K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Trong dòng văn học viết cho thiếu nhi, Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn quen thuộc với cách kể chuyện nhẹ nhàng, gần gũi mà giàu cảm xúc. Truyện "Tuổi thơ tôi" là một tác phẩm tiêu biểu, ghi lại những kỉ niệm tuổi thơ giản dị qua lời kể của nhân vật “tôi”. Nhân vật này không chỉ đại diện cho một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng mà còn phản ánh quá trình trưởng thành trong suy nghĩ...
Đọc tiếp

Trong dòng văn học viết cho thiếu nhi, Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn quen thuộc với cách kể chuyện nhẹ nhàng, gần gũi mà giàu cảm xúc. Truyện "Tuổi thơ tôi" là một tác phẩm tiêu biểu, ghi lại những kỉ niệm tuổi thơ giản dị qua lời kể của nhân vật “tôi”. Nhân vật này không chỉ đại diện cho một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng mà còn phản ánh quá trình trưởng thành trong suy nghĩ của một đứa trẻ. Qua những câu chuyện rất nhỏ, rất đời, nhân vật “tôi” đã để lại trong em nhiều cảm xúc và suy ngẫm.

Nguyễn Nhật Ánh là cây bút chuyên viết cho thiếu nhi, luôn am hiểu tâm lí trẻ em và có khả năng tái hiện tuổi thơ bằng những chi tiết chân thật. Truyện "Tuổi thơ tôi" được kể lại bằng ngôi thứ nhất, xưng “tôi”, như một lời tự sự khi nhân vật đã lớn và nhìn lại quãng đời thơ ấu của mình. Ngay từ đầu truyện, nhân vật “tôi” đã khẳng định: “Tuổi thơ tôi không có gì đặc biệt”, nhưng chính từ những điều “không đặc biệt” ấy lại làm nên vẻ đẹp rất riêng của tuổi thơ. Qua nhân vật “tôi”, tác giả gửi gắm thông điệp rằng tuổi thơ tuy giản dị nhưng là nền tảng quan trọng để mỗi con người trưởng thành.

Trước hết, nhân vật “tôi” hiện lên là một cậu bé hồn nhiên, vô tư, mang những nét rất đặc trưng của tuổi thơ. Ở lứa tuổi còn nhỏ, “tôi” nhìn mọi việc bằng cảm xúc tự nhiên, chưa có sự toan tính hay suy nghĩ phức tạp. Những suy nghĩ và hành động của nhân vật thường rất ngây thơ, đúng với tâm lí trẻ con. Khi kể lại những kỉ niệm cũ, “tôi” thú nhận rằng ngày ấy mình “sống vô tư đến mức không nghĩ ngợi gì nhiều”. Chính sự vô tư ấy khiến nhân vật có những hành động đôi khi vụng về, đôi khi ngốc nghếch, nhưng lại rất đáng yêu. Cách kể chuyện tự nhiên, không che giấu khuyết điểm cho thấy “tôi” là một đứa trẻ trong sáng, sống đúng với lứa tuổi của mình. Qua đó, người đọc dễ dàng cảm nhận được một tuổi thơ hồn nhiên, chưa bị những lo toan của cuộc sống người lớn chi phối.

Bên cạnh sự hồn nhiên, nhân vật “tôi” còn là một người giàu tình cảm, biết yêu thương và gắn bó với gia đình. Những kỉ niệm về người thân luôn được “tôi” nhớ lại bằng giọng kể chậm rãi, ấm áp. Nhân vật từng bộc lộ cảm xúc rất thật khi nói rằng “tôi luôn nhớ những buổi ở bên gia đình”, cho thấy sự gắn bó sâu sắc với những người thân yêu. Tình cảm của “tôi” không được thể hiện bằng những lời nói lớn lao mà qua những cảm xúc chân thành, mộc mạc. Ngoài gia đình, “tôi” còn có tình bạn trong sáng với những người bạn cùng trang lứa. Những lần giận dỗi chỉ vì những chuyện rất nhỏ, đúng như lời “tôi” kể lại: “chúng tôi giận nhau chẳng bao lâu”. Chi tiết ấy cho thấy tình bạn tuổi thơ rất đơn giản, hồn nhiên, không hề có sự toan tính hay vụ lợi. Qua đó, nhân vật “tôi” hiện lên là một đứa trẻ sống giàu tình cảm, biết yêu thương một cách tự nhiên.

