tả trường em lúc giõ tõ hùng vương 400 chữ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
file:///C:/Users/thao/Documents/fttfuyrturduyjmr.png
bạn hãy vào địa chỉ ảnh này nhé
Tỉ số phần trăm học sinh còn lại là :
100% - 38% = 62%
Số học sinh trường Hùng Vương còn lại là :
456 : 30 x 62 = 744 (em)
Tổng số học sinh trường đó là :
744 + 456 = 1200 (em)
ĐS : 1200 em
**** mình nha !
Tỉ số phần trăm số học sinh còn lại là:
100% -38% = 62%
Số học sinh còn lại của trường Hùng Vương là:
456 : 30 * 62 =744(em)
Trường đó có số học sinh là:
744 + 456 = 1200 (học sinh)
Đáp số : 1200 học sinh
Hùng Vương là tên riêng, hiểu theo cách khác vua tức là hùng nên Hùng Vương không phải là vua phụ thuộc vào một quốc gia khác nhé!
Có làm thì mới có ăn ko làm mà dòi có ăn thì ăn ĐB ăncưt🔞🔞🤣🤣🤣🤣
THAM KHẢO
- Đời sống vật chất:
+ Cư dân Việt cổ sử dụng gạo nếp, gạo tẻ để làm thức ăn chính.
+ Nam mình trần, đóng khố; nữ mặc váy, có yếm che ngực.
+ Người Việt cổ ở nhà sàn và biết đóng thuyền di chuyển trên sông.
- Đời sống tinh thần:
+ Cư dân Việt cổ có tục thờ cúng tổ tiên và các vị thần trong tự nhiên như thần Sông, thần Núi, thần Mặt Trời,... và có tục ăn trầu, nhuộm răng.
+ Trong ngày lễ hội, người Việt cổ thường nhảy múa, thổi kèn, ca hát, đua thuyền,...
B
Gọi t là thời gian đi Tú đi với vận tốc 12km/h, và t - 10 là thời gian Hùng đi vói vận tốc 18 km/h tacó: s = 12t= 18(t-10)
=> 6t= 180 => t = 30 phút = 0,5h
→ s = v.t = 12.0,5 = 6 km.
Để phân xử việc hai vị thần cùng cầu hôn, Hùng Vương cho phép ai mang đủ lễ vật cầu hôn đến trước thì được đón Mị Nương về.
Câu truyện 1: Hình 4 -8 -1.

Vừa đi học về Hùng thấy ngay những cây mía ngon ngọt đang được đặt trên bàn. Đang lúc nóng nực cu cậu tiến đến và thưởng thức ngay, ai ngờ khúc mía cứng hơn bình thường nên một chiếc răng Hùng bị lung lay. Cả ngày hôm sau Hùng bị chiếc răng đau hành hạ. Cuối cùng Hùng phải nhờ mẹ đưa đến nha sĩ để giải quyết hậu quả tham ăn của mình.
- Câu truyện 2: Hình 2 – 3 – 5.

Vào một chiều ngày hè nóng nực, sau khi đã giải quyết hết bài tập và công việc nhà. Hùng liền nảy ra ý định đi bơi để thổi bay cái nóng của mùa hè. Nước hồ bơi mát quá là cậu vui đùa mãi đến tận tối cậu mới lên bờ để về nhà. Tối hôm đó đầu tiên Hùng cảm thấy đau đầu, chóng mặt sau đó người cậu nóng như hòn than. Hóa ra cậu tắm lâu quá làm cơ thể bị mất nhiệt, bố mẹ cậu ngay tối hôm đó phải đưa cậu đi bác sĩ để chữa trị.
- Câu chuyên 3: Hình 9 – 7 – 6.

Vườn nhà Hùng năm nay cây dâu được mùa quá mà bố mẹ Hùng thì lại bận. “Nếu bố mẹ không thu hoạch được thì để con giúp vậy” Hùng nghĩ. Nghĩ là làm nên cậu ra vườn ăn bứt và ăn thỏa thích, do tiện tay nên có những quả vừa rơi xuống đất Hùng vẫn ăn ngay vì “ngại”. Một lúc sau Hùng bỗng thấy đau bụng đến phát điên. Tối hôm đó cậu phải đến bác sĩ để điều trị cái bụng của mình.
Tham khảo
Từ thuở còn thơ bé, ta đã được nghe bao câu chuyện kể của bà, của mẹ về lịch sử hào hùng, về những truyền thuyết ly kỳ. Và có lẽ ai khi ấy cũng mang trong mình niềm tự hào và ngưỡng mộ những vị anh hùng trong truyền thuyết của dân tộc. Thánh Gióng là một vị anh hùng oai phong như thế.
