từ đợi mãi cho thấу ѕự ѕốt ruột, đứng ngồi không уên của chàng trai khi đón cô gái đi tỉnh về. Mà không phải chỉ đợi ở trong làng mà ra tận con đê đầu làng. Điều đó đã khẳng định được tâm trạng lo lắng, bồn chồn của chàng trai khi không biết cô gái mình yêu sẽ thay đổi ra sao khi đi từ nơi xa về.

17 tháng 12 2025

Nguуễn Bính là người con của vùng đất Vụ Bản, Nam Định. Đâу là một vùng quê Bắc bộ nổi tiếng với truуền thống khoa bảng, văn chương. Nơi đâу cũng là quê hương của Trạng Lường Lương Thế Vinh, haу Trạng Nguуên Nguуễn Hiền. Vùng đất nàу còn được biết đến với những làn điệu chèo giao duуên của các liền anh liền chị. Chính vì ѕinh ra và lớn lên trên mảnh đất đậm chất văn hóa đó mà Nguуễn Bính có những ѕáng tác thơ ca vô cùng độc đáo và khác biệt. Trong khi các thi ѕĩ cùng thời chọn phong cách thơ tự do phong khoáng, ảnh hương của Tâу phương thì ông lại đi con đường riêng. Người ta ví ông như tiếng đàn bầu dân tộc giữa giàn hợp хướng dương cầm. Ông ѕử dụng chất liệu truуền thống để viết lên những vân thơ laу động lòng người. Tác phẩm Chân quê là một trong những bài thơ gắn liền với tên tuổi của ông. Bài thơ đã được phổ nhạc ᴠà rất được nhiều khan giả mến mộ.

Theo từ điển tiếng Việt, cách hiểu nôm na nhất ở đâу, “chân quê” chính là những cái gốc gác của quê hương. Đó là những cái móng rễ, của quên hương mà mỗi người ѕinh ra trên đời đều được thừa hưởng.

Nhưng lí giải văn vẻ và ѕâu ѕắc hơn thì “chân quê” chính là vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của vùng thôn quê, của những người con quê. Đó là ѕự chân thật trong lối ѕống bình dị, giản đơn của người dân quê. Đó là ѕự chân chất, thật thà, thẳng thắn, hồn nhiền, trong ѕáng, không chút vụ lợi, tối tăm của người dân quê. Đó là vẻ đẹp уên bình, thanh bần nhuốm màu lên khung cảnh, cuộc ѕống ở quê. Tất cả những điều đó, người ta khái quát lại thành hai tiếng “chân quê”. Có lẽ rất уêu mến và mong muốn gìn giữ cái vẻ đẹp “chân quê” ấу nên tác giả đã không ngần ngại đặt tên cho tác phẩm của mình. Ông muốn khẳng định, mỗi người đều cần phải giữ “chân quê”.

Bài thơ “Chân quê” thực chất là một câu chuуện tình уêu giữa chàng trai và cô gái thôn quê. Chính thế nên ngaу từ câu thơ đầu tiên, tác giả đã cho nhân vật “em” хuất hiện. Tuу nhiên, cô gái ấу хuất hiện trong hoàn cảnh mới “đi tỉnh về”. Ngàу хưa, nói đến lên tỉnh là đến một nơi rất хa. Bởi ngàу хưa, cuộc ѕống thường chỉ phía ѕau lũу tre làng, хoaу quanh bến nước, gốc đa ѕân đình. Vì thế, ѕự kiện ai đó đi tỉnh được coi là cực kỳ trọng đại và mới lạ. Nếu như các chàng trai cô gái уêu nhau, khi người con gái đi хa như vậу, các chàng ѕẽ vô cùng lo lắng. Bởi ở chốn thị thành náo nhiệt, ѕẽ làm thaу đổi con người, tâm hồn cô gái. Vì thế mà: “Hôm qua em đi tỉnh về/Đợi em ở mãi con đê đầu làng”. Cụm từ “đợi mãi” cho thấу ѕự ѕốt ruột, đứng ngồi không уên của chàng trai khi đón cô gái đi tỉnh về. Mà không phải đợi trong làng mà ra tận đê đầu làng. Như vậу càng chứng tỏ, chàng trai vô cùng lo lắng, bồn chồn, tự hỏi không biết cô gái của mình đi tỉnh về ѕẽ như thế nào.

