viết bài văn tả bà hộ tui!!!!!!!!!!!!
ai viết hay tui cho cả lớp tick cho.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vì văn nên em phải tự suy nghĩ và chỉ nên tham khảo để tự làm cho bản thân 1 bài văn nha, em tham khảo rồi tự viết cho mình 1 bài nhé
https://vndoc.com/ta-ca-si-dang-bieu-dien-ca-si-jack-192259
Lên chrome tìm văn mẫu đi bạn :),chứ mình sợ văn mình không hợp
mình là chúa lười :>>>
đâu bạn thử đăng bài tả đi mình k cho !!!
Cây phượng già đã chứng kiến bao niềm vui nỗi buồn của chúng em. Mỗi lần phượng nở hoa, lòng em lại rộn ràng lên những cảm xúc khó tả. Đó là lúc em khi sắp phải xa mái trường, xa cây phượng. Mai đây lớn khôn, em luôn nghĩ về ngôi trường tiểu học, nhớ tới cây phượng già thân quen này.
Hình dáng cây dừa bên bờ sông đã in sâu vào tâm trí của em. Dường như, chẳng có hình ảnh nào có thể thân thương đến thế. Dưới gốc dừa, em cùng bạn đọc sách, chơi đồ hàng giữa trưa hè. Dưới gốc dừa, em đứng chờ mẹ đi chợ về, chờ bố đi làm về, chờ chị hai đị học xa về. Dưới gốc dừa, em chờ bạn cùng đến trường, đi chơi. Cũng dưới gốc dừa ấy, chứng kiến cả gia đình em vui vẻ qua bao ngày lễ trong năm. Yêu biết bao nhiêu cây dừa thân thương ấy!
Bản tôi nằm dọc hai bên bờ suối. Con suối này bốn mùa nước trong veo. Mẹ bảo tôi đây là con suối lớn nhất vùng là nơi duy nhất có nhiều cá. Đoạn suối chảy qua bản tôi có hai thác nước. Nước chảy xiết, trơ những hòn cuội trắng tinh. Nước chảy vượt qua những tảng đá ngầm làm thành những con sóng bạc đầu nhảy chồm lên. Đến đầu bản, con suối bị một vực lớn chắn ngang. Vực khá sâu, nước chảy đến đó nước tạo thành xoáy hút tất cả vào bụng nó. Qua cái vực đó, nước lại lững lờ, bình thản trôi như không có chuyện gì xảy ra. Ngay cạnh nhà bà tôi, một chiếc cầu lớn đã được xây dựng lên. Chúng tôi thường đứng trên thành cầu thả thuyền lá. Con suối ấy thật gắn bó với người dân bản tôi.
Tham khảo nheeeeeeeeeeeee
Những buổi sáng đẹp trời, nhất lại là những ngày phiên chợ, dòng sông mới nhộn nhịp làm sao! Quê em chợ huyện họp một tháng bốn phiên vào chủ nhật hàng tuần. Những ngày đó, dòng sông là một ngày hội. Ngay từ sáng sớm, khi mặt trời chỉ mới ló lên sau rặng tre phía xa thì từng đoàn thuyền đã đưa các bà, các chị lên chợ huyện, cách làng em chừng nửa tiếng đi đò. Những ngày nghỉ học, em được chị hai cho đi theo. Thuyền đi trong sương sớm, ngồi trên thuyền, các bà các chị không ngớt lời trò chuyện. Dòng sông vang lên tiếng người cười nói. Từng đoàn thuyền đánh cá dong buồm thả lưới trăng xóa cả dòng sông. Những tiếng hò, tiêng hát vang lên như gọi mặt trời thức dậy. Những ngày không đi chợ cùng chị, em lại cùng các bạn đi cào hến, dậm trai ở ven sông. Những bữa được nhiều, em lại mang cho cu Tít hàng xóm, thằng bé không may bị bại liệt hai chân sau một trận sốt ác tính. Mặt trời lên, dòng sông trở lại cảnh tĩnh yên của đồng quê. Nước trôi, cuốn theo những cụm bèo lục bình. Bình yên, phẳng lặng như cuộc sống thanh thản chốn làng quê.
