anh chị hiểu thế nào về hai câu thơ . quê hương là tiếng sáo diều là cánh cò trắng chiều chiều chân đê
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Sử thi là tác phẩm tự sự dân gian có quy mô lớn, sử dụng ngôn ngữ có vần, nhịp, xây dựng những hình tượng nghệ thuật hoành tráng.
- Nội dung của sử thi có tính rộng lớn, kể về sự kiện trọng đại của quá khứ, biểu hiện toàn bộ đời sống văn hóa, lịch sử của cộng đồng, thể hiện quá trình vận động của tộc người đó qua các giai đoạn khác nhau.
- Nghệ thuật của sử thi là những câu chuyện kể văn xuôi xen lẫn văn vần, có sử dụng các yếu thành ngữ, tục ngữ, những từ ngữ cổ, hình thức nghệ thuật ngôn từ dân gian.
Bạn tham khảo:
Đoạn thơ "Quê hương là chùm khế ngọt" của nhà thơ Đỗ Trung Quân đã khắc sâu trong tâm trí mỗi người một hình ảnh bình dị nhưng đầy thiêng liêng về quê hương. Bằng hình ảnh "chùm khế ngọt," tác giả đã đưa ta về một miền ký ức tuổi thơ, nơi có những kỷ niệm ngọt ngào, giản dị, gắn liền với cây trái vườn nhà. Quê hương là nơi ta được sinh ra và lớn lên, nơi từng góc nhỏ đều chất chứa bao kỷ niệm đẹp đẽ. "Chùm khế ngọt" không chỉ đơn giản là hình ảnh của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của tình yêu thương, của sự đùm bọc, che chở mà quê hương dành cho mỗi con người. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp của quê hương không chỉ nằm ở cảnh vật mà còn ở tấm lòng bao dung, gắn bó và sâu nặng. Đoạn thơ đã giúp ta hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của quê hương, để ta biết trân trọng và yêu mến nơi mình sinh ra.
Đoạn văn:
Quê hương, hai tiếng gọi thân thương ấy luôn hiện hữu trong tâm trí mỗi người. Với tôi, quê hương được tái hiện sinh động qua những câu thơ ngọt ngào, chân thật trong bài thơ "Quê hương là chùm khế ngọt". Từng hình ảnh giản dị, gần gũi như chùm khế ngọt, đường đi học, con đò nhỏ... đều gợi lên một khung cảnh làng quê yên bình, thơ mộng. Những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với những trò chơi dân gian, những buổi chiều ra đồng cùng bà... đều được tác giả khắc họa một cách tinh tế, chân thực. Qua đó, ta cảm nhận được tình yêu quê hương sâu sắc, một tình cảm tự nhiên, mộc mạc mà tha thiết. Dù có đi đâu, quê hương vẫn luôn là nơi để ta trở về, là nơi chắp cánh cho những ước mơ. Bài thơ không chỉ đơn thuần là những vần thơ, mà còn là lời nhắc nhở chúng ta luôn trân trọng và gìn giữ những giá trị truyền thống của quê hương.
Biến cố dẫn đến việc Héc-to phải từ biệt Ăng-đrô-mác trong tác phẩm Iliad của Hómê-rơ chứa đựng những yếu tố sâu sắc về tình yêu, nghĩa vụ và số phận con người trong bối cảnh chiến tranh.
Ăng-đrô-mác, vợ của Héc-to, là một người phụ nữ yêu chồng tha thiết và lo sợ cho sự an nguy của anh khi anh tham gia vào cuộc chiến khốc liệt ở thành Troa. Nàng biết rằng chiến tranh là nơi không có sự chắc chắn, và cô không thể nào chịu nổi việc mất đi người chồng mà nàng yêu quý. Trong khi đó, Héc-to, với tư cách là một chiến binh và người bảo vệ gia đình, phải đối mặt với một quyết định khó khăn. Anh có nghĩa vụ phải chiến đấu bảo vệ thành Troa, bảo vệ đất nước và gia đình, nhưng anh cũng không thể không cảm nhận được nỗi đau của vợ khi nhìn thấy nàng lo lắng và yêu cầu anh từ bỏ chiến trận để trở về với gia đình.
Tình huống này tạo ra một cuộc xung đột nội tâm trong Héc-to. Anh rất yêu vợ và muốn bảo vệ nàng, nhưng anh cũng không thể rời bỏ trách nhiệm của mình với thành Troa và gia đình nói chung. Héc-to biết rằng chiến tranh là nơi anh không thể lường trước được cái chết, nhưng lòng tự trọng, danh dự của một chiến binh và tình yêu đối với đất nước và gia đình khiến anh không thể từ bỏ.
