K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

7 tháng 12 2025
Trong văn học và lịch sử, có những nhân vật tuy nhỏ bé về vóc dáng nhưng lại mang một sức mạnh tinh thần phi thường, trở thành biểu tượng vượt thời gian. Sasaki Sadako, nhân vật trung tâm trong câu chuyện cảm động "Sadako và một nghìn con hạc giấy", là một nhân vật như thế. Câu chuyện không chỉ là một bi kịch cá nhân mà còn là một thông điệp mạnh mẽ về hòa bình, hy vọng và sự kiên cường của con người trước thảm họa chiến tranh. Sadako đại diện cho hàng ngàn nạn nhân vô tội của bom nguyên tử Hiroshima. Khi quả bom nguyên tử "Little Boy" được thả xuống thành phố vào năm 1945, Sadako mới chỉ là một em bé hai tuổi. Mười năm sau, khi đang lớn lên khỏe mạnh và đầy mơ ước, em lại bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu—một "căn bệnh bom nguyên tử" do nhiễm xạ từ vụ ném bom. Nhân vật Sadako được xây dựng như một lời nhắc nhở nhức nhối về cái giá khủng khiếp của chiến tranh, rằng những tổn thương mà nó gây ra không chỉ tức thời mà còn kéo dài dai dẳng qua nhiều thế hệ. Phẩm chất nổi bật nhất của Sadako là tinh thần lạc quan và khát vọng sống mãnh liệt. Dù đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo và cái chết cận kề, em không hề tuyệt vọng. Khi nghe câu chuyện truyền thuyết Nhật Bản rằng nếu gấp đủ một nghìn con hạc giấy, điều ước sẽ trở thành hiện thực, Sadako đã đặt trọn niềm tin và hy vọng vào hành động này. Hình ảnh cô bé gầy yếu, nằm trên giường bệnh, tận dụng từng mẩu giấy nhỏ nhất (từ vỏ thuốc đến giấy gói quà) để gấp hạc là một hình ảnh đầy sức lay động. Những con hạc giấy của Sadako không chỉ là đồ thủ công, chúng là hiện thân của ý chí sinh tồn, của niềm tin vào một phép màu. Mỗi nếp gấp là một lời cầu nguyện, không chỉ cho riêng sự sống của mình, mà có lẽ, trong sâu thẳm tâm hồn non nớt ấy, còn là cho hòa bình của thế giới. Sự kiên trì của Sadako đã truyền cảm hứng mạnh mẽ đến gia đình, bạn bè và cả cộng đồng. Dù cuối cùng Sadako chỉ gấp được 644 con hạc trước khi qua đời, thì chính hành động dang dở đó lại là chất xúc tác mạnh mẽ nhất. Sau khi em mất, bạn bè và người thân đã hoàn thành nốt 1000 con hạc còn lại, và câu chuyện của em lan tỏa khắp nước Nhật rồi ra toàn thế giới. Nhân vật Sadako đã vượt ra khỏi khuôn khổ một câu chuyện kể để trở thành một biểu tượng toàn cầu cho hòa bình và là lời tố cáo chiến tranh phi nghĩa. Tượng đài Sadako tại Công viên Tưởng niệm Hòa bình Hiroshima, với hình ảnh cô bé giơ cao một con hạc vàng, nhắc nhở mọi người về sự cần thiết phải bảo vệ hòa bình, ngăn chặn thảm họa hạt nhân. Kết thúc câu chuyện, dù Sadako không chiến thắng được bệnh tật, nhưng tinh thần của em đã chiến thắng sự lãng quên. Cô bé Sasaki Sadako sống mãi trong ký ức nhân loại như một minh chứng cho sức mạnh của hy vọng và khát vọng hòa bình mãnh liệt, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng có khả năng soi sáng lương tri của toàn thế giới.
19 tháng 3 2019

đó là nhân vật Hồ Chí Minh trong bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ" của Minh Huê. Hình aanhr Bác hiện lên vừa giản dị, gần gũi , vừa cao cả, vĩ đại. Trong đêm khuya mưa lạnh, Bác lặng lẽ đốt lửa sưởi ấm cho các anh. Và cảm động hơn, Bác đi dém chăn cho từng người một. Tình yêu thương, sự quan tâm đó sao mà giản dị, gần gũi như thể đó là một người cha, người mẹ đang chăm chút cho từng đứa con của mình. bác nhón chân nhẹ nhàng vì sợ làm các anh tỉnh giấc , đã nói lên tấm lòng yêu thương mà Người dành cho các anh chiến sĩ. Bác nâng niu giấc ngủ của các anh như người mẹ hiền nâng niu, chăm chút cho những đứa con của mình. Bác hiện lên gần gũi, thân thương như một người cha mái tóc bạc phơ nhưng vẫn chưa bao giờ vơi những nỗi lo lắng cho các con của mình. Bác không ngủ được vì " Bác thương doàn dân công ",k "càng thương càng nóng ruột mau trời sáng mau mau ". Bác không chỉ chăm chút cho cac sanh chiến sĩ trong các lều tranh này mà Bác còn lo cho tất cả bộ đội và nhân dân . Bác lo cho chiến dịch , trái tim của Người sao mà mênh mông đến thế. Bác vừa gần gũi , thân thương , vừa cao cả , vĩ đại. Hình ảnh Bác hiện lên trong bài thơ là hình ảnh của người cha giản dị, gần gũi nhưng cũng rất thiêng liêng và lớn lao.