Bài làm:
Thứ bảy tuần trước, anh em vừa mua vé đi xem ca nhạc buổi biểu diễn của ca sĩ Noo Phước Thịnh. Em rất háo hức và vui mừng vì ca sĩ đó là thần tượng của em.
Khi đến buổi biểu diễn, em nhìn thấy người đến xem đông như kiến. Sân khấu được trang hoàng rất lộng lẫy. Kĩ thuật ánh sáng rất công phu.
Có đủ các loại đèn: đèn xanh, đèn đỏ, đèn tím, đèn vàng rất rực rỡ. Bỗng tiếng hò reo vang lên. Ca sĩ Noo Phước Thịnh bước lên sân khấu.
Bộ trang phục của Noo Phước Thịnh rất đẹp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, khoác lên trên chiếc áo gi lê hồng pha trắng, dưới mặc quần bò.
Tiếng nhạc nổi lên. Ca sĩ bắt đầu hát. Tiếng hát ngọt ngào, bay bổng. Ánh mắt truyền cảm của anh nhìn vào khán giả một cách vui vẻ và tình cảm.
Đến đoạn ngân vang, giọng anh khỏe hơn, ngân rất vang. Khán giả cổ vũ nồng nhiệt. Đó như là động lực cho anh thêm sức mạnh để hát.
Noo Phước Thịnh nhảy từng bước nhảy rất đẹp, rất đều. Xong buổi biểu diễn, khuôn mặt đẹp trai của anh ướt đẫm mồ hôi. Các fan hâm mộ của anh lên sân khấu tặng cho anh những bó hoa tươi thắm, giúp anh xua tan bớt mệt nhọc.
Em rất thích ca sĩ Noo Phước Thịnh. Anh ấy có những tài năng mà ai cũng muốn có. Ý chí và nghị lực của anh ấy khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Em mong sẽ còn có nhiều buổi diễn của Noo Phước Thịnh để mọi người có thể đến thưởng thức.
Khi lớn lên con người ta luôn ước muốn để quay về tuổi thơ của mình, quay về những ngày tháng hồn nhiên vô lo vô nghĩ bởi vì càng lớn, con người ta càng đối diện với nhiều thách thức, khó khăn trong cuộc sống. Trong một lần ngồi ngẫm lại những gì mà mình đã trải qua trong quá khứ, tôi đột nhiên nghĩ về thời học sinh của mình. Đặc biệt hơn đó là những giờ kiểm tra đầy căng thẳng, áp lực và tôi nhớ nhất đó là trong giờ viết bài Làm văn.
hok tốt!!!
Cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng mà nó luôn xảy ra muôn vàn những khó khăn. Những lúc đó chúng ta cần có động lực để đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Và động lực to lớn nhất đối với chúng ta đó chính là hình ảnh người mẹ.
Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, cái tuổi không còn trẻ khỏe và duyên dáng như trước nữa. Mẹ tôi không giống như những người mẹ khác, không cầu kì váy vóc mà luôn giản dị với những bộ quần áo. Chính sự bình dị của mẹ cho thấy mẹ là người rất chân thật, chất phác nên ai cũng yêu mến mẹ. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tôn thêm vẻ đẹp sang trọng của người mẹ hiền từ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng, có những hôm trời hè nóng nắng oi bức mẹ còn búi lên rất mát mẻ. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến thương yêu. Đôi mắt ấy như động lực thôi thúc em đứng dậy sau mõi lần vấp ngã. Mẹ có nước da ngăm ngăm đen, có lẽ do mẹ phải dãi dầu sương gió, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để kiếm tiền nuôi con cái ăn học. Đôi bàn tay của mẹ xương xương với những ngón tay chai sạn và gầy guộc vì nhiều năm cầm cuốc. Vậy mà khi đôi bàn tay ấy dịu dàng vuốt ve gò má tôi hay xoa nhẹ mái tóc tôi, tôi lại cảm thấy bình yên đến lạ, bởi vì nó truyền cho tôi cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử thiêng liêng cao đẹp. Tôi rất thích được sà vào lòng mẹ, được mẹ ôm ấp vỗ về, những lúc đó tôi càng thấy thương mẹ biết bao.
