K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 12 2025
Ý nghĩa của hình tượng đất nước trong văn bản là sự kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam trong và sau chiến tranh, cùng với tinh thần lạc quan, xây dựng cuộc sống mới Giải thích:  Hình ảnh đất nước được khắc họa qua sự tàn phá của chiến tranh ("gạch vụn", "cầu đã sập", "cây nham nhở tàn tro") và nỗ lực tái thiết, xây dựng cuộc sống mới của con người ("người đang tới dựng nhà", "nhịp cầu mới vươn tay", "nhành hoa" nhú lên). Đất nước hiện lên với vẻ đẹp của sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do và niềm tin mãnh liệt vào tương lai tươi sáng. Những thế hệ mới sinh ra trong thời chiến nhưng lớn lên trong hòa bình tiếp tục kế thừa và phát huy sức sống, vị ngọt từ Cách mạng tháng Tám. 

câu 2

Lịch sử là dòng chảy không ngừng của thời gian, ghi lại những sự kiện đã qua, những bước thăng trầm của một dân tộc và của nhân loại. Thế nhưng, thực tế cho thấy nhiều người trong chúng ta thường thờ ơ với những bài giảng lịch sử khô khan, đầy mốc thời gian và sự kiện. Ngược lại, ta lại dễ dàng xúc động, thậm chí rơi nước mắt trước những con người đã làm nên lịch sử. Chính vì vậy, ý kiến: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã nêu lên một suy ngẫm sâu sắc về cách con người tiếp nhận và cảm nhận lịch sử.Trước hết, cần hiểu rằng những bài giảng lịch sử trong sách vở thường được trình bày dưới dạng hệ thống hóa sự kiện, con số, ngày tháng. Cách tiếp cận này giúp người học nắm được kiến thức cơ bản nhưng lại thiếu đi hơi thở của cuộc sống và cảm xúc con người. Vì thế, nhiều học sinh cảm thấy lịch sử khô cứng, khó nhớ, khó tạo được sự rung động trong tâm hồn. Không phải lịch sử nhàm chán, mà là cách truyền tải lịch sử chưa chạm được đến trái tim người học.Ngược lại, khi lịch sử được kể thông qua số phận và câu chuyện của những con người cụ thể, cảm xúc trong ta lập tức được đánh thức. Đó là hình ảnh những người lính sẵn sàng hy sinh tuổi xuân nơi chiến trường, là những bà mẹ tiễn con ra trận với nước mắt lặng thầm, là những anh hùng ngã xuống để đất nước được độc lập, tự do. Chính những con người bằng xương bằng thịt ấy đã khiến lịch sử trở nên sống động, gần gũi và lay động lòng người. Ta xúc động không chỉ vì chiến thắng hay thất bại, mà vì những mất mát, đau thương và lý tưởng cao đẹp mà con người đã mang theo trong hành trình làm nên lịch sử.Hơn thế nữa, con người chính là trung tâm của lịch sử. Mọi sự kiện đều bắt nguồn từ hành động, lựa chọn và khát vọng của con người. Khi ta hiểu được nỗi đau, niềm tin, sự hy sinh của họ, ta mới thấu cảm được giá trị thật sự của lịch sử. Sự xúc động ấy không chỉ dừng lại ở cảm xúc nhất thời, mà còn khơi dậy trong ta lòng biết ơn, ý thức trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc.Tuy nhiên, ý kiến trên không có nghĩa là phủ nhận vai trò của bài giảng lịch sử. Vấn đề đặt ra là cần đổi mới cách dạy và học lịch sử, gắn kiến thức với câu chuyện con người, với trải nghiệm và cảm xúc. Khi lịch sử được kể bằng trái tim, người học sẽ không chỉ “biết” lịch sử mà còn “cảm” được lịch sử.Tóm lại, chúng ta có thể không dễ xúc động trước những trang sách ghi chép sự kiện, nhưng luôn rung động trước những con người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh để làm nên lịch sử. Chính sự xúc động ấy giúp lịch sử trở thành ký ức sống động, là hành trang tinh thần để mỗi thế hệ hôm nay và mai sau tiếp tục viết tiếp những trang sử mới cho dân tộc.

