K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

H
6 tháng 1

Là sao tôi vẫn không hiểu nghĩa của câu hỏi này lắm :/

Bạn chụp thiếu thì phải :?

Quan tài trên bánh xeNgày trước, có một bà mẹ bị ốm rất nặng, đến mức không ai nghĩ bà sẽ qua khỏi. Trước lúc lâm chung, bà đã dặn con gái mình rằng, cô không bao giờ được phép sơn móng tay mình màu đỏ. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau khi mẹ qua đời, cô đã quên bẵng lời mẹ dặn và sơn móng tay đỏ. Ngay khi vừa “tân trang” lại cho những chiếc móng tay của mình dưới lớp sơn...
Đọc tiếp

Quan tài trên bánh xe

Ngày trước, có một bà mẹ bị ốm rất nặng, đến mức không ai nghĩ bà sẽ qua khỏi. Trước lúc lâm chung, bà đã dặn con gái mình rằng, cô không bao giờ được phép sơn móng tay mình màu đỏ.

Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau khi mẹ qua đời, cô đã quên bẵng lời mẹ dặn và sơn móng tay đỏ. Ngay khi vừa “tân trang” lại cho những chiếc móng tay của mình dưới lớp sơn đỏ, chiếc radio trong căn hộ đột nhiên bật lên và thông báo: Này, cô bé! Tẩy móng tay đi. Một chiếc quan tài trên bánh xe đã tìm thấy thành phố của cô và đang tiến đến nơi cô ở đấy.

Cô gái bối rối, nghĩ rằng mình đã nghe nhầm ý của người dẫn chương trình phát thanh. Để loại bỏ chúng ra khỏi tâm trí của mình, cô đã mở TV lên nhưng TV lại nói: Này, cô bé! Cỗ quan tài trên bánh xe đã tìm thấy phố mà cô đang ở và sắp tìm thấy căn hộ của cô rồi. Tẩy móng tay ngay đi!

Khi chắc chắn mình nghe không nhầm lần này, cô cuống cuồng tìm lọ nước tẩy móng tay và tẩy móng tay của mình. Trong lúc đó,cô cũng đồng thời gọi điện cho người thân của mình để kể lại về câu chuyện kinh hoàng này. Nhưng thay vì tiếng của bạn bè ở đầu dây bên kia, cô lại nghe thấy giọng nói tương tự: Này, cô bé! Cỗ quan tài trên bánh xe đã tìm thấy khu nhà của cô. Bây giờ nó đang tìm kiếm căn hộ mà cô đang ở. Tẩy sơn móng tay của cô mau đi!

Cô gái ném điện thoại xuống và cố gắng làm sạch móng tay của mình nhưng khi làm đến ngón tay cuối cùng, cô không sao tẩy nó đi được. Cùng lúc đó, có tiếng người gõ cửa từ bên ngoài. Cô rón rén nhìn ra bên ngoài từ lỗ nhìn trộm nhưng không thấy bất kỳ ai. Nghĩ là không có nguy hiểm nào, cô mở cửa. Hóa ra, trước cửa nhà cô là cỗ quan tài trên bánh xe và mẹ cô bước ra từ cỗ quan tài đó. Bà mẹ đã chết lúc này hỏi con: “Tại sao con không nghe lời mẹ nói vậy?” Thế rồi, bà tự tay bóp cổ con gái đến chết.

0
 Một cô gái ngồi trên tàu vào đêm nọ để ý thấy người phụ nữ ngồi đối diện mình cứ nhìn chằm chằm vào cô. Bà ta ngồi bất động giữa hai người đàn ông trung niên. Cô gái cố đưa mắt đi chỗ khác, nhưng bà ta vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Ở bến kế tiếp, một hành khách mới đi lên tàu. Ông ta mặc chiếc áo màu đen và ngồi xuống bên cạnh cô gái. Nhưng người phụ nữ kia không thèm...
Đọc tiếp

 Một cô gái ngồi trên tàu vào đêm nọ để ý thấy người phụ nữ ngồi đối diện mình cứ nhìn chằm chằm vào cô. Bà ta ngồi bất động giữa hai người đàn ông trung niên. Cô gái cố đưa mắt đi chỗ khác, nhưng bà ta vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Ở bến kế tiếp, một hành khách mới đi lên tàu. Ông ta mặc chiếc áo màu đen và ngồi xuống bên cạnh cô gái. Nhưng người phụ nữ kia không thèm để ý đến người khách mới vào. Bà ta vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cô. Hai người đàn ông ngồi bên cạnh bà không hề nhìn về hướng cô. Khi tàu dừng lại ở ga tiếp theo, người đàn ông mặc áo đen ngồi cạnh cô gái đứng dậy. Bỗng nhiên, ông ta cầm lấy tay cô gái, kéo cô ra khỏi tàu dù đây không phải là bến đỗ của cô bé và cô cũng không hề muốn xuống tàu. Khi chỉ còn 2 người trên sân ga, cô gái hoảng hốt la hét nhưng người đàn ông chỉ nói:“Bình tĩnh đi. Tôi vừa mới cứu mạng cô xong đấy. Tôi không muốn làm cô sợ nhưng tôi phải đưa cô ra khỏi con tàu”.Tại sao ông ta lại làm như vậy?câu này no khó

4
27 tháng 9 2018

vì ổng bị điên

27 tháng 9 2018

vì bả chưa ổn định tâm lý(bị điên)

Chương II. Vụ ÁnTôi cùng ông ấy đi tìm kiếm manh mối về vụ mất tích của con gái ông ấy, nhưng xem ra, đây là một vụ án rất nan giải. Tôi hỏi ông ấy:Ông có biết con gái của ông đi đâu không? ví dụ như nói mà cô ấy muốn đến, cô ấy có nói với ông hay không?Ông nói : Không con bé không nói gì với tôi hếtVậy cô ấy thường đến chỗ nào không? ví dụ như quan hay hay quán cafe gì đó?À...
Đọc tiếp

Chương II. Vụ Án

Tôi cùng ông ấy đi tìm kiếm manh mối về vụ mất tích của con gái ông ấy, nhưng xem ra, đây là một vụ án rất nan giải. Tôi hỏi ông ấy:

Ông có biết con gái của ông đi đâu không? ví dụ như nói mà cô ấy muốn đến, cô ấy có nói với ông hay không?

Ông nói : Không con bé không nói gì với tôi hết

Vậy cô ấy thường đến chỗ nào không? ví dụ như quan hay hay quán cafe gì đó?

À cái này thì có đấy, con bé rất hay đi uống cafe, nhưng những quán ăn thì con bé ít khi tới, vì thường ở nhà nấu cho tôi ăn, ngoài ra, con bé thường xuyên đi mua sắm và đi bắn cung, đó là sở thích của nó mà, tôi cấm làm sao được

Cô ấy ngày nào cũng đi uống cà cafe sao?

Đúng vậy, mỗi buổi sáng sớm con bé đều đi uống cafe, đó gần như là một thói quen của con bé rồi.

Vậy ông có biết, cô ấy thường đến quán nào không?

Cái này thì tôi không biết, tôi đâu có theo dõi con bé đâu

Ây, tiếc nhỉ, ở London có hơn 9 tiệm cafe, vậy cô ấy hay đến chỗ nào chứ

À mà ông có thể cho tôi biết cô ấy là người như thế không

Con bé khá ngoan ngoãn, ghét ồn ào và thích sự im lặng, hơn nữa con bé rất thích đồng hồ Bigben, vì nơi đó chưa đầy kỉ niệm của nó với mẹ, con bé thích cả trinh thám nữa, nó rất thích đọc các tiểu thuyết trinh thám và là fan của Sherlock Holmes và cậu

Vậy thì hãy đến đó thôi

Cậu nói như thế có lẽ là cậu đã tìm ra nơi con bé đang ở rồi hả?

Không, tôi chưa biết, nhưng tôi biết nơi mà con gái ông hay uống cafe

Đó là nơi nào vậy?