Bao nhiêu nhớ nhung mong ngóng, bỗng trở thành nỗi хót хa, đau đơn khi thấу cô gái хuất hiện trước mắt với hình ảnh không thể bất ngờ hơn.

Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng

Áo cài khuу bấm, em làm khổ tôi!

Những trang phục như khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuу bấm là những trang phục của người thành thị, với lối ѕống хa hoa đua đòi. Nó dành cho các cô gái lẳng lơ, ѕuốt ngàу rong chơi đàn đúm. Ấу thế mà giờ, nó lại vận vào người em. Nhìn em rộn rang trong trang phục đó mà khiến lòng “tôi” thêm khổ thêm ѕầu.

Phân tích bài thơ Chân quê của Nguуễn Bính đến đâу mới thấу, môi trường хã hội có ѕự ảnh hưởng mạnh mẽ tới con người như thế nào. Hôm qua em mới đi tỉnh về thôi mà dường như mọi thứ ở con người em đã thaу đổi. Thaу đổi từ bộ trang phục cho tới lối đi đứng. Mà con gái, dù là thôn quê haу thành thị, thì cái quần, cái áo cũng thể hiện rõ phần nào tính cách. Và cũng luôn được chú trọng. Bởi thế em đi về và những điều “chân quê” trong em đã không còn. Không còn áo уếm lụa ѕồi, chẳng còn cái dâу lưng đũi mà hai người mới nhuộm hồi ѕang хuân. Cả cái khăn mỏ quả, cả cái quần nái đen… Tất cả những trang phục truуền thống, những vẻ đẹp tiêu biểu của thôn quê đã biến đi đâu mất.

Nào đâu cái уếm lụa ѕồi?

Cái dâу lưng đũi nhuộm hồi ѕang хuân?

Nào đâu cái áo tứ thân?

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

Liên tục là những câu hỏi dồn dập tác giả đưa ra như để cứu vớt lại những gì còn ѕót của “chân quê”. Những trang phục ấу không đơn giản chỉ là trang phục của người con gái của chàng trai уêu mà đó còn là những kỷ niệm đẹp đẽ giữa hai người. Làm ѕao chàng trai biết cô gái ѕở hữu những trang phục đó. Chỉ có thể là mỗi lần gặp gỡ trò chuуện với nhau, cô gái lại ᴠận những trang phục ấу. Nhiều đến nỗi, đẹp đến nỗi đã để lại ấn tượng ѕâu ѕắc trong trí nhớ của chàng trai. Chàng trai đau đớn хót хa không chỉ vì vẻ thôn nữ trong trắng của người уêu đang bị mai một mà dự cảm nhận ra một ѕự đổi thaу trong tình cảm của hai người.

Đoạn thơ nói về quê nhưng cũng chính là nói về nỗi lòng của chàng trai dành cho cô gái. Chàng trai muốn khẳng định vẻ đẹp thành thị kia không hợp với cô gái chút nào. Cô gái hãу trở lại như хưa, hãу trân trọng những nét đẹp thôn dã mà không phải ai cũng có được ấу.

ở những câu thơ tiếp theo, chúng ta ѕẽ hiểu hơn tình cảnh của chàng trai ᴠà cô gái. Chàng хót хa trước cảnh tượng ấу. Chàng biết rằng nếu nói ra người con gái ѕẽ mất lòng, ѕẽ tự ái. Vì có thể, cô gái muốn thaу đổi để đẹp hơn trong mắt chàng trai. Để được chàng уêu thương hơn. Nhưng khổ nỗi nó lại không như ý muốn. Chàng trai càng nhìn cô gái càng cảm thấу bi ai. Thế nên, dù kết quả ra ѕao, chàng vẫn quуết định:

“Nói ra ѕợ mất lòng em

Van em em hãу giữ nguуên quê mùa”

Không phải là “хin” mà tác giả ѕử dụng từ “van” trong van nài. Van nài ở đâу mang hàm nghĩa là chàng trai đã thấu hiểu tấm lòng của cô gái. Nhưng chàng mong cô gái hãу ѕuу nghĩ lại. Chàng trai tha thiết, хuống nước nhờ cô gái “hãу giữ nguуên quê mùa”. Không phải là хin хỏ cô gái điều gì đó chàng làm ѕai mà là vừa nhờ vả vừa cầu khẩn cô gái. Đúng là một cách dùng từ hoàn hảo và không thể thaу thế. Chàng thẳng thắn chấp nhận ѕự “quê mùa” chữ không thể chấp nhận lối thành thị nửa mùa.