8 tháng 8 2020

Từ bé em đã được mẹ kể cho em nhiều câu chuyện cổ tích.. Nhưng đến bây giờ em vẫn thích truyện “Bông hoa cúc trắng” dù em đã đọc qua nhiều lần. Em rất thích nhân vật người con.

Bạn nhỏ có một thân hình thon gọn và dáng cao. Khuôn mặt của bạn nhỏ biểu lộ sự hiền lành. Bạn nhỏ có mái tóc dài và rất suôn mượt, hàm răng của bạn nhỏ trắng như sứ. Bạn nhỏ có một đôi mắt trắng tinh. Bạn sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát.

Bạn nhỏ mà em đang nói tới chính là bé gái vô cùng hiếu thảo. Thật không may, mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên không có tiền mua thuốc chữa khiến cô bé buồn lắm. Một lần cô bé đang ngồi khóc bên đường thì bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn dừng lại hỏi. Khi đã rõ sự tình ông nói với cô bé: "Cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất, hái lấy một bông hoa duy nhất trên đó. Bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ cháu sống được bằng đấy ngày".

Cô bé liền vào rừng và rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó. Phải khó khăn lắm cô bé mới trèo lên được để lấy bông hoa. Nhưng khi đếm các cánh hoa, cô thốt lên: "Chỉ có bốn cánh hoa là sao chứ? Chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bằng đấy ngày thôi sao?" Không đành lòng, cô bé liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên đến mức không còn đếm được nữa.

Từ đó người đời gọi bông hoa ấy là bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ mình. Qua câu chuyện, các bạn đã thấy được tình thương của người con đối với mẹ là bao la và rộng lớn thế nào. Chúng ta sẽ noi gương của bạn nhỏ.

10 tháng 8 2020

 Trong những nhân vật mà em đã học, em ấn tượng nhất là nhân vật Dế Mèn trong văn bản "Bài học đường đời đầu tiên". Đối với em, Dế Mèn là một cậu dế bảnh trai, cường tráng, khỏe mạnh với nhiều hình ảnh như: với đôi càng mẫm bóng, những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh... bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi, lại thêm đầu... to ra và nổi từng tảng rất bướng, hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy làm việc..., Dế Mèn thật ra dáng con nhà võ. Oai phong hơn, Dế Mèn còn có sợi râu... dài và uốn cong một vẻ rất đỗi hùng dũng. Dương dương tự đắc, chú ta đi đứng oai vệ, luôn tranh thủ mọi cơ hội để thể hiện mình. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, chú ta “co cẳng lên đạp phanh phách vào các ngọn cỏ” hay chốc chốc lại trịnh trọng và khoan thai đưa cả hai chân lên vuốt râu. Tự cho mình là nhất, chú không ngần ngại cà khịa với tất cả mọi bà con trong xóm (quát các chị Cào Cào, đá anh Gọng Vó,...). Tính cách của Dế Mèn lại kiêu căng, xốc nổi, điệu đàng, hung hăng và ngộ nhận. Thái độ của Dế Mèn với Dế Choắt là kẻ cả, trịch thượng (qua cách đặt tên là Dế Choắt, ví von so sánh như gã nghiện thuốc phiện, xưng hô chú mày, tính tình khinh khỉnh, giọng điệu bề trên, dạy dỗ). Không những thế, Dế Mèn còn tỏ ra ích kỉ, không cho Dế Choắt thông ngách sang nhà, lại còn mắng “Đào tổ nông thì cho chết”. Khi trêu chị Cốc, Dế Mèn thật hung hăng, kiêu ngạo: “Sợ gì ? Mày bảo tao sợ cái gì ? Mày bảo tao còn biết sợ ai hơn tao nữa !”. Thậm chí, hát trêu xong, Dế Mèn vẫn tự đắc, thách thức: “Mày tức thì mày cứ tức, mày ghè đầu mày ra cho nhỏ đi, nhỏ đến đâu thì mày cũng không chui nổi vào tổ tao đâu !”. Nhưng khi chứng kiến chị Cốc đánh Choắt, Dế Mèn khiếp hãi “nằm im thin thít”. Biết chắc chị Cốc đi rồi, mới dám “mon men bò lên”. Từ hung hăng, kiêu ngạo, Dế Mèn trở nên sợ hãi, hèn nhát. Qua đó, Dế Mèn đã rút ra bài học đường đời đầu tiên cho mình.

vẽ nhân vật anime á bạn

17 tháng 9 2021

undefined ok nha

24 tháng 1 2018

"Tôi yêu truyện cổ nước tôi

Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu sa"

Mỗi lần câu thơ ấy vang lên, trong tâm trí em lại hiện lên hình ảnh những con người tốt đẹp trong câu chuyện cổ tích của bà, của mẹ. Đó là cô Tấm dịu hiền nết na, là anh Khoai thật thà chăm chỉ. Và cả chàng Thạch Sanh chất phác, nhân hậu. 