Mẹ tôi hiền lắm, mẹ rất hay cười và luôn quan tâm chăm sóc cho gia đình. Mặc dù bận bịu công việc nhưng mẹ không lúc nào bỏ bê việc học của con cái. Mẹ luôn nhắc chúng tôi phải học thật giỏi để sau này sẽ thành công trong cuộc sống. Có đôi lúc tôi đã làm mẹ phiền lòng. Những lời mắng nhỏ nhẹ của mẹ không khiến tôi cảm thấy ghét mẹ mà những lời đó tôi cảm thấy tình yêu thương là nhiều hơn. Mẹ quan tâm chăm sóc cho tôi từ bữa ăn đến giấc ngủ, mẹ là ánh nắng trên cao, là ánh sáng trăng sao, ru vỗ và di dưỡng tâm hồn nhỏ bé của tôi, mẹ đã truyền cho tôi niềm tin để tôi có thể chắp cánh bay cao, bay xa hơn. Tôi nhớ có lần tôi bị ốm, mẹ lo lắng cho tôi đến gầy rộc cả người, đôi mắt thì thâm quầng bởi mẹ thức đêm để canh cho tôi ngủ.
Tôi rất yêu quý mẹ. Mẹ sẽ mãi là niềm tự hào của tôi để mỗi lần tôi cũng chỉ muốn nói rằng: “ Con yêu mẹ rất nhiều, mẹ có biết không?”
Friendship is a very big concept, and there are countless factors that make two people become good friends. Friends are not just our classmates or people who work at the same place, but friends are people who are acquaintances and love each other. A person does not have any limit in making friends, and we can always have new friends from many places. Friendship does not discriminate between skin color, age or race. For example, I am an Asian, and I have friends all over the world from Europe to America. The importance of friendship is not the appearance, but the characteriss of that person. We often make friends with people who have similar hobbies and habits us, or with people whom we feel happy to talk with. Friendship does not only exist between humans and humans, but it exists among many different animals. We always know that dog is the most loyal friend to human, and the fact that a dog knows how to love us speaks for the diversity of friendship. If we raise many animals in the same house for a long time, there is a high possibility that they will also become friends and love each other. Friendship is a great relationship that blurs many distances and creates positive things. If any of us is lucky enough to have a good friend, we should try to keep that friendship for a long time.
k mình đúng nha
Tiếng Anh
I have a best friend, and his name is Minh. Minh has been my classmate since we were in elementary school, and it means that we have been friends for more than ten years. Minh lives near my house, so it can be said that he is also my neighbor. He is a chubby boy with curly black hair. He wears a pair of very thick classes since he is short eye sighted. He has been wearing them since he was a little boy, and it is hard to recognize him without his classes even for me. Minh is a good student at our school, but in return he is pretty bad at outdoor activities and sports. He spends most of his time studying, and his free time is used for playing video games or eating. I am his best friend, but my appearance is the total opposite from him. I am a tall and slim girl, and I love to play sports basketball and badminton. I try my best to take him outside, but I usually fail to do so. Instead, I will sit down and play games with him, and after that we will go outside to get something to eat. He helps me a lot with the school work, and we usually study together. We do our own homework, but after that we will exchange our notebooks to check each other's result. Every morning he stops by my house and waits for me to go to school together. We ride our own bikes, but recently his mother has an idea for him to work out that he has to take me to school on his bike as his morning exercise. Although he is not a prominent boy, most of the classmates still him because of his kind and gentle personality. I am proud to have a friend him, and I think that we are totally suitable for each other.
