K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Tôi là Sọ Dừa, người mà ai cũng khiếp sợ vì hình dáng tròn lông lốc, không tay không chân. Mẹ từng khóc cạn nước mắt, nhưng tôi bảo mẹ: "Con là người đấy!", rồi xin đi chăn bò nhà phú ông để mẹ đỡ vất vả. Nhờ tiếng sáo thổi bằng hơi thở trong thân hình kỳ dị, tôi đã cưới được cô út nết na và thi đỗ trạng nguyên, chứng minh rằng tâm hồn mới là quý giá nhất. Mẹ ơi, con đã không làm mẹ thất vọng. Ngày con rước cô út về, Phú ông và hai cô chị độc ác lác mắt ngạc nhiên khi thấy con biến thành người cường tráng. Dù cuộc đời bắt đầu từ sự khinh khi của người đời, con đã dùng sự chân thành và tài năng để thay đổi số phận, sống hạnh phúc bên vợ hiền, đúng như câu "ở hiền gặp lành" mà mẹ vẫn hay dạy.


19 tháng 3

Nhân vật Thạch Sanh (bạn tham khảo nhé):

Tôi ngồi bên bậu cửa cung vàng, nhìn những tia nắng cuối ngày rớt xuống dải đất biên thùy xa xôi, lòng vẫn chưa thôi bồi hồi khi nghĩ về quãng đời đã qua. Người đời gọi tôi là dũng sĩ, là phò mã, nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn thấy mình là gã tiều phu nghèo khổ dưới gốc đa năm nào. Tôi không quên cái lạnh lẽo của hang sâu khi đối đầu với Chằn tinh, cũng không quên nỗi cay đắng lúc bị người anh kết nghĩa quay lưng dưới cửa hang đại bàng. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ hối hận vì đã chọn sự lương thiện. Tiếng đàn của tôi không chỉ để minh oan cho bản thân, mà còn là lời thủ thỉ của hòa bình, khiến hàng quân chư hầu phải hạ vũ khí. Với tôi, sức mạnh thực sự không nằm ở lưỡi búa thần thông, mà nằm ở niêu cơm ăn mãi không vơi – biểu tượng của lòng vị tha và sự sẻ chia mà tôi muốn dành cho muôn dân trăm họ. Hóa ra, sau bao nhiêu thăng trầm, dấu ấn lớn nhất mà một người đàn ông có thể để lại không phải là những chiến công hiển hách, mà là một trái tim vẫn giữ được sự thuần khiết giữa thế gian đầy rẫy lọc lừa.

17 tháng 3 2022

tham khảo

- Người em: Nhân vật người em trong câu chuyện cổ tích Cây khế là hình ảnh tiêu biểu cho những người tốt bụng, thật thà, lương thiện. Người em hiền lành, tốt bụng và rất yêu mến anh trai của mình. Khi cha mẹ qua đời, nhà cửa ruộng vườn đều thuộc về anh. Người em chỉ có một túp lều nhỏ và một cây khế ở cuối vườn.

26 tháng 12 2023

- Theo em, Sọ Dừa thuộc kiểu nhân vật bất hạnh - người có hình dạng xấu xí.

20 tháng 2 2023

Trong truyện Sọ Dừa, nhân vật Sọ Dừa có thể được xem là một nhân vật thông minh, tinh ranh. Sọ Dừa đã sử dụng khôn ngoan và mưu mẹo để qua mắt được những con vật săn mồi hung dữ và giúp được các nhân vật khác trong truyện. Tuy nhiên, Sọ Dừa cũng có một phần bất hạnh khi bị mắc kẹt trong chiếc bình đựng nước. Do đó, có thể nói Sọ Dừa có tính cách phức tạp và kết hợp nhiều yếu tố khác nhau, không chỉ thuộc một kiểu nhân vật cụ thể.

29 tháng 10 2021

C

29 tháng 10 2021

c

9 tháng 10 2016

Sơn Tinh nữa , bạn nhé !