Hãy đi theo tôi

Hơn 30 phút sau, tôi đã ở phía Nam vùng Westminster, ở đó có một quán cafe tên là Shelling Ford

Ông ta hỏitại sao lại không đến quán cafe ở dưới tháp đồng hồ Big Ben , tôi nói:

Lý do tôi nghĩ nơi này chính là nơi con gái ông đang đến đó là vì, ở chỗ này có thể thấy được toàn cảnh của tháp đồng hồ Big Ben, hơn nữa, ở trong nơi này, có rất nhiều tấm hình về tháp đồng hồ Big Ben và nhiều những tấm hình của Sherlock Holmes, ông có nói con của ông rất thích trinh thám và là fan của Holmes mà.Và nếu ông tìm hiểu về Sherlock Holmes thì sẽ biết được, Sherlock Holmes từng có tên là Shelling Ford

Ông ta lại nói nhưng tại sao lại là ở đây, không phải là ở dưới tháp đồng hồ sẽ tốt hơn sao

Ông nghĩ xem, cô ấy ghét sự ồn ào, mà dưới tháp đồng hồ lại rất ồn ào nên cô ấy có vẻ là không thích, nên tôi nghĩ nơi này chính là nơi thích hợp

À ra vậy, chúng ta vào thôi

Tôi mở cửa ra và thấy ở trong đó ngoài người phục vụ ra thì không hề có khách, có lẽ sự yên tĩnh này đã làm cho cô ấy cảm thấy thích nó, và bên trong có rất nhiều tấm ảnh về tháp đồng hồ Big Ben và Sherlock Holmes, hơn nữa, ở đây còn có những cuốn sách về Sherlock Holmes và lịch sử về tháp đồng hồ Big Ben và London

Người phục vụ cũng rất thân thiện, có lẽ họ chỉ làm bán thời gian ở quán cafe này thôi, chú đây không phải là công việc chính của họ

Tôi hỏi 1 người phục vụ tên là Jack:

Chào anh, tôi là Leo, thám tử

Ồ, cậu chính là thám tử lừng danh đó sao, tôi là Jack, rất vui được gặp cậu

Vâng

Cậu đến đây có chuyện gì sao?

Đúng vậy, tôi hy vọng là anh sẽ giúp tôi

Tất nhiên rồi, tôi sẵn sàng giúp đỡ cậu, thám tử à

Cảm ơn anh

Rồi, hãy cho tôi biết, để xem tôi có giúp được gì không?

Oke, anh có biết cô gái tên là Tracy, không?

À, tôi biết, cô ấy ngày nào cũng đến quán này, có chuyện gì sao

Cô ấy đã bị mất tích, kia là cha của cô ấy

À, chào ông

Chào cậu

Cậu có biết chuyện gì không, ví dụ như cô ấy mấy ngày trước có đến đây không, đến đây với ai, có biểu hiện gì kỳ lạ hay không

Để tôi nhớ lại xem, hình như là có đó, từ khi quán này mở cửa thì hôm nào cô ấy cũng đến đây và thằng xuyên mượn 1 cuốn sách về Sherlock Holmes

Anh có biết là cuốn nào không?

Có chứ, hình như đó là cuốn “ Những hình nhân nhảy múa “

À tôi biết con bé rất thích cuốn đó - Marc nói.

Anh mau đưa cho tôi mượn cuốn đó được không

Được chứ, đợi tôi một xíu

Đây rồi

Khi mở cuốn sách ra, tôi thấy nó cũng khá bình thường, bỗng nhiên có một tờ giấy rớt ra khỏi một trang sách nào đó , tờ giấy viết:

" KHI MẶT TRỜI DẦN NHÌN VỀ HƯỚNG TÂY

KHI NGỌN GIÁO ĐÂM THẰNG XUỐNG MẶT ĐẤT

ÂM THANH CỦA CÁI CHẾT SẼ VANG LÊN

LÀ THỜI KHÁC TRÒ CHƠI NÀY KẾT THÚC"

Tôi nhìn qua bản mật mã thì đã cảm thấy có gì đó không ổn

Tôi nghĩ:” Có điều gì đó khác đặc biệt ở đây, nếu như nạn nhân bị bắt đi thì làm gì có thời gian mà để lại bản mã phức tạp như vậy, do đó bức bản mã này chính là của hung thủ

Vài phút sau tôi lên tiếng: chúng ta hãy đi thôi

Marc hỏi tôi: Cậu đã tìm ra chỗ mà con bé bị bắt giữ rồi à

Chính xác là như vậy! - tôi nói

Vậy mật thư đó có nghĩa là như thế nào

Trên đường đi tôi sẽ giải thích sau

Cậu nói đi, mật thư có nghĩa là như thế nào?

Tôi trả lời: - Khi mặt trời dần nhìn về hướng Tây thì lúc đó mặt trời lặn

- Khi ngọn giáo đâm thẳng xuống mặt đất, ám chỉ một công trình kiến trúc nào đó giống ngọn giáo cụ thể là tháp đồng hồ BigBen

- Âm thanh cái chết sẽ vang lên đó chính là thời gian mà tháp đồng hồ rung chuông

- Trò chơi sẽ kết thúc là vụ án xảy ra

Như vậy là con gái ông đang bị giam ở tháp đồng hồ Big Ben và sắp bị giết, chúng ta hãy nhanh lên nào

Bỗng nhiên, anh phục vụ nói : Tôi bỗng nhớ ra chuyện này, mấy ngày trước có 1 người đàn ông đến đây nói chuyện với cô ấy, và tôi thấy sắc thái mặt của cô ấy rất sợ hãi, có lẽ hắn chính là người đe dọa cô ây.

Và vài hôm trước, ngoài đó tôi nghe thấy tiếng hét của cô ấy, tôi ra ngoài ngay xem xảy ra chuyện gì thì khi ra ngoài tôi chỉ thấy 1 chiếc xe ô tô chuẩn bị chạy, và không có người ở ngoài

Tôi nói : Có thể hắn chính là người bắt cóc cô, và chính hắn đã đe dọa mạng sống của cô

Bỗng nhiên, có tiếng điện thoại kêu lên, và đó chính là số điện thoại của cô ấy gọi về cho cha của mình, cô ấy nói giọng hết sức sợ sệt:

Cha ở cứu con, cha hãy tìm Leo, bảo cậu ấy đến cứu con, con không muốn chết

Ông ấy nói : Con đang ở đâu

Cô ấy trả lời : Con không biết nữa

Bỗng nhiên, tiếng chuông của đồng hồ vang lên, đó chính là chuông của tháp đồng hồ Big Ben, tiếng chuông đó chúng tôi nghe thấy bên đầu bên kia của điện thoại và nghe thấy tiếng rất to

Thôi chết! Đồng hồ đã cất tiếng chuông, cô ấy sẽ…

Không! Không thể nào !!!!!

0
28 tháng 12 2016

trứng ra trước hay gà ra trước

có phải câu này ko

nhớ k mình nha

5 tháng 1 2018

câu hỏi công chúa đưa ra là gì

Một cô gái ngồi trên tàu vào đêm nọ để ý thấy người phụ nữ ngồi đối diện mình cứ nhìn chằm chằm vào cô. Bà ta ngồi bất động giữa hai người đàn ông trung niên. Cô gái cố đưa mắt đi chỗ khác, nhưng bà ta vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Ở bến kế tiếp, một hành khách mới đi lên tàu. Ông ta mặc chiếc áo màu đen và ngồi xuống bên cạnh cô gái. Nhưng người phụ nữ kia không thèm...
Đọc tiếp

Một cô gái ngồi trên tàu vào đêm nọ để ý thấy người phụ nữ ngồi đối diện mình cứ nhìn chằm chằm vào cô. Bà ta ngồi bất động giữa hai người đàn ông trung niên. Cô gái cố đưa mắt đi chỗ khác, nhưng bà ta vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Ở bến kế tiếp, một hành khách mới đi lên tàu. Ông ta mặc chiếc áo màu đen và ngồi xuống bên cạnh cô gái. Nhưng người phụ nữ kia không thèm để ý đến người khách mới vào. Bà ta vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cô. Hai người đàn ông ngồi bên cạnh bà không hề nhìn về hướng cô. Khi tàu dừng lại ở ga tiếp theo, người đàn ông mặc áo đen ngồi cạnh cô gái đứng dậy. Bỗng nhiên, ông ta cầm lấy tay cô gái, kéo cô ra khỏi tàu dù đây không phải là bến đỗ của cô bé và cô cũng không hề muốn xuống tàu. Khi chỉ còn 2 người trên sân ga, cô gái hoảng hốt la hét nhưng người đàn ông chỉ nói:
“Bình tĩnh đi. Tôi vừa mới cứu mạng cô xong đấy. Tôi không muốn làm cô sợ nhưng tôi phải đưa cô ra khỏi con tàu”.
Tại sao ông ta lại làm như vậy?

câu này no khó

1
5 tháng 6 2018

Người đàn bà kia thực chất chỉ là 1 cái xác. Chính hai tên đàn ông ngồi bên cạnh cái xác là kẻ đã giết bà ta rồi mang bà ta lên tàu để đến địa điểm phi tang. Để che mắt hành khách trên tàu, chúng làm giả như bà ta còn sống, cố làm mắt bà ta mở nên bà ta chỉ ngồi bất động 1 chỗ và nhìn chằm chằm vào cô gái đối diện. Cô gái thì không biết điều này, nhưng người đàn ông mặc áo đen ngồi cạnh cô gái thì đã đoán ra được chân tướng sự việc. Đó là lý do vì sao ông ta lại nhất quyết lôi cô gái ra khỏi con tàu vì sợ rằng cô sẽ gặp nguy hiểm nếu còn tiếp tục ở lại trên tàu.