15 tháng 12 2025

Câu 1:

Trong văn bản Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, mang ý nghĩa sâu sắc. Đất nước không được cảm nhận qua những khái niệm trừu tượng mà hiện ra từ những hình ảnh rất đời thường: con đường, nhịp cầu, lớp học, áo cưới, những bàn tay lao động. Đó là đất nước của nhân dân, của những con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh trong chiến tranh. Đặc biệt, hình tượng đất nước còn gắn liền với những mất mát đau thương do bom đạn gây ra, nhưng từ trong tàn phá ấy, con người vẫn kiên cường đứng lên, dựng xây cuộc sống mới. Đất nước vì thế mang vẻ đẹp của sức sống bền bỉ, của sự hồi sinh mạnh mẽ sau chiến tranh. Không chỉ là quá khứ gian khổ, đất nước còn là hiện tại và tương lai, nơi các thế hệ tiếp nối truyền cho nhau “sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ”. Qua hình tượng đất nước, tác giả bày tỏ niềm tự hào, lòng biết ơn sâu sắc đối với những con người đã làm nên lịch sử dân tộc, đồng thời khơi gợi ở người đọc ý thức trách nhiệm trong việc trân trọng hòa bình và xây dựng đất nước hôm nay.

Câu 2:

Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, gợi cho mỗi người suy nghĩ về cách cảm nhận lịch sử và giá trị con người trong dòng chảy của thời gian.

Lịch sử thường được truyền đạt qua sách vở, bài giảng với những mốc thời gian, sự kiện, con số cụ thể. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở những dữ kiện khô khan, lịch sử rất dễ trở nên xa cách và khó chạm tới cảm xúc con người. Điều khiến chúng ta thực sự xúc động không phải là ngày tháng hay tên gọi của một trận đánh, mà là số phận, là cuộc đời, là sự hy sinh thầm lặng của những con người đã trực tiếp sống và làm nên lịch sử ấy. Chính con người đã thổi hồn vào lịch sử, khiến lịch sử trở nên sống động và có ý nghĩa.

Những người làm nên lịch sử có thể là những anh hùng được ghi danh, nhưng cũng có thể là những con người vô danh, bình dị. Đó là người lính ngã xuống nơi chiến trường, là người mẹ tiễn con ra trận, là em bé lớn lên giữa bom đạn hay người phụ nữ cần mẫn hậu phương. Khi ta hiểu được những đau thương, mất mát, khát vọng và niềm tin của họ, lịch sử không còn là câu chuyện của quá khứ xa xôi mà trở thành câu chuyện của con người, của trái tim. Chính điều đó tạo nên sự xúc động sâu sắc và bền lâu.

Ý kiến trên cũng nhắc nhở chúng ta về cách học và dạy lịch sử. Lịch sử sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi được kể bằng những câu chuyện đời người, bằng cảm xúc và sự đồng cảm. Khi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ, con người sẽ biết trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm hơn với tương lai. Sự xúc động trước những người làm nên lịch sử chính là nền tảng để hình thành lòng yêu nước chân thành, không sáo rỗng.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, việc cảm nhận lịch sử qua con người càng trở nên quan trọng. Điều đó giúp mỗi cá nhân nhận ra rằng lịch sử không chỉ thuộc về quá khứ, mà đang tiếp tục được viết nên bằng chính hành động, lựa chọn và trách nhiệm của mình trong hiện tại. Khi biết trân trọng những người đi trước, con người sẽ có động lực sống tốt hơn, góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Tóm lại, ý kiến trên đã khẳng định vai trò trung tâm của con người trong lịch sử. Lịch sử trở nên xúc động và có sức lay động không phải bởi những trang sách, mà bởi những con người đã sống, hy sinh và cống hiến cho dân tộc. Nhận thức đúng điều đó giúp chúng ta học lịch sử bằng trái tim, từ đó nuôi dưỡng lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm đối với đất nước.



Đề thi đánh giá năng lực

24 tháng 11 2024

bang 45444

Đọc văn bản sau: Hãy chăm sóc mẹ           Ngay sau khi được tin mẹ bị lạc, cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ. “Còn cô đã ở đâu?” “Tôi ư?” Cô mím chặt môi. Tận bốn ngày sau khi mẹ bị lạc cô mới biết tin. Mọi người trong gia đình cô đổ lỗi cho nhau về chuyện mẹ bị lạc nhưng ai cũng cảm thấy day dứt trong...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

Hãy chăm sóc mẹ

          Ngay sau khi được tin mẹ bị lạc, cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ.

“Còn cô đã ở đâu?”

“Tôi ư?” Cô mím chặt môi. Tận bốn ngày sau khi mẹ bị lạc cô mới biết tin. Mọi người trong gia đình cô đổ lỗi cho nhau về chuyện mẹ bị lạc nhưng ai cũng cảm thấy day dứt trong lòng.

