K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 4

*Tham khảo:

Sau khi kết thúc năm học, bước vào kì nghỉ hè, trường em đã tổ chức đi thăm lăng Bác. Chuyến đi này vô cùng lí thú, em đã có thêm những hiểu biết mà còn thêm kính yêu vị cha già dân tộc. Trên đường đi em đã rất háo hức và mong chờ, chỉ mong có thể nhanh chóng đặt chân đến lăng Bác, có thể nhanh chóng vào lăng thăm viếng người cha già của dân tộc Việt Nam. Xe đến nơi, mở ra trước mắt em là một không gian vô cùng rộng lớn, lại có phần trang nghiêm, thành kính. Đối diện với lăng Bác là một khoảng đất rộng, xanh mướt bởi những đám cỏ xanh. Theo lời cô giáo của em thì đó chính là quảng trường Ba Đình, nơi mà Bác Hồ của chúng ta đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập trước quốc dân đồng bào, tuyên bố nền độc lập của dân tộc, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Trước lăng là Quảng trường Ba Đình rộng lớn, có cột cờ với lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trong gió gợi cho em một cảm xúc tự hào, đây là lần đầu tiên em có cảm giác hân hoan, tự hào và yêu thương đất nước Việt Nam như vậy. Có lẽ bởi chính không gian của lịch sử, không gian hào hùng của dân tộc đã tác động đến nhận thức cũng như tình cảm của mỗi người. Và có lẽ cảm xúc hân hoan tự hào ấy không chỉ em mà tất cả những người đến thăm Lăng đều cảm nhận được. Hai bên lăng Bác là hai rặng tre xanh thẳng tắp, hiên ngang như chính những người dân Việt Nam kiên cường ngày đêm ở bên Bác. Trước cửa dẫn vào lăng Bác có các chú bộ đội mặc cảnh phục đứng gác trang nghiêm. Sau khi xếp hàng thì lớp em cũng đã có thể vào lăng viếng Bác. Trong lăng rộng và sáng, em có cảm giác thứ ánh sáng ấy không phải là những ánh điện mà do chính vầng hào quang tỏa ra từ Bác, đến gần nơi Bác yên nghỉ, em có thể nhìn rõ chân dung của Bác. Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của Bác cũng giống như những bức tranh, những tư liệu về Bác mà em từng nhìn thấy nhưng cảm giác đến gần Bác thì cảm xúc chân thực và tình cảm cũng tha thiết hơn rất nhiều. Bác nằm đó trong giấc ngủ ngàn thu, khuôn mặt Bác yên bình, trên môi là nụ cười hiền từ rất nhẹ. Có lẽ Người cũng đã yên tâm khi dân tộc Việt Nam đã được hòa bình, mọi người được sống trong ánh sáng của hạnh phúc. Người cha già dân tộc ấy đã có thể yên tâm để yên giấc ngàn thu, tỏa rạng và luôn hướng theo từng bước đường phát triển của con người Việt Nam Đây là một chuyến đi vô cùng lí thú, em không chỉ biết đến một địa danh mới mà em cũng nhận thức được rất nhiều điều thú vị, có sự trưởng thành hơn trong tình cảm, đó là sự kính yêu, là cảm xúc tự hào đối với vị cha già dân tộc, đối với lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

22 tháng 4

Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ dưới mái trường thân yêu. Đối với em, ngoài những giờ học trên lớp thì những buổi trải nghiệm thực tế luôn để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Trong số đó, em nhớ nhất là lần được tham gia buổi trải nghiệm do nhà trường tổ chức. Đó không chỉ là một hoạt động thú vị mà còn giúp em học được nhiều điều bổ ích, để lại trong em những cảm xúc khó quên.

