K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 12 2025

sos vs cần gấp ạ

5 tháng 12 2025

hfvh


25 tháng 11 2017

Quyền sáng tạo của công dân là quyền của mỗi người được tự do nghiên cứu khoa học, tự do tìm tòi, suy nghĩ để đưa ra các phát minh, sáng chế, sáng kiến, cải tiến kĩ thuật, hợp lí hóa sản xuất; quyền về sáng tác văn học, nghệ thuật, khám phá khoa học để tạo ra các sản phẩm, công trình khoa học về các lĩnh vực của đời sống xã hội.          

Đáp án cần chọn là: C

25 tháng 12 2021

d

20 tháng 9 2023

- Đế quốc La Mã tồn tại đến cuối thế kỉ V thì bị các bộ tộc người Giéc-man từ phương Bắc tràn xuống xâm chiếm.

- Sau khi chiếm được lãnh thổ của đế chế La Mã cổ đại, người Giéc-man đã thành lập nên nhiều vương quốc của mình ở Tây Âu.

- Từ thế kỉ VI đến thế kỉ IX, chiến tranh vẫn tiếp diễn, cùng với quá trình đó, chế độ phong kiến ở Tây Âu dần được hình thành và xác lập.

20 tháng 10 2021

Em tham khảo:

 "Tôi đi học" của Thanh Tịnh là một truyện ngắn xuất sắc đã thể hiện một cách xúc động tâm trạng hồi hộp, cảm giác bỡ ngỡ của nhân vật "tôi", chú bé được mẹ đưa đế trường vào học lớp năm trong ngày tựu trường.

               Đó là "một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh", chú mặc " chiếc áo vải dù đen dài", chú cảm thấy "trang trọng và đứng đắn". Lòng chú "tưng bừng rộn rã" được mẹ hiền "âu yếm nắm tay" dẫn đi trên con đường làng thân thuộc " dài và hẹp". Chú vô cùng xúc động, cảm thấy bỡ ngỡ, cảm thấy lạ, tưởng như con đường làng và mọi vật xung quanh "đều thay đổi". Chú đã nghĩ về sự bỡ ngỡ ấy : "vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn : hôm nay tôi đi học"

              Chú bâng khuâng tự hào thấy mình đã lớn khôn, không còn lêu lổng đi thả diều, đi ra đồng nô đùa như thằng Sơn, thằng Quý nữa. Chú "thèm" cảnh mấy cậu học trò bằng tuổi mình "áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem". Chỉ cầm hai quyển vở mới, dù "tay ghì thật chặt" mà chú vẫn cảm thấy "nặng", rồi một quyển vở " xệch ra và chếch đầu cúi xuống đất". Nhìn thấy mấy cậu ôm sách vở nhiều lại còn kèm cả bút thước nữa, chú ngây thơ nghĩ : "chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước". Ý nghĩ, tâm lí ấy của nhân vật "tôi" đã thoáng qua trong trí mình một cách nhẹ nhàng 
"như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi".

           Khi đứng trước ngôi trường, chú bé càng hồi hộp, bỡ ngỡ. Chú ngạc nhiên trước cảnh đông vui " đầy đặc cả người" trước sân trường; ai cũng áo quần "sạch sẽ", gương mặt cũng "vui tươi sáng sủa". Chú đã từng đi bẫy chim quyên với thằng Minh, và ghé lại trường một lần, đi quanh các lớp, cảm thấy trường "xa lạ", "cao ráo và sạch sẽ hơn các nhà trong làng". Buổi tựu trường hôm nay, chú cảm thấy trường Mĩ Lí của mình "vừa xinh xắn oai nghiêm như cái đình làng Hòa Ấp". Đứng giữa sân trường rộng, chú bé "đâm ra lo sợ vẩn vơ". Đó là tâm trạng bồi hồi, bỡ ngỡ rất thực, rất điển hình đối với tuổi thơ trong buổi tựu trường đầu tiên của đời mình.

         Chú bé cũng như những học trò mới khác " bỡ ngỡ đứng nép bên người thân", chỉ dám " nhìn một nửa", chỉ dám " đi từng bước nhẹ". Tất cả đều " như con chim non đứng bên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ"...

         Chú cảm thấy lòng mình vô cùng hồi hộp, '"thúc vang dội" bởi một hồi trống trường; cảm thấy mình "chơ vơ", "vụng về lúng túng". Chân "không đi" như bị một sức mạnh "kéo dìu" về phía trước; lúc "co", lúc "duỗi", cứ "dềnh dàng mãi". Chú cũng như các cậu học trò mới vì quá hồi hộp mà "run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp".

        Lúc nghe ông đốc đọc tên từng người, chú bé xúc động, hồi hộp đến độ quả tim "ngừng đập", "giật mình lúng túng", chú " quên cả mẹ" đứng sau mingf. Nghe ông đốc dặn dò, "không em nào dám trả lời"; trước cái nhìn của mọi người, các học trò mới cũng như nhân vật "tôi" càng thêm "lúng túng". Nhiều học trò mới "ôm mặt khóc", chú bé cũng " dúi đầu vào lòng mẹ nức nở khóc theo". Mặc dù lúc ấy "một bàn tay dịu dàng", " một bàn tay quen nhẹ" của mẹ hiền "vuốt mái tóc" cho, nhưng chú vẫn cảm thấy cô đơn, lẻ loi hơn bao giờ hết khi xếp hàng vào lớp. "Trong thời thơ ấu, tôi chưa lần nào thấy xa mẹ tôi như lần này".