Rời khỏi nhà anh cả, cô bắt tàu điện ngầm về nhà nhưng rồi lại xuống ở ga Seoul, nơi mẹ biến mất. Trong nhà ga người đông như nêm, họ chen lấn va quệt vào cô khi cô tìm đường đi tới chỗ mẹ bị lạc. Chắc mẹ cô cũng bị lạc trong tình trạng hỗn loạn như thế này. Mọi người xô đẩy cô khi cô đứng tại nơi mẹ đã tuột mất bàn tay bố. Không ai nói một lời xin lỗi. Có lẽ mọi người đã ào ạt đi qua như thế trong khi mẹ cô đứng đấy, không biết phải làm gì.

Người ta có thể lật lại hồi ức được bao xa? Hồi ức về mẹ thì sao?

Từ khi nghe tin mẹ bị lạc đến tận bây giờ, cô không thể tập trung suy nghĩ được gì. Những ký ức cô đã quên lãng từ lâu bỗng nhiên trỗi dậy. Nỗi ân hận cứ bám theo từng ký ức. Cô nhớ lại nhiều năm về trước, mấy ngày trước khi cô rời thị trấn quê nhà lên thành phố, mẹ dẫn cô ra cửa hàng quần áo ngoài chợ. Cô muốn chọn một chiếc váy trơn nhưng mẹ lại chọn cho cô một chiếc váy xếp nếp có đai và đường diềm.

“Cái này thế nào?” mẹ cô hỏi.

“Không,” cô nói rồi gạt đi.

“Tại sao? Con cứ mặc thử đi.”

Mẹ lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau.

“Trông trẻ con quá.”

“Thật sao?” Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm.

Thấy mẹ có vẻ hơi buồn khi cô cho rằng kiểu váy đó trẻ con, cô nói, “Cái này có phải kiểu mẹ hay mặc đâu.”

Mẹ nói, “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”

“Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ. Cô khuỵu chân ngồi xuống có lẽ đúng chỗ mẹ cô đã từng ngồi. Vài ngày sau khi nhất quyết đòi mua váy trơn, cô đã đến chính sân ga tàu điện ngầm Seoul này cùng mẹ. Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ. Sao một con người như vậy có thể bị lạc? Khi ánh đèn từ con tàu đang vào ga vừa rọi tới, mọi người đổ xô lại, liếc xéo qua chỗ cô ngồi cứ như thể họ đang bực bội vì cô cứ ngồi trên lối đi.

Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm. Cô tự hỏi tại sao bố không đi taxi mà lại đi tàu điện ngầm chứ? Chỉ cần bố không đi tàu điện ngầm thì chắc đã không xảy ra chuyện này.

Bố cô nói ông đã nghĩ tại sao phải đi taxi khi ga tàu hỏa cũng nối liền với ga tàu điện ngầm? Có những khoảnh khắc mà người ta thường suy ngẫm lại sau khi có việc gì đó xảy ra, nhất là sau khi chuyện không may xảy ra. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ, “Lẽ ra mình không nên làm vậy”. Khi bố cô nói với cả nhà rằng bố mẹ có thể tự tìm đến nhà anh Hyong-chol, tại sao khác với những lần trước anh chị em cô lại để bố mẹ làm thế? Bình thường mỗi lần bố mẹ lên thành phố thăm các con, trong số anh em cô vẫn có người ra ga xe lửa hay ga tàu điện ngầm Seoul đón họ. Điều gì khiến bố cô, vốn luôn dùng xe của nhà hoặc đi taxi mỗi lần lên thành phố, quyết định đi tàu điện ngầm vào cái ngày định mệnh ấy? Khi tàu điện đến, bố mẹ vội vã chạy lại. Nhưng lúc bố lên tàu, nhìn lại phía sau thì đã không thấy mẹ đâu. Đó là một buổi chiều thứ Bảy đông đúc. Mẹ lạc bố giữa đám đông, đoàn tàu lăn bánh khi mẹ hoàn toàn mất phương hướng. (...)

Bố cô xuống ở bến kế tiếp và quay lại ga tàu điện ngầm Seoul nhưng mẹ cô đã không còn ở đó.

“Dù không bắt được tàu nhưng sao có thể quên được đường cơ chứ? Bảng hướng dẫn ở đâu cũng có. Mẹ biết dùng điện thoại công cộng, chỉ cần đến bốt điện thoại là có thể gọi được mà.” Chị dâu cô một mực cho rằng chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với mẹ, rằng thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả chỉ vì không lên đúng chuyến tàu điện ngầm như bố. Có điều gì đã xảy ra với mẹ ư? Đó là suy nghĩ của những người muốn nghĩ mẹ là một bà già quê mùa.

