K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Hôm nay trở lại page mình xin phép kể các bạn nghe 2 chuyện, mình được nghe từ lời mẹ kể và mình chứng kiến. Mong các bạn đọc và ủng hộ mình tiếp hihiTruyện 1 : MA LAI RÚT RUỘTChắc bạn nào cũng được nghe ông bà kể về ma lai rồi phải không, mình cũng được mẹ kể cho nghe.Ma lai cũng giống như người thường chỉ có điều sạu cổ nó có 3 ngấn như đường chỉ. Chuyện là năm mẹ mình 20...
Đọc tiếp

Hôm nay trở lại page mình xin phép kể các bạn nghe 2 chuyện, mình được nghe từ lời mẹ kể và mình chứng kiến. Mong các bạn đọc và ủng hộ mình tiếp hihi
Truyện 1 : MA LAI RÚT RUỘT
Chắc bạn nào cũng được nghe ông bà kể về ma lai rồi phải không, mình cũng được mẹ kể cho nghe.Ma lai cũng giống như người thường chỉ có điều sạu cổ nó có 3 ngấn như đường chỉ. Chuyện là năm mẹ mình 20 tuổi theo ông ngoại lên Bình Phước chơi ở nhà ông 2 (anh ông ngoại).Gần nhà ông 2 có cặp vợ chồng người vợ là mai lai đầu thai lên, cả làng không ai biết chị ấy là ma lai chỉ có người chồng là biết. Hồi xưa đâu có toilet với hầm cá dồ như bây giờ, người ta chỉ đào cái hố rồi đóng cái ván 2 bên chỉ chừa lỗ để chất thải lọt xuống thôi. Thì tối hôm đó ông ngoại bị đau bụng phải đi, đoạn từ nhà ra chỗ cái hố đó cũng khoảng một cây số.Đoạn đường nó âm u mà tĩnh mịch lắm chỉ nghe tiếng dế kêu râm ran thôi.Ông ngoại đi thật nhanh để giải quyết thì tới gần ngay chỗ cái hố ông nghe tiếng kêu cứu “Làm ơn cứu con với !”. Ông rọi bó đuốc thì thấy cái đầu với bộ đùm ruột lòng thòng đang bị vướng ngay tấm ván, biết là không hay ông cố sức cứu cái đầu ấy ra khỏi đó và kêu chị ấy đi về. Vì ai mà bị nó ăn trúng phân là phải thay thế kiếp ma lai. Sáng hôm sau ông ngoại mình qua nhà vợ chồng chị ấy để hỏi chuyện.Lúc ông ngoại bước vào cửa thì chị ấy thấy ông liền lấm la lấm lét đi xuống nhà sau.Người chồng mời ông ngoại mình ngồi và châm trà cho ông uống, ông ngoại nhìn anh ấy và hỏi : “Có phải vợ con là kiếp ma lai đầu thai đúng không ?” Anh ấy vẻ mặt bất ngờ hỏi lại “Sao ông biết”, ông ngoại mình cười khẩy rồi nói “Có chuyện gì mà ông không biết, ông sống lâu hơn con con à”. Anh ấy xanh mặt nói “Vậy giờ con phải làm sao?” Ông ngoại cười rồi nói nhỏ vào tai anh ấy và anh ấy gật đầu. Tối đến, đúng như lời ông nói thì người vợ ấy rút đầu cùng với đùm ruột bay ra cửa sổ một lúc sau thì bay về.Ông ngoại đứng trực từ cửa xông vào kêu người chồng úp cái mình nằm sấp xuống. Không gắn đầu lại được người vợ khóc van xin ông ngoại tha thiết, người chồng thấy vậy khóc theo. Quá mềm lòng, ông kêu người chồng đặt cái mình người vợ nằm ngửa lại để chị ấy có thể gắn đầu lại rồi sau đó ông kêu vợ chồng họ tranh thủ trốn đi nơi khác sống đi, đừng ở đây sớm muộn gì cả làng cũng biết. Rồi hai vợ chồng đi đâu biệt tăm.
Truyện 2 : CÔ ÚT
Hè năm lớp 8 mình theo chị 2 về quê nội chơi 1 tuần lễ thì tại nhà nội mình đã thấy một thứ có lẽ không nên thấy. Nhà nội mình xây theo kiểu hồi xưa, đằng trước là gian thờ đi thẳng xuống phía sau là buồng ngủ và cuối cùng là nhà ăn .Hôm đó mình với chị 2 qua nhà bác 6 chơi đánh bài tiến lên uống nước, mình ngu cái trò đó lắm nên uống thấy bà luôn .Chơi tới 7h tối thì nội kêu về, leo lên giường nằm ngủ cho tới nửa đêm thì mắc tiểu.Lần thứ nhất đi thì nghe tiếng lục đục ở thạp gạo, mình nghĩ là chuột nên giải quyết lẹ rồi ngủ tiếp.Lần thứ hai đang ngủ thì bà nội ngoại ơi bị cù lét ,đang ngủ ngon mà bị phá tưởng là chị 2 chọc ghẹo quay qua tát bã cái chát, đau điếng bã ngồi dậy chưỡi “Khùng hả mại, giờ không ngủ quýnh tao, mớ vừa vừa thôi con khùng” Mình chưỡi luôn “Chị 2 mới khùng á, đang ngủ mà cù lét sao ngủ”. Chị 2 chưng hửng rồi nói “Mày bị cù lét hả ?Thôi ngủ đi có gì sáng nói nội”. Mình cũng thấy quéo quéo rồi, lúc đó tuổi mới lớn mà nên cũng nhớ lời mẹ dặn, chạy xuống lấy con dao chét để lên đầu nằm cho ngủ ngon. Lần này thì ngủ được 2 tiếng giật mình dậy chập 3 vì bị lôi cái mền mất tiêu, lạnh muốn quéo. Ngồi dậy kiếm cái mền thì mình thấy đứa bé gái rõ mồn một nó nhìn mình cười cười, mình cũng cười cười rồi nằm xuống ngủ.Nhưng suy nghĩ lại đến “Ủa con nhỏ này ở đâu ra ta?” Dở cái mền ra thì thấy nó đứng ngay đầu giường tay chụp con dao sợ quá quơ lia lịa sao mùng rách luôn.Mệt quá mình nằm xuống ngủ, tới sáng dậy thì bị nội la vì cái tội làm rách mùng. Tính dấu chuyện tối qua mà bị la nên thôi kể luôn, nội nghe xong im lặng rồi kể. Vì hồi lúc mới sinh cô út ra thời chiến tranh ,ông nội đi chiến trận nên không có gạo ăn phải ăn chuối độn cơm .Do không đủ chất dinh dưỡng cũng với đói nghèo liên miên nên cô út mình đã mất khi vừa tròn 3 tháng.Ngày nào cơm nấu ăn một bữa thì ăn cho hết nếu mà để tới chiều thì cơm thiu, chết đói nên cô út hay về lục lọi cơm lắm. Nghe xong chị 2 khều khều kêu soạn đồ về nhà, 2 chị em về nhà mà lòng nặng trĩu.Giờ nhắc lại nó như một kỷ niệm ĐẸP MÀ KHÓ QUÊN.Chuyện mình kể không có yêu tố chém gió nên bạn nào đọc xong đừng cmt mà hãy lướt qua dùm mình.Xin chân thành cảm ơn hihi