Truyện thứ 1: Ngõ đất đỏ-hải phòngCâu chuyện được bạn thân của mẹ mình kể lại,hiện cô đang sống cùng gia đình tại canada!mỗi lần về cô đều kể câu chuyện này,vì cô vẫn chưa bao giờ hết sợ!xin phép gọi cô là cô H!Bạn nào ở hải phòng cũng biết ngõ đất đỏ và ga hải phòng!cô H gốc người lê lợi,hay cùng mẹ buôn bán ở ga hải phòng,và cô cũng lấy luôn chồng là người ở ga...
Đọc tiếp

Truyện thứ 1: Ngõ đất đỏ-hải phòng
Câu chuyện được bạn thân của mẹ mình kể lại,hiện cô đang sống cùng gia đình tại canada!mỗi lần về cô đều kể câu chuyện này,vì cô vẫn chưa bao giờ hết sợ!xin phép gọi cô là cô H!
Bạn nào ở hải phòng cũng biết ngõ đất đỏ và ga hải phòng!cô H gốc người lê lợi,hay cùng mẹ buôn bán ở ga hải phòng,và cô cũng lấy luôn chồng là người ở ga hải phòng!những năm 1983-1984 cô về nhà chồng sinh sống,chồng cô tính gia trưởng thường hay đánh đập cô và một trong những lần đó đã đuổi cô ra ngoài cửa ga trong khi bụng đang mang bầu đứa con đầu lòng!may mắn cho cô sau vài ngày ở ngoài ga có người quen chỉ cho cô có một ngôi nhà để không,không có ai ở ở ngõ đất đỏ,vì lần đó cô sắp sinh mà không biết ở đâu,về đâu,người xưa rất hà khắc cổ hủ nên mẹ cô cương quyết không cho về nhà chỉ đem cho đồ ăn!những năm đó đường xá hoang vu,vắng vẻ,dù là trung tâm của thành phố hải phòng,nhưng phương tiện đi lại hồi đó nhà nào giàu lắm cũng có con xe đạp bô rô,còn hiếm lắm mới có con gắn máy cup hay gì ấy!cô mất nửa ngày đi bộ từ ga hải phòng để tới ngôi nhà trong ngõ đất đỏ,giờ là ngõ chứ xưa nó như con đường làng thôi,thông ra cả bờ mương,nghĩa địa rất nhiều!đồng cỏ mọc um tùm,dân cư cực thưa thớt,cách cả vài chục mét có 1 nhà!ngôi nhà cô thời ấy tới gần như nằm trong sâu cùng,từ đường lớn vào sâu trong cũng ngót 1km,phía trong chỉ còn vài nhà trong sâu chạy dọc theo con mương nông bẩn thỉu?ngôi nhà thậm chí không có cửa ra vào và được xây duy nhất 1 cửa sổ trông ra sau nhà,nhưng không có cánh,mà chỉ có song gỗ thưa!đằng sau nhà có 1 cái giếng nước và sân đất nhỏ!muốn ra sau nhà phải đi ra cửa chính rồi vòng hông nhà ra sau!ngôi nhà nhỏ nằm thọt lỏn giữa những tán cỏ cao xung quanh nhấp nhô,nếu nhìn từ xa hẳn gần như chỉ thấy nóc nhà!đằng trước nhà phía bên kia là 1 con mương nhỏ chạy dài!nói chung nhìn rất âm u!vì lúc ấy không còn nơi để ở nên cô buộc phải vào ở,những ngày đầu có mẹ mình và e trai cô tới,hộ giup đồ lặt vặt và đóng tạm cho mấy miếng ván làm cửa,vì hồi đó không dễ đi lại như giờ!những ngày đầu cô thấy đã quen,cô ngủ trên cái goi là giường k phải,nhưng gần như miếng phản mỏng để lên mấy cục gỗ lớn!nhà có 2 miếng để 2 bên cạnh nhà!cach nhau có 2m,mỗi lần mẹ mình tới chơi với cô và đem đồ đều ngủ trưa ở phản còn lại.mọi chuyện bắt đầu xảy ra cho tới khi cô sinh em bé được vài ngày đã phải về nhà rồi!chồng cô cương quyết không cho về!bố mình phải mượn xe ba gác hay đại loại xe đủn gì đó,để đủn cô từ nơi đỡ đẻ về!mấy đêm đầu bố mẹ mình ngủ cùng cô vì mới sinh,sáng đi làm hợp lực luôn!cho đến đúng hôm chỉ còn cô với con cô ngủ một mình thì chuyện bắt đầu kì lạ xảy ra!hồi ấy làm gì có điện đóm nhiều như giờ,nhất là cái nhà bỏ hoang,cô cho con bú,hay cho uống nước gạo,nước cháo đều mò với đèn dầu hết!cô H kể,tầm 7h tối là đen sì rồi..ếch nhái kêu ầm ầm,không ai đi lại nữa,ban ngày còn vắng hoe nói gì tới tối đêm.cô cũng sợ nhưng nói hồi ấy gan,lì và căm chồng nên quyết không đi đâu,có chỗ trú là may rồi!cô nói tầm nửa đêm vì xưa không có đồng hồ,nên chỉ áng chừng thôi!cô cho con bú 1 chập rồi ngủ cùng con,bỗng cô nghe tiếng nước dội xối xả ầm ầm sát bên tai,cô mở mắt thấy lạ!vì quanh đây làm gì có ai!mà nửa đêm hôm lại có ai dội nước,phải 5 phút liên tục cô nằm nghe,không dám nhúc nhích hay lên tiếng!cô lúc ấy rất sợ,chỉ sợ con khóc bất chợt thì rớt tim ra ngoài!vì xưa sợ ma là một,còn sợ cướp hiếp đủ kiểu,nó mà biết trong nhà không có ai có mỗi 2 mẹ con thì chết!nhưng sau 5 phút bặt đi thì lại không thấy gì,và tuyệt nhiên cô không nghe thấy tiếng bước chân?phải đến cả tiếng sau cô cho con bú mà không dám thăp đèn!định tới sáng sẽ ra xem.nhưng tới sáng ánh sáng ánh nắng làm cô thấy an tâm và hết lo sợ suy nghĩ!cô sinh hoạt như bình thường!đến tối hôm sau,chưa kịp ngủ,cô đã nghe tiếng nước xối xả ầm ầm như có người tắm,cô hôm nay mới nhớ ra,đằng sau nhà có cái giếng khô,mà phaỉ múc bằng xô,ban ngày cô phải đi 50m ra ngã 3 có cái giếng chung của khu ấy có cái bơm sắt bằng tay thủ công để sinh hoạt!cô rất sợ lần này con cô khóc ré lên!khóc mà cô cố tình phải nói to dỗ dành cho đỡ sợ vì đằng nào cũng biết,tiếng nước im bặt,nhưng chỉ vài phút sau cô nghe tiếng rít thuốc lào rất to và rõ cũng ở sau nhà!lần này cô nghĩ có người,cô xuống phản ôm theo con ngó ra khe cửa sổ phía sau nhà thì cô giật mình thấy 1 thằng tây đen,tây mỹ mặc bộ rằn ri,bị cụt 1 chân đang ngồi trên thành giếng cầm cái điếu,cô không thể nhìn thấy mặt nó,cô H nói theo phản xạ và nhận biết cô đã biết nó không phải là người!cô lúc đó không biết phải làm sao..đẩy cái cửa tạm chạy ra ngoài cả mẹ lẫn con chạy sang phía cạnh nhà,có một cái mái được dựng tạm bằng 4 cọc tre,không biết đi đâu..cứ đứng đấy ôm con tới tận 5h sáng mới dám vào nhà ngủ..vì mệt quá nên cô ngủ suốt,chỉ có mẹ cô hay bảo em cô bảo người đem đồ ăn tới cho cô,mẹ cô buôn bán nên hồi ấy cũng có của ăn của để!suốt mấy ngày trời cô cứ đến 7h tối lại bế con ra ngoài cửa dải cái miếng lót với cái chăn đơn ra ôm con ngủ gà ngủ vịt,cô bảo có cái màn tuyn thì cột vào 4 góc cay tre.
Không muỗi mương thì biết rồi ấy,đốt khỏi ngủ luôn!cho đến mấy hôm sau thấy không ổn khi cứ ở ngoài sẽ chêt mệt mất và cũng đỡ sợ khi mấy đêm không thấy gì,cô lại vào nhà ngủ,hôm đầu tiên vào nhà sau bao hôm ngủ ngoài,cô ngủ như thoải mái hẳn nên ngủ rất say,bỗng giật mình mở mắt,nhưng lần này cô không cử động được,chỉ mở được mặt,cô nằm nghiêng về phía con,con nằm trong phía lòng,mắt nhìn hướng ra phía cửa,một bên liếc sang được cửa sổ!cô giật mình khi thấy thằng tây đen nó lù lù dí vào,nó không đi mà nó lướt trên mặt đất luôn!nó vào gần nhưng cô không thể thấy mặt nó,nó nằm luôn xuống cái phản còn lại phía đối diện..nó nhìn mặt sang phía cô,cô bảo lúc ấy mới thấy qua lớp màn hàm mỗi một cái mắt nó đỏ ngàu,còn bên còn lại kiểu như chột ấy,và hàm răng nó nhe ra cười trắng toát!cô sợ mà không thể làm được gì!cô nói k nhắm mắt được,nó cứ nằm ấy,không la lên được như bị cứng họng lại,phải cả tiếng như thế,cô thấy rõ nó ngồi dậy lướt ra phía cửa rồi biến mất,cô thiếp đi ngủ tới lúc con cô khóc cô dậy cho con ăn mãi tới gần trưa mới dậy..trộm vía cô bảo con cô hồi ấy ngoan ít khóc,chả có ăn mà nín bặt..không hiểu lí do gif mà cô bảo hình như sợ quá hóa hết sợ,mấy hôm sau bố mẹ mình ngủ cùng mấy hôm..,cô bảo đêm cô không ngủ nó vẫn về vào nhà nhưng không nằm,cô bảo không hieu sao gọi mà không được.muốn gọi bố mẹ mình mà không được,mấy bữa sau bố mẹ mình không đến ngủ nữa,cô kể thành quen,nó vẫn xuaatd hiện,vẫn hành động nằm xuống rồi lướt đi.nhưng hôm ấy buổi trưa,mẹ mình đến chơi từ sáng,trưa ngủ bên phía bên kia.cô nằm phản bên này,cô tỉnh nhìn thấy rõ nó đi vào trong nhà đứng sát phản của cô,cô bảo gọi mẹ mình rất to mà mẹ mình như không nghe thấy gì…nó cứ đứng nhe răng ,mà cô bảo ban ngày nhưng chỉ nhìn thấy mỗi hàm răng và 1 cái mắt nó!nó vào như thế rồi ra ngoài ngay!