Khi cô nói, “Có thể mẹ đã bị lạc đường chứ chị,” thì chị dâu cô tròn mắt ngạc nhiên. “Chị biết dạo này mẹ thế nào rồi đấy,” cô giải thích nhưng chị dâu làm ra vẻ không hiểu cô đang nói gì. Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này. Có thể cô sẽ không tìm được mẹ.

(Shin Kyung Sook (2022), Hãy chăm sóc mẹ, Lý Hiệp Lâm – Lê Nguyễn Lê dịch, NXB Hà Nội, trang 13, 14.)

Chú thích: Câu chuyện kể về hành trình những đứa con của bà Park So Nyo tìm lại mẹ khi bà bị lạc. Trong quá trình đó, gia đình bà dần nhận ra những đau đớn, tổn thương, những bí mật khuất lấp của bà, và hiểu được tình yêu và sự hi sinh mà người mẹ này đã dành cho gia đình. Từ đó, tác phẩm mang đến thông điệp về tình yêu thương.

          Nhân vật “tôi” xuất hiện trong đoạn trích này là con gái thứ ba – Chi-hon.

Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.

Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.

Câu 3: Đọc đoạn văn sau:

“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.”

          Biện pháp nghệ thuật nào đã được sử dụng trong đoạn văn trên? Nêu tác dụng.

Câu 4: Những phẩm chất nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm? Chỉ ra câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ.

Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến những người thân tổn thương.

131
9 tháng 12 2024

Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.

Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.

13 tháng 12 2025

câu 1: ngôi kể thứ 3

câu 2 : điểm nhìn của con ng thứ 3- chi -hon

thông qua góc nhìn và cảm nhận của nhân vật Chi-hon Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp "Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch 


câu 3:

Biện pháp nghệ thuật đối lập 

tác dụng:

  • Nhấn mạnh sự xa cách, vô tâm của người con đối với mẹ trong những khoảnh khắc quan trọng, nguy cấp của mẹ.
  • Tô đậm nghịch cảnh, tạo sự day dứt, ân hận cho người con, từ đó làm nổi bật thông điệp về sự quan tâm, yêu thương gia đình.

câu 4:

Phẩm chất chịu thương chịu khó, hy sinh thầm lặng, và tình yêu thương gia đình

  • Câu văn thể hiện sự chịu thương chịu khóLúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốccho thấy mẹ đã trải qua khó khăn, vất vả trong cuộc sống
13 tháng 11 2024

Bài thơ Đêm Mưa của Tô Hoàn là một tác phẩm xuất sắc thể hiện sự hòa quyện giữa thiên nhiên và tâm hồn con người, được tác giả khéo léo truyền tải qua cảm xúc và hình ảnh đầy lãng mạn. Qua bài thơ, Tô Hoàn không chỉ miêu tả một đêm mưa bình thường mà còn là một sự diễn đạt sâu sắc những cảm xúc ẩn giấu trong lòng tác giả khi đối diện với sự trầm lắng và mênh mang của thiên nhiên. Từ đó, người đọc cảm nhận được tâm hồn nhạy cảm của tác giả, khi đứng trước khung cảnh đêm mưa lại không khỏi bồi hồi, suy tư.

 

Mưa là một đề tài phổ biến trong văn học, thường được dùng để khắc họa những cảm xúc buồn bã, u ám, nhưng trong bài thơ Đêm Mưa, Tô Hoàn đã tạo nên một không gian mưa với những cảm xúc đặc biệt. Đêm mưa được miêu tả không chỉ đơn thuần là sự vật mà còn là một phần của thế giới nội tâm, là một "người bạn" có thể lắng nghe và chia sẻ. Qua từng dòng thơ, hình ảnh mưa trong đêm hiện lên như một biểu tượng của sự tĩnh lặng, của dòng chảy thời gian, và cũng là của những xúc cảm sâu kín.

 

Khung cảnh đêm mưa được mở ra qua những âm thanh, ánh sáng và chuyển động tự nhiên của mưa. Âm thanh của mưa rơi trên mái nhà, trên lá cây, vọng lại một cách êm đềm và trầm lắng. Những hạt mưa rơi không chỉ tác động vào thế giới vật chất mà còn dội vào lòng người, khiến tâm hồn tác giả lắng đọng, hòa cùng nhịp đập của thiên nhiên. Tác giả miêu tả mưa với những cảm nhận sâu sắc, tinh tế, để người đọc cũng có thể nghe thấy tiếng mưa và cảm nhận được không khí của đêm tối, tạo nên một không gian huyền bí, trầm lắng.