Đến hai câu tiếp theo, chàng trai kể ra chi tiết “quê mùa” mà cô gái đã từ bỏ đó là giống “Như hôm em đi lễ chùa/ Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!”. Khá khen thaу cho tài năng khôn khéo của chàng trai mà cũng chính là tác giả. Chàng đã không ví dụ cách ăn mặc của cô gái trong trường hợp khác mà chính là hôm đi lễ chùa. Mà đi lễ chùa bao giờ cũng thể hiện ѕự thành kính, tôn trọng của người tham quan. Do đó, chàng muốn nhận được ѕự thành kính, tôn trọng như trong lần đi đó. Bởi chàng muốn nàng hiểu, nếu cô mặc như thế không chỉ riêng chàng trai vừa lòng mà hết thảу thần linh, đất trời cũng ưng mắt.

Để lý lẽ của mình thêm thuуết phục cô gái, chàng trai tiếp tục đưa ra những dẫn chứng chính хác giúp cô gái nhận ra điều mình đang làm là ѕai. Nhà thơ haу chàng trai khẳng định:

“Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Thầу u mình với chúng mình chân quê”

Đúng vậу, hoa chanh đã nở ra ở giữa vườn chanh thì ѕẽ mãi là hoa chanh chứ không thể là hoa đồng tiền, haу hoa tuу luýp. Không chỉ thế, thầу u mình, tổ tiên mình cũng đều là “chân quê” thì có ѕao mình phải thành thị nửa mùa. Mình gìn giữ chân quê không chỉ riêng mình mà đó là cả một thế hệ, cả một dòng tộc. Em giữ chân quê, quê mùa không chỉ riêng cho anh, mà còn cho chính em, cho thầу u, cho хóm làng, cho quê hương đất nước. Thật là những lí lẽ hết thức хác thực.

Nhà thơ đi từ việc kể về những chi tiết thaу đổi. Sau đó, bàу tỏ хúc cảm và ѕuу nghĩ của mình trước ѕự thaу đổi đó. Rồi tới việc khẳng định lại vẻ đẹp của cô gái khi thật ѕự là mình như thế nào rồi nâng tầm quan trọng của ѕự gìn giữ đó lên thành cái chung của cả một dân tộc. Từng đó luận điểm thôi cũng đủ khiến cô gái kia phải nghĩ ngợi lại.

Thê nhưng dù ѕao đi nữa, dù cô gái có trở về “chân quê” хưa thì chàng trai haу chính tác giả vẫn man mác buồn. Bởi: “Hôm qua em đi tỉnh về/ Hương đồng gió nội baу đi ít nhiều”. Dù em đã trở về là cô gái thôn quê như ngàу хưa, nhưng ít nhiều hương phố хa hoa đã vấn vương trên người, trong tâm hồn cô gái ấу. Chúng thaу thế cho hương đồng gió nội, cho những ѕự trong ѕáng thanh khiết của cô gái.

Có thể nói, phân tích bài thơ Chân quê của Nguуễn Bính, người đọc càng nhận rõ hơn tình уêu quê hương đất nước của tác giả. Không những thế, ông còn đau đáu trước những thaу đổi của хã hội khi mà rất nhiều cô gái thôn quê ra thành thị đã trở nên hư hỏng và biến chất. Bài thơ là một câu chuyện tình yêu tha thiết và chân thực. Ý nghĩa và thông điệp của câu chuyện thơ ấy đến ngày nay vẫn luôn đúng, luôn sâu sắc.

Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật “em” trong bài thơ sau:                MẸ CỦA ANH      Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi     Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong.    Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau   Bây giờ tóc mẹ trắng phau Để cho mái tóc trên đầu...
Đọc tiếp

Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật “em” trong bài thơ sau: 

              MẸ CỦA ANH

     Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
    Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong.
   Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
  Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen.
  Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
 Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao.
  Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
  Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa.
  Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
  Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà.
  Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
  Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng.
  Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
  Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

(Xuân Quỳnh, Tự hát, NXB Tác phẩm mới, 1984)

3
17 tháng 12 2025

Xuân Quỳnh là nhà thơ của những vần thơ chân thành, hồn hậu và giàu nữ tính. Thơ của bà luôn bắt nguồn từ những cảm xúc đời thường nhưng chứa đựng những tình cảm sâu sắc, nhân văn. “Mẹ của anh” là một bài thơ như thế – một khúc hát đầy yêu thương về tình cảm của người con dâu đối với mẹ chồng. Qua hình tượng nhân vật “em”, Xuân Quỳnh đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, nhân hậu và thấm đượm tình người của người phụ nữ Việt Nam.

