cho mình hỏi có ai viết upu lần 55 ko cho mình bài mẫu với
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mẹ yêu quý của con!
Cũng đã 3 tuần rồi con chưa được gặp mẹ. Từ lúc đại dịch Covid-19 bùng lên, mẹ đã luôn phải túc trực ở bệnh viện. Để đảm bảo an toàn cho mọi người, mẹ đã không thể về nhà. Thế nhưng, mẹ đừng quá lo lắng về con và bố nhé. Hiện nay, con đã được nghỉ học ở nhà, còn bố thì vẫn đi làm bình thường. Tuy nhiên, cả con và bố vẫn luôn tuân thủ đúng theo những khuyến cáo của bộ y tế và lời mẹ dặn. Đi đâu con và bố cũng mang khẩu trang, và thường xuyên sát khuẩn tay nữa. Và tất nhiên, con và bố vẫn rất khỏe mạnh.
Thế nên, mẹ đừng quá lo lắng, mà hãy giữ gìn sức khỏe và tập trung cho công việc nhé. Con biết chắc hẳn giờ này mẹ đang rất mệt mỏi và nhớ nhà. Con và bố cũng nhớ mẹ lắm. Thế nhưng chúng ta phải cùng nhau cố gắng vượt qua. Con tin rằng, rồi chúng ta sẽ chiến thắng được đại dịch lần này một cách thành công. Chờ đến ngày đó, con và bố sẽ đến bệnh viện đón mẹ về nhà. Mẹ phải hứa với con là luôn giữ gìn sức khỏe và lạc quan lên. Mẹ nhé?
Bước 1: Xây dựng bài viết, Cách viết thư UPU.
Lập bố cục: Từng ý, từng đoạn liên kết nhau.
Tìm những chi tiết, hình ảnh, từ ngữ chính xác.
Tìm cách mở bài, kết bài sao cho tự nhiên, độc đáo, gây ấn tượng.
Tìm cách diễn đạt: Chú ý ngôn ngữ, sử dụng cách nói hình tượng, hình ảnh, các biện pháp tu từ, so sánh, cách đặt câu khẳng định, nghi vấn...
Bước 2: Viết theo dàn ý đã vạch ra.
Bước 3: Đọc, sửa chữa, hoàn chỉnh bức thư và cho vào phong bì thư.
Bước 4: Viết đầy đủ nội dung thông tin của Người gửi và Nơi nhận thư kèm mã bưu chính trên phong bì, dán kín và dán tem.
Chủ đề của UPU – 45 yêu cầu các em viết một bức thư cho chính em khi em 45 tuổi , khuyến khích em lên “kế hoạch hành động” cho chính bản thân mình trong tương lai. Muốn có một bức thư có giá trị thì các em cần phải lưu ý tìm hiểu, suy nghĩ thật kỹ trước khi viết. Hãy tự đặt ra những câu hỏi xoay quanh chủ đề của bức thư và trả lời những câu hỏi đó nhé!
Khi em 45 tuổi, em sẽ là ai?
Đó là độ tuổi mà mỗi con người đã “định vị” được bản thân mình trong cuộc đời. Em có thể đã chín chắn, trưởng thành, gánh trên vai rất nhiều trọng trách trong gia đình và trong xã hội. Em có thể vẫn đang phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thử thách trên con đường thực hiện những ước mơ, hoài bão của mình. Hãy hình dung về chính mình trong tương lai, có một cuộc sống cụ thể, có tính cách, có suy nghĩ và cảm xúc sống động và chân thực.
Thế giới khi em 45 tuổi là một thế giới như thế nào?
Em cần hình dung ra thế giới và đất nước Việt Nam của em 45 năm sau sẽ thay đổi như thế nào. Sự phát triển vô cùng mạnh mẽ của khoa học, công nghệ tiếp tục đem lại những lợi ích lớn đến đâu? Nó có song hành với việc đem lại những giá trị hữu ích trong đời sống tinh thần con người hay không? Bên cạnh đó, loài người cũng phải đối mặt với những thảm họa: nước biển dâng, biến đổi khí hậu, môi trường ô nhiễm, bệnh dịch mới, chiến tranh sắc tộc… Là một thành viên không thể tách rời, em đang làm gì, có trách nhiệm như thế nào và đóng góp gì cho thế giới ấy, cộng đồng ấy?