Kể với mẹ mình lúc dậy thì mẹ mình bảo biết gì đâu!đến đêm lại chỉ có cô với con cô ôm nhau ngủ!lần này đang ngủ cô giật mình vì mở mắt thấy cô đang nằm ra tận phía ngoài phản thay vì nằm phía trong,con cô thì nằm phía sau lưng cô mà cô không thể quay lại được!lù lù trước mắt thằng tây đen sì nó dùng tay ghì 2 tay cô xuống phía 2 bên đầu,cô bảo cảm giác không cưỡng được..chắc nó định làm trò với cô,cô lúc này mới kể,cũng có vài lần trước có cảm giác như có mg trèo lên bụng mình!nhưng lần này rõ ràng mắt thấy!cô lấy hết sức nhổ nước bọt và phản xạ kiểu cắn tay nó để thoát,nhưng nhanh lắm chưa kịp làm gì nó tát như trời giáng vào mặt cô!lúc ấy con cô khóc to lắm,thì nó bỏ tay lướt ra phía ngoài mất,cô sợ hẳn rồi,ôm con chạy hẳn ra phía tít xa..mà xa nữa thì k biết đi đâu,đi cố ra cửa nhà tận phía ngoài xa đứng!sáng ra ngta mở cửa hỏi chuyện thì mới biết!nhìn rõ trên mặt cô 5 ngón tay to đùng lằn trên má!cả nhà hàng xóm mới bảo hóa ra nhà ấy cô đến ở cả nửa tháng mà tưởng không có ai..nhà ấy ngta dựng có ở được đâu..tháo cả cửa đem đi!bảo là đất dữ đất nghịch lắm..ngta ở đấy còn chẳng dám đi vào phía trong ấy..có nhà ông gì trong cùng chỉ dám đi qua ban ngày…rồi cô vội vàng về sắp xếp đồ,định bụng chiều tối mẹ mình hay e cô tới sẽ tính về cửa ga còn hơn!cô vì mệt và nghĩ ban ngày cô định ngủ tới trưa dậy..cũng như có điềm biết cô sắp chuyển đi..tới trưa cô bảo vừa dậy bước xuống phản thì nó xuất hiện túm tóc cô lôi ngược ra phía cạnh nhà,có 1 cái rãnh nước sâu,cô không thể ghìm được,cô la hét om sòm lên,nó lôi cô xuống rãnh,chỉ ngang bụng nhưng nó dìm đầu cô xuống bùn,may cho cô thế nào tầm trưa có người đi qua ở phía xa nghe trông thấy chạy đến lôi cô maix không được phải hô hào 3-4 người mới lôi cô lên được,họ nói lại chỉ thấy cô cứ cúi xuống kiểu gội đầu ấy mà cứ ấn tóc cắm đầu xuống bùn trong khi nửa người bên dưới rồi!may con cô vẫn nằm trên cái phản!cô còn chẳng dám vào nhà nữa,mấy người vào bế con và bê túi đồ ra cho cô!lúc sau e cô tới xách đồ đưa cô về ga,vài ngày sau nhà ck cô khuyên can,chồng cô đón cô và con về!năm 1989 cô vượt biên sang hk và đi nước thứ 3!cám ơn mọi người đã đọc!câu chuyện hoàn toàn không thêm bớt!giờ ngôi nhà đó nằm ở một ngã 3 cách mặt đường tô hiệu đi vào 100m,dân cư dày dịt!nhưng nếu dân thổ ở đấy vẫn sẽ biết về khoảnh đất ấy!
Truyện thứ 2:
Thấy mọi người kể cũng nhiều chuyện nên mình xin đóng góp 1 câu chuyện xảy ra với chính mình và con bé ở chung phòng trọ. Lần đầu kể chuyện nếu có dở thì mọi người bỏ qua nha :). Chuyện là thế này, vào đầu năm học vừa rồi, sau khi nghỉ hè thì mình từ quê ra trọ. khổ nổi là tầng 2 và 3 chưa ai ra cả, chỉ có 1 mình mình. à mình xin kể qua là trọ mình ở là trong nhà của chủ. nhà có 3 tầng. cấu trúc như nhà bình thường. chứ k làm theo từng dãy phòng như những trọ khác. phòng mình ở ngay bên cạnh cầu thang và có 2 phòng nữa cũng ở gần đó. rồi cái ngày mình ra trọ, vì hơn 1 tháng k có ai ở phòng nên phải dọn dẹp. vừa ra thấy phòng dơ dơ, tóc đâu mà quá trời, nghĩ chắc lúc mình về mấy chị phòng bên qua ngủ nên rụng tóc là chuyện bình thường (mấy chị em thân nhau lắm). nhưng tự nhiên có 1 mình nên cũng hơi ớn ớn (lúc này là buổi tối nha mấy bạn). vì ngủ dưới đất cho mát nên mình quét và lau phòng kĩ lắm. làm xong thì đi tắm cho sạch sẽ rồi ngủ. vừa đặt cái lưng xuống tự nhiên thấy lạnh lạnh. bật dậy định lấy cái mền trong tủ thì … ở đâu ra 2 búi tóc to nằm chình ình dưới chân mình. 1 luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, đơ vài giây, nói thật lúc đó mình mún khóc lun đó mà khóc k nổi. rõ ràng lúc nãy mình đã dọn kĩ lắm rồi, còn bỏ vào sọt rác nữa. mà mình cũng không có vo tóc lại thành cục to như vậy. thế là đêm đó mình mất ngủ. mà thần hồn nát thần tính hay sao ấy, mà lâu lâu mình lại nghe tiếng gõ lốc cốc vào cửa. đợi thêm 2 ngày nữa là con bé ở chung phòng ra. hôm ấy mình đi chơi k có nhà, nó ở nhà 1 mình. tối về nó kể “hồi chiều em đứng chải tóc trước gương, xong đi vô phòng em gặp 1 bóng trắng đi xuống cầu thang”. thấy z mà nó k sợ mới ghê chứ. nó vô phòng tìm con dao, xong chạy ra chỗ cầu thang lẩm bẩm “mún cho gặp thì cho nhìn rõ chứ đừng làm z”. nhưng nó chẳng bao h gặp lại cái bóng đó hết. mà con bé lạ lắm. trước đó nó đã ở vs mình 1 năm nhưng tính tình vui vẻ. k bao giờ cáu gắt. z mà từ dạo đó nó lúc nào cũng bực mình vô cớ. rồi tự khóc lóc trong khi k ai làm gì. đợt đó anh trai nó đi làm ở đài loan cũng hay bị xui xẻo nên mẹ nó ở quê đi coi bói. mục đích đi xem cho anh nó, nhưng khi bước vào thì ông thầy nói “có 1 người ở trong cái chỗ nó thuê trọ k muốn nó ở đó nên họ phá nó. tốt nhất nên chuyển trọ”. nghe đến đó mình nổi hết da gà các bạn ạ. mình từng ở 2 năm nhưng chưa gặp bao giờ, giờ sợ k muốn ở luôn. mà 2 chị em cũng lì nên cũng bám trụ lại. có đêm chưa ngủ nhưng tắt điện hết, có tiếng nói đàn ông vang lên bên ngoài cửa phòng nhưng k nghe rõ. lúc đầu tưởng tụi tầng 3 mở phim nên lầm bầm chửi “khuya rồi mà k để ng khác ngủ”. sau khi biết k phải thì 2 chị em nằm co ro, k dám ngủ. rồi hôm khác vào buổi chiều cũng đã nhá nhem tối. 2 đứa qua phòng mấy bà chị ngồi chơi (k có ai ở trọ lúc đó). mà cái phòng đang ngồi thông vs 1 phòng khác, chỉ ngăn ra bằng 1 tấm ván gỗ thôi. đang im ắng tự nhiên có tiếng ai nhấn nút cái quạt (cái quạt bị rút dây rồi nên nó k thể chạy). tai mình rất nhạy nên chắc chắn đó là tiếng cái quạt. z là 2 đứa ré lên rồi chạy về phòng. sau dạo đó 2 đứa chuyển qua phòng khác ở và k gặp chuyện gì nữa. câu chuyện mình đến đây là hết. k mang tính chất rùng rợn nhưng đó là sự thật.