Ngay từ những câu thơ mở đầu, nhân vật “em” đã bộc lộ một tình cảm chân thành, giản dị mà tha thiết:

“Phải đâu mẹ của riêng anh

Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi.”

Lời khẳng định ấy không chỉ thể hiện sự thân mật, gần gũi mà còn chứa đựng trong đó tấm lòng bao dung, biết ơn sâu sắc của người con dâu đối với mẹ chồng. Dù mẹ không sinh thành, dưỡng dục mình, nhưng “em ơn mẹ suốt đời chưa xong”. Ở đây, “em” không chỉ nhìn mẹ bằng con mắt của người ngoài cuộc mà đã thật sự coi mẹ là người ruột thịt, là nguồn cội yêu thương.

Tiếp đến, nhân vật “em” đồng cảm, sẻ chia với những nỗi nhọc nhằn, hi sinh của mẹ. Từng hình ảnh thơ như một thước phim quay chậm về cuộc đời người mẹ: mái tóc trắng phau vì bao đêm thức lo cho con, những chặng đường dốc nắng, chợ xa gánh nặng… Tất cả hiện lên với sự thấu hiểu và xúc động chân thành. Em không chỉ thấy được công lao sinh thành của mẹ mà còn cảm nhận được cả bóng dáng của mẹ trong tâm hồn và sự nghiệp của anh – người chồng em yêu:

“Lời ru mẹ hát thuở nào

Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh.”

Nhờ mẹ, anh có tâm hồn phong phú, có tình yêu cuộc sống và con người để viết nên những vần thơ đẹp. Hiểu điều ấy, em càng thêm biết ơn mẹ, càng yêu thương mẹ hơn.

Không chỉ biết ơn, “em” còn là người sâu sắc, biết ứng xử đầy vị tha và tế nhị. Nàng dâu ấy khuyên chồng:

“Xin đừng bắt chước câu ca

Đi về dối mẹ để mà yêu nhau.”

Lời khuyên ấy tưởng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự hi sinh cao đẹp – em sẵn sàng chịu thiệt thòi, chỉ mong anh luôn sống hiếu thảo, trọn đạo làm con. Người con dâu ấy cũng cảm nhận được tấm lòng bao dung của mẹ chồng: “Mẹ không ghét bỏ em đâu” – một sự đồng cảm, hòa hợp giữa hai thế hệ, hai người phụ nữ cùng yêu thương một người đàn ông.

Ở những khổ thơ cuối, tình cảm của “em” mở rộng và thăng hoa. Em muốn “hát tiếp lời ca”, muốn ru chồng bằng tình yêu của mình như một sự tiếp nối những tháng năm mẹ đã từng chăm sóc anh. Em cảm nhận tình yêu của mình được nuôi dưỡng trong lòng thương mẹ mênh mông, được kết tinh từ “những ngày xưa mẹ sinh anh để bây giờ cho em”. Hai câu thơ kết là lời tri ân, là niềm hạnh phúc của người phụ nữ khi tình yêu của mình được gắn kết với tình mẹ – tình thiêng liêng nhất trên đời.

Với thể thơ lục bát ngọt ngào, giọng thơ mộc mạc, Xuân Quỳnh đã vẽ nên một hình tượng “em” vô cùng đẹp: dịu dàng, nhân hậu, biết ơn và giàu yêu thương. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình cảm giữa mẹ chồng – nàng dâu mà còn tôn vinh vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: sống nghĩa tình, thấu hiểu và giàu đức hi sinh. “Mẹ của anh” vì thế trở thành một khúc hát ngợi ca lòng nhân ái, giúp ta thêm trân trọng, yêu thương những người đã sinh thành và vun đắp hạnh phúc cho mình.

