Chị Hai
Lan hơn Mai ba tuổi. Từ nhỏ, Mai luôn bám chị như hình với bóng. Đi học về, việc đầu tiên Mai làm là chạy vào phòng chị kể đủ chuyện trên trời dưới đất, còn Lan vừa làm bài vừa kiên nhẫn nghe.
Nhưng khi lên cấp ba, Lan bắt đầu thay đổi. Chị bận học thêm, bận bạn bè, bận cả những dự định cho tương lai. Mai nhiều lúc thấy mình bị “ra rìa”. Có hôm Mai giận dỗi vì Lan hứa đưa đi xem văn nghệ ở trường rồi lại quên mất.
“Chị lúc nào cũng chỉ lo cho chị thôi!” – Mai bật khóc.
Lan sững người. Lần đầu tiên chị thấy em gái mình nói vậy. Đêm đó, Lan ngồi rất lâu ngoài ban công. Chị nhận ra mình mải lớn lên mà quên mất đứa em nhỏ vẫn đang chờ mình như ngày nào.
Hôm sau, Lan xin nghỉ buổi học thêm. Chị chở Mai đi ăn kem – quán quen hai chị em từng thích hồi nhỏ. Gió chiều thổi nhẹ, Mai vẫn còn hơi dỗi nhưng không giấu được nụ cười khi Lan đưa cho mình ly kem socola.
“Dù chị có bận thế nào, Mai vẫn là người quan trọng nhất của chị.” – Lan nói khẽ.
Mai không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy chị thật chặt.
Nhiều năm sau, Lan lên đại học xa nhà. Ngày tiễn chị ở bến xe, Mai cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng nước mắt cứ rơi. Lan xoa đầu em:
“Mai ở nhà ngoan nhé. Có chuyện gì cũng phải nói với chị.”
Khoảng cách địa lý không làm họ xa nhau. Mỗi tối, hai chị em vẫn gọi video kể chuyện trong ngày. Mai dần trưởng thành, Lan cũng vững vàng hơn. Họ không còn là hai cô bé hay cãi vặt nữa, mà là chỗ dựa của nhau.
Tình cảm chị em đôi khi không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng là sợi dây bền chặt theo suốt cả cuộc đời – dù đi đâu, về đâu, vẫn luôn có một người gọi mình bằng hai tiếng thân thương: “Chị ơi” hoặc “Em à”.

kể gì vậy