K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 12 2025

um nhưng mà hỏi xíu, lsao để mà có dc thành tích tuần này v

11 tháng 12 2025

thì cầy bài học là dc


15 tháng 4 2022

có ạ

15 tháng 4 2022

tui nek

30 tháng 10 2025

Chào em, nếu em có bất cứ thắc mắc hay cần trợ giúc, em hãy liên hệ bộ phận kỹ thuật hoặc nhắn thầy, bình luận thêm về vấn đề em cần hỗ trợ nhé!

4 tháng 10 2025

cô ơi em làm xong từ lúc cô giao xong nó ko cho là mình làm r có dc tính là mình làm chư

13 tháng 11 2025

Olm chào em, với dạng này em chỉ cần làm lần lượt từng câu một, sau đó nhấn vào kiểm tra. Em cứ làm lần lượt như vậy cho đến khi hết câu của bài kiểm tra tức là em đã hoàn thành bài kiểm tra rồi em nhé. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.

26 tháng 11 2023

Đoạn văn tham khảo

a.

Cuối tuần này, câu lạc bộ Tiếng Anh của trường em tổ chức một chuyến đi chơi. Chúng em đã có dịp đến thăm hồ Gươm - một điểm du lịch nổi tiếng của Hà Nội. Câu lạc bộ có khá đông thành viên, nhưng chỉ có mười người tham gia chuyến đi. Cả nhóm đã hẹn nhau sẽ tập trung ở trước cổng trường. Cùng đi với chúng em có cô Mai - cố vấn của câu lạc bộ. Khoảng bảy giờ, các thành viên trong câu lạc bộ đã đến đông đủ. Mọi người bắt đầu xuất phát ra bến xe để bắt xe buýt ra hồ Gươm. Xe đi mất khoảng bốn mươi phút. Trên đường đi, chúng em trò chuyện vô cùng vui vẻ. Hồ Gươm nằm ở quận Hoàn Kiếm. Hồ có diện tích không rộng lắm. Nước hồ có màu xanh trong vắt, cây cối ven hồ đâm chồi nảy lộc như những ngọn lửa xanh biếc, không khí mát mẻ, dịu dàng. Tháp Rùa nằm ở chính giữa hồ, mang vẻ cổ kính. Đi qua cầu Thê Húc cong cong sẽ đến đền Ngọc Sơn nổi tiếng. Hồ gắn liền với truyền thuyết vua Lê Lợi sau khi đi đánh giặc trở về trả lại gươm cho thần Kim Quy. Khi đi dạo xung quanh hồ, cả nhóm đã gặp rất nhiều vị khách nước ngoài. Chúng em đã có dịp được trò chuyện với họ bằng tiếng Anh. Cả nhóm đã trau dồi được rất nhiều điều bổ ích. Buổi trưa, cả nhóm cùng ghé vào thưởng thức bún chả - một món ăn nổi tiếng của Hà Nội. Chúng em cũng đã có rất nhiều bức ảnh kỉ niệm cùng nhau. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã giúp em có được nhiều trải nghiệm bổ ích. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến đi như vậy, để học hỏi thêm nhiều điều.

- Liệt kê: “Nước hồ có màu xanh trong vắt, cây cối ven hồ đâm chồi nảy lộc như những ngọn lửa xanh biếc, không khí mát mẻ, dịu dàng.”

- Chêm xen: “hồ Gươm - một điểm du lịch nổi tiếng của Hà Nội”

15 tháng 8 2021

bạn xóa dữ liệu duyệt web thử xem sao

15 tháng 8 2021

là sao ???

cs đổi đc tên đâu?

23 tháng 4 2022

kg đổi tên đx

2 tháng 2 2023

Gợi ý cho em:

Âm thanh mà em ấn tượng nhất vào ban đêm là tiếng dế kêu vì âm thanh đó gợi cho em cảm giác bình yên, đưa em vào những giấc mơ đẹp...

11 tháng 11 2017

Trong đời có bao nhiêu chuyến đi để chúng ta nhớ, để lại trong chúng ta những kỉ niệm khó quên. Kỉ niệm về người thân, bạn bè, trường lớp, những chyến đi vui cũng có mà buồn cũng có. Trong bộn bề những kỉ niệm ây, có kỉ niệm, một chuyến đi tôi không thể nào quên. Đó là kỉ niệm về quê ngoại là lần về quê ăn tết cùng mẹ.

Tôi đã thiếp đi suốt quãng đường xe băng qua những con lộ lớn của thành phố lúc trời vẫn còn tối, và chợt tỉnh dậy khi một tia nắng nhỏ ấm áp của những ngày cuối năm hắt qua mặt mình. Tôi đưa tay dụi mắt nhìn bầu trời bừng sáng, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới đang tỏa ra dịu dàng từ phía chân trời xanh trong. Giờ đây, hai bên đường cảnh vật của một vùng quê yên tĩnh đã hiện lên, sáng trong buổi bình minh. Lòng tôi lại trỗi dậy nỗi vui thích, háo hức rất lạ. Niềm vui được về lại quê ngoại sau bao nhiêu năm chưa về và háo hức đón Tết ờ quê lần đầu tiên. Đây là điều mà tôi chưa thể tưởng tưởng ra nó thú vị như thế nào. Tôi cứ mãi miên man trong dòng suy nghĩ về những ngày tết sắp tới cho đến khi xe đỗ lại trước con đường nhỏ hai bên cây lá xanh um tùm dẫn đến nhà của dì út tôi. Tôi khệ nệ cùng mẹ xách những giỏ đồ nặng chình chịch từ trên xe xuống. Toàn là những món quà Tết, nào là quần áo, hành mứt cô cậu tôi nhờ gửi về cho trẻ con nghèo trong làng vui mấy ngày Tết.