Hôm ấy là một buổi sáng thật đẹp. Bầu trời trong xanh, những tia nắng nhẹ nhàng len lỏi qua tán cây, chiếu xuống sân trường như dát vàng. Không khí buổi sáng mát mẻ khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu. Ngay từ sớm, chúng em đã có mặt đông đủ tại sân trường. Khác với mọi ngày, ai nấy đều háo hức, rộn ràng hơn hẳn. Tiếng nói cười vang lên khắp nơi, tạo nên một bầu không khí vui tươi và đầy năng lượng.

Sau khi ổn định đội hình, thầy cô bắt đầu phổ biến nội dung của buổi trải nghiệm. Hôm đó, chúng em sẽ tham gia hoạt động trồng cây và dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Khi nghe thầy cô nói, em cảm thấy vô cùng thích thú. Đây là lần đầu tiên em được trực tiếp tham gia một hoạt động ý nghĩa như vậy nên trong lòng vừa háo hức, vừa có chút hồi hộp.

Chúng em được chia thành từng nhóm nhỏ để thuận tiện cho công việc. Em cùng với một số bạn trong lớp được giao nhiệm vụ trồng cây ở góc sân phía sau dãy nhà học. Khi bắt đầu làm việc, em cầm chiếc cuốc nhỏ trong tay mà vẫn còn lúng túng. Đất khá cứng nên việc đào hố không hề dễ dàng. Những nhát cuốc đầu tiên của em còn vụng về, đất văng ra không đều. Nhưng nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy cô và sự giúp đỡ của các bạn, em dần quen tay hơn.

Không khí làm việc thật sôi nổi. Bạn thì đào hố, bạn thì giữ cây, bạn khác lại lấp đất và tưới nước. Mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với nhau. Thỉnh thoảng, chúng em lại nhìn nhau cười vì những tình huống vui nhộn như bạn bị đất bắn vào áo hay làm rơi xẻng. Dù công việc có phần vất vả nhưng ai cũng cảm thấy vui vẻ và hào hứng.

Sau một thời gian làm việc chăm chỉ, cuối cùng nhóm em cũng hoàn thành việc trồng cây. Nhìn cây non được trồng ngay ngắn, lá xanh mơn mởn dưới ánh nắng, em cảm thấy vô cùng tự hào. Đó là thành quả của sự cố gắng và tinh thần đoàn kết của cả nhóm. Dù tay chân lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại nhưng em lại cảm thấy rất hạnh phúc.

Không dừng lại ở đó, chúng em còn tham gia dọn dẹp vệ sinh khuôn viên trường. Những mẩu giấy, vỏ chai, lá khô được thu gom lại gọn gàng. Sân trường dần trở nên sạch sẽ, thoáng đãng hơn. Khi nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt ấy, em càng hiểu hơn về ý nghĩa của việc giữ gìn vệ sinh môi trường. Những hành động nhỏ bé nhưng nếu ai cũng thực hiện thì sẽ mang lại kết quả lớn lao.

Trong suốt buổi trải nghiệm, em nhận ra rằng làm việc tập thể không chỉ giúp công việc hoàn thành nhanh hơn mà còn mang lại niềm vui và sự gắn kết giữa các thành viên. Em cảm thấy mình gần gũi với bạn bè hơn, hiểu nhau hơn qua từng công việc nhỏ. Đồng thời, em cũng học được cách tự lập, biết chia sẻ và có trách nhiệm với công việc chung.

Khi buổi trải nghiệm kết thúc, chúng em tập trung lại để nghe thầy cô nhận xét. Thầy cô khen ngợi tinh thần làm việc tích cực của chúng em và nhắc nhở cần tiếp tục giữ gìn môi trường xanh – sạch – đẹp. Những lời dặn dò ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng bảo vệ môi trường không phải là việc làm nhất thời mà cần được duy trì mỗi ngày.

Trên đường trở về lớp, lòng em vẫn còn lâng lâng những cảm xúc vui sướng. Hình ảnh những hàng cây nhỏ vừa được trồng, sân trường sạch sẽ và tiếng cười của bạn bè cứ hiện lên trong tâm trí em. Đó thực sự là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên.