Thạch Sanh là nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích cùng tên mà bao bạn nhỏ yêu thích. Chàng vốn là người con Ngọc Hoàng phái xuống hạ giới đầu thai vào làm con gia đình họ Thạch. Cha mẹ mất sớm, Thạch Sanh cần cù làm lụng đổi củi lấy gạo nuôi thân. 

Lớn lên, Thạch Sanh trở thành một chàng trai khỏe mạnh. Khuôn mặt nghiêm nghị, sắt lại vì sương gió. Vầng trán chàng cao nổi bật với đôi mắt nâu sẫm ngời lên ý chí, nghị lực phi thường. Thân hình chàng vạm vỡ, cường tráng. Cơ bắp ở chân, ở tay nổi lên cuồn cuộn, săn chắc như những chiến binh. Bờ vai chàng rộng, ngực nở hình vòng cung càng làm chành càng trở nên cường tráng. Chàng đội trên đầu chiếc khăn vải nâu đã sờn cũ. Nhà nghèo nên chàng thường ở trần, đóng khố, đi chân đất. Nước da dãi nắng dầm mưa sạm màu như đồng hun.Thạch Sanh đẹp như một pho tượng dũng sĩ bằng đồng. 

Từ nhỏ, Thạch Sanh đã được các vị thần tiên dạy cho nhiều phép thuật. Tuy vậy,  Thạch Sanh vẫn chăm chỉ, siêng năng làm việc. Ngày ngày, chàng lên rừng kiếm củi  từ sáng sớm. Người lúc nào cũng nhễ nhại mồ hôi và vai thì đầy vết chai sạn. Vốn tính thật thà, chất phác, Thạch Sanh bị Lí Thông lừa, suýt mất mạng. Nhưng gặp lại Lí Thông, chàng vẫn khoan dung tha thứ.  

Thạch Sanh lập nhiều chiến công hiển hách. Chàng đã dũng mãnh diệt trừ chằn tinh cứu giúp dân lành. Với khả năng hơn người của mình, chàng cứu sống công chúa và con vua Thuỷ Tề. Sau trận đánh ác liệt với chằn tinh, đôi tay chắc khỏe của chàng đã cầm cung vàng, bắn chết đại bàng khổng lồ để cứu công chúa. Vua Thủy Tề tỏ lòng biết ơn, nhưng tính chàng không tham lam nên chỉ xin một cây đàn nhỏ. 

Thạch Sanh bị oan, chàng gảy đàn đưa âm thanh đến tai công chúa, chữa cho nàng khỏi câm. Giặc sang xâm lược, tiếng đàn ấy còn cảm hóa chúng bằng tấm lòng nhân hậu của Thạch Sanh. Chàng dùng niêu cơm thần để mười tám nước chư hầu phải quy hàng và kéo nhau trở về nước, giữ yên bờ cõi nước nhà. Nhờ tài đức vẹn toàn, Thạch Sanh cưới công chúa và được nhường ngôi. 

Thạch Sanh như một tượng đài bất tử mang vẻ đẹp người anh hùng dân tộc mà bao đời này nhân dân vẫn mơ ước. Và nhiều năm qua, hình ảnh Thạch Sanh vẫn luôn sống mãi trong tâm hồn dân tộc với vẻ đẹp đáng tôn vinh

Đây

31 tháng 1 2018
Hyuga neji-chim trời tung cánh






"Naruto! Tao sẽ nói cho mày biết... câu chuyện của gia tộc Hyuga...

Bổn gia Hyuga có một loại nhẫn thuật bí truyền nhiều đời. Đó chính là..."chú ấn thuật". Chú ấn thuật đó như "chim trong lồng"... là ký hiệu của sự ràng buộc mà vận mệnh dành cho...

Cha tao, Nhật Xạ và cha Hinata, Nhật Túc... là anh em song sinh. Cha của Hinata là trưởng nam nên là người nắm quyền Bổn gia... còn cha tao... chỉ có thể là người của Phân gia.