0
Chào các bạn, mình hiện đang sinh sống và làm việc tại Đà Nẵng, mình vào thẳng vấn đề luôn nhé. Các bạn đọc xong thì cho mình 1 vài ý kiến để mình cải thiện hơn nha. Cám ơn các bạn.Mở đầu là chuyện của chú mình, nhà mình ngày xưa chưa giải tỏa thì nó nằm ở phía Bắc Tượng Đài, sau cây đa cổ thụ mà đến giờ cây đó vẫn sum xoê. Chú mình mất khi đó mới 28 tuổi, chú chưa có gia...
Đọc tiếp

Chào các bạn, mình hiện đang sinh sống và làm việc tại Đà Nẵng, mình vào thẳng vấn đề luôn nhé. Các bạn đọc xong thì cho mình 1 vài ý kiến để mình cải thiện hơn nha. Cám ơn các bạn.
Mở đầu là chuyện của chú mình, nhà mình ngày xưa chưa giải tỏa thì nó nằm ở phía Bắc Tượng Đài, sau cây đa cổ thụ mà đến giờ cây đó vẫn sum xoê. Chú mình mất khi đó mới 28 tuổi, chú chưa có gia đình. Trước khi nhận được tin chú bị tai nạn thì hàng xóm quanh nhà kể lại là tối đó nghe tiếng cú mèo kêu thảm thiết, qua ngày hôm sau tầm chiều tối thì cả nhà nhận được tin chú bị tai nạn, cả nhà khi đó đạp xe lên bệnh viện quân y thì bác sĩ bảo ko có khả năng cứu được, chiều hôm sau người ta đưa chú về. Chú nằm đó rút ống oxi máu từ miệng, tai và mắt thấm đầy cả mấy cái khăn. Sau đó chú mất. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu chỉ đơn giản như vậy, sáng hôm sau trước khi khâm liệm chú. Bà họ hàng phía nội, chú mình gọi bằng cô ruột ấy đứng khóc và nói ” con ơi con chết chi tội rứa con, có chết thì để cô chết thay cho con, con ơi là con ” và chỉ đúng 3 4 tháng sau bà ấy chết. Khi chôn chú xong, 3 ngày sau thì mở cửa mả ấy thì tối đó trên mái tôn nhà chú 4 mình tự dưng nó rung lên thằng cu em họ mình khi đó còn nhỏ, mẹ nó đưa nó ra trước cửa để đi vệ sinh nó nhìn lên mái tôn nhà chú 4 tự dưng nó hét lên thất thanh.
Nhà cô hai của mình có anh con trai tên Toàn, khi chú Tám mất anh ở xa ko về chịu tang Cậu được. Vài tháng sau anh về, anh qua ngoại thắp nhang cho cậu. Tối đó anh đi vệ sinh Cậu Tám về gọi anh” Toàn ơi, cậu chết răng con ko về” ông anh mình ông nín tè vọt vô nhà luôn.
Khoảng thời gian sau này thì chú mình ko về nữa, có lẽ chú đi đầu thai nơi khác rồi và chuyện của chú thì nhiều phen mình sợ phát khiếp lên. Ví dụ như khi chú mất, cả nhà mấy anh chị em ngồi chơi trước bàn thờ. Bà nội mình nói : Chú tụi bây chết rồi mà đứa mô hỗn với người lớn là chú hiện về vứt trái cây trên bàn thờ xuống. Nội vừa nói xong trái táo trên bàn thờ hắn rơi xuống 1 phát cả đám la thất thanh bỏ chạy tán loạn.
Chuyện thứ 2 là về cậu Thạch mình: Cậu mất khi đó mình chưa ra đời, chỉ nghe mẹ kể lại thôi. Mẹ kể cậu hồi kháng chiến là sinh viên đi học xa nhà, cậu thuê trọ ở chung với 1 anh nữa nhưng anh đó thì nhát gan hơn cậu mình. Mẹ nói cậu thuê trọ mọi lần ko xảy ra chuyện nhưng tự dưng có 2 đêm, lúc cậu đang học thì nghe ngoài cửa có người gọi tên, cậu ra mở cửa thì ko thấy ai. Đêm hôm sau vẫn vậy vẫn gọi tên và lần này là 1 cô gái, sau 2 đêm đó cậu sốt li bì sốt đến độ ông bà ngoại mình đưa cậu về, cho cậu vào bệnh viện đa khoa đà nẵng cậu nằm khoa hồi sức mà cũng lạ kỳ là ko tìm ra bệnh, cậu sốt mê man ko có cách nào tỉnh, ông ngoại mình khi đấy là thầy thuốc đông y ông bao giờ tin vào chuyện bói toán hay ma quỷ, bà ngoại mình thì sợ ông ngoại nên ko dám đi xem thầy, chỉ dám nhờ cô nào đấy đi xem hộ. Cô đó đi xem vừa ló mặt tới thì bà thầy bói chỉ thẳng mặt ” về đi ko còn chi đâu nữa mà xem ” cô về cũng là lúc cậu mình mất. Lúc cậu mất, ông ngoại tự dưng đập hết đồ đạc trong nhà luôn miệng nói: Tại răng ko cứu con? Tại răng để cho nó bắt con đi? Tại răng??? Rồi ông ngoại ngất. Đến khi ông tỉnh lại thì cậu cũng mồ yên mả đẹp, khi đấy ông mới nhận thức được chuyện con trai mình chết, lúc đó ông khóc ông bảo : Con ơi con chết mà ba ko biết chi hết. Lỗi tại ba và vì cậu mình chết nên bà ngoại mình suy sụp tinh thần vài năm sau bà cũng chết vì lao phổi, lúc đó bà chỉ 60t thôi. Bà mất khi ấy mình chỉ có 1tuổi hơn nên mình ko biết đc bà ngoại của mình như thế nào.
Chuyện thứ 3: Ông nội mình, ông mất cũng đc 8 năm rồi, ông bị suy tim trước khi ông nội mất thì cũng có vài lần mình thấy ông khóc, khóc rấm rức tội lắm. Mình hỏi thì ông nói ” nội sợ chết”. Rồi tết năm đó cả nhà họp mặt, nội nói : Ông bà nói rồi đó, ra giêng là đi. Mình sợ tái mặt, nội lúc đó ăn nhiều lắm bao nhiêu ăn cũng hết mà sau này mình mới biết là người gần chết họ ăn rất nhiều, ko biết phải ko. Mọi chuyện êm xuôi qua đi cho tới giữa năm, mùng 6 tháng 5 âm lịch, tức là qua ngày tết đoan ngọ 1 ngày, sáng sớm thím hay nấu bún bán buổi sáng. Sáng nào cũng vậy 4h sáng thím dậy, nội nói : Thảo, có 2 thằng hắn rình nhà mình, rình cả đêm. Thím sợ tưởng ăn trộm, thím hé cửa nhìn, nội nói hắn thấy mi hắn tuôn đầu bỏ chạy rồi. 6h sáng, thím gọi vào nhà bảo chú mình dậy cho con đi học. Nội cũng gọi : Và Hai ( bà nội mình) bà vô kêu thằng Tuấn dậy cho con Quỳnh đi học. 6h30 sáng, bà hàng xóm qua ăn bún hỏi vọng vào nhà ” ông ơi, ông khỏe chưa? ” ông bảo ” tui khỏe cô ơi “. Bà ăn xong bà đi chợ, thím chạy vào nhà lay nội dậy ăn sáng, lây mãi ko thấy ông dậy, thím hoảng chạy qua kêu chú 4. Chú qua nhìn rồi sờ bảo ông đi rồi. Bà hàng xóm khi đó đi chợ về đi ngang qua nhà, thấy nhà rộn ràng bà chạy vào hỏi, hỏi xong biết nội mất bà tái cả mặt vì sợ. Mình khi nghe xong mới hiểu, 2 thằng mà nội nói thật ra là người âm họ về họ đưa nội mình đi.
Chuyện về ông ngoại: Ngoại mình thì lúc sống thì ông là thầy thuốc đông y. Ông khó tính và ko tin về tâm linh. Ông ngoại mất vì trụy tim mạch, trước khi mất ông có gặp lại ông cố ngoại của mình. Sáng sớm mẹ mình lên ngoại mở quán bán bún thì ông ngoại chạy ra hỏi : Mi có thấy ba ta đâu ko? Ông mới ngồi với ta đây mà chừ ông đi mô ko thấy, mẹ mình cười bảo chừng này mà còn có ba hả??? Rứa là ông vô phòng, sáng dậy ông đau nhưng vẫn gắng gượng đi vệ sinh, mẹ thấy tình hình ko ổn mẹ gọi cậu đưa ông đi bệnh viện hoàn mỹ, lên tới nơi ông ko còn tỉnh táo và rơi vào hôn mê. Chị họ của mình thấy vậy thì làm thủ tục đưa ngoại mình qua đa khoa, ở khoa hồi sức. Ngoại nằm đấy tầm 5 ngày thì mất. Đưa ngoại về lúc đó 2h sáng, đi xem thầy thì thầy bảo ko tốt, ngày trùng giờ trùng. Nếu chôn thì chỉ nên để 1 ngày, ko thì phải để 1 tuần sau. Khâm liệm thì phải qua ngày hôm nay, hôm sau mới được liệm. Rứa là đám ngoại diễn ra cả tuần lễ. Ông ngoại mình mất căn nhà chỉ còn bà ngoại kế ở, chuyện của bà này thật sự rất sợ. Bà thấy quỷ. Mai mình kể cho các bạn nghe. Chúc các bạn vui vẻ.
Chuyện gia đình nên các bạn ném nhẹ tay. Chuyện thật ko thêm bớt nhé.