Tôi chưa bao giờ ăn Tết ở quê, chưa biết đến cái không khí Tết ở miền quê ra sao vì mười mấy năm nay, từ bé đến giờ tôi toàn đón tết ở thành phố. Hôm đã là hai mươi tám Tết, ở thành phố khu tôi ở, đến giờ này, người ta đã đua nhau mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho Tết, không khí khắp nơi sôi động, ồn ào hẳn lên. Hầu như ai cũng trang hoàng lại nhà cửa, cũng có những nổi thịt kho ê hề, những xâu lạp xường lủng lẳng treo đỏ cả một góc bếp và đủ loại ranh mứt cùng bao nhiêu thức ăn ngon đặt đầy trong tủ lạnh. Nhưng ở vùng quê này, có nhiều gia đình vẫn chưa có một món đồ gì dành cho những ngày Tết cả. Đối với họ, Tết cũng hơn ngày thường một chút, chi cần một mâm ngũ quả cúng tổ tiên, ông bà để cầu mong một năm mới an lành, hạnh phúc và chút mứt tự làm dành để đãi khách tới thăm nhà và chúc Tết là đủ. Nếu nhà khá giả có thế mua vài cân thịt kho chấm củ kiệu nếu không thì cá mắm, dưa muối như lệ thường. Quê tôi vẫn còn nghèo, người dân quê ở đây vẫn bám ruộng vườn và vẫn rất hiền lành, chân chất. Họ sợ nếu ăn một cái Tết lớn thì phải làm quần quật cả năm mới đủ tiền trả món nợ ấy. Thế nên khi nhận được những bộ áo mới, bọn trẻ cứ sung sướng đòi mặc cá ngày, tụi nó nhìn ngắm những hộp mứt với vẻ thèm thuồng và mong đợi mau đến Tết để được ăn những loại bánh mứt mà chúng chưa từng nếm thử bao giờ.

Ngày mồng một Tết, phải đến gần chín giò, tôi mới thức dậy vì mây ngày qua lo phụ mẹ chuẩn bị nhà cửa đón Tết và đêm qua, tôi cùng gia đình thức khuya vui vẻ đón giao thừa chuẩn bị năm mới. Tôi bước ra ngoài, hít thở bầu không khí trong lành trong ánh nắng ấm áp của ngày đầu năm mới - bầu không khí xuân trên miên quê lần đầu tiên tôi được tận hưởng. Đến chiều mồng một, tôi hết sức ngạc nhiên khi đứa nào cũng diện quần áo mới trông xinh hẳn lên. Chúng nó khoanh tay chào mẹ tôi, dì út và cả tôi nữa, mẹ tôi mim cười Iâý những chiếc lì xì đỏ đưa cho mỗi đứa kèm theo những lời chúc chăm ngoan, học giỏi và chúng vui mừng đưa hai tay đón nhận. Lúc mẹ tôi đi vào trong rồi, nhiêu đứa tò mò lén mớ phong bao ra xem, tôi bắt gặp ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa vui thích của chúng. Tôi hỏi Mai - cô bé tóc thắt bím hai bên vừa lên tám tuổi:

-       Em sẽ dùng tiền lì xì này làm gì? Mua bánh kẹo à?

-        Dạ không - nó lắc đầu - em đưa cho mẹ, mẹ sẽ đi chợ được mấy ngày lận

Tôi ngạc nhiên trước câu trả lời của con bé. Nó còn bé mà đã biết tính toán như thế rồi kia, âu cũng là do hoàn cảnh khó khăn đã rèn đúc cho nó tính cần kiệm như thế. Thực ra, món tiền lì xì không nhiều, chi chừng hai chục ngàn. Còn tôi những ngày Tết ở thành phố, mỗi người họ hàng, bạn bè của ba mẹ tôi cho lì xì, chí ít cũng xấp xỉ năm chục ngàn.

-       Chị ơi! Dì Hai dễ thương quá chị ha! (ý nói mẹ tôi)

Tôi chưa kịp nói gì thì bé Dung đã khoe:

-        Chị Thanh thấy em mặc đồ đẹp hôn? Cái đầm chị cho đó – Rồi nó cười thật tươi để lộ hai cái răng cửa bị sún, bước qua bước lại như khoe chiếc áo mới.

-        Thằng Tí, em nó cũng nhanh nháu:"Em nữa, em cũng có đổ mới như chị Hai nè!".

Chợt bé Dung nhìn tôi hỏi:

-       Cái áo này của chị hồi nhỏ phải không?