Hôm đó, tao được khắc cai ấn này, và trở thành người của Phân gia, chú ấn này là lời cảnh cáo của bổn gia với phân gia trong gia tộc tao, chỉ cần vận dụng thuật là người trong phân gia tao sẽ lăn lộn, ôm đầu vì đau. Sinh mạng... nằm trong tay tụi nó... tuyệt đối... ko thể phản bội... Cha của tao, bị người của bổn gia giết chết... Chiến tranh sắp bùng nổ giữa Vân Quốc và làng lá, ta ký thỏa ước hòa bình với họ, chúng yêu cầu nộp mạng người có huyết kế giới hạn... đó là Nhật Túc... cha tao... vì bảo vệ cho dòng bổn gia Hyuga đã tình nguyện thế mạng... 2 anh em song sinh... ngang tài ngang sức.. .chỉ ra đời trước sau một chút... mà vận mệnh khác nhau..."



Hyuga Neji...chỉ có thể dùng 2 chữ để miêu tả, đó là oán thù. Cái ngày mà chú ấn khắc lên trán cậu ấy, cái ngày mà cậu ấy chính thức trở thành người của phân gia, cũng là lúc... bao nhiêu ước mơ, hoài bão, tất cả đều bị dập tắt, nhiệm vụ chính trong cả cuộc đời của 1 con người thuộc phân gia đó là... hi sinh tính mạng của mình cho bổn gia, bất kể đúng, bất kể sai, tính mạng của những người trong phân gia...vốn ko phải do họ quyết định.



Trên đời này, thử hỏi, ai sinh ra, muốn mình phải làm nô lệ? Cuộc đời phải chịu phụ thuộc, ko được quyết định, ko được làm chủ bản thân mình, là cái bóng của kẻ khác, là vật thế mạng của kẻ khác? Ko ai muốn, nếu như có, đó chỉ là sự ép buộc, là những gì bị người khác tiêm nhiễm vào mình ngay từ lúc sinh ra, để biến ta thành những con rối... và người ta giật dây... nhảy múa theo những gì họ bảo... khóc, cười, vui, buồn, cảm xúc để cho người khác điều khiển... và những gì còn lại, chỉ là...sự hận thù...



Hyuga Neji...cậu ấy ko muốn suốt đời chỉ là hình nhân thế mạng của bổn gia, và cậu ấy tìm cách để nói cho mọi người biết "tôi là ai?". Khẳng định giá trị của mình, điều này, tôi đã thấy ở hầu hết các nhân vật trong Naruto, nhưng ở mỗi con người, họ lại đi những lối đi riêng, những con đường khác nhau...



Neji - cậu ấy ko giống như bố của mình, cam chịu là 1 con chim trong lồng, chỉ quẫy đạp vào những lúc cuối đời mới nhận ra chân giá trị đích thực để hành động theo ý thức và bản năng, làm những gì bản thân mình muốn, đấy, là sự nhu nhược. Cái gì kéo cậu ấy ra khỏi sự mềm yếu của bản thân? Cái gì kéo cậu ấy ra khỏi suy nghĩ "chấp nhận sự thật như vốn dĩ nó đã thế" đã tồn tại bao đời trong gia tộc Hyuga, giữa 2 dòng bổn gia và phân gia? Đó là điều mà ko ai muốn có... oán thù ko ai muốn nhưng ko ai có thể phủ nhận, cái sức mạnh mãnh liệt của nó đối với con người, sức mạnh ấy vô hình, nhưng lại to lớn, vượt qua thể xác, nó ban cho người ta nghị lực để tiến lên... Và đó là những gì, mà cậu học được, thông qua cha của mình...



Neji... cậu ấy... là một con người đầy mâu thuẫn, tìm kiếm sức mạnh để thoát khỏi định kiến phân biệt giữa 2 dòng họ, nhưng lại ko tin vào sự bình đẳng giữa người với người... Đối với tôi, cậu ấy, là 1 con người khó hiểu... biết được khả năng của bản thân, nhưng lại có vẻ ko tin tưởng vào điều ấy... chỉ là... muốn thoát khỏi... nhưng dường như... lại càng chìm ngập vào sâu hơn... dính chặt vào... ko bật lên được... ko thể vươn lên... mất hết niềm tin, tuyệt vọng... căm hận và chán ghét mọi thứ...



"Chấp nhận sự thật đi, Naruto, người được làm Hokage đã định rồi... không phải muốn là được. Không ai có thể kháng cự lại số phận đâu. Chỉ có một loại bình đẳng... mọi người chỉ bình đẳng... khi chết mà thôi"



Cậu ấy dường như đang cố gắng để thoát khỏi sự hận thù, nhưng mặt khác lại chấp nhận nó một cách quá dễ dàng, giống như vẫn đang đi tìm một câu trả lời... tôi... sống để làm gì? Và tôi chợt giật mình, có chút gì đó... giống lắm... giống mình lắm, cứ nửa như muốn vượt lên, nửa lại cứ dừng lại... và buông xuôi, và lại quanh quẩn trong mớ bòng bong, ko có lối thoát...



