viết bài văn Kể lại câu chuyện cây vú sữa lớp 6
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em kể 1 đoạn và thể hiện tình cảm, thái độ của mình với nhân vật.
Ví dụ kể lại đoạn 1: Ngày xưa, có một cậu bé ham chơi, nghịch ngợm. Trong một lần bị me mắng, cậu dỗi mẹ, bỏ nhà đi. Mẹ cậu buồn bã, ở nhà ngóng trông con mãi nhưng chẳng thấy cậu về.
Câu chuyện “Sự tích cây vú sữa” kết thúc với hình ảnh cậu bé ôm quả vú sữa và ngủ quên dưới gốc cây do người mẹ hóa thành. Em rất xúc động và đau buồn trước kết thúc đó, nên luôn mong muốn có một điều kì diệu nào đó xảy ra. Em ước, sẽ có một bà Tiên xuất hiện, chỉ cho cậu bé một dòng suối thần kì trên núi cao. Chỉ cần múc nước đó về tưới cho cây vú sữa, mẹ của cậu bé sẽ trở lại. Biết tin, cậu liền vượt suối, băng rừng, cả ngày chạy không ngừng nghỉ để tìm được suối tiên. Vừa múc nước suối cho đầy vào bình mang theo, cậu lại vội chạy về nhà. Đôi chân cậu đầy những vết xước và bầm tím, nhưng cậu lại không cảm thấy đau hay mệt mỏi. Về đến nhà, cậu tưới nước vào gốc cây vú sữa và chờ đợi. Sau vài phút, cây bỗng xuất hiện một trái vú sữa rất lớn, rồi tự rụng xuống. Từ trong quả vú sữa, người mẹ bước ra hiền từ và dịu dàng. Hai mẹ con mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, khóc nức nở vì quá đỗi hạnh phúc. Từ hôm đó, cậu bé trở nên ngoan ngoãn và hiếu thảo, luôn vâng lời mẹ của mình.
Tôi là một cậu bé rất ham chơi và nghịch ngợm .. Một lần ,do mẹ tôi mắng tôi ,nên tôi đã giận mẹ và bỏ nhà ra đi .. Tôi là cà khắp mọi nơi ,tìm đủ thứ để chơi .. Tôi đâu biết rằng mẹ của tôi ở nhà đã đau buồn và mong tôi trở về như thế nào .. Càng bỏ nhà ra đi ,tôi càng nhớ mẹ ,bị rét và bị lũ bạn đập ,tôi vội vã quay về ..Lúc tôi về nhà thì không thấy mẹ ở đâu ,tôi la hét tìm mẹ ở mọi nơi nhưng không thấy .. Tôi ngồi xuống cạnh cây vú sữa mà khóc .. Đột nhiên cây vú sữa run rẩy ,nở rộ hoa và quả ,các cành cây chỉa xuống như muốn oomt ôi vào lòng .. Tôi vội lấy ăn một qua vú sữa.. Vừa ngọt vừa mát như dòng sữa mẹ .. Lúc này tôi đã hiểu ra mọi chuyện nên rất ân hận và cây vú sữa dường như cũng hiểu được điều đó nên các cành chỉa xuống để ôm tôivào lòng .
Chữ Hiếu là phẩm chất cao đẹp của con người, là thước đo nhân phẩm và giá trị. Có thể nói tình mẹ luôn thiêng liêng và cao cả, nhưng đồng thời cũng quá hiển nhiên và đơn giản dễ khiến người ta quên đi sự có mặt của nó. Qua câu chuyện sự tích cây vú sữa này chúng ta thấy được một bài học về lòng hiếu thảo trong gia đình. Đó cũng là ý nghĩa câu chuyện sự tích cây vú sữa muốn truyền đạt đến cho mọi người. Khi ba mẹ còn sống hãy có hiếu, đối xử tốt với ba mẹ. Đừng để đến khi ba mẹ mãi mãi ra đi rồi thì lúc này có hối hận cũng đã quá muộn.
Sau khi đọc xong câu chuyện Sự tích cây vú sữa, em rất thương xót cho cậu bé trong câu chuyện. Vì vậy em đã tự tưởng tượng và viết tiếp cho cậu bé một kết thúc khác. Rằng sau khi không còn mẹ, cậu bé rất đau khổ và dằn vặt. Cậu hiểu được rằng, chính vì sự lười biếng, ham chơi của bản thân mà mẹ mới đau khổ rồi hóa thành cây vú sữa. Từ ngày đó, cậu bé quyết tâm thay đổi. Cậu trở nên chăm chỉ và chịu khó hơn hẳn. Mỗi ngày, cậu dậy sớm quét dọn nhà cửa, tưới nước cho vườn cây rồi mới đi học. Tối tối, cậu luôn làm xong hết bài tập về nhà rồi mới chịu đi ngủ. Cậu bé cũng dành thời gian giúp đỡ bạn bè và người thân của mình, không rong chơi suốt ngày như trước. Sự thay đổi của cậu khiến tất cả mọi người đều vô cùng khen ngợi. Cảm động trước tấm lòng của cậu bé, phép màu đã xảy ra. Ngày hôm ấy, sau khi tan học, cậu bé liền vội trở về nhà. Đến cổng, cậu nghe thấy tiếng chổi quét xào xạc vọng ra. Nhìn vào bên trong, người mẹ đang cúi đầu quét lá. Cậu bé vui sướng đến vỡ òa, gọi một tiếng mẹ thật to, rồi sà vào lòng mẹ. Thế là từ hôm đó, cậu lại là một đứa trẻ có mẹ. Mái nhà lại rộn ràng tiếng cười và niềm vui sướng.