Qua buổi trải nghiệm ấy, em không chỉ học được cách trồng cây, giữ gìn vệ sinh mà còn hiểu hơn về giá trị của lao động. Em nhận ra rằng mỗi hành động nhỏ của mình đều có thể góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Em cảm thấy yêu trường, yêu lớp và trân trọng những kỉ niệm tuổi học trò hơn bao giờ hết.

Buổi trải nghiệm ấy đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong em. Em mong rằng trong tương lai, nhà trường sẽ tổ chức thêm nhiều hoạt động ý nghĩa như vậy để chúng em có cơ hội học hỏi, rèn luyện và trưởng thành hơn. Đối với em, đó sẽ luôn là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất dưới mái trường thân yêu.

14 tháng 12 2023

ai trả lời mình tick cho mình đang cần gấp

 

 

8 tháng 11 2023

Chính tả: Chải => Trải

Góp ý: thấy bố cục bài văn không liên kết với nhau cho lắm :")

1 tháng 3

đừng viết số như 1 nữa viết một đi


22 tháng 10 2021

dàn ý của em đây ạ !

1. Mở bài

- Giới thiệu về trải nghiệm khiến em nhớ mãi

Trải nghiệm ấy diễn ra đã bao lâu rồi?Đó là một trải nghiệm vui hay buồn?

2. Thân bài

- Giới thiệu chung về trải nghiệm đó:

Thời gian cụ thể xảy ra trải nghiệm (ngày nào/ mùa nào/ năm nào)Không gian xảy ra trải nghiệm (trung tâm, lớp học, phòng ngủ, hồ bơi…)Lúc xảy ra trải nghiệm, em đang ở cùng với những ai? (ai đã chứng kiến và tham gia vào trải nghiệm của em?)

- Kể lại các sự việc đã xảy ra trong trải nghiệm theo một trình tự hợp lí:

Trải nghiệm đó bắt đầu bằng hoạt động nào của em?Sau đó, những điều gì đã xảy ra? Có gì đó đặc biệt khác với mọi ngày dẫn đến việc em có một trải nghiệm khó quên?Em đã làm gì để giải quyết tình huống đó?Kết quả của trải nghiệm đó là gì? (mặt tốt/ xấu)Trải nghiệm đó đã tác động đến em và mọi người xung quanh như thế nào?Em có những suy nghĩ gì sau khi câu chuyện đó xảy ra?

3. Kết bài

- Nêu những ý nghĩa của trải nghiệm đó đối với bản thân em:

Em cảm nhận như thế nào về trải nghiệm đó? (quan trọng, khó quên…)Trải nghiệm đó giúp em thay đổi bản thân như thế nào?
22 tháng 10 2021

mong mọi người dựa vào dàn ý viết ra bài văn giúp em ạ !

Có bao giờ bạn thấy hiện lên từ trong mớ bòng bong kí ức một kỉ niệm nhỏ bé làm bạn mỉm cười một mình và vô cớ cảm thấy hạnh phúc? Bạn có biết cái ý nghĩ muốn làm cho mọi người vui vẻ bắt đầu từ đâu? Tôi đã tự hỏi như thế mỗi khi nhớ lại một buổi chiều tan trường xa xôi nhưng cứ vấn vương mãi trong tâm trí.

Hồi ấy tôi học lớp Bốn, là một cô học trò hiếu động, tinh nghịch. Sau giờ học, lớp chúng tôi xếp hàng đi trên vỉa hè lát gạch đỏ của con phố trước cổng trường, ở đầu phố, những bạn mà bố mẹ đón muộn tập trung thành một nhóm, bày ra đủ các trò ồn ã trên các khoảng hè phố mát mẻ và rộng rãi. Một hôm, tan học đã lâu, hai đứa bọn tôi đang chơi dây thì có tiếng gọi “Trang”. Bạn tôi quay lại, chạy ùa về phía mẹ cậu đang đợi và vẫy tay chào tôi. Chiếc xe mất hút đằng xa, bỏ lại tôi một mình tha thẩn trên phố. Cái cảm giác sốt ruột mới khó chịu làm sao. Buồn bã, tôi đi tìm cho mình một trò tiêu khiển trong lúc chờ mẹ. Tôi chạy sang bên đường, tìm nhặt những quả xà cừ nứt nẻ vì nắng gắt dưới gốc cây. Đang lúc thú vị trước những chiến lợi phẩm ngộ nghĩnh, tôi nhìn thấy một bé gái.