Neji... ánh sáng ở phía cuối đường hầm... chỉ cần đi hết... đi cho tới cùng... là sẽ nhìn thấy... Cậu ấy đã thua, thua Naruto, kẻ yếu hơn mình, nhưng, hắn, là 1 tên to gan, hắn khác mình, hắn biết chống lại số phận... Giống như cha trước kia, chống lại, phản kháng lại, cho dù đó là phút cuối... "Xin anh hãy nói lại với Neji ,em ko phải hy sinh vì bổn gia.. .mà vì Neji, vì anh và vì người thân trong nhà... em tình nguyện hi sinh bản thân!"

"Cha ơi, tới bây h ,con cũng ko biết ‘số phận của con người đã được định sẵn’ hay ‘tự bản thân mình có thể cố gắng’...Cha hãy cho con biết đi! Con không biết họ có đạt được mục tiêu hay ko? Tuy nhiên với quyết tâm đạt tới mục tiêu của mình, qua trận đấu này, con nhận thấy những người này thật sự rất mạnh... Cha ơi! Bây h con đã có mục tiêu... đó là trở thành... người mạnh mẽ ko sợ điều gì...

Cha à, những con chim tung cánh hôm nay... chúng... thật hạnh phúc..."



Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời,nhưng hót hay nhất thế gian.Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gia dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính Thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy. 

Ai cũng từng mơ ước,giá như ta có được đôi cánh, để thỏa sức tự do, bay nhảy...ko bị kìm nén, ko bị ràng buộc... Tôi cũng ước rằng... Neji... cậu ấy... có được đôi cánh như thế... đôi cánh đủ to, đủ khỏe... và bay thật xa...

ĐỀ KHAM KHẢO NHA BẠN                                                                                            Tấm Cám là một truyện cổ tích mà em yêu thích nhất. Ở đoạn đầu truyện, các tác giả dân gian giúp người đọc hiểu hơn về hoàn cảnh sống của nhân vật. Tấm và Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Tấm mồ côi cha mẹ từ sớm, nên phải ở cùng dì ghẻ. Hàng ngày, Tấm phải làm lụng vất vả nhưng vẫn bị mẹ con Cám ngược đãi. Lời giới thiệu không chỉ gọn, rõ mà còn khiến người đọc đồng cảm với số phận đắng cay của nhân vật Tấm. Câu chuyện tiếp tục được gợi mở với nhiều tình huống xảy ra. Ít lâu sau, nhà vua mở hội, dì ghẻ trộn lẫn thóc với gạo, bắt Tấm ở nhà nhặt xong mới được đi. Bụt hiện lên nhờ đàn chim nhặt thóc, giúp Tấm có quần áo đẹp đi dự hội. Trên đường đi, Tấm đánh rơi chiếc hài. Nhà vua nhặt được, đem lòng yêu mến người mang hài, truyền cho ai đi vừa sẽ lấy làm vợ. Duy chỉ có Tấm đi vừa nên trở thành vợ vua. Đến ngày giỗ cha, Tấm về cúng giỗ thì bị mẹ con Cám bày mưu giết chết. Thật tức giận biết bao trước sự độc ác của mẹ con Cám! Sau đó, Tấm lần lượt hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi, quả thị. Một hôm, có bà hàng nước đi quả thấy quả thị liền bảo: “Thị ơi thị, rụng vào bị bà, bà đem bà ngửi, chứ bà không ăn”. Bà lão vừa dứt lời thì quả thi rơi xuống. Kỳ lạ là từ đó, cứ mỗi lần đi chợ về, bà lão đều thầy nhà cửa sạch sẽ, cơm nước tinh tươm. Bà quyết tâm rình xem thì phát hiện ra nàng Tấm xinh đẹp từ quả thị bước ra. Bà lão rón rén lại gần rồi xé nát vỏ quả thị. Từ đó Tấm ở với bà hàng nước. Một hôm, nhà vua đi qua ghé vào thấy miếng trầu têm cánh phượng giống của Tấm, liền gặng hỏi bà lão. Tấm và nhà vua gặp lại nhau. Khi trở về hoàng cung, Cám thấy chị xinh đẹp hơn xưa liền hỏi Tấm. Cám làm theo thì chết bỏng. Tấm sai người đem xác Cám đi làm mắm rồi đem cho dì ghẻ. Dì ghẻ biết mắm được làm từ xác của con mình thì lăn đùng ra chết. Kết thúc của chuyện đã giúp người đọc hiểu được ước mơ của nhân dân về sự công bằng. “Ở hiền gặp lành”, “Ác giả ác báo” là bài học thấm thía mà truyện cổ tích Tấm Cám muốn nhắn nhủ người nghe, người đọc.