Em hy vọng, trông chờ, dự định, ước mơ điều gì?
Viết cho chính mình khi 45 tuổi thực chất là viết cho những ước mơ, cho thành quả của sự nỗ lực, phấn đấu của em từ ngày hôm nay. Đầu tiên là nuôi dưỡng những ước mơ, sau đó là nuôi dưỡng ước mơ ấy lớn lên bằng những hành động cụ thể, bằng sự tích lũy kiến thức và kỹ năng, sự rèn luyện, tu dưỡng đạo đức làm hành trang cho tương lai. Bên cạnh đó, các em luôn nhớ phải sự kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình mới có ngày được gặt hái thành quả của mình.
Chủ đề các cuộc thi viết thư UPU luôn gửi tới các bức thông điệp ý nghĩa về con người và thế giới của chúng ta. Và cũng như vậy, qua bức thư của mình, các em phải gửi được một thông điệp ý nghĩa nào đó của chính em đến với mọi người. Có rất nhiều thông điệp, tùy vào ước muốn của em:
- Những việc mình làm hôm nay đều là nguyên nhân dẫn đến kết quả ngày mai.
- Hãy nhìn vào tương lai bằng sự nỗ lực và trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng.
- Hãy là một phần không thể tách rời của thế giới xung quanh em bằng những suy nghĩ tích cực và truyền cho mọi người cảm hứng kết nối thế giới ấy.
Một điều vô cùng quan trọng là: Em đừng quên tìm hiểu về vai trò của ngành bưu chính, người đưa tin, người kết nối những bức thông điệp của chúng ta đến bất cứ nơi đâu trên thế giới này.
Chúc các em có những bức thư hay và đoạt giải.
......., ngày ... tháng ... năm 2022
Kính gửi Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính!
Cháu là một học sinh của trường trung học phổ thông trên địa bàn thành phố. Nhân dịp cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 51 được khởi động, cháu xin phép được gửi thư cho bác để được bày tỏ suy nghĩ của mình về vấn đề khủng hoảng khí hậu.
Cháu thấy được rằng đây là một vấn đề to lớn đang ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, cuộc sống của người dân. Khi những năm qua, các thiên tai đáng sợ ngày càng xảy ra nhiều và mạnh hơn. Những đợt triều cường dâng vào mỗi chiều tối. Những cơn bão lũ càn quét miền Trung. Những đợt động đất, sạt lở đất ở miền núi. Những chỉ số ô nhiễm không khí cao ngất ngưởng. Tất cả đều là một phần của khủng hoảng khí hậu.
Để khắc phục được điều đó, cháu cho rằng chúng ta phải hành động từ những điều nhỏ nhất, bởi từng cá nhân một. Bởi khi cả cộng đồng cùng chung tay vì một mục tiêu thì sức mạnh tạo nên sẽ vô cùng to lớn. Mỗi người trồng thêm một vài cây xanh, khi đi chợ thì dùng ít túi ni lông hơn, luôn vứt rác đúng vị trí, tiết kiệm điện hơn một chút… Là hiệu ứng tạo nên đã rất tuyệt vời rồi.
Để cuộc khủng hoảng khí hậu thực sự được đẩy lùi, thì chúng ta cần tạo ra được một phong trào lớn mạnh. Và để tạo được làn sóng ấy, cần có sự dẫn dắt của bác - người lãnh đạo mà nhân dân kính yêu.
nhầm ạ vì thư do hs phổ thông
Kính gửi Tổng thống Mỹ, ngài Biden
Có thể ngài sẽ bất ngờ khi nhận được thư này từ đất nước Việt Nam xa xôi. Cháu là một học sinh cấp hai, một người Việt Nam bình thường, một công dân sống thầm lặng như bao người khác. Cháu biết đến ngài nhờ cuộc tranh cử Tống thống và biết đến nước Mỹ cùng sự hùng mạnh, giàu đẹp và phát triển. Vì lẽ đó, cháu tin rằng hơn ai hết, ngài là người có tiếng nói và có thể cất lên tiếng nói của mình trước khủng hoảng khí hậu.