dịch thành Tiếng Việt
Tôi có một người bạn thân, tên của cậu ấy là Minh. Minh đã là bạn cùng lớp với tôi kể từ khi chúng tôi mới học tiểu học, và điều đó có nghĩa rằng chúng tôi đã làm bạn được hơn mười năm rồi. Minh sống ở gần nhà tôi, vì thế nên cũng có thể nói cậu ấy là hàng xóm của tôi. Cậu ấy là một cậu bé tròn trịa với mái tóc xoăn màu đen. Cậu ấy mang một cặp kính dày vì cậu ấy bị cận. Minh đã mang cặp kính ấy kể từ khi cậu ấy còn nhỏ, và rất khó để nhận ra cậu ấy khi không đeo kính cho dù người đó có là tôi đi chăng nữa. Minh là một học sinh giỏi ở trường, nhưng đổi lại cậu ấy lại khá tệ trong các hoạt động ngoài trời và thể thao. Cậu ấy dành hầu hết thời gian để học, và thời gian rảnh thì được sử dụng để chơi trò chơi điện tử hoặc ăn uống. Tôi là bạn thân nhất của Minh, nhưng ngoại hình của tôi lại trái ngược với cậu ấy. Tôi là một cô gái cao và ốm, và tôi rất thích chơi các môn thể thao như bóng rổ và cầu lông. Tôi cố gắng dẫn Minh ra ngoài chơi, nhưng thường thì tôi thất bại. Thay vào đó, tôi sẽ ngồi chơi điện tử với cậu ấy và sau đó chúng tôi cùng ra ngoài ăn uống. Minh giúp tôi rất nhiều trong việc học, và chúng tôi thường học chung với nhau. Chúng tôi tự làm bài tập, nhưng sau đó chúng tôi sẽ trao đổi với nhau để kiểm tra kết quả. Mỗi buổi sáng cậu ấy ghé ngang nhà tôi và đợi tôi đi học cùng. Chúng tôi tự đạp xe riêng, nhưng mẹ cậu ấy có một ý tưởng để giúp cậu ấy vận động bằng cách bảo cậu ấy phải chở tôi đến trường như một bài thể dục buổi sáng. Mặc dù Minh không phải là một cậu bạn nổi bật, hầu hết các bạn đều thích cậu ấy bởi vì tính cách nhẹ nhàng và tốt bụng. Tôi rất tự hào khi có một người bạn như thế, và tôi nghĩ rằng chúng tôi hoàn toàn phù hợp với đối phương.
Hãy viết một đoạn văn từ 7 đến 10 câu kể lại một tiết học mà em yêu thích
Bài làm 1
“Reng! Reng! Reng!” Chuông báo hiệu giờ học mới bắt đầu. Giờ học mà em vô cùng thích thú: giờ học toán. Cô giáo bước vào, cả lớp đứng dậy chào cô. Bắt đầu giờ truy bài cũ cô mời vài bạn để lên bảng trả bài rồi bắt đầu vào bài mới. Bài hôm nay mà chúng em học có liên quan tới Bảng chia 9. Học xong hết rồi thì cô mới kiểm tra chúng em bằng cách ra cho chúng em một đề toán khó, chúng em suy nghĩ mãi mới trả lời được. Vì đề này liên quan tới toán dạng nâng cao. Một bạn được cô giáo gọi lên bảng trả lời, khi nghe xong cô nhận xét bài của bạn đã làm đúng. Khuôn mặt của bạn lúc đó đang rất vui. Tiết học diễn ra sôi nổi. Nhiều bạn giơ tay xin được lên bục giải bài. Em được cô chọn lên giải bài toán đố. Xong xuôi, cả lớp lần lượt được cô hướng dẫn giải từng bài. Em rất vui vì bài làm của mình chính xác. Tiếng chuông reng lại vang lên. Tiết học kết thúc. Các bạn đứng dậy chào cô giáo. Dư âm về những con số và câu chuyện đầy ý nghĩa vẫn còn đọng lại trong em. Em cảm thấy môn toán là bộ môn em rất thích khi học.
Tham khảo:
Mẹ là người sinh ra ta và có biết bao bài ca đã từng viết về mẹ. Bố lại là người luôn mạnh mẽ trước bao biến cố trong cuộc đời, dạy ta rắn giỏi đứng lên từ vấp ngã. Bố, mẹ là những người chúng ta gọi tên hàng ngày. Hạnh phúc vẹn tròn khi có bố ở bên. Em cũng vậy!
Bố em năm nay 40 tuổi rồi. Bố làm nghề thợ mộc, đây là nghề ông dạy bố từ nhỏ. Bố yêu nghề như yêu những con người luôn bên cạnh và đem niềm vui đến cho bố. Bố là người có dáng người cao, vạm vỡ dáng người ấy rất phù hợp với nghề nghiệp của bố. Bố có thể lấy dụng cụ một cách dễ dàng vì cánh tay bố dài và linh hoạt.