NỮA NÈ BẠN IU^^ KHAM KHẢO NHA BẠN!!!                                                              Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất là truyện Em bé thông minh. Truyện kể về việc một ông vua nọ muốn tìm người tài cứu nước nên đã sai viên quan đi dò la khắp nơi. Một hôm nọ, viên quan đi qua cánh đồng ở một làng kia, thấy bên vệ đường có hai cha con đang làm ruộng, viên quan liền lại gần và hỏi người cha rằng trâu của ông một ngày cày được bao nhiêu đường. Người cha chưa biết trả lời thế nào thì đứa con đã hỏi lại viên quan rằng ngựa của ông ta một ngày đi được mấy bước. Quan nghe đến đấy thì nghĩ bụng đã tìm ra nhân tài, liền về bẩm báo với nhà vua. Vua nghe chuyện thấy mừng nhưng vẫn muốn thử tài cậu bé một lần nữa. Vua sai ban cho làng ấy ba thúng gạo nếp với ba con trâu đực ra lệnh phải nuôi cho ba con trâu đẻ thành chín con, năm sau đem nộp bằng không cả làng phải chịu tội. Cậu bé thấy vậy bảo làng giết thịt trâu và đồ hai thúng gạo nếp ăn còn mình cùng cha lên kinh đô gặp vua. Đến hoàng cung, cậu bé đã thuyết phục vua hiểu rõ lí do trâu đực không thể đẻ con và được vua ban thưởng hậu hĩnh. Lúc bấy giờ, nước láng giềng muốn xâm lược nước ta, để dò xét họ liền sai sứ giả mang một cái vỏ ốc vặn dài hai đầu với lời thách đố xuyên được sợi chỉ qua. Vua sai viên quan đến hỏi cậu bé và câu đố được giải khiến sứ giả nước láng giềng kinh ngạc. Những thử thách được tạo ra nhằm giúp nhân vật bộc lộ tài năng, phẩm chất và trí thông minh của mình. Đến cuối câu chuyện, em bé được phong làm trạng nguyên, và sống ở một dinh thự cạnh hoàng cung để tiện hỏi han. Đó là phần thưởng xứng đáng mà cậu bé nhận được. Truyện đề cao trí thông minh được đúc kết từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống, giúp người đọc hiểu rõ tầm quan trọng việc tích lũy.

17 tháng 1 2018

“Tôi yêu truyện cổ nước tôi
Vừa nhân hậu lại tuyệt vời sâu xa”
Mỗi con người Việt Nam có ai lớn lên mà không gắn bó với những câu chuyện cổ tích. Khi còn bé, những câu chuyện cổ tích theo ta vào giấc ngủ, lúc trưởng thành, truyện cổ tích lại thành bài học theo ta suốt cuộc đời. Ta quên làm sao những nhân vật tuy chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng nhưng lại sống động lạ kì. Và trong tâm trí tôi, hình ảnh cô Tấm dịu hiền luôn để lại nhiều ấn tượng nhất.

Từ hồi còn nhỏ, câu chuyện cổ tích Tấm Cám đã luôn có sức hút đặc biệt đối với tôi. Tôi thương cô Tấm dịu hiền bao nhiêu thì căm ghét mẹ con Cám độc ác bấy nhiêu. Cô Tấm trong tâm trí tôi là một người con gái đoan trang, hiền lành, nết na. Cô có dáng người mảnh khảnh như cây mai, khuôn mặt tròn, đầy đặn, phúc hậu như trăng rằm. Làn da của cô thì trắng như trứng gà bóc. Đôi mắt cô đen láy, cái nhìn ánh lên sự dịu dàng, hiền từ, giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát như tiếng chim hót buổi sớm mai. Trên người cô chỉ là bộ quần áo nâu giản dị nhưng không hề làm mất đi vẻ xinh đẹp vốn có.

Tấm không chỉ đẹp người mà còn đẹp nết. Từ nhỏ cô đã phải chịu nhiều thiệt thòi vì mẹ mất sớm, dì ghẻ thì chỉ yêu thương Cám và đối xử bất công với cô. Tấm phải làm việc vất vả từ sáng đến tối do dì ghẻ đầy đọa cùng đứa em ích kỉ đùn đẩy, tuy vậy, cô chẳng bao giờ thở than lấy một lời, cố nén tất cả nhẫn nhịn, uất ức vào trong lòng. Tấm vừa là người con hiếu thảo, vừa là cô gái chăm chỉ, chịu thương chịu khó. Khi đã trở thành hoàng hậu, có một cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy, hằng năm, Tấm vẫn nhớ tới ngày giỗ bố, biết bố thích ăn trầu, Tấm trèo lên cây hái một buồng cau để thắp hương bố. Bị mẹ con dì ghẻ hãm hại hết lần này đến lần khác nhưng Tấm vẫn tái sinh một cách kì diệu, có lúc Tấm hóa thân thành con chim vàng anh, có lúc lại biến thành cây xoan đào, khung cửi, quả thị. Cuối, cùng, sau bao khó khăn, thử thách, Tấm cũng có được hạnh phúc viên mãn, mẹ con dì ghẻ bị trừng trị thích đáng. Câu chuyện về cuộc đời cô Tấm làm em thấm thía hơn triết lí ở hiền gặp lành của ông cha ta. Những người hiền lành như cô Tấm dẫu có phải trải qua nhiều bất công, thử thách nhưng đến cuối vẫn sẽ có được một cuộc sống xứng đáng với những gì cô đã phải trải qua.