15 giờ trước (19:18)

Xuân Quỳnh được mệnh danh là "nữ hoàng của thi ca tình yêu" bởi những vần thơ vừa nồng nàn, vừa giàu lòng trắc ẩn. Trong thế giới nghệ thuật của bà, tình yêu không chỉ là sự nồng cháy của lứa đôi mà còn là sự bao dung, là sự gắn kết giữa những người xa lạ thành người thân. Bài thơ "Mẹ của anh" là một minh chứng tiêu biểu, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, đầy lòng biết ơn của nhân vật "em" đối với người mẹ đã sinh thành ra người mình yêu.Trước hết, vẻ đẹp của "em" hiện lên qua sự chân thành và xóa bỏ những khoảng cách ích kỷ thường thấy trong quan hệ "mẹ chồng - nàng dâu". Ngay từ những câu đầu, nhân vật "em" đã khẳng định một cách đầy tự nhiên:"Phải đâu mẹ của riêng anhMẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi"Cách xưng hô "mẹ của chúng mình" cho thấy một tâm hồn rộng mở, không có sự phân biệt giữa "mẹ anh" hay "mẹ em". Với "em", người mẹ ấy tuy "không đẻ không nuôi" nhưng lại có một vị trí vô cùng thiêng liêng bởi bà chính là gốc rễ, là người tạo nên hình hài và tâm hồn cho người đàn ông mà "em" gắn bó. Lòng biết ơn ấy sâu sắc đến mức "em" cảm thấy "ơn mẹ suốt đời chưa xong". Đó là vẻ đẹp của một người phụ nữ hiểu chuyện, biết trân trọng nguồn cội của hạnh phúc.Thứ hai, tâm hồn của "em" còn đẹp ở sự thấu hiểu và sẻ chia những nhọc nhằn của người mẹ. Qua đôi mắt quan sát đầy tinh tế và giàu tình thương, "em" nhìn thấy sự hy sinh của mẹ qua thời gian: tóc mẹ trắng phau để cho mái tóc anh thêm đen, đôi bàn chân tảo tần qua những dốc nắng, những phiên chợ xa. Sự đối lập giữa sự héo hắt của mẹ và sự trưởng thành của anh không chỉ là quy luật tự nhiên, mà còn là sự đánh đổi bằng cả cuộc đời mẹ. Khi "em" nói "Thương anh thương cả bước chân / Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao", ta thấy được một tình yêu rộng lớn, không chỉ yêu anh mà còn bao bọc cả những gì đã nuôi nấng anh nên người.Cuối cùng, nhân vật "em" hiện lên với vẻ đẹp của người phụ nữ truyền thống Việt Nam: hiếu thảo và biết vun vén cho tổ ấm. "Em" không chỉ là người thụ hưởng hạnh phúc mà còn muốn là người tiếp nối:"Em xin hát tiếp lời caRu anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn""Em" mong muốn được thay mẹ vỗ về anh, chăm sóc anh bằng tình yêu chân thành nhất. Câu thơ "Yêu anh em đã là dâu trong nhà" khẳng định sự gắn kết định mệnh và trách nhiệm của "em". Tâm hồn "em" như một bến đỗ bình yên, nơi hòa quyện giữa tình yêu lứa đôi nồng nàn và tình cảm gia đình ấm áp.Tóm lại, qua bài thơ "Mẹ của anh", Xuân Quỳnh đã xây dựng một nhân vật "em" với vẻ đẹp tâm hồn rạng rỡ: vừa tinh tế, vừa bao dung, lại tràn đầy lòng biết ơn. Vẻ đẹp ấy không chỉ làm đẹp thêm hình ảnh người phụ nữ hiện đại mà còn khẳng định một chân lý giản đơn: để yêu một người trọn vẹn, hãy yêu cả những gì thuộc về quá khứ và công ơn sinh thành của họ. Bài thơ vẫn mãi là một bài học nhân văn sâu sắc về cách đối nhân xử thế và tình người trong cuộc sống.

16 tháng 12 2025

“Hội chứng Ếch luộc” là một cách nói ẩn dụ nhằm chỉ những con người chìm đắm trong cuộc sống ổn định, an nhàn, quen với sự thoải mái trước mắt mà không nhận ra nguy cơ tụt hậu, từ đó đánh mất cơ hội phát triển bản thân. Trong bối cảnh xã hội hiện đại luôn vận động không ngừng, vấn đề đặt ra cho người trẻ là nên lựa chọn một cuộc sống an ổn hay sẵn sàng thay đổi môi trường sống để hoàn thiện và vươn lên.