0
Chào tất cả các bạn mình theo dõi kênh này đã lâu nay mới có dịp kể cho các bạn nghe về chuyện ở xóm mình do lần đầu mình viết nên có sai sót gì mấy bạn bỏ qua cho mình nha đừng ném đá tội mìnhMình tên Vinh năm nay mình 21 tuổi Xóm mình ở là một rừng cao su lớn dân số thì cũng tầm 30 nhà thôi. Xóm mình được gọi là Xóm Hố vì trong lô cao su có rất nhiều Hố từ nhỏ đến lớn. Xóm...
Đọc tiếp

Chào tất cả các bạn mình theo dõi kênh này đã lâu nay mới có dịp kể cho các bạn nghe về chuyện ở xóm mình do lần đầu mình viết nên có sai sót gì mấy bạn bỏ qua cho mình nha đừng ném đá tội mình

Mình tên Vinh năm nay mình 21 tuổi Xóm mình ở là một rừng cao su lớn dân số thì cũng tầm 30 nhà thôi. Xóm mình được gọi là Xóm Hố vì trong lô cao su có rất nhiều Hố từ nhỏ đến lớn. Xóm mình thì phía sau còn có thêm cái nghĩa địa nữa nghe đâu là từ thời pháp tới giờ.

📷

Lúc mình tầm 5 hay 6 tuổi gì đó thì xóm mình có 1 căn nhà Mà chủ nhà không ở nên cho mướn trước nhà đó thì có một cái cây gì đó mình không nhớ

nhà mình thì đối diện nhà đó mình thì ngủ ngay cửa sổ mà cửa sổ thì nhìn thấy hết toàn nhà đó luôn. Tối đó thì xóm bị cúp điện thì ba mẹ mình bắt đi ngủ sớm thì giữa đêm bổng nhiên mắc tè nên phải dậy đi tè mà mình thuộc dạng cứng vía nên không sợ gì đi tè xong thì lên lại giường không hiểu sao thì mắt mình lại liếc lên cái cây trước nhà kia thì hỡi ôi mình thấy nguyên một cục lửa đỏ lè cứ cháy sáng rực trên cây. Sợ quá trùm mền không dám ngủ tới sáng luôn. Sáng thì rủ thêm đồng bọn ra cái cây đó thì ko thấy dấu vết gì là bị cháy mình về kể cho ba mẹ thì ba mẹ không tin.

Bắn đi 1 thời gian thì gia đình dì mình mướn căn nhà đó ở thời gian đầu thì không sao nhưng đến một hôm dượng mình thì hay đi làm sớm chỉ còn dì và ba đứa con nhỏ ở nhà đang ngủ thì dì nghe trong tolet có tiếng mở nước nên cũng vào xem thử thì không thấy gì. Nằm ngủ lại thì tầm đc nữa tiếng thì dì bị bóng đè theo dì kể thì dì đang nằm ngủ thì thấy có người con gái mang áo trắng tới bóp cổ dì mà còn nói là nó có thêm 4 cái răng nanh nữa không biết mà hay quỷ. Thôi thì sợ quá nên dì dọn nơi khác ở căn nhà lại bị bỏ hoang. Chủ nhà thì hình như biết chuyện gì đó nên không dám ở.

Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình xóm mình còn nhiều chuyện ma quỷ lắm hôm nào rảnh mình lại kể cho các bạn nghe tiếp nha. Do văn mình dở các bạn thông càm hihi
Thân chào

0
Đây là những câu chuyện mình nghe bà ngoại kể lại thôi nha dở thì thôi chứ biết sao giờ . Mình mới viết lần đầu nên cũng không biết nói gì nhiều . Đọc nha .📷Ngoại mình quê ở Vĩnh Long . Mà chỗ quê mình đường sá nó ghê lắm chuẩn sông nước luôn ( hồi đó đi bằng ghe không à bây giờ mới có đường ) . Đi vào hẻm mà qua tận 7 cây cầu nhỏ mới tới nhà , đèn đường thì không có...
Đọc tiếp

Đây là những câu chuyện mình nghe bà ngoại kể lại thôi nha dở thì thôi chứ biết sao giờ . Mình mới viết lần đầu nên cũng không biết nói gì nhiều . Đọc nha .