Chúc bạn học tốt ! banhqua

11 tháng 10 2017

Sơn Tinh đâu phải đâu bạn phải là Công chúa ngủ trong rừng chứ

26 tháng 12 2023

Truyện em bé thông minh kể về kiểu nhân vật thông minh.

a) Nội dung của đoạn văn: Thạch Sanh tiêu diệt chằn tinh

b) - Từ láy: lim dim, nao núng

- Từ mượn: chằn tinh, hóa phép, võ thuật, cung tên, quái vật

c) -  Nhân vật chính trong đoạn văn trên thuộc kiểu nhân vật dũng sĩ trong chuyện cổ tích

- Phẩm chất được bộc lộ:dũng cảm, nhanh nhẹn

a) Nội dung của đoạn văn: Thạch Sanh tiêu diệt chằn tinh

b) - Từ láy: lim dim, nao núng

- Từ mượn: chằn tinh, hóa phép, võ thuật, cung tên, quái vật

c) -  Nhân vật chính trong đoạn văn trên thuộc kiểu nhân vật dũng sĩ trong chuyện cổ tích

- Phẩm chất được bộc lộ:dũng cảm, nhanh nhẹn

22 tháng 10 2020

văn tự sự à

Mỗi  nhân vật đều có mỗi nét đặc điểm riêng , em thì thik nv cậu pé thông minh . Cậu bé sử lí mọi chuyện nhanh nhẹn ,thông minh . Cậu bé trải qua 4 tt mỗi tt mỗi đọ khó nó cao dần lên mà cậu bé vẫn xử lí nhanh nhẹn đều thành công .

20 tháng 12 2020

BẠN THAM KHẢO NHÉ

Những ngày nghỉ hè, tôi thích nhất là được ở nhà nằm đọc truyện cổ tích. Năm vừa rồi, tôi đạt danh hiệu học sinh giỏi nên mẹ đã mua cho tôi một quyển Truyện cổ tích Việt Nam. Nhờ nó, tôi đã được du ngoạn trong một thế giới huyền ảo.

Tôi đang mơ màng bỗng giật mình tỉnh dậy bởi tiếng hát và nụ cười đùa trong trẻo của lũ trẻ. Tôi nhìn thấy trước mắt mình một đám trẻ đang vui đùa. Lũ trẻ đang chơi thấy tôi tiến lại thì dừng lại, chúng cũng có vẻ ngạc nhiên vì thấy tôi mặc khác với chúng. Có một cậu bé mặt mũi sáng sủa và thông minh tiến lại chào và hỏi tôi. "Chị là ai?". "Mình tên là Thúy, còn em?" Cậu bé chưa kịp trả lời thì lũ trẻ nhao nhao lên và đồng thanh hô: "Đó là cậu bé thông minh!". Tôi ngạc nhiên quá và vui mừng khi biết trước mặt mình là cậu bé thông minh - người đã đưa ra được những lời giải đơn giản và dễ hiểu trước những câu đố hóc búa của vua. Tôi nói: "Chị rất thích những câu trả lời của em. Dù có gặp vua hay bất kỳ ai, em không hề run sợ mà lại nhanh trí đối đáp lại những câu đố đầy oái oăm của nhà vua. Bằng trí thông minh của mình, em đã cứu được dân làng và cứu nước ta trước sự dòm ngó của ngoại bang. Câu trả lời của em trước sứ thần khiên ông ta sợ và nể phục nước Việt ta tuy nhỏ nhưng không thiếu người tài."

Cậu bé nhìn tôi, đưa tay gãi gãi, vẻ xấu hổ và nói: "Chị cứ khen em mãi thế. Đất nước ta không thiếu nhân tài. Em thấy các bạn học sinh bây giờ còn nhỏ nhưng đã rất giỏi, mang về cho đất nước bao giải quốc tế. Các bạn đã làm cho thế giới biết đến nước Việt Nam bằng các giải vàng trên trường quốc tế".

Tôi ngạc nhiên: "Sao em biết?". "Bởi em rất thích học nên thường đến xem các bạn học sinh học tập. Em thấy rất vui khi ngày càng có nhiều bạn học giỏi. Các bạn giỏi nhưng rất ngoan và khiêm tốn. Nhưng thôi, chị lại đây chơi cùng bọn em". Em kéo tay tôi, cùng hòa vào đám trẻ. Chúng tôi cùng giải đố, cùng đùa nghịch thật vui. Thậm chí, tôi còn được bọn trẻ đãi món khoai lang nướng vùi dưới lá khô. Mải vui đùa, chúng tôi quên cả thời gian. Trời đã sẩm tối, lũ trẻ chia tay tôi ra về. Tôi còn đang đứng ngẩn ngơ nhìn lũ trẻ ra về mà thấy tiếc quá, chẳng biết bao giờ mới có dịp gặp lại.