 

Tôi còn nhớ như in hình ảnh bé gái ấy, gương mặt hơi lấm vì nước mắt và bụi đường, nó mặc đồng phục trường tôi. Tôi biết cô bé học lớp Một nhờ chiếc cặp sách có dán nhãn vở. Một cô bé thông minh và nhanh nhẹn như tôi bỗng cảm thấy lúng túng trước em nhỏ ấy. Tình huống này khác hẳn bài học đạo đức trên lớp vì xung quanh đây chẳng có đồn công an để tôi dẫn em nhỏ vào.

- Sao em lại khóc? - Sau cùng tôi đã cất tiếng hỏi, liệu câu hỏi có đường đột quá chăng?

Cô bé không trả lời, đôi tay nhỏ xíu, vụng về vẫn quét lên đôi mắt đen lay láy ướt đẫm trên khuôn mặt bầu bĩnh hơi lem luốc.

- Chắc bố mẹ đón muộn hả? Đừng sợ, mẹ chị cũng chưa đón chị.

Tôi chợt nhớ ra, và hơi ngượng ngùng với tiếng “chị” vừa nói, tôi chưa bao giờ hoặc ít khi nói như vậy vì tôi vốn là con út trong nhà.

Chúng tôi đứng sát lại gần nhau, một tay cô bé bám vào tay tôi, tay kia vẫn gạt nước mắt. Tôi thấy thương cô bé đang nấc lên từng cái mạnh, nước mắt thôi chảy vì đã khóc quá nhiều hay vì có tôi ở đó chẳng rõ. Tôi chẳng biết làm sao, đành chôn chân đứng đấy. Chưa bao giờ tôi phải chăm lo cho ai cả. Mặt trời chói chang đã khuất sau tòa khách sạn cao vút bên kia đường, xung quanh dần tối, dòng xe cộ vẫn nườm nượp trước mắt. Tôi muốn sang bên kia đường, chỗ vẫn hay đợi mẹ, nhưng cánh tay cô bé vẫn níu chặt cánh tay tôi. Tôi có hỏi nhà cô bé ở đâu nhưng một địa danh lạ hoắc được nêu ra. Còn lại chúng tôi hầu như im lặng. Tôi bồn chồn lo mẹ đứng đợi.

- Lan, một tiếng gọi vọng đến từ phía ngã tư, rồi một phụ nữ áo vàng dắt xe lại gần.

 

Cô bé chạy ngay vào lòng mẹ và nói:

- Mẹ chị ấy cũng chưa đến đón.

- Thế nhà cháu có điện thoại không? Mẹ cô bé hỏi tôi.

- Không cần đâu cô ạ, chắc mẹ cháu đứng bên kia rồi.

Mẹ tôi đang đứng bên đường với cô giáo tôi, suýt thốt lên gọi tôi nhưng lại ngừng vì thấy người phụ nữ đi cùng tôi và cô bé.

- Con. . . - Tôi ngập ngừng. - Con thấy em khóc nên đứng đợi cùng.

Mẹ tôi hiền hòa xoa đầu tôi. Cô giáo khen tôi là “dũng cảm”, còn tôi đã hết lo lắng vì cảm thấy một điều gì đó thật kì lạ.