Lý do để cháu viết bức thư này cho ngài vì cháu tin với uy tín, với sự bác ái mà nước Mỹ luôn đề cao sẽ mang đến cho không chỉ nước Mỹ mà toàn nhân loại cuộc sống tốt đẹp hơn. Khủng hoảng khí hậu hiện nay đã và đang gây ra vô vàn hậu quả. Nếu mỗi người không tự ý thức trong từng hành vi thì cuộc sống sớm muộn cũng sẽ chấm dứt và bình yên, hạnh phúc là hai từ xa xỉ với con người. Tại sao lại để băng ở hai cực tan và tại sao lại cần tìm hố chôn mình với hành vi như đốt rừng, như gây ô nhiễm môi trường để rồi làm khí hậu bị tác động như thế ạ? Hàng ngàn hành vi xấu của con người xảy đến nối tiếp nhau đã và đang làm nóng lên toàn cầu cũng như gây ảnh hưởng đến khí hậu. Nếu không sớm hành động, cả thế giới này sẽ sống ra sao ạ? Cháu tin trong vai trò của một nhà lãnh đạo, ngài vô cùng hiểu và thấu về điều này.
Do đó, với bức thư này, cháu mong rằng ngài, nước Mỹ và người dân trên toàn thế giới sẽ cùng chung tay hành động. Hành động chung tay ấy được thể hiện cụ thể trong từng hành động dù nhỏ nhoi. Theo cháu được biết hiện nay đã và đang có rất nhiều liên hiệp các quốc gia cùng chung tay với vấn đề biến đổi khí hậu. Bên cạnh những hội nghị, bên cạnh những lời hứa hẹn trời biển, cháu ước mọi thứ được hiện thực hóa. Một chút đầu tư cho kinh tế có sự chung tay của cộng đồng chắc chắn sẽ giúp vấn đề khủng hoảng khí hậu có tiến triển tốt lên ít nhiều. Và ngài nghĩ sao về những quỹ dành cho khí hậu cùng những giải thưởng danh giá dành cho các hành vi, hoạt động vì sự thay đổi tích cực của khí hậu? Cháu tin rằng chỉ khi có sự đi đầu, sự dẫn lối thì thông điệp tốt đẹp sẽ rất dễ lan tỏa và giúp cộng đồng này, thế giới này, không chỉ nước Mỹ, nước Việt Nam nơi cháu sinh sống mà toàn thể thế giới này đều sẽ trở nên tốt hơn. Và chúng ta sẽ cùng chung tay vì khủng hoảng khí hậu, vì hướng đến sự tốt đẹp của Trái Đất này.
Trong cuộc doi toi, neu co ai hoi toi la yeu ai nhat thi chac chan toi se tra loi la toi yeu me toi nhat. Vi sao? Vi me la nguoi nuoi nang toi cho den tan bay gio.
Nguoi xua co cau:
Cong cha nhu nui Thai Son
Nghia me nhu nuoc trong nguon chay ra.
Doi voi toi,me vua la cha, vua la me cua toi vi bo toi đi lam ben nuoc ngoai tu khi toi moi 4 tuoi. O nha, me cham soc va nuoi nang toi len nguoi. Me nam nay da ngoai 30 tuoi, co nhieu nep nhan nhung trong me van rat tre trung, xinh xan. Me co 1 mai toc bam hoi nau,xoa ngang vai nhin rat hop voi khuon mat trai xoan cua me. Lan da nau sam cung voi nhung nep nhan trên doi go ma the hien nhung noi vat va trong cuoc doi. Doi mat me long lanh luc nào cung anh len ve hien diu. Giong noi diu dang, triu men lúc nao cung an ui toi luc toi buon.
Me luon lo lang cho toi. Moi buổi toi, me thuong ngoi ben toi, giang lai cho toi nhung bai tap kho. Toi van nho khi toi van con hoc lop 1, cu moi buổi toi me ngoi ben toi, cam tay toi nan not viet tung chu. Co nhung lúc toi hu me danh don rat dau, toi rat han me nhung roi nghi lai toi cam thay rat hoi han. Toi tu hoi minh: "Làm sao ma minh lai lam cho me dau buồn đuợc chu! Minh thật hu". Xong toi chay den ben canh va om cham lay me roi xin loi. Me lúc nào cung tha thu cho toi het do.
Nho lai nhung lan do, toi da rút kinh nghiem la se khong lam me buồn nua. Toi mong minh se đuợc mai mai ben me. Toi rat yeu me va muốn noi mot cau thật to cho ca the gioi đều biết rằng : " Me oi, con yeu me nhieu lam!"