1
31 tháng 12 2019

dài quá...........................

HAI MẸ CON VÀ BÀ TIÊN Ngày xưa, ở làng kia, có hai mẹ con cô bé sống trong một túp liều. Họ phải làm lụng vất vả quanh năm mới đủ ăn. Một hôm, người mẹ không may bị bệnh nặng. Cô bé ngày đêm chăm sóc mẹ, nhưng bệnh mẹ mỗi ngày một nặng thêm. Có người mách: - Ở vùng bên có ông thầy thuốc giỏi chữa được bệnh này. Cô bé nhờ bà con hàng xóm trông nom mẹ, ngay hôm ấy lên đường....
Đọc tiếp
HAI MẸ CON VÀ BÀ TIÊN Ngày xưa, ở làng kia, có hai mẹ con cô bé sống trong một túp liều. Họ phải làm lụng vất vả quanh năm mới đủ ăn. Một hôm, người mẹ không may bị bệnh nặng. Cô bé ngày đêm chăm sóc mẹ, nhưng bệnh mẹ mỗi ngày một nặng thêm. Có người mách: - Ở vùng bên có ông thầy thuốc giỏi chữa được bệnh này. Cô bé nhờ bà con hàng xóm trông nom mẹ, ngay hôm ấy lên đường. Vừa đi, cô bé hiếu thảo vừa lo mấy đồng bạc mang theo không đủ trả tiền Thuốc cho mẹ. Bỗng cô thấy bên đường có vật gì như chiếc tay nải ai bỏ quên. Cô bé nhặt tay nải lên. Miệng túi không hiểu sao lại mở. Cô bé thoáng thấy bên trong có những thỏi vàng lấp lánh. Cô mừng rỡ reo lên: “ Mình có tiền mua thuốc cho mẹ rồi!”. Ngẩng đầu lên, cô chợt thấy phía xa có bóng một bà cụ lưng còng đang đi chầm chậm. Cô bé đoán đây là tay nải của bà cụ. Cô bé nghĩ: “Tội nghiệp cho bà cụ, mất chiếc tay nải này chắc buồn và tiếc lắm. Mình không nên lấy của cụ”. Nghĩ vậy, cô bé bèn rảo bước nhanh đuổi theo bà cụ, vừa đi vửa gọi : - Bà ơi, có phải chiếc tay nải này là của bà để quên không? Bà lão cười hiền hậu: - Khen cho con hiếu thảo lại thật thà. Ta chính là tiên thử lòng con đấy thôi. Con thật đáng được giúp đỡ. Hãy đưa ta về nhà chữa bệnh cho mẹ con. Thế là người mẹ được chữa khỏi bệnh. Mẹ con họ lại sống hạnh phúc bên nhau. Dựa theo nội dung bài học, hãy khoanh vào câu trả lời đúng: Câu 1. Phương thức biểu đạt chính là gì? A. Tự sự B. Miêu tả C. Nghị luận D. Biểu cảm Câu 2. Hai mẹ con cô bé sống trong hoàn cảnh như thế nào? A. Giàu có, sung sướng B. Nghèo khó, vất vả C. Bình thường, không giàu có cũng không thiếu thốn D. Hạnh phúc Câu 3. Khi mẹ bị bệnh năng, cô bé đã làm gì? A. Ngày đêm chăm sóc mẹ. B. Đi tìm thầy thuốc giỏi chữa bệnh cho mẹ. C. Nhờ bà con hàng xóm trông nom mẹ D. Tất cả những việc làm trên. Câu 4: Ai đã chữa bệnh cho cô bé? A. Thầy thuốc giỏi B. Bà tiên C. Bà lão tốt bụng D. Thầy lang Câu 5. Vì sao bà tiên lại nói: “Khen cho con đã hiếu thảo lại thật thà?” A. Vì cô bé trả lại tay nải cho bà. B. Vì cô hết lòng chăm sóc mẹ ốm, tìm người chữa chạy cho mẹ và lại không tham của rơi. C. Vì cô bé ngoan ngoãn, không tham của rơi. D. Vì cô bé hiếu thảo. Câu 6. Ý nghĩa câu chuyện là gì? A. Khuyên người ta nên thật thà. B. Khuyên người ta nên quan tâm chăm sóc cha, mẹ. C. Ca ngợi cô bé hiếu thảo và thật thà D. Ca ngợi cô bé là người tốt bụng Câu 7. Dấu ngoặc kép trong câu: Cô mừng rỡ reo lên: “ Mình có tiền mua thuốc cho mẹ rồi!” có tác dụng gì? A. Trích dẫn lời của tờ báo B. Chỉ lời nói được hiểu theo nghĩa đặc biệt C. Đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật D. Đánh dấu lời nói gián tiếp của nhân vật Câu 8. Văn bản trên được kể theo ngôi thứ mấy? A. Ngôi thứ nhất B. Ngôi thứ hai C. Ngôi thứ ba D. Ngôi thứ tư Câu 9. Trong câu: “Họ phải làm lụng vất vả quanh năm mới đủ ăn.” có mấy từ láy? A. Một B. Hai C. Ba D. Bốn Câu 10. Trong câu “Ngẩng đầu lên, cô chợt thấy phía xa có bóng một bà cụ lưng còng đang đi chầm chậm.” có mấy cụm danh từ? A. Một B. Hai C. Ba D. Bốn II. TỰ LUẬN (5 điểm) Câu 1. (1 điểm ) Xác định một cụm danh từ trong văn bản trên và phân tích cấu tạo Câu 2. (1 điểm) Xác định một cụm động từ trong văn bản trên và đặt câu với cụm động từ đó. Câu 3. (3 điểm) Bức thông điệp mà câu chuyện muốn gửi đến mỗi chúng ta là gì? Em hãy viết một đoạn văn 3 câu nêu suy nghĩ của em về nhân vật cô bé trong câu chuyện.
2
10 tháng 12 2021