Việc Héc-to phải từ biệt Ăng-đrô-mác trong lúc này thể hiện sự bất lực của con người trước số phận. Dù yêu thương gia đình đến nhường nào, anh vẫn phải tiếp tục cuộc chiến vì nghĩa vụ và sự vinh quang của một chiến binh. Đây là một biểu tượng của sự hy sinh và những quyết định khó khăn mà mỗi người phải đối mặt trong cuộc đời, đặc biệt là trong những hoàn cảnh chiến tranh.
Biến cố này cũng phản ánh một chủ đề lớn trong Iliad — sự đối đầu giữa yêu cầu của cá nhân (tình yêu gia đình) và trách nhiệm đối với cộng đồng, tổ quốc. Héc-to, dù là một người chồng và người cha yêu thương, cuối cùng phải chọn chiến đấu vì đất nước, bởi anh nhận thức rằng chiến tranh không thể tránh khỏi và trách nhiệm của một chiến binh là bảo vệ quê hương dù phải hy sinh bản thân.
Trong bối cảnh của Iliad, sự từ biệt này là khoảnh khắc đầy bi thương, vì nó không chỉ báo hiệu sự chia ly của vợ chồng mà còn là dấu hiệu báo trước cái chết của Héc-to — một người chiến binh dũng cảm, nhưng cũng là một người chồng, người cha đầy tình thương.
Tình người trong mùa lũ ở miền Bắc luôn là một hình ảnh đẹp và cảm động, thể hiện rõ nét truyền thống đoàn kết, yêu thương của dân tộc Việt Nam. Khi thiên tai ập đến, nước lũ dâng cao cuốn trôi nhà cửa, tài sản và gây ra nhiều khó khăn cho người dân, thì cũng chính lúc ấy, tình người lại tỏa sáng mạnh mẽ nhất. Người dân trong vùng lũ sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ từng bát cơm, từng chai nước, nhường nhau chỗ trú ẩn để cùng vượt qua hoạn nạn. Không chỉ vậy, những đoàn cứu trợ từ khắp nơi cũng nhanh chóng hướng về miền Bắc, mang theo lương thực, quần áo và cả những tấm lòng ấm áp. Hình ảnh những chiến sĩ, tình nguyện viên dầm mình trong nước lũ để cứu người, vận chuyển hàng cứu trợ đã để lại ấn tượng sâu sắc. Trong gian khó, con người xích lại gần nhau hơn, không còn khoảng cách mà chỉ còn sự đồng cảm và sẻ chia. Chính tình người ấy đã tiếp thêm sức mạnh để người dân vùng lũ vượt qua mất mát, đứng lên sau thiên tai. Mùa lũ tuy khắc nghiệt nhưng cũng là lúc ta nhận ra rằng, điều quý giá nhất không phải là vật chất mà chính là tình người ấm áp luôn hiện hữu trong cuộc sống.
f(c) = 5/(c+1) + 2√(5c/(c+1))
Khi đó
f'(c) = -5/(c+1)^2 + 2.[1/(2√(5c/(c+1)))].[(5c/(c+1))']
Ta có
(5c/(c+1))' = [5(c+1) - 5c]/(c+1)^2 = 5/(c+1)^2
Suy ra
f'(c) = -5/(c+1)^2 + 5/[(c+1)^2√(5c/(c+1))]
Vậy
f'(c) = -5/(c+1)^2 + 5/((c+1)^2√(5c/(c+1)))
Hoặc viết gọn hơn
f'(c) = 5/(c+1)^2 . (1/√(5c/(c+1)) - 1)
Lưu ý, nếu giữ nguyên đúng như hình là
f(c) = 5/(x+1) + 2√(5c/(c+1))
thì 5/(x+1) là hằng số theo c, nên
f'(c) = 5/((c+1)^2√(5c/(c+1)))
Không thể xác định ai đẹp trai hơn em nhé, vì đề bài không nói người đi xe máy là nam hay nữ và diện mạo ra sao, nên không thể dùng biện pháp tu từ so sánh trong bối cảnh ngữ văn này em nhé.
Hai câu thơ cho thấy quê hương hiện lên qua những hình ảnh rất gần gũi, bình dị và thân thương của làng quê Việt Nam, tiếng sáo diều gợi bầu trời tuổi thơ êm đềm, trong trẻo, cánh cò trắng chiều chiều chân đê gợi cuộc sống thanh bình, yên ả và đậm chất quê nhà, tác giả muốn nói rằng quê hương không phải điều gì xa xôi mà chính là những cảnh vật quen thuộc đã gắn bó sâu sắc với mỗi con người từ nhỏ, vì thế hai câu thơ làm em cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết, sâu lắng và nhắc mỗi người phải biết trân trọng những kỉ niệm đẹp nơi mình sinh ra.