Không chỉ dừng lại ở đó, nhân vật “tôi” còn là một đứa trẻ biết suy nghĩ và dần tự nhận thức về bản thân. Dù còn nhỏ, nhưng sau mỗi sự việc, “tôi” thường nhìn lại và rút ra bài học cho mình. Nhân vật từng thẳng thắn thừa nhận “lúc ấy tôi mới hiểu ra”, cho thấy sự trưởng thành dần trong nhận thức. “Tôi” không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay người khác mà tự nhìn nhận hành động của bản thân, nhận ra đúng – sai. Những suy nghĩ ấy được thể hiện rất tự nhiên, đúng với cách một đứa trẻ lớn lên từng ngày qua trải nghiệm. Chính điều đó làm cho nhân vật “tôi” không chỉ là hình ảnh của một đứa trẻ vô tư mà còn là hình ảnh của một con người đang dần trưởng thành trong suy nghĩ.

Nhân vật “tôi” được xây dựng thành công còn nhờ nghệ thuật kể chuyện đặc sắc của tác giả. Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, khiến người đọc có cảm giác như đang nghe chính nhân vật tâm sự về tuổi thơ của mình. Lời văn giản dị, nhẹ nhàng, đôi lúc pha chút hóm hỉnh, rất phù hợp với tâm lí trẻ em. Tác giả tập trung miêu tả những cảm xúc và suy nghĩ bên trong của nhân vật “tôi”, từ đó làm nổi bật tính cách cũng như sự phát triển tâm lí của nhân vật. Những tình huống trong truyện đều rất đời thường, nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nổi bật vẻ đẹp của tuổi thơ và của nhân vật “tôi”.

Nhân vật “tôi” trong "Tuổi thơ tôi" là hình ảnh tiêu biểu cho một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng và giàu tình cảm. Qua nhân vật này, em cảm nhận được vẻ đẹp của những kỉ niệm tuổi thơ tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại có ý nghĩa lớn lao. Nhân vật “tôi” không chỉ giúp em hiểu hơn về tuổi thơ của người khác mà còn khiến em trân trọng hơn chính tuổi thơ của mình. Có thể nói, chính sự chân thật và gần gũi ấy đã làm cho nhân vật “tôi” trở nên đáng nhớ và để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc.

CẦN NGƯỜI CÓ CHUYÊN MÔN CHẤM GẤP Ạ, MAI EM THI RỒI NÊN GIỜ CẦN CHẤM ĐỂ SỬA GẤP Ạ!!!

1
30 tháng 12 2025

hay

mai cứ mang bài này đi

18 tháng 3 2022

Tham Khảo:

  Trong tác phẩm “Tuổi thơ tôi”, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã viết về tuổi thơ với những kí ức và hoài niệm tươi đẹp về tình bạn, tình thầy trò của tác giả trong quá khứ. Văn bản đã thành công với sự khắc họa một cách dí dỏm và chân thực các nhân vật học trò trong đó nổi bật với cậu bé Lợi. Lợi là “trùm sò” nổi tiếng trong lớp, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện “thu vén cá nhân” để làm giàu cho mình. “Chép bài giùm là hai viên bi. Giữ dép dùm là một viên bi,…”. Cách khắc họa đó khiến người đọc không khỏi bật cười vì sự ngộ nghĩnh của tuổi thơ và không ít người trong chúng ta thấy bóng dáng mình trong đó. Sự việc đẩy tới cao trào khi Lợi có con dế lửa “nổi tiếng lì đòn”. Đám trẻ vì ghen tị nên đã bày trò và dẫn đến cái chết của dế. Cuối cùng, chúng đã cùng nhau tổ chức một đám tang đúng nghĩ để tưởng niệm chú dế lửa xấu số. Đám trẻ không còn cảm thấy ganh tị hay ghét Lợi, giờ đây trước mắt chúng không phải là hình ảnh của cậu bạn luôn tìm cách “thu vén cá nhân” mà là hình ảnh cậu bạn đang khóc rưng rức và sửa sang chu đáo cho ngôi mộ của chú dế thân yêu. Đám trẻ cũng cảm thấy có lỗi và ra sức đào, cuốc cho thật sâu để chú dế được an nghỉ. Qua việc xây dựng nhân vật Lợi với giọng văn dí dỏm, hài hước, không ít người trong chúng ta đã nhìn thấy chính bản thân mình của một thời ấu thơ với những khoảnh khắc khó quên bên bè bạn. Và cũng qua nhân vật, chúng ta học được bài học về sự cảm thông, yêu thương và trân trọng bạn bè mình nhiều hơn nữa.