Tối hôm đó, tôi chợt nghĩ lẽ ra nên dẫn em ấy sang chỗ mẹ tôi hay đón thì đúng hơn. Nhưng mẹ thì vẫn vui vẻ trêu tôi. Còn tôi thì vẫn không dứt được cái cảm giác ấy, một niềm vui chưa từng có khi nghĩ đến cô bé, niềm vui pha lẫn ngượng ngùng trước lời khen của mẹ và cô giáo.

Sau này, tôi mới tự hỏi tại sao không có những lời trách mắng mà tôi lo lắng, bồn chồn khi nghĩ đến lúc đứng dưới gốc cây xà cừ. Mẹ tôi nghĩ gì khi chỉ khen tôi? Hay mẹ đã nhìn thấy nỗi lo đó trên gương mặt tôi và xoa dịu nó đi bằng bàn tay mềm mại của mẹ. Để rồi chỉ còn lại thôi, niềm trìu mến, thương cảm đã nảy ra từ một tâm hồn bé bỏng dành cho một tâm hồn bé bỏng khác.

22 tháng 10 2025

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ, và với tôi, một trong những kỷ niệm đó chính là chuyến đi dã ngoại cùng lớp vào năm ngoái. Đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh, và lòng tôi tràn đầy háo hức.

Chúng tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi này từ rất lâu. Ngày hôm đó, cả lớp tập trung tại trường từ sớm, ai nấy đều mang theo những món ăn ngon và những trò chơi thú vị. Khi chiếc xe buýt lăn bánh, tiếng cười nói rộn ràng vang lên, tạo nên một không khí vui tươi, phấn khởi.

Khi đến nơi, chúng tôi được hòa mình vào thiên nhiên tươi đẹp. Những cánh rừng xanh mướt, dòng suối trong vắt chảy róc rách, và không khí trong lành khiến tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác. Chúng tôi cùng nhau tham gia các hoạt động như leo núi, chơi bóng, và tổ chức picnic. Những khoảnh khắc ấy thật sự quý giá, khi mà mọi người cùng nhau cười đùa, sẻ chia những câu chuyện và tạo nên những kỷ niệm khó quên.

Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Trong lúc chơi đùa, một bạn trong lớp đã bị trượt chân và ngã xuống suối. Lúc đó, tôi cảm thấy hoảng sợ và lo lắng. Nhưng ngay lập tức, mọi người đã nhanh chóng giúp đỡ bạn ấy lên bờ, và chúng tôi đã cùng nhau chăm sóc bạn. Từ trải nghiệm này, tôi nhận ra rằng tình bạn và sự đoàn kết là vô cùng quan trọng. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi và giúp đỡ nhau trong lúc khó khăn.

Khi trở về, tôi cảm thấy không chỉ vui vẻ mà còn tự hào về tình bạn của mình. Chuyến đi đã dạy tôi nhiều bài học quý giá về sự sẻ chia, lòng dũng cảm và tình yêu thương. Đó là một kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên, và nó đã giúp tôi trưởng thành hơn trong cuộc sống.

Tóm lại, mỗi trải nghiệm đều mang lại cho chúng ta những bài học quý giá. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, tất cả đều góp phần tạo nên con người của chúng ta. Tôi sẽ luôn trân trọng những kỷ niệm đẹp và những bài học mà cuộc sống đã mang lại.


21 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 21\3 rồi :/

 

23 tháng 3 2022

bruh, hôm nay là 23/3 rồi :/

Mọi người ơi phần mở bài thì em nên thêm vô gì ạ giúp em với em cần rất gấp rồi ạ.Đề bài:Em hãy viết bài văn khoảng 400 từ kể về một trải nghiệm của bản thân Bài làm:Em sẽ tả về lần đầu tiên nấu ăn của mìnhLần đầu tiên mà tôi để ý đến nấu ăn là ngày tôi khoảng mười tuổi và tình cờ tìm được vài quyển sách tập nấu ăn của mẹ tôi lướt qua từng trang một các món...
Đọc tiếp

Mọi người ơi phần mở bài thì em nên thêm vô gì ạ giúp em với em cần rất gấp rồi ạ.