I . TRẮC NGHIỆM 

Câu 1 : C

Câu 2 : D

Câu 3 : A

Câu 4 : C

Câu 5 : A

Câu 6 : B

Câu 7 : A

Câu 8 : D

Câu 9 : C

Câu 10 : B

II . TỰ LUẬN 

Câu 1 : Chiếc tay nải 

Câu 2 : chữa bệnh . Bác sĩ đang chữa bệnh

Câu 3 : Hãy luôn giúp đỡ người xung quanh , họ sẽ trả ơn bạn và ai cũng sẽ yêu quý bạn .

Bài làm :

Cô bé có lòng tốt , biết giúp một bà tiên , khi chiếc tay nải bị rơi . Cô đã nhặt lên đưa cho bà cụ . Đó là lòng tốt của những người tốt như cô bé . Hãy nhớ rằng : Luôn luôn giúp đỡ người xung quanh , họ sẽ trả ơn bạn và ai cũng sẽ yêu quý bạn

5 tháng 11 2024

Đụ nhau

Mấy hôm sau, Niệm Kha cũng không đến làm phiền Yên Chi.Đến cuối tuần, anh bất ngờ đến nói muốn đưa cô đi làm thủ tục ly hôn. Một tuần qua, anh đã nghĩ thông suốt, chấp nhận hiện thực là cô sẽ không tha thứ cho mình, nên anh quyết định buông tay.- Yên Chi, em không muốn nuôi Miu sao?Yên Chi lạnh nhạt ừ một tiếng. Sợ anh lại hỏi nhiều, cô còn bổ sung thêm một câu.- Miu là do anh đem về...
Đọc tiếp

Mấy hôm sau, Niệm Kha cũng không đến làm phiền Yên Chi.

Đến cuối tuần, anh bất ngờ đến nói muốn đưa cô đi làm thủ tục ly hôn. Một tuần qua, anh đã nghĩ thông suốt, chấp nhận hiện thực là cô sẽ không tha thứ cho mình, nên anh quyết định buông tay.
- Yên Chi, em không muốn nuôi Miu sao?
Yên Chi lạnh nhạt ừ một tiếng. Sợ anh lại hỏi nhiều, cô còn bổ sung thêm một câu.
- Miu là do anh đem về thì anh đem đi đi.
- Em sẽ không sao chứ? Em yêu con như vậy...
- Tôi chưa bao giờ yêu con bé. Suốt ngày quấn lấy tôi, phiền chết đi được. Còn nữa, nếu tôi mang con bé bên mình sẽ làm những người đàn ông sợ chạy mất. Như vậy thì sao tôi kết hôn được đây?
Yên lặng lắng nghe, Niệm Kha không nói gì, duy trì tư thế lái xe, gương mặt anh không có biểu hiện gì bất thường, vẫn thâm trầm như anh trước đây.
Không khí trong xe lắng xuống. Đến tận khi xe rẽ vào nhà, Yên Chi chuẩn bị mở cửa đi xuống, Niệm Kha mới mở miệng.
- Em để Miu ở đây một thời gian nữa, anh sẽ từ từ nói chuyện với con, anh sẽ sớm mang con đi không làm phiền em nữa.
Yên Chi lười mở miệng, chỉ khẽ gật đầu.
Cả hai đều hiểu, Vị Thanh còn nhỏ, mẹ ruột mất chưa lâu. Khó khăn lắm mới có lại được tình thương của mẹ. Nếu nó biết một lần nữa nó không có mẹ, nó sẽ đau buồn đến dường nào?
- A, mẹ về! Ơ, mà ba đâu rồi? Ba không về cùng mẹ sao?
Vị Thanh chạy ra đón cô, mặt mày hớn hở. Nhìn quanh không thấy ba ba, mặt nó liền xìu xuống.

- Có việc, đi trước rồi.

- Mẹ, có phải ba mẹ làm hòa rồi không?

- Trẻ con đừng hỏi nhiều.

- Con không phải trẻ con, con lớn rồi mà.

- Thấp hơn mẹ thì vẫn là trẻ con.

Hai người một lớn một nhỏ, lớn một câu, nhỏ một câu đến tận khi vào trong nhà.

......

Vị Thanh không biết chuyện ba mẹ ly hôn. Nó vẫn vui vẻ cười đùa. Còn cố ý trước mặt Yên Chi nói tốt cho ba ba.

Con bé không biết, tình cảm Yên Chi dành cho Niệm Kha sớm đã hóa thành thù hận. Thù hận đó tự cô còn không thể hóa giải, huống hồ là con bé.

Yên Chi dành khoảng thời gian ngắn cuối cùng đối xử tốt với Vị Thanh. Cô không lạnh nhạt, cũng không đặc biệt ân cần. Cô sợ mình cho đi quá nhiều tình cảm, lúc con bé rời đi rồi cô sẽ đau lòng.

- Miu, mẹ thực sự rất yêu con, chính vì yêu con, sợ con theo mẹ sẽ không vui, sợ con thiếu tình thương của ba, nên mẹ mới chọn từ bỏ... Con đừng giận mẹ, cũng đừng buồn, rồi ba sẽ tìm cho con một người mẹ mới, người đó sẽ thay mẹ yêu thương con. Mẹ xin lỗi, rất xin lỗi...

Yên Chi ôm chặt con gái ở trong lòng, khẽ vuốt mái tóc mềm như tơ của con bé. Con bé ngủ say trong lòng cô, đôi môi hình như đang cười.

Cô để Vị Thanh đi với Niệm Kha, không phải vì cô không yêu con bé, mà cô sợ quyết định không kết hôn của mình sẽ làm con bé thiếu đi tình thương của ba.

Cô nói với Niệm Kha không yêu thương Vị Thanh là nói dối. Nói với anh muốn cùng người đàn ông khác kết hôn cũng là nói dối.

Cô đã dành thời gian hai mươi năm để gặp, để quen và để yêu anh. Yêu một người thật lâu, để quên một người chắc cũng phải lâu như vậy. Huống hồ, có người đàn ông nào biết cô không thể sinh con mà còn muốn kết hôn cùng cô?

Cô đã định không kết hôn nữa, cũng không muốn yêu ai nữa. Một mình sống đơn độc đến già, có khi lúc chết đi cũng có một mình. Đơn độc như chính cái cách cô đã đến với thế giới này vậy.

......

Yên Chi đã chuẩn bị tâm lý rời xa Vị Thanh. Nhưng không ngờ, lúc con bé thật sự rời đi, cô lại rơi vào trầm cảm nghiêm trọng.

Ngày hôm đó, cô có hẹn với Mỹ Nhân đi xem một chỗ tốt để thuê mở tiệm bánh.

Cô định sau này sẽ dùng tiệm bánh này để sống. Còn tiền Niệm Kha cho cô gọi là phí hôn nhân kia cô đều trả cho anh, cả căn nhà đứng tên cô.