-       Không, đây là cái áo của em họ chị, nó chi mới mặc hai ba lần.

-        ủa, sao lại bỏ hả chị? Mới quá chừng luôn, ở đây em mặt bộ đồ đến mấy năm đó.

Tôi không trả lời nó được vì có nhiểu đứa cũng vui mừng khoe chiếc áo đẹp mà tụi nó được hôm kia nhưng câu nói cùa bé Dung vẫn làm tôi suy nghĩ mà Thằng Khánh đưa tôi miếng múi mãng cầu thật tình mời:

-        Chị Thanh ăn đi! Mứt này ngon quá hà, em mói ăn lần đầu đó - Vừa nói nó vừa nhai miếng mứt rất ngon lành.

Thôi, em ăn ngon đi, chị mới vừa ăn rồi. Tôi mim cười từ chối nhưng lòng tôi ngán mứt kinh khủng. Năm nào nhà tôi cũng chẳng mua mứt bao nhiêu chỉ toàn là người ta cho mà thừa mứa đến mốc meo hết cả. Đó là cuộc sống dư giả của người dân thành phố chỉ có về miền quê nghèo này mới biết đến cơ cực, thiếu thốn của người dân nơi đây. Họ lam lũ suốt ngày với ruộng hoặc tất bật đi làm thuê, làm mướn mà có khi vẫn không đủ ăn qua ngày chứ đừng nói gì lo sắm Tết. Vì thế những bộ quần áo mới, những món bánh ngon và những phong bao lì xì nhiều tiền như thế đối với trẻ con ở đây dường như là một giấc mơ đẹp. Chợt giọng nói của bé Dung cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi:

Chị Thanh ơi, thành phố đẹp lắm phải không? Em chưa lên đó lần nào nhưng xem tivi nhà dì út, em thấy xe chạy tấp nập vui lắm!

Ừ! Thành phố đông đúc và ổn ào hơn ở đây, em à!

Ở đầy buồn hơn sao chị đón Tết ở đây?

À! Tôi mỉm cười. Có những cái thừa mứa thế mà nhiều lúc làm người ta nhàm chán hơn cái thiếu thốn này em ạ!

Con bé nghiêng đầu trầm ngâm nhìn tôi rồi bỗng nó nhoẻn miệng cười, nắm tay tôi ôn tồn:

Vậy năm nào chị cũng về đây đón Tết với tụi em nha!

Chị ơi! Chị nhớ xin cho em mấy bộ đồ đẹp đẹp như vầy nữa nha! - Con Hiền ngước đôi mắt đen lay láy to tròn, nhìn tôi với vẻ cám ơn nhiều lắm.

À, mứt nữa, mứt mãng cầu ha chị! Ỏ thành phố chị hổng ăn, đem cho tụi em ăn hết cho! Thằng Khánh vừa mút mấy đầu ngón tay còn dính mứt vùa cười hì hì:

- Í, Còn sách truyện nữa, quyển nào chị đọc rồi cho tụi em mượn đọc nghen!

Rồi mim cười nhìn đám trẻ hồn nhiên, ngây thơ và đáng yêu đến lạ. Những mà tụi nó ao ước và mừng rõ đón nhận như cái áo, cái quần, gói mứt đều là những thứ đã là đồ cũ hoặc trở nên quá dư giả đến mức không cần thiết của dân giàu có nơi thành phố. Trước nỗi vui mừng hớn hở của đám trẻ, bất giác tôi chợt thấy lòng mình cũng dâng lên một niềm vui sướng nao nao khó tả niềm vui mà trước đây tôi chưa hề có bao giờ...

Mồng bốn Tết, tôi phải tạm chia tay vùng quê này để sửa soạn tập vở chuẩn bị cho ngày học đầu năm mới. Xe chuyển bánh, tụi trẻ vẫn đứng đó giơ những tay nhỏ xinh như những búp chồi non bé nhỏ vươn lên giữa bẩu trời biếc vẫy chào tôi. Tôi cũng mim cười vẫy tay tạm biệt chúng nó.

Đây là cái Tết quê lần đầu tiên của tôi. Một cái Tết không có không khí ổn sôi động của đường phố không có thức ăn ê hề, không có những phong bao lì xì nhiều tiền cho tôi và không có cả những tụ điểm vui chơi đông đúc náo nhiệt, thế mà tôi có được rất nhiều điều - những điều có ý nghĩa mà suốt mười mấy năm ở thành phố tôi không có được - niềm vui khi mang đến những niềm vui Tết bé nhỏ cho bọn trẻ con nghèo nơi đây. Và bên ngoài xe, nắng xuân đă lên sưởi ấm áp nhuộm vẻ rực rỡ cho cảnh vật thêm sức sống mới; gió xuân luôn vào ô cửa sổ, vào người tôi mát rượi. Và hình như trong tiếng gió, tôi còi nghe văng vằng tiêng bé Dung: "Chị Thanh ơi, chị nhớ về thăm tụi em nghen!"

11 tháng 11 2017

google

7 tháng 11 2021

Shift+Fact

8 tháng 11 2021

máy tính casio fx- 570es plus ko có phím fact m.n nhé