Đề bài:Em hãy viết bài văn khoảng 400 từ kể về một trải nghiệm của bản thân 
Bài làm:
Em sẽ tả về lần đầu tiên nấu ăn của mình
Lần đầu tiên mà tôi để ý đến nấu ăn là ngày tôi khoảng mười tuổi và tình cờ tìm được vài quyển sách tập nấu ăn của mẹ tôi lướt qua từng trang một các món ăn ngon nhưng rất phức tạp nên tôi đã bỏ qua và đập vào mắt tôi lúc ấy là món trứng ốp-la và mì xào hai món tôi có thể làm và sau đó tôi bắt tay vào công việc.
Chà nếu thú nhận thật thì tôi làm tới 7 cái trứng cái đầu tiên tôi làm không ra trứng ốp-la mà tôi mong đợi mà nó đã biến thành trứng chiên cực giòn nhưng không sao miễn sao nó vẫn là trứng nhưng tôi né trường hợp nó biến thành đồ ăn bóng đêm hay đại loại vậy rồi 6 cái kia cũng xong quả thật lần đầu tiên cũng chả suôn sẻ là bao cái thì lồng đỏ không tròn nhưng vẫn có 2 cái lúc đó là đạt chuẩn trứng ốp-la rồi tới công đoạn tiếp theo tôi làm món mì xào món này thì đơn giản hơn tôi chỉ cần làm theo hướng dẫn và thành công ngoài mong đợi.Nhưng vẫn chưa xong đâu tôi phải nêm nếm xem đã ngon trước khi đưa cho cả gia đình tôi ăn món trứng thì tôi rắc lên miếng tiêu còn mì xào thì tôi thêm miếng tương cà và chút thịt băm tôi nghĩ lúc đó món mì đã thành món mì ý rồi.Sau khi mọi người trong nhà ăn xong tôi hỏi ý kiến từng người tôi được nhận những lời khen khiến tôi rất vui.Nhưng trong quá trình tôi làm món trứng ốp-la tôi cũng bị một vết thương nhưng tôi cũng có vài niềm vui khi làm tôi cũng chả bận lòng chuyện đó nữa.
Qua lần nấu ăn, đấy chính là lần thứ nhất tôi ý thức được rằng muốn nấu ăn thì phải nêm nếm, trộn ướp, hấp, xào và biết bao điều lỉnh kỉnh khác. Tuỳ món muốn nấu, có thể là cả một qui trình chi li phức tạp đấy các bạn ạ.Và đôi khi bạn cũng phải trả giá cho những món ăn ngon để người khác thưởng thức các món ăn do chính tay bạn nấu đấy.
                                                                            -Hết-

0
10 tháng 10 2021

tôi có 1 ng em trai rất lanh lợi , thông minh ,hoc giỏi nên dường như tất cả mọi ng xung quanh nó đều yêu quý và bố mẹ tôi cx ko ngoại lệ . Tư tưởng ây làm tôi tức ko nỗi nào chịu đc .Mà đúng thật ; tết vừa rồi , bố tôi mua cho nó 1 con siêu nhân nhện cho nó , còn tôi tay ko chẳng đc gì . bố điềm đạm nói ;

-Hai chị em chơi chung ko đc sao ?

Nhưng tôi là con gái làm sao mà chơi siêu nhân nhện lm gì , tôi nghĩ rằng ; bố mẹ chỉ bênh nó thôi , có ai thèm ngó ngàng đến con đâu, từ đó tôi càng căm thù nó hơn , nhưng ngay cả những lúc 2 chi em tôi cãi nhau , bố mẹ cx chỉ đứng bên phía nó và mắng có 1 mk tôi . 

tôi vẫn cứ thế , thế rồi chuyện j cx phải xảy ra 

sáng sớm hôm ấy , tôi đc mẹ sai đi chợ .Mẹ nhìn tôi trìu mến rồi nhẹ nhàng dặn rằng ;