📷

Ngoại mình quê ở Vĩnh Long . Mà chỗ quê mình đường sá nó ghê lắm chuẩn sông nước luôn ( hồi đó đi bằng ghe không à bây giờ mới có đường ) . Đi vào hẻm mà qua tận 7 cây cầu nhỏ mới tới nhà , đèn đường thì không có cây cối thì um tùm , hẻm thì nhỏ tầm 1 chiếc ford transit vào là bít cửa , nhà thì đối diện là sông lớn khuya nào ghe tàu cũng chạy ầm ầm . Đến bây giờ về lại quê thì quê vẫn hoàn quê vẫn quê như cái quê -_- . Em muốn diễn tả cho mọi người hiểu là khúc quê em thì kiểu như có ma là điều quá ư là phình phường luôn . Ok vào chuyện nha

1 Bà cố ngoại :

Bà ngoại mình lúc 16 tuổi thì vào Sài Gòn buôn bán quê nghèo quá sống không nổi . Ngoại thì sống khổ vậy chứ xóm mà ai có con mà bỏ đi ngoại cũng đem về nuôi hết . Đỉnh của đỉnh là lúc ngoại 18 thì có nhận 1 người sau này mình gọi bằng dì D lúc đó 9 tuổi làm con nuôi (sẽ có chuyện về dì này ) . Thì ngoại vào Sài Gòn sống rồi ở nhà chỉ còn lại Bà cố Ngoại và 1 cô T ( cũng con nuôi nốt và còn nhỏ ) . Sau khi khá khẩm thì Ngoại mình rước cô T vào Sài gòn sống . Bà cố Ngoại vẫn ở một mình dưới quê chuyện cũng chả có gì để nói khi Ngoại nghe tin Bà Cố bệnh sắp không xong . Ngoại liền bắt xe đò đi về lúc đó Bà Cố yếu lắm rồi , nhưng vẫn còn minh mẫn kể lại mấy bữa trước lúc Bà Cố đang quét sân trước nhà thì thấy con T ở ngoài cổng . Bà cố mới kêu dô thì cô T đi một mạch vào nhà đi từ đằng trước ra đằng sau luôn. Cố với theo gọi quài mà vẫn không quay đầu lại rồi biến mất sau sàn nước luôn . Như các bạn đã biết Cố ngã bệnh rồi 3 ngày sau đi luôn ( sáng ngày thứ 2 ngoại mình về mới nghe được chuyện ).
2 Chuyện dì D :

Dì D không phải bị bỏ rơi mà là Mẹ mất không ai nuôi nên ngoại mới nhận , Dì D còn một đứa em nhỏ nữa nhỏ xíu không nhớ nhiêu tuổi mà vẫn còn phải bồng trên tay. Thì đám ma mẹ Ruột dì D xong tầm 1 tuần hơn thì bà P bạn của ngoại qua phụ trông hai đứa nhỏ đêm đó ngủ thì mơ thấy Mẹ của dì D về đòi đem thằng nhỏ đi nhưng bà P không chịu thì cứ giằng co qua lại thì bà P mới giật mình tỉnh dậy tìm thằng nhỏ liền . Thằng nhỏ nóng sốt quá mà im ru không khóc gì hết . Bà P mới gọi ngoại mình dậy hai bà lật đật kêu ghe tới chở thằng nhóc đi bệnh viện . Nhưng không kịp ghe vừa tới là thằng nhóc cũng đi luôn . Mọi chuyện xong xuôi rồi thì ngoại nói qua nhà ngoại ngủ đi tối hôm đó thì cũng thấy bà Mẹ về tiếp , lần này thì cả hai người ( ngoại mình và Bà P đều thấy luôn ) trong mơ bả cũng giành dì D đi mà ngoại nói nhìn bả ghê lắm , bà P thì khóc nói sao mày ác quá mày tha cho con D đi . Ngoại mình thì chửi bà nói bả biến đi thì đột nhiên sét đánh một cái rầm ( ngoại nói là nghe cực gần luôn ) thì hai người mới tỉnh dậy dì D thì vẫn ngủ bình thường sau đó thì không còn gì xảy ra nữa sau này dì D vào SG sống với ngoại rồi sau sau đó đi nước ngoài luôn . Ngoại mình có nói là có lẻ bà Mẹ dì D bắt đứa nhỏ xong rồi thành quỷ luôn nên ông trời mới thấy mà đánh cho nhờ đó dì D mới thoát nạn .

3 Những chuyện nhỏ :

Lúc đó ngoại mình còn nhỏ có chơi năm mười ở nhà . Mà chơi lựa giờ không dễ sợ 5h mấy . Như mình đã kể ở quê cây cối nhiều lắm giờ này núp thì chắc lấy đèn pin mà soi thôi . Thì cả lũ chơi còn ngoại mình “bị” thế là trốn hết trơn . Ngoại bắt đầu đi tìm tìm cũng gần đủ rồi thì còn 3 người . Lúc đó nghi là có đứa trốn trong nhà tắm rồi . Thì hù nó nhảy dô vỗ vào người “ xí thằng T “ . Tối thui thùi lùi mà thấy gì đâu xí đại thôi . Ráng nhìn một chút thì giống như có người ngồi quay lưng vô trong góc vậy đó ( trời tối nên trông như 1 cục thịt bự vậy ) vỗ dô một cái thì như cái bong bóng bị xẹp ra rồi tan luôn . Tay ngoại thì nhớt nhợt toàn nhớt xanh . Hết hồn là lên thì cả đám chạy ra đầy đủ chứ không hề có ai trốn trong nhà tắm hết -_- .

Sau này ở SG sống không ổn tại ngoại buôn bán mà mấy cha giang hồ cứ lân la tới quán cua mà không chịu thì nó phá quán không ổn nên ngoại mới về Bà Rịa ở . Thì buôn gánh bán bưng mà dậy sớm nấu bánh nhào bột là chuyện quá bình thường ( bánh canh nhé ) . Thì bưng gánh đi sớm tầm 4 h là đi rồi mà đường đi thì tối thui phải đi ngang đình nữa đường nhỏ hẹp ô tô vào không được đâu . Ngoại với cô T đang đi gần tới đình thì tự nhiên đâu ra quá trời heo con luôn chạy lúc nhúc dưới chân vậy đó , mà các bác nghĩ xem mới giải phóng xong đói thấy mẹ làm gì có ai có nhiều heo con như vậy mà lại thả rong chạy long nhong nữa chứ , thì các bác cũng hiểu và ngoại em cũng hiểu . Ngoại bỏ gánh xuống chắp tay nhắm mắt vái là tui là dân xa quê khổ quá mới dô đây làm ăn nếu mọi người đừng phá phách để tui yên ổn làm ăn thì ngày mai tui làm mâm cúng cho , nên đừng phá tui nữa . Xong rồi thì biến mất hết luôn như chưa từng có gì xảy ra ngoại gánh đi bán tiếp và gánh bánh canh của ngoại từ đó trở đi khi đi thì đầy khi về đều hết sạch đến nổi phải bán thêm cái khác chứ không đi lại về sớm buồn . Bonus thêm là tại cái chỗ gần đình đó cứ tới hội đình là thường mổ heo ở đó và em vẫn còn hơi ngờ ngợ nhưng có lần em còn nhỏ đi chơi đình thì bước vào cái hẻm đó ( đầu hẻm mổ heo làm thịt trong hẻm thì mọi người bày bán lo tô , tài bao xỉu đủ thứ nên em mới đi vào chứ không có vào làm gì ) thì em thấy có mấy con heo từ hướng đó chạy ra chạy qua em luôn mà cứ như không ai thấy hay bắt lại hay sao á không biết phải ma hay không nữa .Mà cả nhà em hay nói hồi nhỏ ông ứng bà hành gì em cho số đề cực chính xác cho là trúng cho là trúng mà em chẳng nhớ gì . Còn nữa mà viết điện thoại nên lười mọi người thích thì em sẽ kể thêm cho .