cảm ơn bạn nhìu lắmmm

B.

Harry Potter, Hoàng tử bé, ...

Văn học nước ngoài cũng hay lắm á

19 tháng 3 2021

TRẢ LỜI:

B. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ.

CHÚC BẠN HỌC TỐT !

29 tháng 1 2024

Bài phân tích, đánh giá Truyện Kiều

     Phạm Quỳnh đã từng khẳng định: “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn”. Từ trước đến nay, Truyện Kiều của Nguyễn Du được đánh giá là kiệt tác văn chương của dân tộc. Thật vậy, để làm nên giá trị đó là những đóng góp, sáng tạo mới mẻ của Nguyễn Du về cả nội dung và hình thức nghệ thuật.

     Trước tiên, dù sáng tác dựa trên cốt truyện của tiểu thuyết chương hồi Trung Quốc Kim Vân Kiều truyện (Thanh Tâm tài nhân) song Nguyễn Du đã sáng tạo nên một tác phẩm mới với những sáng tạo về giá trị nội dung. Truyện Kiều mang giá trị hiện thực phản ánh bức tranh xã hội phong kiến Việt Nam bất công, tàn bạo và xã hội kim tiền chà đạp lên quyền sống con người, đặc biệt là người phụ nữ. Đó là lời tố cáo các thế lực đen tối như sai nha, quan xử kiện, … ích kỉ, tham lam, coi rẻ sinh mạng, phẩm giá con người. Tác phẩm còn cho thấy những tác động tiêu cực của đồng tiền: đó là những lời ngon ngọt “Có ba trăm lạng việc này mới xuôi”, là những lần lừa gạt Thúy Kiều vào lầu xanh của Mã Giám Sinh, Sở Khanh, Bạc Bà, Bạc Hạnh,… Tất cả chung quy lại cũng vì đồng tiền làm tha hóa nhân cách của con người.

     Không chỉ dừng lại ở giá trị hiện thực rộng lớn, tác phẩm còn mang những giá trị nhân đạo vô cùng sâu sắc. Truyện Kiều là tiếng nói lên án, tố cáo những thế lực xấu xa chà đạp con người như Mã Giám Sinh, Sở Khanh, Bạc Bà, Bạc Hạnh,… Tác phẩm còn thể hiện tiếng nói thương cảm, xót xa của Nguyễn Du trước số phận bi kịch của con người: “Tiếc thay một đóa trà mi/ Con ong đã tỏ đường đi lối về”, để rồi sau này ông thốt lên: Đau đớn thay phận đàn bà/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”. Thúy Kiều là người con gái tài sắc nhưng số phận lại vô cùng éo le, lấy chữ hiếu làm đầu để rồi sau bao nhiêu trắc trở, nàng lại cô đơn vò võ một mình. Càng xót xa bao nhiêu, nhà thơ lại càng khẳng định, đề cao tài năng, nhân phẩm và những khát vọng chân chính của con người: khát vọng về quyền sống, quyền tự do, công lý, khát vọng tình yêu, hạnh phúc. Mối tình Kim Kiều vượt lên trên lễ giáo phong kiến cùng thái độ chủ động của người con gái khi yêu: “xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” thể hiện khát vọng tình yêu của con người cùng hình ảnh người anh hùng Từ Hải ẩn chứa ước mơ của tác giả về một xã hội công bằng,… Bởi những giá trị hiện thực và nhân đạo cao cả đó, Mộng Liên Đường chủ nhân đã từng ca ngợi Nguyễn Du là người “có con mắt nhìn xuyên sáu cõi, có tấm lòng nghĩ suốt nghìn đời”.