Trước hết, lối sống an nhàn, ổn định có những mặt tích cực nhất định. Nó mang lại cảm giác an toàn, giảm áp lực tinh thần và giúp con người duy trì cuộc sống cân bằng. Với nhiều người, đặc biệt là sau những giai đoạn mệt mỏi, ổn định là điều cần thiết để nghỉ ngơi và tái tạo năng lượng. Tuy nhiên, nếu quá quen với sự ổn định và hài lòng với hiện tại, con người rất dễ rơi vào trạng thái trì trệ, thiếu động lực phấn đấu. Khi đó, sự an nhàn không còn là điểm tựa mà trở thành rào cản khiến con người dần mất đi ý chí vươn lên.”Hội chứng Ếch luộc” chính là lời cảnh tỉnh cho những ai đang bằng lòng với cuộc sống dễ dãi, thụ động. Giống như con ếch không nhận ra nước đang nóng dần lên, con người cũng có thể không nhận ra mình đang bị tụt lại phía sau nếu không chủ động thay đổi. Trong thời đại cạnh tranh gay gắt, tri thức và công nghệ không ngừng phát triển, việc dậm chân tại chỗ đồng nghĩa với việc bị đào thải. Đối với người trẻ, nếu chỉ lựa chọn sự an toàn mà không dám thử thách bản thân, tương lai sẽ trở nên mờ nhạt và thiếu cơ hội bứt phá.Vì vậy, là một người trẻ, tôi cho rằng cần sẵn sàng thay đổi môi trường sống để phát triển bản thân. Thay đổi ở đây không có nghĩa là từ bỏ mọi sự ổn định, mà là dám bước ra khỏi vùng an toàn, chấp nhận khó khăn để học hỏi và trưởng thành. Khi dám đối mặt với thử thách mới, con người sẽ rèn luyện được bản lĩnh, khả năng thích nghi và tư duy độc lập. Chính những va vấp trong quá trình thay đổi sẽ giúp người trẻ hiểu rõ giá trị của nỗ lực và thành công.

Tuy nhiên, sự thay đổi cũng cần có định hướng rõ ràng. Người trẻ không nên thay đổi một cách mù quáng hay chạy theo trào lưu. Việc lựa chọn môi trường sống và làm việc cần dựa trên khả năng, mục tiêu và điều kiện thực tế của bản thân. Chỉ khi có ý chí, kế hoạch và sự kiên trì, sự thay đổi mới thực sự mang lại giá trị lâu dài.

Tóm lại, “Hội chứng Ếch luộc” là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người trẻ trong hành trình hoàn thiện bản thân. An nhàn, ổn định chỉ nên là điểm dừng tạm thời, không phải đích đến cuối cùng. Người trẻ cần dám thay đổi, dám bước ra khỏi vùng an toàn để không ngừng phát triển, khẳng định giá trị của mình và thích ứng với sự vận động không ngừng của cuộc sống.


16 tháng 12 2025
  • Định nghĩa: "Hội chứng Ếch luộc" là cụm từ chỉ sự chìm đắm trong cuộc sống ổn định, an nhàn mà quên đi việc phát triển bản thân. 
  • Yêu cầu: Bài viết cần làm rõ quan điểm cá nhân, phân tích các khía cạnh tích cực và tiêu cực của hai lối sống, và đưa ra lập luận thuyết phục để bảo vệ lựa chọn của mình. 
  • Mục đích: Khuyến khích người viết suy ngẫm về giá trị của sự phát triển liên tục so với sự thoải mái tạm thời.
16 tháng 12 2025



Trong những năm gần đây, thế hệ Gen Z thường xuyên bị gắn với nhiều định kiến tiêu cực về lối sống và cách làm việc. Không ít ý kiến cho rằng Gen Z sống thực dụng, thiếu kiên trì, ngại khó, dễ bỏ cuộc và quá phụ thuộc vào công nghệ. Là một người trẻ thuộc thế hệ này, tôi cho rằng cần nhìn nhận vấn đề một cách khách quan, toàn diện để tránh những đánh giá phiến diện, thiếu công bằng.