Bố cũng di chuyển rất nhanh, từ khâu lấy gỗ, kiến tạo, mọi công việc bố đều sắp xếp rất chu đáo, gọn gàng. Có lẽ vì vậy mà bàn tay bố không hề mềm mại, thô và chai sần nhưng lại vô cùng khéo léo, sản phẩm của bố độc đáo và ưng ý với mọi người. Với em, đó là bàn tay rất đặc biệt. Bố em có khuôn mặt tròn, đôi mắt bố luôn nhìn mọi người thân thiện, có lẽ cũng do nghề nghiệp đem lại niềm vui nên đôi mắt bố không hề tỏ ra mệt mỏi mà luôn sáng lên một cách kỳ lạ.
40 tuổi nhưng mái tóc bố không còn đen. Ngoài thời gian giúp em học bài, cùng mẹ làm những việc nặng nhọc, bố luôn ngồi ở xưởng gỗ để làm việc. Những lớp bụi của gỗ bám vào tóc làm cho bố như già đi. Em nhìn rõ hơn những sợi tóc bạc khi bố xoa xoa lớp bụi bám ấy. Khi làm việc, bố thường mặc những bộ quần áo tối màu, bố lúc nào cũng cần mẫn, tỉ mỉ trong từng sản phẩm và bố thường cài bút chì trên đôi tai rất điêu nghệ.
Những vật dụng trong nhà đều do bố làm cả, bố dành riêng cho em một giá sách được sơn bóng loáng, gửi gắm niềm mong muốn em sẽ cố gắng học tập. Bố không sở hữu chất giọng êm, ngọt ngào như của mẹ. Giọng bố ấm áp, truyền cảm, bố truyền đạt rất dễ hiểu và luôn ân cần với em. Nhất là lúc em gặp những bài toán khó hiểu, bố kiên trì giảng giải và luôn thúc đẩy em phải nỗ lực hết mình. Em thấy khâm phục bố lắm!
Bố là người sống kín đáo, tế nhị, không hề mất lòng ai. Mặc dù miệt mài với công việc nhưng bố luôn dành thời gian quan tâm tới gia đình. Em sẽ học tập ở bố đức kiên trì, bền bỉ. Với bản thân em, bố mang lại niềm tin rất lớn. Em thầm cảm ơn bố đã cho em một gia đình hạnh phúc, đủ đầy.
Tích đi mà
HT
Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất chính là bà nội. Năm nay bà đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn rất minh mẫn và nhanh nhẹn. Với em, bà giống như một bà tiên hiền hậu bước ra từ những câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa.
Dáng người bà nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả nuôi con cháu trưởng thành. Mái tóc bà bạc phơ như cước, thường được búi gọn gàng bằng một chiếc kẹp nhung đen sau gáy. Trên khuôn mặt phúc hậu, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt mỗi khi bà cười, tỏa ra một vẻ ấm áp lạ kỳ. Đôi mắt bà tuy đã mờ đi theo thời gian, phải nhờ đến chiếc kính lão để đọc báo, nhưng lúc nào cũng nhìn con cháu với ánh mắt trìu mến, bao dung. Đôi bàn tay bà gầy guộc, đầy những vết chai sần nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất thế gian. Mỗi khi bà xoa đầu hay nắm lấy tay em, em đều cảm thấy một sự che chở vô cùng lớn lao.
Bà là người rất chịu thương chịu khó và luôn hết lòng vì gia đình. Hằng ngày, bà thường dậy sớm để quét dọn sân vườn và chăm sóc mấy chậu cây cảnh trước hiên. Bà nấu ăn rất ngon, đặc biệt là món cá kho tộ đậm đà mà cả nhà ai cũng thích. Mỗi tối, bà thường gọi em lại bên cạnh để kể những câu chuyện về lòng nhân hậu và đạo lý làm người. Giọng bà trầm ấm, nhẹ nhàng đưa em vào giấc ngủ say nồng lúc nào không hay. Khi em mắc lỗi, bà không bao giờ trách mắng nặng lời mà chỉ ân cần chỉ bảo để em nhận ra sai lầm của mình.
Em rất thích mùi hương trầu không cay nồng phảng phất trên môi và vạt áo của bà, một mùi hương vô cùng thân thuộc và bình yên. Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là một điểm tựa tinh thần vững chắc. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi và ngoan ngoãn để bà luôn được vui lòng. Em chỉ mong sao bà luôn mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi để mãi ở bên cạnh bảo chú và che chở cho chúng em.
Nhớ kêu cả lớp vô tick cho tui nha