0
17 tháng 11 2025

Nếu là Q, em sẽ cố gắng làm những việc nhỏ nhưng ý nghĩa mỗi ngày để ông cảm thấy vui hơn và bớt nhớ quê. Trước hết, em sẽ tranh thủ thời gian rảnh để trò chuyện với ông, hỏi ông về sức khỏe, về chuyện ở quê hay những kỷ niệm thời trẻ để ông cảm thấy được quan tâm và lắng nghe. Em cũng có thể giúp ông xem tivi, mở những chương trình ông thích hoặc hướng dẫn ông dùng điện thoại để gọi video cho người thân ở quê. Ngoài ra, em sẽ cùng ông tập thể dục nhẹ, pha trà cho ông hoặc dẫn ông đi dạo quanh khu chung cư khi thời tiết đẹp. Nếu biết ông thích cây cối, em có thể chuẩn bị vài chậu cây nhỏ để ông chăm sóc cho đỡ buồn. Những việc làm tuy đơn giản nhưng sẽ giúp ông cảm nhận được tình yêu thương của gia đình và thấy thoải mái hơn khi ở thành phố.

mình xin kể những câu truyện mà mình từng trải qua từ lúc ở quê cho đến lên thành phố… Những câu truyện dưới đây đều là thật và tuỳ các bạn có tin hay không.Mình văn chương không nhiều nên có lỗi gì mong mọi người bỏ qua…(1) Lần đầu gặp ma nữ…Mình sống ở ngoại ô phía nam cần thơ giáp ranh với hậu giang chỉ 1 con sông, lúc ấy nhà còn thưa lắm chứ không đông đúc như bây...
Đọc tiếp

mình xin kể những câu truyện mà mình từng trải qua từ lúc ở quê cho đến lên thành phố… Những câu truyện dưới đây đều là thật và tuỳ các bạn có tin hay không.

Mình văn chương không nhiều nên có lỗi gì mong mọi người bỏ qua…

(1) Lần đầu gặp ma nữ…

Mình sống ở ngoại ô phía nam cần thơ giáp ranh với hậu giang chỉ 1 con sông, lúc ấy nhà còn thưa lắm chứ không đông đúc như bây giờ.

📷

Cha mẹ mình ly dị nên mình sống cùng ông bà nội, nhà ở quê hay đặt 2 bộ dạc để ngủ, ông bà mình nằm trước 1 bộ còn mình nằm 1 bộ. Dù 10 tuổi nhưng mình rất sợ ma dù chưa từng gặp. Không hiểu sao đêm ấy đang ngủ thì giật mình tỉnh giấc trời cũng khuya rất tĩnh, chỉ nghe tiếng dế, nhái kêu. Rồi tự nhiên mình nhìn ra cửa cái thì thấy 1 người mặc áo bà trắng, tóc xoả dài. Lúc đầu mình cứ nghĩ chắc là nội định mở cửa đi đâu nhưng nội mình lúc đó đã 60 tuổi, tóc búi và không có bộ bà ba trắng nào…không hiểu ma xuôi quỷ khiến làm sao mình nghiêng đầu xuống sàn nhìn thì trời ơi chân nó hỏng với mặt đất cả rang tay.mình sợ lắm co người thành con tôm để có cảm giác an toàn, rồi lại suy nghĩ: ông kể ma không đi mà bay hổng chân nên mình nhìn lại thì trời ơi như nó đang hiểu mình nói gì, mình xin thề là nó lướt từ cửa cái bay thẳng vào buồng nhà mình. Lúc ấy cơ thể mình k nghe mình điều khiển nửa mà nó cưng ngắc, mình k biết qua bao lâu thì nghe tiếng nội mình la lên M mày làm gì người thì lạnh tanh cứng ngắc mà mồ hôi đổ dữ vậy con, bộ bệnh à…hix nghe được tiếng người mình mừng lắm, ôm trầm lấy nội rồi kể truyện vừa thấy.nội mình k nói gì, buông mình ra và đi ra bàn thờ đốt nhan, đốt xong bà chỉ kêu ngủ đi mới 4h sáng hờ chắc mày mớ ngủ hay qua mắt thôi chứ ma quỷ gì.

Dù sợ nhưng mình cũng nghĩ mình ở đây từ nhỏ có nghe ai nói phụ nữ chết trẻ gì đâu, chắc nghe truyện ma quỷ nhiều quá nên nghĩ bậy bạ rồi nghi thần, nghi quỷ cũng nên, nên chuyện đó mình k để trong lòng cho đến một ngày…

(2) Trời đánh bụi tre rai…

Qua hôm sau như k có gì xảy ra đi học về mình lại đi qua nhà thếm 2 xem phim ké như mọi ngày, xem xong mình vào phòng chơi với con thếm 2 tí. Bé gần 1 tuổi nên rất bụ bẩm, vừa chơi mình vừa nhìn xung quanh phòng vì thấy bức bối quá. Vừa đưa tay tháo dây mở cửa xổ vừa nói :thếm 2 con mở cửa xổ nha trời chưa tối mà đóng nóng quá, với sao hôm nay treo tùm lum hết vậy thếm? Vừa nói xong định đẩy cửa thì thếm 2 chộp tay lại không cho mở cửa mà buột thật chặt lại. Thếm bảo: đừng mở cửa, lúc này thếm thấy tầm bậy tầm bạ không hà nên k để cửa xổ ngủ nữa..
Nghe được mùi ngon tính hiếu kì trổi dậy, mình rặng hỏi mãi thì thếm 2 mới nhỏ tiếng nói: giữa đêm đang ngủ tự nhiên giật mình tỉnh giấc, đang suy nghĩ miêng mang thì nhìn ra cửa xổ thấy một người mặc áo bà ba trắng xoả tóc dài quay mặt vào trong phòng thếm sợ quá la kêu chú 2 thức dậy nhưng chú 2 thức thì có thấy gì đâu, nên từ đó cánh của đóng luôn…

Rồi vài ngày sau giữa đêm nghe bên nhà cô 3 mình la lên cha, bà nội chạy qua thì cô bảo có người phụ nữ áo trắng nhìn vào trong nhà sợ quá nên la.

Ông nội mình 2 vợ, bà nội mình lớn nên ở nhà trên còn cô 3 con bà nhỏ nên ở gần nhau chừng 5 mét…

Nghe cô 3 nói xong ông nội và bà lớn bà nhỏ nhìn nhau nhưng k nói lời nào ai về nhà nấy.

Rồi một ngày mưa gió đến chẳng hiểu sau trên trời đánh một đoàn sét xuống bụi tre giáp ranh nhà mình bóc khói, nội nhìn rồi chỉ nói: không biết có trúng không. Rồi không nói gì nửa.

