Viết 4-5 câu về quê hương của em
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đọc bài thơ em cảm nhận được vẻ đẹp của quê hương trong lòng tác giả đồng thời là tình cảm gắn bó sâu sắc của tác giả với quê hương của mình. Đôi khi chỉ cần nhác hai chữ "quê hương" thôi lòng đã trào dâng những cảm xúc thật khó tả. Quê hương đẹp mãi là nhờ có dòng sông, cánh cò, đàn bò, sáo diều... Tất cả đều là những hình ảnh quen thuộc gắn bó với tuổi thơ chúng ta. Chính vì gần gũi đến thế nên nhà thơ mới cảm nhận bức tranh ấy "đẹp tựa thiên đường". Và điều đó cũng đánh thức cảm hứng sáng tác của nhà thơ. Quê hương sẽ mãi là một mảnh tình riêng để thi sĩ ôm lấy để nhớ về nghĩa tình một thời đã qua, để tiếp thêm sức sống cho những sáng tác văn chương sau này. Quê hương đã góp phần nuôi dưỡng cho ta trưởng thành cả thể xác và tâm hồn, tiếp thêm động lực cho ta đến chân trời lộng gió. Qua đó chúng ta nhận ra mình cần sống biết ơn quê hương nhiều hơn.
Ngắm nhìn vẻ đẹp của đêm trăng, ta càng thêm yêu quê hương đất nước thanh bình, yêu cuộc sống này hơn. Bạn đã bao giờ dành chút thời gian để hòa mình vào thiên nhiên như thế chưa? Nếu chưa thì hãy thực hiện ngay nhé, bạn sẽ thấy rất tuyệt vời đấy.
Lúc này, trời hơi tối và chỉ có ngôi sao Hôm là đã mọc tự bao giờ. Chân trời bỗng hồng rực, mặt trăng ló ra và bắt đầu cuộc viễn du. Bầu trời sáng dần, thấy rõ đám mây trắng bồng bềnh giữa không trung. Một vài chú chim đi kiếm ăn về muộn mải mốt cất tiếng kêu gọi bạn. Cỗ xe thời gian đã đưa mặt trăng lên quá ngọn cây cao, ban phát ánh sáng cho làng mạc, thôn xóm. Dưới ánh trăng, những mái nhà như được phết lên một lớp nhũ vàng óng, tán lá ướt đẫm sương lấp lánh như những chiếc lá bằng bạc. Ánh trăng lan toả khắp nơi nơi, chiếu lên vòm cây tạo ra những hình thù ngộ nghĩnh, quái lạ. Trên cao, nền trời trong vắt in rõ dải Ngân Hà cùng đàn vịt tung tăng bơi lội. Ngọn gió mát lành ùa về xao động.
Mọi người trong xóm tụ tập dưới gốc cây đầu làng. Cụ già, người lớn quây quần bên ấm nước chè, râm ran trò chuyện, ngâm thơ; đàn trẻ nhỏ thì tíu tít đánh trận giả tiếng cười ran ran. Đêm khuya dần, người lớn đều đã ra về, chỉ còn lại tụi trẻ chúng em. Trăng một mình toả sáng rực rỡ. Không gian yên tĩnh, chỉ còn nghe tiếng sương rơi, tiếng chim đỗ quyên thánh thót. Chúng em vừa ngắm trăng, vừa hóng những cơn gió thổi về từ sông mát rượi.
Sau này dù có đi đâu xa nhưng ký ức tuổi thơ về bè bạn trong nhưng đêm trăng thanh gió mát trên quê hương sẽ luôn in đậm trong trái tim em.
Chúc bạn hok tốt!
-Tham khảo-
Cánh đồng lúa là nơi mà em yêu thích nhất. Vào những ngày nghỉ, em thường ra thăm ruộng lúa, hít thở bầu không khí thơm lừng ở đó. Ruộng lúa quê em luôn xinh tươi trong mắt em, nhưng nó đẹp nhất chắc chính là vào những ngày mà lúa đã chín vàng.
Đó là những ngày mùa hè nóng bức, nắng đa già, chuyển màu vàng cam, gay gắt, chói lóa đến mức khó mà nhìn thẳng lên vòm mây trên kia. Phía dưới, cả cảnh đồng lúa rộng mênh mông cũng đã chín vàng, nhưng là màu vàng dịu, mát mắt và nồng nàn. Những cây lúa nay đã cao lớn và đầy đặn, chín vàng từ dưới gốc. Chúng chen chúc nhau trong từng thửa ruộng đến vô tình mà che cả lối đi. Nếu muốn di chuyển thì phải lấy tay gạt lúa. Thế nên, nhìn từ trên cao, cả cánh đồng như một thảm lụa đang được phơi giữa trời. Những hạt lúa mặc áo vàng, thân hình tròn đầy, bụ bẫm, hồn nhiên lúc lắc trên cây lúa, chờ ngày được đón về kho rộng. Vì gánh nhiều hạt lúa, thân lúa nào cũng cong trĩu xuống, giống cái lưỡi liềm. Cũng tại thân lúa cong xuống, nên thuở ruộng lại càng trở nên chật chội. Mỗi khi có gió thổi qua, những bông lúa lại đung đưa, chụm đầu vào nhau, tạo nên âm thanh xì xào như chúng đang bàn tán sôi nổi về điều gì đó vậy. Theo hương gió, là mùi thơm nồng nàn của lúa chín, thôi thúc người ta sớm rước chúng về nhà.
Dọc các thửa ruộng, thường được bắt gặp những cô chú nông dân ra thăm lúa. Họ xem xét, trò chuyện để hẹn ngày thu hoạch. Trên các cành cây, những chú chim sẻ ríu rít chờ đợi những bông lúa được hái xuống để có một chầu no nê. Đằng xa phía chân trời, mấy cánh cò trắng muốt bảng lảng lướt qua rồi mất hút phía cuối biển vàng.
Khung cảnh cánh đồng lúa chín thực sự là khung cảnh vô cùng xinh đẹp. Đó không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà còn là vẻ đẹp của thành quả lao động. Nó đem đến niềm vui và hạnh phúc cho người nông dân.

Quê hương của em là một vùng đất yên bình, có nhiều cánh đồng lúa xanh tươi và những con sông uốn lượn quanh làng. Người dân ở đây hiền hòa, thân thiện và luôn giúp đỡ nhau trong cuộc sống hàng ngày. Em yêu quê hương vì nơi đây chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp và tình cảm gia đình thân thiết. Mỗi khi về quê, em cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc.
Quê hương em là một vùng đất thanh bình, nơi có những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tận chân trời. Mỗi buổi chiều, em thích nhất là được cùng đám bạn thả diều trên triền đê, hít hà mùi thơm của cỏ cây và khói bếp lan tỏa trong không gian. Con sông nhỏ hiền hòa uốn lượn quanh làng không chỉ là nơi tưới mát cho ruộng đồng mà còn gắn liền với bao kỷ niệm tuổi thơ êm đềm. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh cây đa, bến nước và sự hiếu khách, nồng hậu của người dân quê mình vẫn luôn nằm sâu trong trái tim em. Đối với em, quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất sau mỗi chặng đường dài