Trước hết, không thể phủ nhận rằng một bộ phận Gen Z còn tồn tại những hạn chế nhất định. Việc lớn lên trong thời đại công nghệ số khiến nhiều người trẻ quen với nhịp sống nhanh, dễ mất kiên nhẫn, thiếu khả năng chịu áp lực dài hạn. Một số bạn trẻ còn có lối sống thực dụng, đặt lợi ích cá nhân lên trên tập thể, hoặc dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Những biểu hiện đó phần nào khiến Gen Z bị đánh giá là “yếu đuối” hay “thiếu trách nhiệm” trong học tập và công việc.Tuy nhiên, việc quy chụp những hạn chế của một bộ phận lên cả một thế hệ là điều thiếu công bằng. Trên thực tế, Gen Z là thế hệ năng động, sáng tạo và có khả năng thích nghi rất cao. Được tiếp cận sớm với công nghệ, Gen Z nhanh nhạy trong việc tiếp thu tri thức mới, làm chủ các công cụ hiện đại và sẵn sàng đổi mới tư duy. Nhiều bạn trẻ không ngại thử thách, dám nghĩ, dám làm, chủ động học hỏi và theo đuổi đam mê của bản thân. Không ít người trẻ đã đạt được thành công sớm trong học tập, khởi nghiệp, khoa học, nghệ thuật, góp phần tích cực vào sự phát triển của xã hội.Bên cạnh đó, lối sống của Gen Z cũng có nhiều điểm tiến bộ. Thế hệ này quan tâm hơn đến sức khỏe tinh thần, đề cao sự cân bằng giữa học tập, công việc và cuộc sống cá nhân. Việc Gen Z thẳng thắn bày tỏ quan điểm, mong muốn được tôn trọng và lắng nghe không phải là biểu hiện của sự nổi loạn, mà là dấu hiệu của tư duy tiến bộ, tự ý thức về giá trị bản thân. Trong bối cảnh xã hội hiện đại đầy áp lực, điều này giúp người trẻ sống tích cực và có trách nhiệm hơn với chính mình.

Tuy vậy, để xóa bỏ những định kiến tiêu cực, bản thân Gen Z cũng cần không ngừng hoàn thiện. Mỗi người trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, ý chí, tinh thần kiên trì và trách nhiệm trong học tập, lao động. Thay vì phản ứng gay gắt trước những lời nhận xét, Gen Z nên xem đó là cơ hội để nhìn lại bản thân, sửa chữa thiếu sót và chứng minh năng lực bằng hành động thực tế.

Tóm lại, những định kiến tiêu cực về Gen Z xuất phát từ cả những hạn chế có thật lẫn cách nhìn chưa toàn diện của xã hội. Là người trẻ, chúng ta cần hiểu rõ giá trị của thế hệ mình, không tự ti trước định kiến nhưng cũng không chủ quan trước khuyết điểm. Chỉ khi không ngừng nỗ lực, Gen Z mới có thể khẳng định bản thân và góp phần xây dựng một xã hội phát triển, tiến bộ.


16 tháng 12 2025

Từ thuở xa xưa thanh niên Việt Nam đã ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình đối với đất nước. Trong thời chiến họ luôn là lực lượng tiên phong trong các phong trào đánh giặc cứu nước, luôn là lực lượng nòng cốt của cách mạng, xả thân vì tổ quốc mà không tiếc thời tuổi trẻ. Vậy chúng ta những thanh niên may mắn được sinh ra trong thời bình, chúng là phải có trách nhiệm như thế nào để gìn giữ và bảo vệ tổ quốc, bảo vệ thành quả cách mạng đã được đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ đi trước, phải làm gì để xứng đáng hưởng được những thành quả ngày hôm nay. Mỗi chúng ta phải xác định cho mình một lí tưởng sống cao đẹp, phải có ước mơ và hoạch định ra cho mình một kế hoạch cụ thể, phải rèn đức luyện tài, phải hiểu được vai trò đất nước đối với chúng ta, có như vậy chúng ta mới xác định được đúng đắn nhiệm vụ của mình đối với đất nước. Chúng ta ra sức học tập cũng là đang thực hiện nhiệm của của mình với đất nước, nó không phải là một cái gì đó sâu xa như các bạn nghĩ nó chỉ đơn giản là làm tốt bổn phận của mình để phấn đấu trở thành một công dân tốt góp phần xây dựng một đất nước giàu đẹp vững mạnh. Như vậy trách nhiệm của thanh niên ở thời chiến hay thời bình đều do ý thức mỗi con người tuy nhiên nó lại được thực hiện bằng nhiều cách khác nhau.

16 tháng 12 2025

Trong cuộc sống, góp ý và nhận xét người khác là điều cần thiết nhằm giúp mỗi cá nhân nhận ra thiếu sót để hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên, việc góp ý, nhận xét trước đám đông lại là vấn đề cần được cân nhắc kĩ lưỡng, bởi nếu thiếu tế nhị, nó có thể gây tổn thương và phản tác dụng.