-Trưa bố mẹ về muộn , con chuẩn bị bữa cơm chu toàn nha 

-Vâng ạ -tôi hí hửng đáp 

tôi cẩn thận cất tiền vào túi rồi tung tăng chạy ra chợ , con mẹ tôi vội vã đi làm . Ko lâu sau tôi về nhà và mua đầy đủ thức ăn vs 50 đồng còn thừa ,tôi cất nó vào 1 chỗ rồi đi hc bài .Đến trưa , tôi chuẩn bị nấu cơm thì kiểm tra tiền ko cánh mà bay , tôi sửng sốt kiểm tra lại thì chẳng có j .Tôi tìm khắp nơi mà chẳng có , rõ ràng là mk đã cất cẩn thận rồi mà hay là em tôi...em ...tôi nó lấy , ko còn nghi nghờ j nữa .TÔI hấp hối chạy lên tầng quat vào mặt nó ;

-............... ( kết bn riêng rồi mk chỉ cho ko viết thế này mỏi tay nắm)

THÔNG CẢM ạ gianroi

23 tháng 4 2022

Mỗi người có một trải nghiệm riêng nhé, bn tham khảo bài này

Đến bây giờ, khi đã quá quen với ngôi trường cấp 2 thân yêu này, tôi vẫn nhớ như in những kỉ niệm về ngày đầu tiên tới trường.

Đó là một ngày mùa thu tháng chín đầy nắng. Khi tiếng ve đã không còn râm ran trên những tán cây cũng là lúc học sinh chúng tôi tựu trường. Ngôi trường cấp hai của tôi là (tên trường) có tuổi đời đã năm mươi năm. Khi bước chân vào ngôi trường này lần đầu tiên, tôi cảm nhận được sự cổ kính từ dãy nhà, hàng cây, sân trường… Điều ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng thích thú.

Ngày đầu đến trường là buổi nhận lớp, gặp mặt thầy cô chủ nhiệm và làm quen với bạn bè của khối học sinh lớp 6. Sau khi tập trung dưới sân trường nghe thầy tổng phụ trách phổ biến những nội quy của nhà trường. Và theo sự phân công, hướng dẫn của thầy, tôi tìm đến lớp học của mình. Lớp của tôi nằm ở dãy nhà bên trái của cổng trường, ngay tầng đầu tiên và là phòng học Số 1. Khi bước vào trong lớp, tôi nhìn thấy chiếc bảng đen, hộp phấn trắng, những chiếc bàn học sinh được kê rất gọn gàng. Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm xúc thật kì lạ, vậy là năm học sắp tới, phòng học này sẽ trở thành một ngôi nhà thứ hai của tôi.

Một lúc sau, nhiều bạn học sinh lần lượt bước vào lớp. Rồi khi tiếng trống trường vang lên, cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi cũng bước vào. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là nụ cười rất tươi luôn thường trực, giọng nói cũng dễ nghe. Cô giới thiệu về bản thân cho chúng tôi nghe. Cả lớp dường như ai cũng rất yêu quý cô. Có một điều mà tôi rất thích đó là cô là giáo viên dạy môn Toán - đó chính là môn học tủ của tôi. Sau khi trò chuyện đôi chút, cô yêu cầu các bạn trong lớp giới thiệu đôi chút về mình rồi tiến hành bầu cử ban can bộ lớp. Điều khiến tôi bất ngờ là cô đã đề cử tôi làm lớp phó học tập sau khi nghe tôi giới thiệu về mình. Dù vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất tự hào. Ngày hôm đó, tôi còn quen được một người bạn mới - là bạn cùng bạn của tôi. Bạn ấy tên là Hạnh, hai chúng tôi có khá nhiều điểm chung. Các bạn trong lớp học tuy đến từ nhiều ngôi trường khác nhau nhưng lại rất cởi mở và dễ gần.