 

Trong bài thơ, đêm mưa không đơn giản chỉ là một hiện tượng thời tiết, mà là một biểu tượng cho tâm trạng của tác giả. Mưa như gợi nhắc về những kỷ niệm, về nỗi cô đơn và sự trầm tư của người trong đêm tối. Tô Hoàn thể hiện tâm trạng của mình qua từng câu chữ, như gửi gắm tâm sự và nỗi lòng vào từng hạt mưa. Đêm mưa trở thành bức tranh phản ánh cảm xúc, là nơi để tác giả giải bày những suy tư, những nỗi niềm khó tỏ cùng ai.

 

Những cảm xúc ấy được diễn tả một cách tinh tế qua hình ảnh đêm mưa, là sự đối diện giữa tác giả và thế giới nội tâm của mình. Tác giả như tự vấn, như đắm chìm vào dòng suy nghĩ, để rồi nhận ra những điều thật giản đơn nhưng sâu sắc. Đêm mưa gợi lên một nỗi buồn nhẹ nhàng, không phải nỗi buồn đau khổ mà là sự trầm ngâm, tĩnh lặng trước cuộc sống.

 

Một trong những điểm đặc sắc của Đêm Mưa là nghệ thuật miêu tả phong phú, tinh tế của Tô Hoàn. Tác giả đã tạo nên một bức tranh sống động của đêm mưa, với những hình ảnh thiên nhiên được miêu tả tỉ mỉ, gợi cảm. Hình ảnh mưa rơi, tiếng mưa đêm được khắc họa bằng ngôn ngữ đơn giản nhưng đầy nhạc điệu, khiến người đọc có thể cảm nhận được những cung bậc của mưa.

 

Sự tài tình trong ngôn ngữ của Tô Hoàn còn thể hiện qua cách ông sử dụng các biện pháp nghệ thuật như ẩn dụ, so sánh, tạo nên chiều sâu cho hình ảnh mưa đêm. Đối với Tô Hoàn, mưa không chỉ là âm thanh, mà còn là một biểu tượng cho những cảm xúc đan xen, là nơi để ông lắng nghe lòng mình và tìm lại những khoảnh khắc yên bình trong cuộc sống. Mưa đêm, với Tô Hoàn, là một giai điệu của thiên nhiên, và qua những câu thơ của ông, người đọc cũng có thể cảm nhận được nhịp đập ấy.

 

Bài thơ Đêm Mưa không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn là lời tự sự của tác giả. Qua đêm mưa, tác giả thể hiện những trăn trở về cuộc sống, về thân phận và sự hữu hạn của con người trước vũ trụ bao la. Đêm mưa không chỉ là một đêm mưa, mà là một phần của hành trình đi tìm kiếm sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Nó là khoảnh khắc mà tác giả nhận ra sự nhỏ bé của mình, nhưng đồng thời cũng là niềm kiêu hãnh khi được sống và cảm nhận thiên nhiên một cách sâu sắc.

 

Qua hình ảnh đêm mưa, Tô Hoàn cũng gửi gắm thông điệp về sự gắn bó giữa con người và thiên nhiên. Con người có thể tìm thấy sự an ủi, động viên trong lòng thiên nhiên. Đêm mưa, với tiếng rì rầm của mưa, với bóng tối bao phủ, chính là khoảnh khắc mà con người có thể đối diện với chính mình, để rồi tìm thấy niềm an ủi, sự bình yên giữa dòng đời xô bồ.

 

Bài thơ Đêm Mưa của Tô Hoàn là một tác phẩm sâu lắng, thể hiện cái nhìn tinh tế của tác giả về thiên nhiên và cuộc sống. Đêm mưa trong thơ Tô Hoàn không chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà còn là một hình tượng nghệ thuật, là không gian để tác giả gửi gắm những nỗi niềm riêng, cũng như tạo nên những cảm xúc lắng đọng trong lòng người đọc. Qua bài thơ, chúng ta không chỉ cảm nhận được cái đẹp của đêm mưa mà còn hiểu thêm về tâm hồn nhạy cảm và sâu sắc của tác giả khi đứng trước những biến chuyển của thiên nhiên.