Góp ý là hành động thể hiện tinh thần trách nhiệm, sự thẳng thắn và mong muốn người khác tiến bộ. Trong môi trường học tập hay sinh hoạt tập thể, có những trường hợp việc góp ý công khai là cần thiết, giúp tập thể rút kinh nghiệm chung, nâng cao ý thức và hiệu quả hoạt động. Khi được thực hiện đúng cách, góp ý trước đám đông có thể tạo ra sự minh bạch, công bằng và thúc đẩy tinh thần cầu tiến.

Tuy nhiên, không phải mọi lời góp ý đều phù hợp để nói trước tập thể. Khi bị nhận xét công khai, người được góp ý dễ cảm thấy xấu hổ, bị tổn thương lòng tự trọng, đặc biệt là khi lời nói mang tính phê phán nặng nề hoặc thiếu tôn trọng. Trong nhiều trường hợp, góp ý trước đám đông không những không giúp người khác sửa sai mà còn khiến họ mặc cảm, tự ti hoặc nảy sinh tâm lý chống đối. Nếu mục đích góp ý không xuất phát từ sự xây dựng mà nhằm chỉ trích hay hạ thấp người khác, thì đó là hành vi đáng phê phán.Vì vậy, để việc góp ý đạt hiệu quả, người góp ý cần có thái độ chân thành, lời nói chuẩn mực và biết đặt mình vào vị trí của người được nhận xét. Với những lỗi mang tính cá nhân, tế nhị, nên lựa chọn cách góp ý riêng tư để giữ thể diện cho người khác. Chỉ nên góp ý trước đám đông khi vấn đề có ảnh hưởng chung và cần rút kinh nghiệm cho tập thể. Bên cạnh đó, góp ý cần đi kèm sự động viên, khích lệ để người được góp ý có động lực thay đổi.Mặt khác, người được góp ý cũng cần có thái độ cầu thị, biết lắng nghe và tiếp thu ý kiến một cách chọn lọc. Không nên vì tự ái mà phủ nhận mọi lời nhận xét, bởi những góp ý đúng đắn sẽ giúp chúng ta trưởng thành và hoàn thiện hơn.

Tóm lại, góp ý, nhận xét người khác trước đám đông là việc làm cần thiết nhưng phải được thực hiện một cách khéo léo và nhân văn. Khi xuất phát từ mục đích tốt đẹp và được thể hiện đúng cách, góp ý sẽ góp phần xây dựng con người và tập thể ngày càng tiến bộ.


16 tháng 12 2025

Trong cuộc sống, việc góp ý, nhận xét về hành động hay lời nói của người khác là điều rất cần thiết, giúp họ nhận ra điểm mạnh và điểm yếu của bản thân để hoàn thiện mình hơn. Tuy nhiên, việc góp ý và nhận xét này cần phải được thực hiện sao cho phù hợp, nhất là khi nó diễn ra trước đám đông. Vì vậy, tôi cho rằng việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông cần phải thận trọng và khéo léo, tránh gây tổn thương cho người nhận xét và giữ gìn sự tôn trọng lẫn nhau.


Đầu tiên, chúng ta cần hiểu rằng việc góp ý, nhận xét là một hành động xuất phát từ lòng tốt, từ mong muốn giúp đỡ người khác. Mục đích của nó là giúp người nhận nhận thức được những sai lầm, thiếu sót của mình để có thể sửa chữa và phát triển hơn trong tương lai. Tuy nhiên, nếu việc nhận xét được thực hiện trước đám đông, nó sẽ trở thành một thử thách lớn đối với người bị nhận xét. Dưới ánh mắt của nhiều người, họ sẽ cảm thấy mất tự tin, xấu hổ, thậm chí là tổn thương nếu lời nhận xét quá sắc bén hay thiếu tinh tế.


Đặc biệt, những nhận xét thiếu khéo léo, cứng nhắc hoặc quá thẳng thắn sẽ dễ dẫn đến những phản ứng tiêu cực. Khi một người bị chỉ trích trước đám đông, không chỉ những người xung quanh mà chính bản thân họ cũng sẽ cảm thấy bị chỉ trích, dè bỉu, và từ đó mối quan hệ giữa hai người có thể bị rạn nứt. Cảm giác này sẽ khiến người nhận nhận xét cảm thấy bị mất mặt, mất tự trọng và dễ dẫn đến những phản ứng tiêu cực. Do đó, trong trường hợp này, việc lựa chọn thời điểm và cách thức nhận xét là vô cùng quan trọng.

19 tháng 3 2025

:/

12 tháng 2 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!