     Không chỉ có những đặc sắc về nội dung mà Truyện Kiều còn mang những nét sáng tạo vô cùng độc đáo về nghệ thuật. Tác phẩm là sự kết tinh các thành tựu nghệ thuật văn học dân tộc trên các phương diện ngôn ngữ, thể loại. Về thể loại, tác phẩm được viết dưới hình thức một truyện thơ Nôm với thể thơ lục bát truyền thống quen thuộc. Về ngôn ngữ, tác phẩm được viết bằng chữ Nôm có vận dụng kết hợp linh hoạt với các ca dao, thành ngữ quen thuộc. Nghệ thuật trong Truyện Kiều đã có bước phát triển vượt bậc: Nghệ thuật miêu tả thiên nhiên, khắc họa tính cách, miêu tả tâm lí nhân vật. Trong nghệ thuật xây dựng nhân vật, nhà thơ có sự kết hợp giữa ngôn ngữ độc thoại để miêu tả nội tâm và ngôn ngữ đối thoại để thể hiện tính cách, hoàn cảnh nhân vật. Với các nhân vật chính diện, Nguyễn Du sử dụng ngòi bút ước lệ, ẩn dụ tượng trưng quen thuộc trong thơ trung đại; với các nhân vật phản diện, nhà thơ thường sử dụng ngôn từ bình dân tả thực. Bên cạnh đó, ông còn có những đặc sắc nghệ thuật khi tả cảnh với bút pháp tả cảnh ngụ tình sinh động, giúp nhân vật thể hiện cảm xúc, tâm trạng của mình một cách gián tiếp. Tất cả đã làm nên một “Truyện Kiều” với những sáng tạo mới mẻ về hình thức thể hiện.

     Với những đóng góp to lớn cả về nội dung và nghệ thuật, Truyện Kiều xứng đáng được coi là kiệt tác văn học của dân tộc. Thời gian cứ thế trôi và những gì là thơ, là văn, là tuyệt tác thì luôn còn mãi. Và “Truyện Kiều” cũng vậy…

2 tháng 8 2016

1: Nam Cao

2: Chí Phèo, Lão Hạc, Đôi mắt

1: Nguyên Hồng

2: Trong lòng mẹ, Bỉ vỏ

1: Phùng Quán

2: Tuổi thơ dữ dội, vượt côn đảo

 

2 tháng 8 2016

 Nguyễn Nhật Ánh tưởng ông ấy là con gái chứgianroi

21 tháng 12 2018

Bút pháp xây dựng hình ảnh thơ trong bài thơ Đồng chí, hình ảnh chân thực, chi tiết sinh động, ngôn ngữ giản dị vô cùng và cô đọng giàu sức biểu cảm

- Bút pháp xây dựng hình ảnh trong Đoàn thuyền đánh cá:

    + Giọng điệu tươi vui, sôi nổi

    + Lời thơ dõng dạc, điệu thơ như khúc hát say mê, niềm vui của người lao động

- Bút pháp xây dựng trong bài Ánh trăng:

    + Kết hợp hài hòa giữa tự sự với trữ tình

    + Bài thơ như lời tâm tình tha thiết, nhịp thơ khi trôi chảy nhịp nhàng, khi trầm lắng suy tư

16 tháng 5 2022

Bút pháp xây dựng hình ảnh thơ trong bài thơ Đồng chí, hình ảnh chân thực, chi tiết sinh động, ngôn ngữ giản dị vô cùng và cô đọng giàu sức biểu cảm

- Bút pháp xây dựng hình ảnh trong Đoàn thuyền đánh cá:

    + Giọng điệu tươi vui, sôi nổi

    + Lời thơ dõng dạc, điệu thơ như khúc hát say mê, niềm vui của người lao động

- Bút pháp xây dựng trong bài Ánh trăng:

    + Kết hợp hài hòa giữa tự sự với trữ tình

    + Bài thơ như lời tâm tình tha thiết, nhịp thơ khi trôi chảy nhịp nhàng, khi trầm lắng suy tư