13 tháng 11 2024

Bài thơ "Mưa đêm" của Tô Hoài là một tác phẩm nổi bật với những đặc điểm nghệ thuật sâu sắc, thể hiện rõ nét cảm xúc và cái nhìn tinh tế về cảnh vật, cuộc sống. Trước hết, nghệ thuật tả cảnh trong bài thơ rất sinh động, mưa đêm được miêu tả không chỉ bằng hình ảnh mà còn bằng âm thanh và cảm giác, tạo nên một không gian mênh mông, vắng lặng. Câu thơ "mưa nhẹ rơi trên mái ngói" không chỉ đơn thuần là một hình ảnh, mà còn mang đến cảm giác mưa như thấm vào lòng người, gợi lên sự tĩnh lặng, yên bình của một đêm mưa.

Nghệ thuật nhân hóa được Tô Hoài sử dụng khéo léo khi miêu tả "mưa thầm thì", khiến cho mưa không còn là hiện tượng tự nhiên mà trở thành một nhân vật có cảm xúc, tạo nên một mối quan hệ gần gũi, thân thiết giữa con người và thiên nhiên. Bên cạnh đó, tác giả cũng vận dụng biện pháp đối lập khi đặt cảnh vật trong sự yên tĩnh, lắng đọng giữa một không gian mưa rơi và đêm vắng, từ đó làm nổi bật tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ.

Với sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tả cảnh và biểu đạt tâm trạng, "Mưa đêm" không chỉ là bài thơ về thiên nhiên mà còn là những suy tư, cảm xúc sâu lắng của tác giả, mang đến cho người đọc những trải nghiệm tinh tế về vẻ đẹp của đêm mưa.

13 tháng 11 2024

lớp 12 á em mới học lớp5 à

13 tháng 11 2024

mình cũng lớp 5

21 tháng 4

Chủ quyền biển đảo là một phần thiêng liêng của Tổ quốc, gắn liền với lịch sử, văn hóa và sự phát triển của đất nước, vì vậy mỗi người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ chủ quyền ấy, trước hết người trẻ cần trang bị kiến thức đúng đắn về biển đảo, hiểu rõ vị trí, vai trò và tầm quan trọng của biển đảo đối với kinh tế và an ninh quốc gia, từ đó hình thành ý thức bảo vệ Tổ quốc, bên cạnh đó cần thể hiện tinh thần yêu nước bằng những hành động cụ thể như tuyên truyền thông tin chính xác, đấu tranh với những luận điệu sai trái, đồng thời tích cực học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng vững mạnh, ngoài ra người trẻ còn có thể tham gia các hoạt động hướng về biển đảo như ủng hộ lực lượng hải quân, bảo vệ môi trường biển, giữ gìn tài nguyên biển, giải thích, trong bối cảnh hiện nay khi vấn đề chủ quyền biển đảo ngày càng quan trọng thì trách nhiệm của người trẻ không chỉ dừng lại ở nhận thức mà cần được thể hiện bằng hành động thiết thực, góp phần bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và tương lai của đất nước

13 tháng 11 2024

đdf

13 tháng 11 2024

ko biết

 

21 tháng 4

Nhân vật trữ tình trong đoạn thơ thể hiện một tâm trạng đầy xúc động và lắng đọng khi trở về mái nhà xưa, nơi từng là chốn hạnh phúc quen thuộc. Từ cảm giác “mai sớm qua nhà”, ta thấy một nỗi nhớ nhẹ nhàng nhưng da diết, gợi lên sự gắn bó sâu sắc với không gian cũ. Hình ảnh ngôi nhà từng tràn ngập yêu thương nay chỉ còn lại sự tĩnh lặng khiến nhân vật không khỏi bồi hồi, xót xa. Tâm trạng ấy được thể hiện qua sự đối lập giữa quá khứ ấm áp và hiện tại trống vắng, khi “con chỉ ngồi và hít thở”, một hành động tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng biết bao nỗi niềm. Đó là sự lặng im để cảm nhận, để nhớ lại những kỉ niệm đã qua, đồng thời cũng là cách đối diện với mất mát. Nhân vật không nói nhiều, không bộc lộ trực tiếp nhưng chính sự im lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi buồn sâu kín. Qua đó, ta thấy được tình cảm gắn bó tha thiết với gia đình, với mái ấm và những kí ức không thể nào quên, đồng thời gợi lên trong lòng người đọc sự đồng cảm trước những đổi thay của thời gian.