Cô Tấm hiền lành, chăm chỉ tiêu biểu cho những người nông dân thật thà, chất phác. Hình ảnh cô Tấm đã gắn liền với tuổi thơ của biết bao thế hệ, chiếm một vị trí quan trọng trong thời thơ ấu của mỗi người.

Ngoài nhân vật tấm cám các bạn có thể tả nhân vật: Thạch sanh, thánh gióng, sọ dừa... trước khi miêu tả nhân vật bạn cũng có thể nên đọc lại câu truyện này để hiểu rõ và chính xác hơn về các nhân vật nhé

k cho mk nhoa

17 tháng 1 2018

Chắc hẳn các bạn vẫn còn nhớ câu chuyện Nàng tiên Ốc được học ở lớp Bốn. Nàng tiên hoá thân trong vỏ của con ốc và được một bà lão nông dân mang về nuôi.

   Nàng tiên Ốc mới đẹp làm sao! Dáng người thanh mảnh, bước đi mềm mại, uyển chuyển. Làn da nàng trắng mịn như tuyết. Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, hiền hậu và dịu dàng. Dưới cặp mi cong vút là đôi mắt bồ câu sáng long lanh. Đôi môi hình trái tim lúc nào cũng đỏ mọng. Nàng mặc một bộ váy màu xanh nước biển, có thắt một chiếc đai màu trắng càng tăng thêm vẻ duyên dáng của nàng.

   Hằng ngày, nàng từ trong vỏ ốc chui ra giúp bà lão quét dọn nhà cửa nấu cơm, nhặt cỏ vườn và cho lợn ăn. Động tác của nàng nhanh nhẹn, bước đi của nàng như lướt trên mặt đất. Những công việc nàng làm chẳng mấy chốc là xong. Cơm nàng nấu rất khéo và ngon. Đàn lợn dưới tay nàng chăm sóc lớn nhanh như thổi. Vườn rau tươi ngày càng xanh tốt.

   Mỗi lần đi làm đồng về, bà lão nông dân vô cùng ngạc nhiên không biết ai đã giúp mình. Một lần bà giả vờ ra đồng rồi quay trở về, bà bắt gặp nàng tiên Ốc, bà sững sờ trước sắc đẹp lộng lẫy của nàng, bà vội chạy ngay ra chum nước và đập vỡ vỏ ốc đi. Thấy động, nàng tiên Ốc định chạy lại chum nước nhưng bà lão đã ôm chầm lấy nàng. Từ đó, nàng trở thành người con hiếu thảo, ngoan ngoãn của bà cụ. Hai mẹ con sống hạnh phúc bên nhau.

27 tháng 9 2018

Tuổi thiếu nhi chúng ta là cái tuổi thần tiên và cần phải mơ mộng về những điều tốt đẹp nhất và nhờ những bộ phim hoạt hình dí dỏm, đầy nhân văn mà thiếu nhi lại được hoà mình cùng với thế giới thần tiên lung linh, huyền ảo, tăng thêm sức sáng tạo. Khi còn nhỏ, tôi được xem qua rất nhiều bộ phim hoạt hình nhưng có lẽ thích nhất là được xem bộ phim dí dỏm Đô-rê-mon. Cái tên này có lẽ đã quá quen thuộc với các bạn nhỉ? Đô-rê-mon là một chú mèo máy đến từ thế kỉ 22, cái nơi mà mọi thứ tối tân đều được sáng tạo đặc biệt là rô-bot. Có rất nhiều rô-bot nhưng phổ biến hơn cả là những chú rô-bot mèo máy. Không may thay, Đô-rê-mon là một chú mèo bị lỗi và bị vứt bỏ nhưng một cậu bé đã mua nó về. Xui xẻo hơn, khi ở nhà, Đô-rê-mon bị chuột cắn rách tai nên có lẽ đây là chú mèo đầu tiên cụt tai. Về sau, Đô-rê-mon dùng cỗ máy thời gian để đến thế kỉ 21 để giúp Nô-bi-ta, cụ cố của cậu bé đã mua Đô-rê-mon và cuộc hành trình bắt đầu. Đây là một bộ phim rất ăn khách và Đô-re-mon rất ấn tượng. Đây là một chú mèo mập ú nhưng lại rất dễ thương. Do khóc nhiều nên cậu từ màu vàng chuyển thành màu xanh nhưng Đô-rê-mon rất dễ thương. Yêu Đô-rê-mon quá!