Lúc cô trở về nhà, gọi Vị Thanh mấy lần đều không nghe con bé trả lời, tìm khắp nhà đều không thấy. Cô nóng ruột định gọi điện thoại cho Niệm Kha thì thấy tin nhắn anh gửi "Anh mang Miu đi rồi, em yên tâm"

Không biết đứng lặng người bao lâu, Yên Chi tay cầm điện thoại, thẫn thờ đi lên lầu.

Tất cả đồ đạc của Vị Thanh đều không còn. Trong một buổi chiều, hai cha con dọn dẹp cũng nhanh thật, nói đi liền đi, một lời từ biệt cũng không có.

Không phải đây là kết quả cô mong muốn sao? Bọn họ đều đi cả rồi, cô nên vui mới phải.

Đèn trong nhà không bật, trong góc phòng, Yên Chi ngồi ôm gối, mắt vô hồn nhìn xuống nền nhà, nửa giây chớp mắt cũng không có.

"- Mẹ xem, hoa cẩm tú cầu nở màu hồng kìa. Đều nhờ ba hóa phép cho đó. Mẹ, mẹ thấy đẹp không?

- Ừ.

- Ừ là sao? Con hỏi mẹ đẹp không thì mẹ phải trả lời là đẹp hoặc không đẹp! Mẹ hiểu rồi chứ?"

"- Mẹ ơi mẹ, có phải lúc nhỏ mẹ dùng cái vòng tay như thế này để cầu hôn với ba không?

- Nói bậy!

- Là ba nói với con mà. Ba còn dạy con đan nữa đó nha. Mẹ thấy con làm có đẹp không?

- Tạm được.

- Con có làm tặng mẹ một cái, để con đeo vào giúp mẹ"

"- Mẹ, có mèo con ở ngoài kia không có mèo mẹ, nhìn rất đáng thương, mẹ cho con nuôi nó nhé?

- Không.

- Cho con nuôi đi mà mẹ, đi mà!"

"- Mẹ, mẹ có biết con giống mẹ ở chỗ nào không?

- Không biết.

- Là đôi mắt. Ba nói lúc con cười, mắt con sẽ giống như mắt mẹ. Mẹ con mình cùng cười lên xem thử đi.

- Không muốn.

- Đi mà mẹ, cười lên một cái thôi!"

Từng góc nhà đều văng vẳng tiếng Vị Thanh. Yên Chi bị những hình ảnh kia làm cho ngơ ngẩn, có lúc cô còn đáp lại. Đêm nằm ngủ, cô còn mơ thấy con bé. Lúc tỉnh lại, chỉ có mình cô trong căn nhà rộng lớn, không có hơi ấm, không có vui vẻ, chỉ có không khí lạnh lẽo bao trùm.

Cô ở trong tình trạng đó hơn một tuần liền. Nếu không có cô bạn Mỹ Nhân kéo cô ra, chắc cô vẫn còn tin Vị Thanh vẫn chưa rời đi.

......

Trong suốt một tuần đó, Niệm Kha cũng không lấy gì thoải mái.

Anh đưa Vị Thanh sang Mỹ để ba mẹ nuôi chăm sóc, mẹ nuôi rất thích con bé, cưng còn hơn bảo bối.

Anh cũng sẽ về Mỹ, nhưng không phải bây giờ. Anh còn công việc cần bàn giao lại, anh đang sắp xếp người thay mình điều hành công ty. Anh vùi đầu vào làm việc, cố gắng không nghĩ đến Yên Chi, tập quên đi cô.

Không nghĩ tới, vào một buổi tối, anh nhận được điện thoại Yên Chi gọi tới.

- Anh bây giờ có thể đến quán bar X đem Yên Chi về được không? Cô ấy... tôi không quản được nữa rồi.

1
22 tháng 11 2016

hay quá , ý nghĩa nữa eoeo

23 tháng 11 2016

Cảm ơn

“Còn nốt đống này là có yên tâm đi ngủ rồi”- Linh vừa nhìn đống bài tập hôm nay cô giáo giao về vừa nói thầmCô hoảng hốt khi không tìm thấy tập Toán đâu cả, lật tung cái góc học tập nhỏ bé cũng không hề thấy, Linh lo lắng vì ngày mai phải nộp rồi, đây là cơ hội để cô gỡ điểm và cũng là bài đánh giá của Linh nên không thể không hoàn thành xong hôm nay được. Linh sốt ruột...
Đọc tiếp