Bỗng tôi thấy có tiếng mẹ đang gọi tôi: "Thúy ơi! Dậy đi con. Sao lại nằm lên sách mà ngủ thế này". Hóa ra, tôi đang đọc truyện thì ngủ quên mất. Cuộc gặp gỡ với cậu bé thông minh thật là thú vị biết bao.

20 tháng 12 2020

Những ngày nghỉ hè, tôi thích nhất là được ở nhà nằm đọc truyện cổ tích. Năm vừa rồi, tôi đạt danh hiệu học sinh giỏi nên mẹ đã mua cho tôi một quyển Truyện cổ tích Việt Nam. Nhờ nó, tôi đã được du ngoạn trong một thế giới huyền ảo.

Tôi đang mơ màng bỗng giật mình tỉnh dậy bởi tiếng hát và nụ cười đùa trong trẻo của lũ trẻ. Tôi nhìn thấy trước mắt mình một đám trẻ đang vui đùa. Lũ trẻ đang chơi thấy tôi tiến lại thì dừng lại, chúng cũng có vẻ ngạc nhiên vì thấy tôi mặc khác với chúng. Có một cậu bé mặt mũi sáng sủa và thông minh tiến lại chào và hỏi tôi. "Chị là ai?". "Mình tên là Thúy, còn em?" Cậu bé chưa kịp trả lời thì lũ trẻ nhao nhao lên và đồng thanh hô: "Đó là cậu bé thông minh!". Tôi ngạc nhiên quá và vui mừng khi biết trước mặt mình là cậu bé thông minh - người đã đưa ra được những lời giải đơn giản và dễ hiểu trước những câu đố hóc búa của vua. Tôi nói: "Chị rất thích những câu trả lời của em. Dù có gặp vua hay bất kỳ ai, em không hề run sợ mà lại nhanh trí đối đáp lại những câu đố đầy oái oăm của nhà vua. Bằng trí thông minh của mình, em đã cứu được dân làng và cứu nước ta trước sự dòm ngó của ngoại bang. Câu trả lời của em trước sứ thần khiên ông ta sợ và nể phục nước Việt ta tuy nhỏ nhưng không thiếu người tài."

Cậu bé nhìn tôi, đưa tay gãi gãi, vẻ xấu hổ và nói: "Chị cứ khen em mãi thế. Đất nước ta không thiếu nhân tài. Em thấy các bạn học sinh bây giờ còn nhỏ nhưng đã rất giỏi, mang về cho đất nước bao giải quốc tế. Các bạn đã làm cho thế giới biết đến nước Việt Nam bằng các giải vàng trên trường quốc tế".

Tôi ngạc nhiên: "Sao em biết?". "Bởi em rất thích học nên thường đến xem các bạn học sinh học tập. Em thấy rất vui khi ngày càng có nhiều bạn học giỏi. Các bạn giỏi nhưng rất ngoan và khiêm tốn. Nhưng thôi, chị lại đây chơi cùng bọn em". Em kéo tay tôi, cùng hòa vào đám trẻ. Chúng tôi cùng giải đố, cùng đùa nghịch thật vui. Thậm chí, tôi còn được bọn trẻ đãi món khoai lang nướng vùi dưới lá khô. Mải vui đùa, chúng tôi quên cả thời gian. Trời đã sẩm tối, lũ trẻ chia tay tôi ra về. Tôi còn đang đứng ngẩn ngơ nhìn lũ trẻ ra về mà thấy tiếc quá, chẳng biết bao giờ mới có dịp gặp lại.

Bỗng tôi thấy có tiếng mẹ đang gọi tôi: "Thúy ơi! Dậy đi con. Sao lại nằm lên sách mà ngủ thế này". Hóa ra, tôi đang đọc truyện thì ngủ quên mất. Cuộc gặp gỡ với cậu bé thông minh thật là thú vị biết bao.

6 tháng 9 2023

Kiểu nhân vật thông minh