19 tháng 12 2023

* Truyện kể em yêu thích: “Gió lạnh đầu mùa” 

a. Xác định người kể chuyện: theo ngôi thứ ba.

b. Tóm tắt cốt truyện: 

Buổi sáng ấy, khi thức dậy, Sơn cảm nhận rõ cái rét của mùa đông đã đến. Chị và mẹ của Sơn đều đã dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống. Mọi người đều đã mặc áo ấm cả. Sơn được mẹ cho mặc một cái áo vệ sinh màu nâu sẫm với một cái áo dạ khâu chỉ đỏ. Sau đó, hai chị em chạy ra chợ chơi cùng với lũ trẻ con trong làng. Chúng đều là những đứa trẻ nhà nghèo không có áo ấm để mặc. Khi nhìn thấy chị em Sơn với những chiếc áo ấm thì liền đến gần xuýt xoa khen ngợi. Hiên là một cô bé nhà nghèo, không có áo ấm để mặc. Sơn nhìn thấy động lòng thương, bàn với chị về nhà lấy chiếc áo bông cũ của em Duyên đã mất từ nhỏ đem cho Hiên. Vú già biết chuyện. Hai chị em Sơn và Lan lo mẹ đánh đòn, định sang nhà Hiên đòi áo nhưng không thấy đâu, mãi đến chập tối mới dắt tay nhau khép nép về nhà. Khi về nhà thì liền thấy mẹ Hiên đem áo đến trả và đang ngồi nói chuyện với mẹ mình. Mẹ Sơn thấy nhà Hiên nghèo khổ bèn cho mẹ Hiên mượn năm hào may áo ấm cho con. Bà không trách phạt hai chị em Sơn mà nhẹ nhàng, âu yếm ôm hai con vào lòng và mắng yêu. Qua câu chuyện này, Thạch Lam đã ca ngợi những tấm lòng thơm thảo thương yêu nhau, giúp đỡ nhau trong cảnh bần hàn.

c. Phân tích đặc điểm nổi bật ở nhân vật mà em yêu thích.

Truyện “Gió lạnh đầu mùa” của Thạch Lam có rất nhiều nhân vật trẻ em, trong đó em mến nhất là nhân vật Sơn. Sơn ở nhà với mẹ, với chị Lan, với vú già và cả em nhỏ… Ngủ dậy thấy lạnh, Sơn “kéo chăn lên đắp cho em” đang ngủ. Khi mẹ giơ cái áo bông cánh cũ của em Duyên – đã chết năm lên bốn tuổi – “Sơn nhớ em, cảm động và thương em quá”. Những cử chỉ ấy, những cảm xúc ấy cho thấy Sơn có một tâm hồn rất đẹp, rất trong sáng, còn bé nhỏ đã biết quan tâm săn sóc đến mọi người xung quanh. Em rất yêu mẹ, vâng lời mẹ, lễ phép với vú già, biết tôn trọng chị. Không chỉ vậy em còn sống với bạn bè rất có tình người. Trong lúc mấy đứa em họ của Sơn thì “kiêu kì và khinh khỉnh” với các bạn, trái lại Sơn và chị Lan rất chan hòa với chúng. Vì thế khi mới thấy chị em Sơn đến cùng chơi đánh khăng, đánh đáo, chúng nó “lộ vẻ vui mừng”. Gặp bạn, buổi sớm trong gió lạnh đầu mùa, cái nhìn của Sơn đối với bạn nhỏ, những thằng Cúc, thằng Xuân, con Tí, con Túc,… là cái nhìn yêu thương, cảm thông với cảnh nghèo của bạn. Tình thương và sự quan tâm của Sơn đối với bạn còn được thể hiện bằng những cử chỉ, hành động cụ thể. Thấy cái Hiên, đứa con gái bên hàng xóm, bạn chơi với Lan và Duyên vì nhà quá nghèo, không có đủ áo ấm để mặc. Sơn đã “động lòng thương”, nói thầm với chị Lan về lấy chiếc áo bông cũ của em Duyên đem cho cái Hiên mặc khi gió lạnh đầu mùa đã thổi về. Sơn thấy lòng mình “ấm áp vui vui” khi đứng lặng yên chờ chị Lan chạy về lấy áo. Tấm lòng của Sơn đối với bạn nhỏ rất chân thành. Tinh cảm nhường cơm sẻ áo cho bạn rất mãnh liệt! Mặc dù đó là chiếc áo bông của em Duyên, kỉ vật thiêng liêng của mẹ, mặc dù sau đó mẹ cái Hiên đã đem áo đến trả cho mẹ Sơn, nhưng nhờ thế mà mẹ em đã biết cảnh ngộ mẹ cái Hiên, cho mẹ cái Hiên vay năm hào đem về mua áo cho con. Sơn và chị Lan đã “cúi đầu lặng im” nhận lỗi. Hai chị em Lan và Sơn đã được dạy bảo, được sống trong lòng mẹ, được mẹ yêu thương nên Sơn và chị mới biết thương bạn như vậy. Sơn là một trong những gương mặt tuổi thơ trong truyện Thạch Lam rất đáng yêu, đáng mến. Thạch Lam đôn hậu, tinh tế nên văn ông mới đậm đà và cho ta nhiều nhã thú như vậy. Trong gió lạnh đầu mùa mà lòng Sơn và mỗi bạn đọc chúng ta sao thấy ấm áp đến lạ kì !