13 tháng 11 2024

Ta có \(\sqrt{2+2\cos2x}=\sqrt{2+2\left(2\cos^2x-1\right)}=\sqrt{4\cos^2x}=2\left|\cos x\right|\)

\(\Leftrightarrow f\left(x\right)+f\left(-x\right)=2\left|\cos x\right|,\forall x\inℝ\)  (1)

Đặt \(g\left(x\right)=f\left(x\right)-\left|\cos x\right|\)

Khi đó (1) \(\Leftrightarrow\left[f\left(x\right)-\left|\cos x\right|\right]+\left[f\left(-x\right)-\left|\cos x\right|\right]=0\)

\(\Leftrightarrow g\left(x\right)+\left[f\left(-x\right)-\left|\cos\left(-x\right)\right|\right]=0\) (do \(\cos x\) là hàm chẵn)

\(\Leftrightarrow g\left(x\right)+g\left(-x\right)=0\)

\(\Leftrightarrow g\left(x\right)=-g\left(-x\right)\)

\(\Leftrightarrow g\left(x\right)\) là hàm lẻ

Khi đó \(f\left(x\right)=g\left(x\right)+\left|\cos x\right|\) với \(g\left(x\right)\) là hàm lẻ. Thử lại, ta thấy:

(1) \(\Leftrightarrow f\left(x\right)+f\left(-x\right)=g\left(x\right)+\left|\cos x\right|+g\left(-x\right)+\left|\cos\left(-x\right)\right|\)

\(\Leftrightarrow f\left(x\right)+f\left(-x\right)=2\left|\cos x\right|\), thỏa mãn

 Vậy \(f\left(x\right)=g\left(x\right)+\left|\cos x\right|\) với \(g\left(x\right)\) là hàm lẻ bất kì có tập xác định là \(ℝ\)

 \(\Rightarrow I=\int\limits^{\dfrac{3\pi}{2}}_{-\dfrac{3\pi}{2}}f\left(x\right)dx\)

 \(I=\int\limits^{\dfrac{3\pi}{2}}_{-\dfrac{3\pi}{2}}\left[g\left(x\right)+\left|\cos x\right|\right]dx\)

\(I=\int\limits^{\dfrac{3\pi}{2}}_{-\dfrac{3\pi}{2}}g\left(x\right)dx+\int\limits^{\dfrac{3\pi}{2}}_{-\dfrac{3\pi}{2}}\left|\cos x\right|dx\)

\(I=\int\limits^{\dfrac{3\pi}{2}}_{-\dfrac{3\pi}{2}}\left|\cos x\right|dx\) (do \(g\left(x\right)\) là hàm lẻ)

\(I=\int\limits^{-\dfrac{\pi}{2}}_{-\dfrac{3\pi}{2}}\left(-\cos x\right)dx+\int\limits^{\dfrac{\pi}{2}}_{-\dfrac{\pi}{2}}\cos xdx+\int\limits^{\dfrac{3\pi}{2}}_{\dfrac{\pi}{2}}\left(-\cos x\right)dx\)

\(I=-\sin x|^{-\dfrac{\pi}{2}}_{-\dfrac{3\pi}{2}}+\sin x|^{\dfrac{\pi}{2}}_{-\dfrac{\pi}{2}}-\sin x|^{\dfrac{3\pi}{2}}_{\dfrac{\pi}{2}}\)

\(I=6\)

 

 

Câu 1. (2 điểm)        Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) so sánh, đánh giá trên phương diện nội dung giữa đoạn trích ở phần Đọc hiểu với trích đoạn dưới đây:          Thêm một tuổi đời, vậy là cái tuổi ba mươi đâu còn xa nữa. Vài năm nữa thôi mình sẽ trở thành một chị cán bộ già dặn, đứng đắn. Nghĩ đến đó mình thoáng thấy buồn. Tuổi xuân của mình đã qua...
Đọc tiếp

Câu 1. (2 điểm)

       Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) so sánh, đánh giá trên phương diện nội dung giữa đoạn trích ở phần Đọc hiểu với trích đoạn dưới đây: 

        Thêm một tuổi đời, vậy là cái tuổi ba mươi đâu còn xa nữa. Vài năm nữa thôi mình sẽ trở thành một chị cán bộ già dặn, đứng đắn. Nghĩ đến đó mình thoáng thấy buồn. Tuổi xuân của mình đã qua đi trong lửa khói, chiến tranh đã cướp mất hạnh phúc trong tình yêu và tuổi trẻ. Ai lại không tha thiết với mùa xuân, ai lại không muốn cái sáng ngời trong đôi mắt và trên đôi môi căng mọng khi cuộc đời còn ở tuổi hai mươi? Nhưng... tuổi hai mươi của thời đại này đã phải dẹp lại những ước mơ hạnh phúc mà lẽ ra họ phải có... Ước mơ bây giờ là đánh thắng giặc Mỹ, là Độc lập, Tự do của đất nước. Từ ước mơ đó mới có được những gì gọi là của riêng mình. Mình cũng như những thanh niên khác đã lên đường ra tiền tuyến, và tuổi trẻ qua đi giữa tiếng bom rơi đạn nổ. Tuổi trẻ của mình đã thấm đượm mồ hôi, nước mắt, máu xương của những người đang sống và những người đã chết. Tuổi trẻ của mình đã cứng cáp trong thử thách gian lao của chiến trường, tuổi trẻ của mình cũng đã nóng rực vì ngọn lửa căm thù đang ngày đêm hun đốt.