Buổi chiều ăn cơm bà lớn bà nhỏ điều có mặt, cô 3 vừa ăn vừa nói việc hôm nay chắc trời đánh con ma nữ mà con thấy. Ông mình buông chén cơm xuống thở dài và nhẹ nhàng kể…thì ra con ma nữ đó là bà L khi bà chết gần 20 tuổi, bà L rất đẹp, da trắng, cao ráo, có mái tóc dài đen tuyền xuống tận đầu gối và rất thích mặc bộ bà ba trắng. Hồi thời nguỵ bà L làm vợ bé cho một ông tướng có chức quyền và đang mang bầu được gần 6 tháng.

Không biết sao bà lớn hay âm thầm đi xuống trước cửa nhà rồi kêu bà L ra, ai cũng nghĩ dù sao bà L mang bầu chắc bà lớn chỉ mắng chửi thôi. Ai ngờ khi bà L vừa ra cửa thì bà lớn quất vài phát súng ngây bụng bà L , bà L chết ngai tại chỗ. Sau khi bà chết xác bà được ông tướng đó cho người mang đi, còn ngôi nhà thì bị đôt.

Bụi tre bị trời đánh là trước cửa nhà bà L khoảng 7mét. Nội mình bảo bà L không có nhà nên ở bụi tre. và cũng không đi đầu thai được vì chết rất oan….

Hôm nay mình chỉ viết tới đây thôi khi nào rảnh mình viết tiếp câu truyện.

0
Đêm khuya khó ngủ ngồi viết câu chuyện ngắn về vấn đề mang hơi hướng tâm linh . Chào các thím câu chuyện mình kể đây là những gì mình góp nhặt được trong gia đình bên nhà vợ . Chuyện là mình lấy vợ được mấy năm , bên gia đình vợ xảy ra 1 số chuyện mà kể đến bây giờ mình nghĩ lại thấy hơi rùng . Vợ mình có một bà chị ruột lấy chồng được gần chục năm , cuộc sống nói...
Đọc tiếp

Đêm khuya khó ngủ ngồi viết câu chuyện ngắn về vấn đề mang hơi hướng tâm linh . Chào các thím câu chuyện mình kể đây là những gì mình góp nhặt được trong gia đình bên nhà vợ . Chuyện là mình lấy vợ được mấy năm , bên gia đình vợ xảy ra 1 số chuyện mà kể đến bây giờ mình nghĩ lại thấy hơi rùng . Vợ mình có một bà chị ruột lấy chồng được gần chục năm , cuộc sống nói chung là khá sung sướng vì gia đình nhà chồng cũng có điều kiện lấy chồng đẻ được hai thằng cu mẹ chồng chu cấp cho mẹ con từ a tới á . Chuyện xảy ra với bà phải nói là quá kì lạ và trùng hợp đến nỗi 1 người trước giờ nghĩ mình không tin ma quỷ cũng phải nghĩ lại .

Trước hai vợ chồng bà ở với mẹ chồng thì không có vấn đề gì . Sau này nhà chồng cho mấy tỉ ra mua nhà ở riêng thì bắt đầu xảy ra chuyện . Hai vợ chồng mua nhà ở riêng bên gò vấp đoạn ngã 5 thì xảy bắt đầu lục đục và bà lúc nào cũng nghi ngờ chồng có con riêng rồi ngoại tình , chuyện nếu chỉ có vậy thì không sao nhưng từ khi mua cái nhà này thì đầu óc bà thay đổi theo hướng tiêu cực có mấy năm bà thay đổi như 1 người khác . Li dị chồng , cả ba mẹ hay bất cứ ai cũng chửi bới ( lúc bình thường , lúc bị) . Ba vợ mình vì thương con gái mà rất nhiều lần sợ bà bị tâm thần nên bắt đi bệnh viện khám sức khoẻ kiểm tra nhưng không ra kết quả . Bà trước rất có hiếu với ba mẹ vậy mà từ khi như vậy chửi cả ba mẹ , tất nhiên là ba mẹ không thèm chấp vì biết bà có vấn đề rồi .

Có đợt bà như bị ma nhập cứ lảm nhảm la hét mất ngủ nói chung là rất nhiều biểu hiện của người tâm thần cả nhà phải hè nhau đưa bà đi bệnh viện tâm thần chuyên khoa thần kinh để theo dõi nhưng ….. kết quả bác sĩ cho thấy không có biểu hiện của bệnh tâm thần . Đến giờ này bên nhà vợ mới bắt đầu nghi ngờ theo hướng tâm linh nhất là từ khi bà mua ngôi nhà đó . Dò hỏi những người xung quanh thì mới vỡ lẽ ra ngôi nhà này trải qua rất nhiều đời chủ đều không ở được , có công ty thuê làm văn phòng thì công ty phá sản …

Bên nhà vợ theo đạo mà là đạo gốc nên lúc đầu không tin lắm ba cái chuyện này nhưng vì thương con nên ba vợ mình mới mạo muội lên tâm sự với cha xứ chuyện gia đình vậy . Ông cha xứ nghe qua câu chuyện mới chỉ cho bà mình một nhà tâm linh hay gọi dễ hiểu là nhà ngoai cảm xem có được không . Gặp nhà ngoại cảm kia ông mới bảo là về chụp hình tất cả mọi ngóc ngách trong nhà đó rồi gửi cho ông . Ông xem qua hình ảnh ngôi nhà thì thật là vãi linh hồn ông bảo nhà này có vong không phải một mà là hai . Rồi ông chỉ gần chỗ cái máy giặt bảo đào lên sẽ thấy mộ ở dưới . Lúc đầu bên nhà vợ méo tin đâu vì nhà theo đạo nên mấy vụ này không tin lắm , bàn tới bàn lui thấy chả giải quyết được vấn đề gì cuối cùng cũng xuôi xuôi đào chỗ đó lên xem thử . Và …. đệt thật có hai bộ cốt thật .

Chính mắt ông anh vợ mình chụp lại hình để lưu lại làm bằng chứng mà cũng méo hiểu sao mà ông ngoại cảm lại biết chính xác như vậy ( từ bé đến lớn mình méo bao giờ tin mấy cái chuyện như thế này đâu vậy mà bây giờ đập vào mắt mình pgair tin , nghĩ thấy hơi rùng ) chuyện chưa dừng ở đó những tưởng vì nhà bên đạo nên không coi gì hết nhờ người đào cốt rồi đưa tiền người ta đem đi . Cái này đáng ra phải cũng kiếng đem cốt lên chùa hay đem chôn cất nhang khói cho lành mà vì nhà đạo lên không rành mấy vụ này lắm lên nhờ người . Không biết họ đem đi đâu vì nhờ ông thầy thuê bốc dùm luôn . Và có lẽ hình như bà chị mình bị vong nhập hay hợp mạng hay sao mà đến giờ vẫn bị . Lúc trước qua vụ đào cốt đáng ra bán nhà gấp rồi nhưng bà lại nhất quyết không bán ở lì đó , bà càng ngày càng xuống sắc cứ lảm nhảm một mình nhà mình phải nhờ moitj bà thấy tính trục vong cho bà luôn mà không biết sao khi tới nhà bà biết đóng cửa chặt không cho ai vào đứng trên lầu chửi bới cả nhà và bà thầy kia . Bà kia không vào trực tiếp được nên làm bùa phép gì đó cuối cũng ít thời gian bà mới chịu bán nhà đó .