Đời Hùng Vương thứ sáu, ở láng Gióng, có hai vợ chồng nông dân, vừa chăm chỉ làm ăn lại có tiếng phúc đức nhưng đến lúc sắp về già mà vẫn chứa có lấy một mụn con. Một ngày kia, bà vợ ra đồng, thấy một vết chân to, bèn đặt chân mình vào ướm thử. Về nhà bà liền mang thai, nhưng mười hai tháng mới sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô, đặt tên là Gióng. Điều kỳ lạ nữa là Gióng lên ba tuổi vẫn chẳng biết nói, chẳng biết cười, đặt đâu nằm đó, hai vợ chồng vừa buồn vừa lo lắng.
Thuở ấy, giặc Ân đem quân sang xâm lược bờ cõi nước ta, gây nên bao nhiêu tội ác, dân chúng vô cùng lầm than, khổ sở. Xét thấy thế giặc mạnh, nhà vua bèn sai người đi khắp cả nước tìm người hiền tài cứu nước. Sứ giả đi đến mọi nơi, đi qua cả làng của Gióng. Nghe tiếng rao “Ai có tài, có sức xin hãy ra giúp vua cứu nước”, Gióng đang nằm trên giường bỗng cất tiếng nói đầu tiên:
- Mẹ ơi! Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con.
Thấy vậy, bà mẹ rất bất ngờ vui mừng, vội đi ra mời sứ giả vào nhà. Gióng yêu cầu sứ giả về tâu với vua, chuẩn bị đầy đủ ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt để cậu đi đánh giặc.
Kỳ lạ hơn, sau khi sứ giả trở về, Gióng ăn rất khỏe và lớn nhanh như thổi. Cơm ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc xong đã sứt chỉ. Mẹ cậu nuôi không đủ đành nhờ đến hàng xóm láng giềng. Bà con biết chuyện nên cũng rất phấn khởi, ngày đêm tấp nập nấu cơm, đội cà, may vá cho cậu rất chu đáo. Ai cũng hy vọng Gióng sớm ngày ra giết giặc giúp nước, trừ họa cho dân.
Ngày ấy, giặc vừa đến sát chân núi Trâu thì sứ giả cũng kịp mang vũ khí tới. Gióng bèn vươn vai đứng dậy, lập tức trở thành một tráng sĩ, khoác áo giáp, cầm roi sắt, chào mẹ và dân làng rồi nhảy lên ngựa. Cả người cả ngựa lao vun vút ra trận.
Trên chiến trường, Gióng tung hoành ngang dọc, tả đột hữu xung, giặc chết dưới tay như ngả rạ. Bỗng gậy sắt gãy, Gióng nhanh như chớp nhổ tre bên đường làm vũ khí mới. Giặc sợ hãi chạy trốn, dẫm đạp lên nhau mà chết. Khi trời đất đã sạch bóng giặc, Gióng phi ngựa bay về núi Sóc, cởi bỏ áo giáp sắt, vái tạ mẹ rồi bay về trời.
Vua phong hiệu cho cậu là Thánh Gióng, nhân dân lập đền thờ phụng, ghi nhớ công ơn. Nhiều đời sau người ta còn kể, khi ngựa sắt thét ra lửa, lửa đã thiêu trụi một làng. Đến nay làng ấy gọi là làng Gióng. Những vết chân ngựa in xuống ngày xưa nay đã thành những ao hồ to nhỏ nối tiếp nhau, là di tích minh chứng cho chiến công oanh liệt của Thánh Gióng.
Tham khảo:
Từ thuở còn thơ bé, ta đã được nghe bao câu chuyện kể của bà, của mẹ về lịch sử hào hùng, về những truyền thuyết ly kỳ. Và có lẽ ai khi ấy cũng mang trong mình niềm tự hào và ngưỡng mộ những vị anh hùng trong truyền thuyết của dân tộc. Thánh Gióng là một vị anh hùng oai phong như thế.
Đời Hùng Vương thứ sáu, ở láng Gióng, có hai vợ chồng nông dân, vừa chăm chỉ làm ăn lại có tiếng phúc đức nhưng đến lúc sắp về già mà vẫn chứa có lấy một mụn con. Một ngày kia, bà vợ ra đồng, thấy một vết chân to, bèn đặt chân mình vào ướm thử. Về nhà bà liền mang thai, nhưng mười hai tháng mới sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô, đặt tên là Gióng. Điều kỳ lạ nữa là Gióng lên ba tuổi vẫn chẳng biết nói, chẳng biết cười, đặt đâu nằm đó, hai vợ chồng vừa buồn vừa lo lắng.
Thuở ấy, giặc Ân đem quân sang xâm lược bờ cõi nước ta, gây nên bao nhiêu tội ác, dân chúng vô cùng lầm than, khổ sở. Xét thấy thế giặc mạnh, nhà vua bèn sai người đi khắp cả nước tìm người hiền tài cứu nước. Sứ giả đi đến mọi nơi, đi qua cả làng của Gióng. Nghe tiếng rao “Ai có tài, có sức xin hãy ra giúp vua cứu nước”, Gióng đang nằm trên giường bỗng cất tiếng nói đầu tiên:
- Mẹ ơi! Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con.