“Còn nốt đống này là có yên tâm đi ngủ rồi”- Linh vừa nhìn đống bài tập hôm nay cô giáo giao về vừa nói thầm
Cô hoảng hốt khi không tìm thấy tập Toán đâu cả, lật tung cái góc học tập nhỏ bé cũng không hề thấy, Linh lo lắng vì ngày mai phải nộp rồi, đây là cơ hội để cô gỡ điểm và cũng là bài đánh giá của Linh nên không thể không hoàn thành xong hôm nay được. Linh sốt ruột đứng ngồi không yên, trong bữa cơm tối Linh ăn rất nhanh và trong đầu chỉ nghĩ đến quyển tập Toán.
“Làm sao bây giờ, nếu mai không có bài nộp thì chết…..hay là mình để quên ở trường nhỉ, đúng rồi thử đến trường tìm xem”- Linh thầm nghĩ
Thế là Linh vội vàng dắt chiếc xe đạp để phi đến trường sau khi đã nói dối mẹ sang nhà bạn học nhóm…
Gần 9h tối và cái sự yên ắng quanh ngôi trường Linh học khiến cho mọi thứ trở nên âm u và tĩnh mịch, Linh tuy sống ở thành phố nhưng trường của Linh lại ở nơi vắng vẻ, vì xung quanh là đất quy hoạch nhưng cả chục năm nay không xây dựng gì nên xung quanh người ta chỉ trồng cây, cỏ mọc um tùm và……có vài ngôi mộ rải rác.
Linh dừng chân trước cổng sau của trường vì cổng trước có bảo vệ nên chắc giờ này không vào được, cô nhấp chấn tiến lến mấy lần rồi lại rụt chân lại, ngập ngừng vì cô sợ…sợ những lời đồn đại từ những học sinh khóa trên của trường khi cô mới thi đỗ cấp 3, nào là có đến 3 người chết trong ngôi trường này rồi, chết bất đắc kỳ tử nhưng đều trong tư thế treo cổ mắt trợn ngược, nào là có người thường xuyên nhìn thấy những bóng trắng trên tầng 3 của trường, có người còn chắc nịch là nghe thấy cả tiếng cười rồi tiếng khóc..v..v. Linh cũng thấy dựng tóc gáy khi mới chỉ đứng ở bên ngoài thôi chứ chưa nói gì đến việc bước chân vào trường giờ này nữa, nhưng không vào thì không được, còn bài tập ngày mai thì sao. Linh phát khóc đi được khi nghĩ tới những thứ có thể có ở trong đó thì 1 cái vỗ vai nhẹ khiến Linh giật nảy mình, hồn vía bay tứ tung, cô suýt hét lên thì 1 bàn tay nữa che miệng cô lại kèm theo tiếng “suỵt”. Linh mở mắt ra, thì ra là Mạnh, cậu học sinh lớp 12 và hơn Linh 1 tuổi.
“Em làm gì ở đây giờ này thế?”
“Dạ, em..em..”- Linh ấp úng
“Em làm sao? Em biết giờ này ở đây nguy hiểm lắm không?”- Mạnh chay mày nhìn Linh, giọng khó chịu
Linh và Mạnh đều là bí thư của lớp và biết nhau vì hay làm việc chung tại văn phòng đoàn nhưng Linh có vẻ không ưa Mạnh cho lắm, 1 phần vì Mạnh hơn tuổi Linh( Linh không thích chơi với người hơn tuổi) và cái quan trọng nhất là các thầy cô luôn ưu ái mạnh hơn Linh và hay giao việc cho Mạnh chứ không phải Linh. Sau câu hỏi quan tâm của Mạnh nhưng Linh lại cảm thấy khó chịu, cô gắt gỏng -“Làm gì kệ em chứ, đâu có liên quan tới anh”. Mạnh không nói gì nữa, cậu lên xe đi về bỏ Linh lại đó khiến cô vừa nhìn theo Mạnh vừa ấm ức suýt khóc. Nhưng thôi việc quan trọng vẫn còn trước mắt, cô đánh liều bước chân qua cái cổng trường bé chỉ độ 2 mét, 1 làn gió lạnh từ phía trong phả ra ngoài thổi vào cô khiến cô run lên cầm cập, da gà nổi lên, càng vào sâu gió càng mạnh hơn, Linh mắt nhắm mắt mở tiến lên, cuối cùng cô cũng đến được cầu thang cuối dãy, vừa mừng vừa sợ nhưng vì không muốn bị bố mẹ mắng cũng như ảnh hưởng đến kết quả học tập, Linh liều mình đi lên cầu thang, lớp cô trên tầng 3, nghĩ đến vậy thôi cô đã thấy ớn lắm rồi vì tầng 3 khu nhà B -là dãy nhà cũ dùng cho học sinh còn khu A là khu nhà mới xây dành cho giáo viên- là nơi mà học sinh cho là bị ám nặng nhất vì cuối dãy tầng 3 là cái nhà vệ sinh luôn luôn được khóa kín cẩn thận tới 2 ổ khóa, nơi mà tụi học sinh luôn luôn bàn tán với nhau rằng trước đây có tới 3 người treo cổ trong đó, họ ám ảnh cái nhà vệ sinh và ngôi trường này nên việc nhà trường khóa tới 2 ổ khóa to lận khiến cho việc này càng làm cho học sinh trong trường phần sợ hãi phần thì quá hiếu kì. Linh nghĩ chắc những câu truyện đo chỉ là các anh chị khóa trên bịa ra để dọa cái bọn “ma mới” thôi chứ trên đời này làm gì có ma, điều đó khiến Linh bớt sợ hơn phần nào. Sau một hồi mò mẫm leo cầu thang cuối cùng Linh cũng lần được tới tầng 3, vừa bước chân vào dãy hành lang thì lại có 1 làn hơi lạnh lướt qua người cô, trước mắt Linh là dãy hành lang tối thui đen ngòm, và cuối dãy chính là cái phòng vệ sinh quái quỷ đó, Linh không thể nhìn tới được đó vì nó quá tối. Cô cầm chiếc điện thoại lên và bật đèn, nhưng ánh đèn leo lét từ chiếc điện thoại chỉ đủ để cô thấy 1 vùng nhỏ trước mặt còn xung quanh thì vẫn tối om. Linh đánh liều đi vào và 1, 2, 3……cuối cùng cũng đến lớp học của Linh, mỗi tầng có 5 lớp học và lớp Linh nằm ở giữa, cô khẽ đẩy cái cửa gỗ, tiếng kêu két…két từ cánh cửa vang lên, Linh cắn chặt môi, lần đến cái bàn học, Linh soi đèn vào ngăn bàn thì thấy quyển tập Toàn trong đó, cô thở phù nhẹ nhõm, đặt chiếc điện thoại lên bàn cô thò tay vào để với cuốn tập nhưng cô lại sờ thấy thứ gì đó nhớt nhớt, Linh rụt tay lại, cầm chiếc đèn pin soi vào hộc bàn thì vẫn chỉ thấy cuốn tập Toán trong đó, ngăn bàn khô khốc không hề có nước. Linh vội vớ lấy quyển sách để đi về vì giờ cũng đã muộn rồi. Lúc Linh vừa đứng lên quay ra ngoài thì cô đột nhiên nghe thấy tiếng khóc nức nở vọng lại, 1 dòng điện chạy dọc sống lưng Linh khiến cô sởn gai ốc, run bần bật, Linh đã nghĩ đến viễn cảnh đáng sợ nhất là phải đối mặt với cái thứ vô hình đó, Linh nghĩ tới những con ma trong phim Rings hay thánh nữ Valak, cô sợ hãi chạy thật nhanh nhưng kì lạ cô không thể chạy được, chân cô không thể nhấc lên khỏi mặt đất, tiếng khóc nức nở ai oán thì ngày 1 gần và cô biết đó không phải là của con người vì giờ này ai lại đi vào cái trường học âm u này rồi ngồi khóc không. Linh dùng hết sức lực cố nhấc đôi chân lên nhưng cứ như thể đang có những bàn tay vô hình náo đó níu giữ đôi chân nhỏ bé của cô lại, Linh vùng vẫy, mồ hôi toát ra nhễ nhại, cô hét lên nhưng cũng như đôi chân, cái miệng xinh xắn của Linh không tài nào mở ra được, nước mắt Linh trào ra, mồ hôi nhễ nhại nhưng cô vẫn cảm thấy xung quanh lạnh lẽo chứ không hề nóng. Rồi sau tiếng khóc nức nở là tràng cười man rợ, tiếng cười như thể từ chốn âm ti vọng lại, xoáy vào tai Linh, đầu óc cô quay cuồng, cô không còn nhìn rõ mọi thứ nữa, cơ thể cô đã không còn nghe theo tâm trí cô nữa mà nó dần dần yếu đi, trong cơn tuyệt vọng Linh vẫn lờ mờ nhìn thấy ngoài hành lang có bóng người đang từ từ tiến về phía cửa lớp cô. Linh ú ớ kêu cứu, Linh lịm đi, thấy máu đỏ trào lên rồi 1 cái màng đen tối đến che lấp tất cả. Linh thấy mình đang ở trong 1 khoảng không đen như mực, không có 1 chút ánh sáng nào, 1 giọng nói vang lên -“Linh ơi!! Linh…”, rồi Linh cảm nhận 1 luồng nước nóng trào qua cổ.
Linh dần mở mắt ra, cô thấy trước mặt là bố mẹ và Mạnh nữa, cô bật dậy ôm chầm lấy mẹ, nước mắt trào ra, Linh mếu máo:” Con xin lỗi”
Rồi bố Linh đỡ cô từ từ nằm xuống, Linh mệt mỏi không nói gì nữa, bất giác cô nhìn Mạnh đang đứng sau mẹ cô.
“Bố mẹ có thể cho chúng con nói chuyện riêng được không ạ?”
“Ừ, vậy để bố mẹ ra ngoài”
2 người lục tục đi ra để Linh và Mạnh nói chuyện với nhau, Linh nhìn Mạnh với đôi mắt không còn vẻ khó ưa nữa mà hiền dịu hơn, cùng học với nhau hơn 1 năm trời bây giờ Mạnh mới nhìn kĩ khuôn mặt của Linh, trông Linh thực sự như 1 thiên thần, tim Mạnh đập nhanh.
“Anh ngồi xuống đi”
“Ừm”
“Tại sao anh lại ở trong nhà em? Đã có chuyện gì vậy?”
“Em thực sự không nhớ đã có chuyện gì hết à?”
Linh ngạc nhiên trước câu hỏi của Mạnh, cô nghĩ chắc Mạnh biết mọi thứ nên cô gặng hỏi Mạnh xem là đã có chuyện gì xảy ra. Mạnh nhìn cô với vẻ lo lắng.
“Em đã ngất đi và anh phát hiện nên đưa em về nhà”
Linh nhớ lại rồi cô lại rùng mình khi nghĩ đến lúc đó.
“Người em lúc đó lạnh ngắt, anh thấy nước mắt em ròng ròng”
“Anh nè, anh có tin những thứ mà mọi người vẫn đồn ở trường mình không?”
Mạnh ấp úng:” Ừ có”
Linh liền kể lại lúc cô vào trường như thế nào rồi đến lúc cô không còn biết gì nữa và khi tỉnh dậy thì đã ở nhà, Mạnh toát mồ hôi -“vậy là em đã gặp thứ đó rồi”
“Thứ đó?”
“Ừ chính là…thứ đó”
Sau đó Mạnh thì thầm vào tai Linh cái gì đó rồi cậu tạm biệt Linh và bố mẹ cô ra về, Mạnh nhảy lên xe và phóng về nhà, lúc đi qua trường Mạnh bất chợt nhìn thoáng qua ngôi trường lúc này còn âm u hơn nhiều, rồi chợt cậu thấy có bóng người trên tầng 3, đứng đó và……..Hai hàng nước mắt của Mạnh tuôn ra nhưng cậu vội lấy tay lau mắt rồi chạy thẳng một mạch về nhà.
***
Chap sau sẽ ra mắt bạn đọc trong thời gian sớm nhất với những nhân vật và nhiều tình tiết mới, mong các bạn ủng hộ An ^^

0