Khi đi bà bảo vong này dữ quá và lâu rồi nên khó . Bà chị bán nhà xong thì sức khoẻ tốt hơn xíu nhưng được 1 thời gian méo hiểu nghĩ cái méo gì lại thuê lại chính căn nhà đó . wtf . Tối lắm hôm bà đốt đèn cầy khắp nhà làm đủ trò quái quái đến nỗi ba mẹ cũng rầu theo , bà li dị chồng lại dẫn hai đứa con đi khiến hai thằng nhóc tội tội , mặc dù bà rất thương và chiều con . Bây giờ bà cứ như có hai người trong bà lúc thì rất bình thường vui vẻ , lúc thì tự nói chuyện một minh như đang nói chuyện với ai đó nghĩ cũng thương . Mình con rể nghe hơi nồi chõ góp nhặt bên gia đình , hôm nay tết nhất hai vợ chồng mình đi chơi với bà với hai đứa con lúc đầu bà rất vui vẻ thoải mái . Lên vincom cho mấy đứa con nít nó chơi ăn uống .

Đang bình thường thì bà thay đổi lại lảm nhảm , mình có chuyện chạy ra ngoài tí khoảng nửa tiếng rồi vào đi đường vòng sau lưng loay hoay kiếm bà với vợ . Vừa ló cái đầu ra cái bà thấy mình như có ai nói trước cho bà biết bà với gọi mà mình hơi thắc mắc , lúc sau thì ngồi chơi bà lảm nhảm một mình và chửi vu vơ như người đa nhân cách vậy . Làm mình xón đái , thấy rùng rùng nên nháy vợ , vợ mình biết ghé nhỏ bảo bà bị từ nãy giờ lúc anh đi rồi . Thôi bảo vợ về sớm ngồi lâu lại mệt …. Có lẽ mình nghĩ bà này có thể bị đa nhân cách hay bị vong theo thật . Nhưng có lẽ là vong theo vì qua chuyện bộ cốt ở nhà cũ . Giờ bà thuê nhà mới rồi chả hiểu méo gì lại thuê gần gần chỗ nhà cũ đã bán . Nghe nhiều người am hiểu nói chỗ ngã 5 big c gò vấp đoạn đó hồi xưa là nghĩa địa . Và bà chị mình có lẽ bị dính vong vẫn chưa giải được .. Tiện đây có cao nhân nào có thể chỉ dẫn cho mình để mách nươc cho bà chị mình nếu thật sự bị vong nhập mà dữ cứ bám theo vậy không . Nhìn bà mà thấy tội cho bà với hai thằng con còn bé mà cứ vậy mãi từ một người gia đình yên ấm , không phải lo nghĩ về tiền bạc mà bây giờ thành ra như vậy thật đáng buồn

0
Xin chào mọi người, hôm nay tôi xin viết câu chuyện này để mọi người cùng đọc, chứ tôi lâu lắm rồi không đăng chuyện, chuyện này có thật một trăm phần trăm, không gió nhé, ai tin mà không tin cũng được, tôi xin phép vào chuyện nhé.1 : Chuyện của ông ngoạiÔng và bà ngoại tôi vào nam lập nghiệp từ trẻ, vào Vĩnh Hưng nuôi heo, bò trong đấy, nhưng sau này không thích ở đó nữa vì khí hậu...
Đọc tiếp

Xin chào mọi người, hôm nay tôi xin viết câu chuyện này để mọi người cùng đọc, chứ tôi lâu lắm rồi không đăng chuyện, chuyện này có thật một trăm phần trăm, không gió nhé, ai tin mà không tin cũng được, tôi xin phép vào chuyện nhé.
1 : Chuyện của ông ngoại
Ông và bà ngoại tôi vào nam lập nghiệp từ trẻ, vào Vĩnh Hưng nuôi heo, bò trong đấy, nhưng sau này không thích ở đó nữa vì khí hậu không ổn định, dễ chết hoa màu nên bán ngôi nhà ở đây và vào Bạc Liêu xây nhà mong cuộc sống có chút tiến lên. Nhưng đời không như mơ các bạn ạ, sau khi xây nhà ở đó xong mới biết là đất chết, làm ăn không tiến, nên bán heo để trả nợ. Từ đó ông ngoại tôi ra Cầu Cãy Dầy bán vé số, lúc đó tôi cũng sinh ra và là trẻ sơ sinh thôi ông ngoại tôi thì 58 tuổi rồi, vào năm 1995 thì ông ngoại tôi mất, lúc đó tôi cũng vào mẫu giáo thôi nên không biết buồn khóc gì cả, vì non nớt mà các bạn, hình như ông ngoại tôi rất linh, hay cho người trong xóm gặp và cho số đề.
Điển hình là anh Đoàn ngang nhà tôi ( năm nay 28 tuổi ) hồi đó ảnh hay chơi khuya, ta nói đi đêm có ngày gặp ma, đúng thật, ảnh vừa vào hẻm đi ngang nhà tôi thì thấy ông ngoại tôi mặt quần xà lỏn, áo công nhân nâu trắng trải chiếc ghế bố ra trước nhà bảo bằng giọng khàn khàn :
– ” Ê thằng kia đi đâu khuya đấy, mai mốt rủ cháu tao đi chơi đêm nữa tao mách mẹ mày đấy !
Khỏi nói các bạn cũng hình dung mặt ảnh thế nào, co giò chạy vô nhà đập cửa bảo có ma, có ma, ông ngoại tôi cười và biến mất trong đêm, đến khi mẹ anh Đoàn ra bảo mày đi đâu mới về mà còn inh ỏi là sao ? Ảnh đáp lại : ” Ông năm về kìa trước cửa đó ! ”
Mẹ ảnh cũng run rồi bảo vào nhà đi chắc mày đi bấm điện tử nhiều quá loạn óc rồi, kể từ vụ đó tưởng êm rồi thì đến chị Ngân gặp ( chị ngân cũng sát nhà anh Đoàn và kế nhà tôi ) hôm đó đi chợ sớm sáng cúng cỗ vừa khoá cửa lại gặp giống cái hiện tượng anh Đoàn gặp một chiếc quần xà lỏn, áo công nhân nâu trắng bắt chiếc ghế bố ra nằm bảo :
” Mày đi đâu sớm thế N ? ”
Chị Ngân vì khi ông còn sống rất hay cho đồ nên quen lắm , nói :
” Ông năm đừng nhát con sợ lắm 📷 ”
Rồi sáng mai chị Ngân bảo mẹ tôi mua đồ về cúng thì vụ đó cũng êm xuôi.
2 : Chuyện ma của anh Đoàn
anh đoàn đây là anh mà bị ông tôi nhát nhé, chuyện này con trước khi ông tôi mất nữa.
Hôm đó anh chở bạn gái về nhà xong thì đạp xe về nhà ngủ, vừa bước tới hẻm nhìn ra cây mắm sau vườn ông Ba thì rùng mình thấy một bóng trắng đung đưa cùng mấy con rắn vòng vòng, hoảng quá vức cả xe đạp chạy ra hẻm xin ngủ nhờ nhà bạn. Sáng ra bảo cụ H trong xóm là người già lâu năm trong làng này bảo là : cây mắm đó xưa có phụ nữ bị lừa dối nên treo cổ tự vẫn, cụ kể tới đó ảnh rùng mình, cụ lắc đầu, tội nghiệp số chưa tận mà tình đã tận.
Cây mắm này còn nhiều chuyện lắm lần sau tôi sẽ kể típ, cậu Tư tôi cũng thấy khi đi tiểu ( nhà tôi và nhà anh Đoàn nhìn ra cửa có thể thấy cây mắm ), từ đó hết dám tiểu đêm phải mang bô vào buồng. Giờ bị chặt rồi nhưng nghe nói khi chặt còn ra nước đỏ nữa, không biết phải máu không nhưng ngta đồn vậy.