Chấm
Dưới đây là bài mẫu viết thư UPU lần 49: Thông điệp gửi tôi trong tương lai hay, bạn có thể tham khảo:
Gửi tôi trong tương lai!
Hôm nay tôi muốn viết thư cho bạn, người chính là tôi nhưng trong 10 năm tới, để chia sẻ những câu chuyện của mình vào thời điểm hiện tại, cũng là để sau này có thời gian đọc lại xem mình đã thay đổi như thế nào.
Vào thời điểm hiện tại thì tôi đang lờ mờ nhận ra về thói quen "sống ảo" của chính mình. Với truyện tranh, game online, và đặc biệt là mạng xã hội..., người trẻ như mình đều cảm thấy chính mình đa dạng và thú vị hơn, nhưng đó cũng là nguy cơ để chuyện sống ảo dần được hình thành.
Từ đó dường như xuất hiện hai con người trong chúng ta, hai cá tính ảo và thực không liên quan đến nhau và có nhiều mặt đối lập hoàn toàn với nhau.
Sống ảo trên mạng xã hội có thể bao gồm những hiện tượng như thường xuyên đăng ảnh khoe tiền, khoe đồ hiệu, khoe mối quan hệ, khoe bản thân trong khi thực tế đó chỉ là set up và hoàn toàn không giống vậy.
Đôi khi sống ảo còn là đắm đuối trong các mối quan hệ ảo, thậm chí các mối tình ảo mà bỏ quên các mối quan hệ thực sự bên ngoài.
Những viễn cảnh cuộc sống viển vông, khác xa với cuộc sống thực tại đã ăn sâu vào tâm trí một bộ phận không nhỏ trong giới trẻ và thật đáng quan ngại khi hầu hết ít bạn kiểm soát được.
Sống ảo cũng giống như bỏ quên chính bản thân mình và những điều mình cần phát triển trong cuộc sống. Và thực sự là tôi thấy mình có hiện tượng đó.
Tuổi trẻ có nhiều suy nghĩ bốc đồng, nông nổi của tuổi mới lớn, thiếu sự chín chắn; có khi chỉ với những lời khiển trách từ cha mẹ, thầy cô thì cả thế giới đã như sụp đổ. Và thế giới ảo là nơi tìm đến của những tâm hồn đang yếu đuối, suy sụp.
Lúc đầu, thế giới ảo chỉ là nơi những bạn trẻ tìm đến khi mỏi mệt, để giải tỏa nỗi lòng nhưng dần dần dựa dẫm, lệ thuộc vào nó, không dám đối diện với sự thật. Và như vậy thói quen sống ảo dần hình thành, chi phối cuộc sống không ít bạn trẻ.
Ngoài ra sự phát triển của công nghệ thông tin cũng như con dao hai lưỡi, và khi giới trẻ luôn có sự hiếu kỳ, tò mò, thích khám phá cái mới thì rất dễ vội chạy đua vô thức theo những giá trị tinh thần mà không có sự kiểm soát của lý trí.
Nhưng tôi chỉ lo một ngày thói quen sống ảo dần sẽ bao bọc như một vỏ kén vững chắc, và sẽ rất khó khăn để thoát khỏi cái vỏ kén vốn đã quen ấy. Như vậy nếu lý trí ngủ quên, thói quen sống ảo sẽ siết chặt dần tuổi trẻ, tương lai và cuộc đời chính cuộc đời của mỗi người.
Mây được mặt trời chiếu vào mới thành sáng. Suối được treo vào vách mới thành thác nước. Con người chúng ta cũng vậy, chỉ có sự cọ xát, tiếp xúc, va chạm với nhiều môi trường khác nhau mới lớn lên và trưởng thành được.
Tôi hy vọng mình có thể mở lòng với cuộc đời thực, sống thật để trưởng thành hơn. Rồi bạn sẽ thấy thể giới ngoài kia dù nhiều khi làm bạn vấp ngã nhưng dẫu sao vẫn sinh động và thú vị hơn nhiều so với thế giới ảo.
Chúng ta cần rèn luyện cho mình một bản lĩnh sống thẳng thắn với hoàn cảnh và thân thế của mình.
Và khi bạn đọc bức thư này của tôi, tôi hy vọng bạn có thể nói với tôi rằng: "Bạn đã làm tốt lắm".
Thân mến!