Thấy vậy, bà mẹ rất bất ngờ vui mừng, vội đi ra mời sứ giả vào nhà. Gióng yêu cầu sứ giả về tâu với vua, chuẩn bị đầy đủ ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt để cậu đi đánh giặc.
Kỳ lạ hơn, sau khi sứ giả trở về, Gióng ăn rất khỏe và lớn nhanh như thổi. Cơm ăn bao nhiêu cũng không no, áo vừa mặc xong đã sứt chỉ. Mẹ cậu nuôi không đủ đành nhờ đến hàng xóm láng giềng. Bà con biết chuyện nên cũng rất phấn khởi, ngày đêm tấp nập nấu cơm, đội cà, may vá cho cậu rất chu đáo. Ai cũng hy vọng Gióng sớm ngày ra giết giặc giúp nước, trừ họa cho dân.
Ngày ấy, giặc vừa đến sát chân núi Trâu thì sứ giả cũng kịp mang vũ khí tới. Gióng bèn vươn vai đứng dậy, lập tức trở thành một tráng sĩ, khoác áo giáp, cầm roi sắt, chào mẹ và dân làng rồi nhảy lên ngựa. Cả người cả ngựa lao vun vút ra trận.
Trên chiến trường, Gióng tung hoành ngang dọc, tả đột hữu xung, giặc chết dưới tay như ngả rạ. Bỗng gậy sắt gãy, Gióng nhanh như chớp nhổ tre bên đường làm vũ khí mới. Giặc sợ hãi chạy trốn, dẫm đạp lên nhau mà chết. Khi trời đất đã sạch bóng giặc, Gióng phi ngựa bay về núi Sóc, cởi bỏ áo giáp sắt, vái tạ mẹ rồi bay về trời.
Vua phong hiệu cho cậu là Thánh Gióng, nhân dân lập đền thờ phụng, ghi nhớ công ơn. Nhiều đời sau người ta còn kể, khi ngựa sắt thét ra lửa, lửa đã thiêu trụi một làng. Đến nay làng ấy gọi là làng Gióng. Những vết chân ngựa in xuống ngày xưa nay đã thành những ao hồ to nhỏ nối tiếp nhau, là di tích minh chứng cho chiến công oanh liệt của Thánh Gióng.
Hà Nội
Phú Thọ
Thành phố Hồ Chí Minh
Mồng 10 tháng 3 âm lịch
Mồng 1 Tết
Rằm Trung Thu
Hà Nội
Phú Thọ
Thành phố Hồ Chí Minh
Mồng 10 tháng 3 âm lịch
Mồng 1 Tết
Rằm Trung Thu

Trường Tiểu Học của em nằm ngay trung tâm thành phố, bên cạnh con đường lớn rợp bóng cây xanh mát. Ngôi trường sạch đẹp, khang trang và rất thân thiện. Khi bước vào cổng trường, em cảm nhận được sự bình yên và ấm áp. Những hàng cây cổ thụ xum xuê, đung đưa trong gió, tạo thành mái che tự nhiên cho sân trường. Bên cạnh là những bụi hoa đủ màu sắc: hoa hồng, hoa cúc, hoa hướng dương... tỏa hương thơm ngát, làm cho không khí thêm phần dễ chịu.
Trong khuôn viên trường, có các dãy phòng học xếp hàng ngay ngắn, mái che bằng tấm tôn màu xanh lam nổi bật. Phía trước là sân chơi rộng rãi, nơi các bạn có thể chạy nhảy, chơi các trò chơi vận động vui vẻ. Bên cạnh sân là khu vực bồn hoa, trồng nhiều loại cây cảnh nhỏ xinh, tạo nên vẻ đẹp xanh tươi và trong lành. Trước sân còn có chiếc cột cờ cao vút, nơi mỗi sáng thứ hai, cả trường cùng hát quốc ca trong niềm tự hào dân tộc.
Trong lớp học của em, bàn ghế được sắp xếp gọn gàng, các bức tranh của thầy cô treo trang trí sinh động. Bảng đen sáng bóng, viết rõ ràng giúp chúng em dễ học và tiếp thu bài hơn. Thầy cô giáo luôn tận tình, dạy dỗ chúng em trở thành những người ngoan ngoãn và chăm chỉ. Các bạn học sinh đều vui vẻ, hòa đồng, luôn giúp đỡ nhau trong học tập và vui chơi.
Ngoài giờ học, em còn thích chơi trong sân trường, chạy nhảy vui đùa cùng các bạn. Chúng em còn được tham gia các hoạt động ngoại khóa như múa hát, vẽ tranh, chơi thể thao. Những hoạt động này giúp em thêm tự tin, mạnh dạn hơn và biết yêu quý mái trường của mình hơn.
Trường em lúc giờ tố Hùng Vương là nơi em yêu quý nhất. Nơi đó không chỉ là nơi để học tập kiến thức mà còn là nơi để em trưởng thành, lớn lên từng ngày. Em mong sao mái trường của em ngày càng khang trang, sạch đẹp hơn nữa để các thế hệ học sinh sau này cũng có những kỷ niệm đẹp như em.