(Đặng Thùy Trâm, Nhật kí Đặng Thùy Trâm)

Câu 2. (4 điểm)

       "Hội chứng Ếch luộc" là một cụm từ được dùng để chỉ sự chìm đắm trong cuộc sống ổn định qua ngày, mải mê hưởng thụ sự an nhàn mà quên đi việc phát triển bản thân. Là một người trẻ, anh/chị sẽ lựa chọn lối sống an nhàn, ổn định hay luôn sẵn sàng thay đổi môi trường sống để phát triển bản thân?

       Hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về vấn đề trên. 

6
12 tháng 11 2024

Câu 1: So sánh, đánh giá nội dung giữa hai đoạn trích

Đoạn trích Nhật ký Đặng Thùy Trâm thể hiện nỗi buồn và sự tiếc nuối của người trẻ thời chiến khi tuổi thanh xuân không thể trọn vẹn do phải hy sinh vì đất nước. Họ gạt bỏ ước mơ cá nhân để cống hiến cho lý tưởng độc lập và tự do, thể hiện lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần trách nhiệm lớn lao.

So với đoạn trích ở phần Đọc hiểu, cả hai đều đề cao sự hy sinh của tuổi trẻ. Tuy nhiên, Nhật ký Đặng Thùy Trâm nhấn mạnh sự mất mát và ý thức về trách nhiệm thời đại, từ đó tôn vinh tinh thần quả cảm và sự dấn thân của thế hệ trẻ.

Câu 2: Nghị luận về lối sống an nhàn hay sẵn sàng thay đổi để phát triển bản thân

Trong cuộc sống hiện đại, việc chọn lối sống an nhàn hay không ngừng phát triển là một quyết định quan trọng. Lối sống an nhàn có thể mang đến sự ổn định, nhưng cũng dễ dẫn đến trì trệ, giống như “Hội chứng Ếch luộc,” khi người ta mải mê với sự thoải mái mà quên đi phát triển bản thân.

Ngược lại, sẵn sàng thay đổi để phát triển bản thân giúp người trẻ học hỏi, mở rộng tầm nhìn và khám phá tiềm năng. Tuy rằng phải đối mặt với nhiều thử thách, nhưng chính những trải nghiệm này sẽ giúp ta trưởng thành và thích nghi trong một thế giới không ngừng biến động. Người trẻ nên lựa chọn sống không ngừng phát triển để thực sự sống trọn vẹn, có ý nghĩa và đóng góp nhiều hơn cho xã hội.

14 tháng 12 2025

câu 2 :

"Hội chứng Ếch luộc" là lời cảnh tỉnh đanh thép về hiểm họa của an nhàn quá mức, nơi ta dần chết chìm trong sự ổn định mà quên đi việc phát triển bản thân. Là một người trẻ, tôi tin rằng việc lựa chọn một cuộc sống luôn sẵn sàng thay đổi môi trường là con đường duy nhất và cần thiết.

Tuổi trẻ là tài sản lớn nhất, là giai đoạn sung mãn nhất để dấn thân và thử thách. Nếu mãi say sưa với vùng an toàn, ta sẽ trở thành "chú ếch" bị nước ấm ru ngủ, dần mất đi khả năng thích ứng và sức bật. Trong thời đại "vạn sự vạn biến" này, sự ổn định chỉ là một khái niệm tương đối. Những kỹ năng hôm nay có thể lỗi thời vào ngày mai.

Vì lẽ đó, thay vì chọn sự an phận, người trẻ cần chủ động bước ra khỏi bình nước ấm áp, để kiếm những môi trường mới mẻ, khó khăn hơn để mài giũa ý chí và mở rộng giới hạn tri thức. Hãy chấp nhận sự bấp bênh tạm thời để đổi lấy sự trưởng thành vững vàng; bởi lẽ, sự phát triển không bao giờ đến từ nơi không có thách thức.