0
Mình được sinh và lớn lên ở Bình Thuận nhưng quê gốc mình ở Bình Định.Vào năm 4 tuổi ( mình nay 26t ) má mình có dẫn mình về quê BĐinh chơi.Nhà ngoại mình là nhà xây áp ngói 3 gian như kiểu nhà xưa ấy, nhưng chỉ có 1 phòng ở gian giữa, gian trước thờ tổ tiên và gian sau là bếp nối ra sau vườn, nghe ba má nói lại là dx xây trước năm 1975. Khi về dx ông bà . bác gì… cưng hết cỡ, mới về...
Đọc tiếp

Mình được sinh và lớn lên ở Bình Thuận nhưng quê gốc mình ở Bình Định.

Vào năm 4 tuổi ( mình nay 26t ) má mình có dẫn mình về quê BĐinh chơi.

Nhà ngoại mình là nhà xây áp ngói 3 gian như kiểu nhà xưa ấy, nhưng chỉ có 1 phòng ở gian giữa, gian trước thờ tổ tiên và gian sau là bếp nối ra sau vườn, nghe ba má nói lại là dx xây trước năm 1975. Khi về dx ông bà . bác gì… cưng hết cỡ, mới về mà cũng lì theo đám con nít tu tập, chơi đùa chạy nhảy vui hết cỡ.Tối thì mình với ba má thường ngủ ở cái phản đặt ở gian trước , chuyện rất bình thường hk có gì cả.

📷

mọi chuyện tiếp diễn như vậy được cả nửa tháng… chiều ấy ông bà có viêc đi đâu mình ko biết nhưng ko có ở nhà, má mình thì đi tìm ba mình ( vì ba mình về quê trước đó vài ngày không biết có chuyện gì, má mình sinh ghen là lén phén vói nhìu bà ở ngoài quê, nên qdinh dẫn mình về luôn ) lúc đó có 1 mình à cũng tự chơi v á rồi tò mò vào phòng ngoại chơi.bước vào tự nhiên thấy u ám lắm đó là cảm giác của 1 đứa con nít như mình khi ấy. phòng có 1 cái giường đặt ngay cửa , cuối phòng từ vách ra khoảng 1met dc xây thêm 1 vách nửa nhưng để khung cửa sổ leo ra leo vào, mình tạm gọi là cái kho đi. khi đó mình cứ đứng nhìn cái kho , cứ nhìn chằm chằm qua khung cửa đó mà k biết nhìn cái gì được khoảng 5′ ấy tự dưng cửa phòng đóng sập lại , mình dật mình cửa mở ra không được bên trong tối đen khi ấy mình muốn khóc rồi, đột nhiên bên trong khung cửa ấy co cái bóng đen đứng nhìn mình, mình khi đó k biết ma cỏ gì hết chỉ biết la lên Má ơi…….máaaaaaa…….rồi ngất đi lúc nào ko hay, khi tỉnh dậy thấy nằm ngoài phản được ông bà xoa dầu cho uống mật ong với chanh.

khi ấy tầm 6h chiều rội mà ba má chưa về mình nói với ông bà là có ai ở trong phòng á, bà ngoại nói với mình là con mèo đó con…

Sau chuyện đó mình lúc nào cũng dx má trông coi không để mình 1minh ở nhà nửa…

Gần 3thang mọi chuyện gia dình mình đã êm xuôi về lại Bình Thuận…

dm nó về lại gặp mấy thằng ông nội trong xóm bằng trạc mình toàn theo chọc mình, chọc mình là tại nói chuyện với tụi nó mà mình cứ nói tiếng Binh Định tụi nó cười rụng răng..( tao hông chơi với mày nửa đâu – teo hổng chơiiiii dới mòi nửa đauuu).

Ấy là khi mình 6t , mãi tới tận năm mình 22t khi ấy sắp ra trường mới có cơ hội về quê 1 lần nửa. bấy giờ ông bà mình u80 r nên vào BThuan để con cháu tiện chăm sóc, ngôi nhà tự để lại cho dì dượng – con gái út của ngoại trông coi vì dì có nhà riêng mà, còn mỗi dì là trụ lại ở quê thôi.

Khi về thì ko có má mình , minh đi với ba thôi, ghé thẳng vào nhà bác mình – cũng là nhà của ông nội, mình chào hỏi xong xuôi ba mình nghỉ tai nhà bác, lâu quá mới về nên mỉnh rủ nhỏ em con của dì út tên C qua nhà ngoại ngủ. Lúc qua thì tầm trưa r, bao nhiêu kỉ niệm ợ lên lại cảm xuc vvvl( sau khi thăm chuồng bò, cây me, hàng duối… quay vào nhà nghỉ ngơi, nhưng ko vào phòng nhé! 📷 chắc chuyến xe dài mệt mất ngủ – từ BThuan đi 12h trưa tới 7h sáng toi BDinh chổ mình là Cát Hải…tin dx ko?)

mình nằm cái võng mắc ở gian giửa, nhỏ e nó nằm gian trước, đặt lưng xuống là ngủ liên ngay vì gió sau nhà thổi lên rất mát, không khí miền quê dể chịu vô cùng…Đang thiu thiu tự nhiên thấy nặng người, ko dậy dc, cố mở mắt vẩn khung cảnh nhà sau đó, mình rất tỉnh nhưng ko tài nào la lên hay lam gì dx. biết chắc rồi bị đè rồi nhưng vẩn cố dậy… bổng mình thấy từ nhà sau có cai bóng trắng phải nói là trắng trong luôn chỉ thấy dáng người tự từ đi lên, mình rất sợ nhưng nặm nhắm mắt chịu trận. bthuong thi se tu dậy dx nhưng ko nó cứ kéo dài kéo dài mệt mỏi vo cùng cho tới khi dượng về ổng vừa bước vào cửa là mình dựt dậy liền…như muốn khóc vậy phần vì 20nam moi gặp lai dượng.mình nói với dượng dượng chỉ cười ko nói gì nửa.

Vế lại quê BThuan mình mới hỏi ngoại, ngoại bảo hồi chiến tranh chống mỹ ngoại cũng như bao gdinh khác phải di tản trốn boom mỹ, có bà nào ngoài quảng trị bồng con vào đây trốn dưới hầm nhà ngoại bị boom lấp ko lên dx chết ngạt ở dưới…sau này ngoại mình mới xây lại đào lên cúng kiến cẩn thận r ở mà ngta ko có quấy phá gì hết.
cảm ơn câc bạn đã bỏ tgian đọc..

mình viếc bằng dt, cũng như ko nghỉ trưa có gì xin các bạn góp ý nhẹ cho mình.!

0