mik gửi neeee
Tham khảo
Chữ Hiếu là phẩm chất cao đẹp của con người, là thước đo nhân phẩm và giá trị. Có thể nói tình mẹ luôn thiêng liêng và cao cả, nhưng đồng thời cũng quá hiển nhiên và đơn giản dễ khiến người ta quên đi sự có mặt của nó. Qua câu chuyện sự tích cây vú sữa này chúng ta thấy được một bài học về lòng hiếu thảo trong gia đình. Đó cũng là ý nghĩa câu chuyện sự tích cây vú sữa muốn truyền đạt đến cho mọi người. Khi ba mẹ còn sống hãy có hiếu, đối xử tốt với ba mẹ. Đừng để đến khi ba mẹ mãi mãi ra đi rồi thì lúc này có hối hận cũng đã quá muộn.
Phải biết yêu thương, chăm sóc, trân trọng người mẹ của mình
qua câu chuyện sự tích cây vú sữa, em rút ra bài học rằng con cái phải luôn yêu thương và hiếu thảo với cha mẹ.Cha mẹ đã nuôi dưỡng, chăm sóc ta bằng tất cả tình thương bao la và thầm lặng. Nếu con cái chỉ biết ích kỉ,giận dỗi bỏ đi thì sẽ làm cha mẹ đau khổ,lo lắng. Dù đứa con trong truyện đã từng bỏ nhà ra đi, nhưng người mẹ vẫn luôn mong ngóng và tha thứ cho con. Điều đó cho thấy tình mẹ bao giờ cũng rộng lớn, bao dung.Vì vậy, chúng ta cần biết trân trọng và thể hiện tình yêu thương với cha mẹ khi còn có thể
Ngày xưa, có một cậu bé rất nghịch ngợm. Một lần, vì bị mẹ mắng, cậu giận dỗi bỏ nhà ra đi. Cậu lang thang khắp nơi, sống vất vả, thiếu thốn tình thương. Dù có ăn ngon mặc đẹp, cậu vẫn thấy buồn vì không có vòng tay ấm áp của mẹ.
Ở quê nhà, người mẹ ngày ngày mong ngóng con trở về. Bà khóc thương con đến kiệt sức, rồi hóa thành một cây vú sữa xanh tốt. Cây mọc ngay trước ngôi nhà nhỏ, tỏa bóng mát dịu dàng như vòng tay mẹ, lá cây xanh mướt như tình thương vô bờ, quả ngọt lịm như dòng sữa mẹ nuôi con.
Một hôm, cậu bé trở về. Thấy cây lạ trước nhà, cậu ngồi nghỉ dưới bóng mát, chạm vào lá cây mềm mại, rồi hái quả ăn thử. Vị ngọt thơm của quả vú sữa khiến cậu nhớ đến mẹ, nhớ những ngày được mẹ ôm ấp, chăm sóc. Cậu òa khóc nức nở, ôm lấy gốc cây mà xin lỗi. Từ đó, cậu sống hiền lành, chăm chỉ, luôn yêu thương và trân trọng cây vú sữa – cũng như tình mẹ bao la.
Nhớ tick
Ngày xưa, có một cậu bé sống cùng mẹ trong một ngôi nhà nhỏ. Bà mẹ hết mực thương con, nâng niu và chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ. Nhưng chính vì được chiều chuộng, cậu bé trở nên nghịch ngợm, ham chơi, chẳng chịu nghe lời khuyên răn của mẹ.
Một hôm, vì lỡ làm điều sai, cậu bị mẹ mắng. Tức giận, cậu bỏ nhà đi. Từ đó, cậu phiêu bạt khắp nơi, khi thì đói khát, lúc lại bị trẻ lớn hơn bắt nạt. Trong khi đó, người mẹ ở nhà ngồi trước cửa ngóng con. Bà chờ mãi, chờ mãi, để rồi nỗi nhớ thương cùng sự đau khổ đã lấy đi sức lực của bà. Bà lặng lẽ ra đi trong niềm mong mỏi không bao giờ thành sự thật.
Thời gian trôi, một hôm cậu bé bị đói, bị rét, bị người đời xua đuổi, cậu mới chợt nhớ: “Ngày xưa, khi mình đói, mẹ luôn cho ăn; khi mình bị bắt nạt, mẹ luôn che chở.” Nỗi nhớ thôi thúc cậu quay về. Nhưng khi đặt chân vào sân nhà, cảnh vật vẫn nguyên mà mẹ đã không còn. Trong nỗi đau đớn, cậu òa khóc, ôm chặt lấy một cây xanh nơi góc vườn.
Bỗng nhiên, cây rung rinh như đang thấu hiểu nỗi niềm. Từng chùm hoa trắng ngần như mây nhỏ hiện ra, rồi kết thành những quả tròn căng mọng. Cậu bé hái một quả cắn thử: vị chát xộc lên. Quả thứ hai thì cứng. Đến quả thứ ba, khi khẽ bóp, lớp vỏ nứt ra, một dòng sữa trắng trào ra, thơm ngọt như sữa mẹ ngày nào. Cây khe khẽ thì thầm: “Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ.” Nhìn lá cây xanh một mặt, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ, thân cây sần sùi như bàn tay tảo tần, cậu bé bật khóc nức nở.
Từ đó, cậu kể cho mọi người nghe câu chuyện đau buồn của mình. Người dân đem giống cây ấy trồng khắp nơi, đặt tên là cây vú sữa – để nhắc nhớ về tình mẫu tử thiêng liêng, để con cháu mai sau luôn biết sống hiếu thảo với cha mẹ.
ê tick với