Mk gia nhập nha "no" cần k nha mk ko thích đâu.
Có nha bởi vì đợi viết thư UPU lần thứ 52 này tối đa là 800 từ nha
1+1=1
Khi đặt bút viết những dòng chữ này, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Tôi tự hỏi không biết liệu một lá thư nhỏ bé có thể chạm đến trái tim của một người chưa từng quen biết hay không. Nhưng rồi tôi tin rằng, giữa hàng triệu con người đang sống trên Trái Đất này, vẫn tồn tại một sợi dây vô hình mang tên “sự đồng cảm”, đủ để nối những tâm hồn xa lạ lại gần nhau hơn.
Tôi là một học sinh bình thường, sống trong một góc nhỏ của thế giới. Cuộc sống của tôi không quá đặc biệt, nhưng cũng không hề dễ dàng. Mỗi ngày trôi qua, tôi được đi học, được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, và được mơ ước về một tương lai tốt đẹp. Nhưng không phải ai trên thế giới này cũng may mắn như vậy. Có những người phải lớn lên giữa bom đạn, có những đứa trẻ chưa kịp mơ ước đã phải học cách sinh tồn, và có những giọt nước mắt rơi xuống mà chẳng ai kịp lau khô.
Tôi đã từng nghĩ rằng những điều đó quá xa xôi, chỉ xuất hiện trên màn hình tivi hay trong những trang báo. Nhưng rồi tôi nhận ra, thế giới này thực ra rất nhỏ. Một hành động thiếu ý thức ở nơi này có thể gây ra hậu quả ở nơi khác. Một khu rừng bị chặt phá, một dòng sông bị ô nhiễm, một vùng đất bị chiến tranh tàn phá… tất cả đều để lại những vết thương không chỉ cho thiên nhiên mà còn cho con người.
Có những đêm tôi tự hỏi: Liệu thế giới này đang đi về đâu? Khi con người ngày càng chạy theo vật chất, danh vọng, mà quên mất rằng Trái Đất không phải là thứ để khai thác đến cạn kiệt, mà là mái nhà chung cần được gìn giữ. Chúng ta xây dựng những thành phố hiện đại, nhưng lại phá hủy những cánh rừng xanh. Chúng ta tạo ra những công nghệ tiên tiến, nhưng lại không thể chữa lành những tổn thương trong tâm hồn con người.
Tuy vậy, tôi không viết lá thư này với sự tuyệt vọng. Trái lại, tôi viết bằng niềm tin. Tôi tin rằng trong mỗi con người, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn tồn tại một ngọn lửa của lòng nhân ái. Chỉ cần chúng ta dám thắp sáng nó, thế giới sẽ không còn tối tăm như chúng ta nghĩ.
Tôi tin vào những hành động nhỏ: một lời xin lỗi chân thành, một bàn tay đưa ra giúp đỡ, một hành động bảo vệ môi trường, hay đơn giản là sự lắng nghe. Có thể những điều đó không thay đổi cả thế giới trong một sớm một chiều, nhưng chúng sẽ gieo những hạt mầm hy vọng. Và một ngày nào đó, những hạt mầm ấy sẽ nảy nở thành một tương lai tốt đẹp hơn.
Nếu bạn đang đọc lá thư này trong lúc mệt mỏi hay tuyệt vọng, tôi mong bạn hãy nhớ rằng: bạn không hề đơn độc. Ở một nơi nào đó, có một người giống như tôi, cũng đang lo lắng cho thế giới này, cũng đang mong muốn được sống trong một hành tinh hòa bình, nơi con người đối xử với nhau bằng sự tử tế thay vì thù hận.
Tôi mong rằng khi chúng ta nhìn lại sau này, chúng ta có thể tự hào nói rằng: chúng ta đã không im lặng. Rằng chúng ta đã cố gắng, dù chỉ bằng những việc rất nhỏ, để bảo vệ những điều tốt đẹp còn sót lại trên Trái Đất này. Rằng chúng ta đã chọn yêu thương thay vì thờ ơ, chọn hành động thay vì quay lưng.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc những dòng thư dài này. Tôi hy vọng rằng, dù bạn là ai, ở đâu, bạn cũng sẽ tiếp tục tin vào những điều tốt đẹp của con người. Và biết đâu, chính bạn – hoặc chính tôi – sẽ là người tạo ra sự thay đổi mà thế giới đang chờ đợi.