Khi trở về, trong lòng tôi luôn luôn nghĩ rằng, những năm tháng cấp hai của mình sẽ trôi qua thật ý nghĩa bên bạn bè và thầy cô. Đối với tôi, ngày hôm đó giống như kí ức vô cùng đẹp đẽ không thể phai mờ trong tâm trí.

7 tháng 11 2023

Em vẫn còn nhớ như in những kỉ niệm về ngày đầu tiên học tại trường Trung học cơ sở.

Trong bộ đồng phục mới, em cảm thấy vô cùng tự hào vì hôm nay mình đã là học sinh lớp sáu. Sau khi ăn sáng xong, mẹ đưa em tới trường. Trường Trung học cơ sở của em nằm ở cách nhà em không xa. Chính vì vậy, con đường đi học này, em đã không còn xa lạ nữa. Nhưng hôm nay, em lại cảm thấy thật đặc biệt. Có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên em đi học. Khoảng mười lăm phút thì đến trường. Ngôi trường rộng lớn và thật đẹp. Trong sân trường có rất nhiều bạn học sinh, thầy cô và các bậc phụ huynh đưa con đến trường. Sau khi xem danh sách dán trên bảng thông tin, em đã đi tìm lớp học của mình. Lớp của em nằm ở tầng hai, phòng số 20.

Khi bước vào trong lớp, em nhìn thấy chiếc bảng đen, hộp phấn trắng, những chiếc bàn học sinh được kê rất gọn gàng. Những gương mặt lạ lẫm lần lượt hiện ra trước mắt. Em thầm nghĩ chẳng bao lâu nữa, đó sẽ là những người bạn cùng lớp của mình. Trong lòng của em dâng lên một cảm xúc khó tả.

Tiếng trống trường báo hiệu đã vào lớp học. Năm phút sau, một cô giáo bước vào trong lớp. Ấn tượng đầu tiên của em là cô rất xinh đẹp. Cô giới thiệu về bản thân cho chúng nghe. Cô là một giáo viên dạy môn Ngữ Văn. Cô đã giới thiệu cho chúng em rất nhiều điều thú vị. Chúng em còn được làm quen với nhau. Sau buổi nhận lớp hôm đó, em cảm thấy rất háo hức, mong chờ những tiết học sau.

Ngày đầu tiên dưới mái trường Trung học cơ sở đem đến cho em nhiều cảm xúc. Nó giúp em hiểu thêm và yêu hơn mái trường mà em sẽ gắn bó suốt bốn năm học sắp tới.

29 tháng 4 2022

tham khảo

Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường. Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: Lần đầu tiên tôi đến với mái trường trung học cơ sở. Bao nhiêu niềm vui, sự hãnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với những ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng .

Ngày đầu tiên đến trường - đó là một ngày nắng ấm, khi trời dìu dịu êm ái, theo sự thông báo của nhà trường, tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách… Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh. Trong những năm trước, sau hai tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá… in đậm bao kỉ niệm của những lần nô đùa cùng bạn bè. Còn năm nay, tôi đã bước vào ngưỡng cửa của cấp hai - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng. Từ cổng trường là một hàng cây bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ. Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ,… tất cả đều đập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng, bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên : “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.

Chúng tôi, các lớp 6 cũng như anh chị lớp 7 được phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi cũng sẽ quen với các bạn ấy thôi” - Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp 5. Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hiền lành, tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ. Lời đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của cấp hai. Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có được ở ngôi trường mới này…

Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Với bộ trang phục đen, trắng, tôi ra dáng là một nam sinh thực sự. Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy như mình trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do cô hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết từ hôm nay tôi được hòa nhập vào một môi trường mới. Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy và học - Trường THCS Trung Hòa. Bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ. Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.

 

Với bao nhiêu điều suy nghĩ trong tôi, có cả niềm vui xen lẫn niềm kiêu hãnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng… Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THCS chắc chắn sẽ đọng lại trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ…

7 tháng 12 2025

Kể theo trình tự thời gian hoặc ko gian là đc mà