       Cảm xúc hồi hộp, bâng khuân dâng lên man mác trong lòng khi chú vào ngồi trong lớp, cảm thấy "một mùi hương lạ xông lên". Chú " thấy lạ và hay hay" những hình treo trên tường. Chú nhìn bàn ghế rồi tạm nhận đó "vật riêng của mình", nhìn bạn tí hon ngồi cạnh không cảm thấy xa lạ mà " quyến luyến tự nhiên".... Có lúc chú " đưa mắt thèm thuồng" một cánh chim...Chú vòng tay lên bàn lầm nhẩm đánh vần bài viết tập "Tôi đi học". Tiếng phấn của thầy giáo đã đưa chú về "cảnh thật".

       Thanh Tịnh đã diễn tả những kỉ niệm, những diễn biến tâm trạng hồi hộp, cảm giác bỡ ngỡ của nhân vật "tôi" trong buổi tựu trường theo trình tự thời gian - không gian : lúc đầu là một buổi sớm mai mẹ dẫn đi trên con đường làng, sau đó là lúc đứng giữa sân trường, một hồi trống vang lên, nghe ông đốc đọc tên và dặn dò, cuối cùng là khi thầy giáo trẻ đưa vào lớp.

       Kỉ niệm ấy rất sâu sắc và rất đẹp, vì thế sau này "hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường".

20 tháng 10 2021

Cho mình xin 1 tick nhá

       Tôi đi học được bố cục theo dòng hồi tưởng của nhân vật "tôi” về những kỉ niệm buổi tựu trường. Tiết trời vào những ngày cuối thu, hình ảnh các em nhỏ đến trường gợi cho nhân vật “tôi” nhớ lại ngày đầu tiên đi học. "Tôi" nhớ lại con đường cùng mẹ đến trường, cảnh vật trên đường vốn rất quen nhưng lần này tự nhiên thấy lạ, “tôi” cảm thấy có sự thay đổi lớn trong lòng mình. Đó là cảm giác trang trọng và đứng đắn trong chiếc áo vải dù đen dài, cùng mấy quyển vở mới trên tay. Bàn tay cẩn thận, nâng niu mấy quyển vở, lúng túng muốn thử sức nên xin mẹ được cầm cả bút, thước như các bạn khác. Khi nhìn thấy ngôi trường ngày khai giảng, "tôi" thấy ngạc nhiên vì sân trường hôm nay dày đặc cả người, ai cũng ăn mặc sạch sẽ, gương mặt tươi vui và sáng sủa. Ngôi trường vừa xinh xắn vừa oai nghiêm khác thường, “tôi” cảm thấy mình bé nhỏ, do đó lo sợ vẩn vơ. Đặc biệt, lúc ngồi vào chỗ của mình trong giờ học đầu tiên, nghe thày giáo gọi tên, bắt đầu học bài học thứ nhất,... nhân vật chính của thiên truyện vừa thấy hồi hộp, ngỡ ngàng lại vừa tự tin, sung sướng.

[ GÓC REVIEW SÁCH ]- REVIEW SÁCH Cây Cam Ngọt Của Tôi (José Mauro de Vasconcelos)“Vị chua chát của cái nghèo hòa trộn với vị ngọt ngào khi khám phá ra những điều khiến cuộc đời này đáng sống… một tác phẩm kinh điển của Brazil.”                                                                                                  -BooklistCuốn sách Cây cam ngọt của tôi là một...
Đọc tiếp

[ GÓC REVIEW SÁCH ]

- REVIEW SÁCH Cây Cam Ngọt Của Tôi (José Mauro de Vasconcelos)

“Vị chua chát của cái nghèo hòa trộn với vị ngọt ngào khi khám phá ra những điều khiến cuộc đời này đáng sống… một tác phẩm kinh điển của Brazil.”                                                                                                  -Booklist

Cuốn sách Cây cam ngọt của tôi là một cuốn tự truyện nổi tiếng của nhà văn José Mauro. Cuốn sách nói về một cậu bé trên hành trình khám phá nỗi đau và tình yêu thương. 

loading...

- Đôi nét về tác giả: 

José Mauro de Vasconcelos (1920 – 1984) sinh ra trong một gia đình nghèo ở ngoại ô Rio de Janeiro, Brazil. Lớn lên ông phải làm đủ nghề để kiếm sống; nhưng với tài kể chuyện thiên bẩm, trí nhớ phi thường, trí tưởng tượng tuyệt vời cùng vốn sống phong phú, José cảm thấy trong mình thôi thúc phải trở thành nhà văn nên đã bắt đầu sáng tác từ năm 22 tuổi. Trong hơn 40 năm miệt mài sáng tác, ông đã cho ra đời hơn 20 tác phẩm nhưng chưa thật sự để lại dấu ấn mạnh mẽ ở Brazil. Cho đến khi cuốn sách Cây cam ngọt của tôi ra đời. Cuốn sách được đưa vào chương trình tiểu học của Brazil, được bán bản quyền cho hai mươi quốc gia và chuyển thể thành phim. Ngoài ra, José còn rất thành công trong vai trò diễn viên điện ảnh và biên kịch. 

 

- Nội dung của cuốn tiểu thuyết Cây cam ngọt của tôi:

Câu chuyện được bắt đầu qua lời kể của Zezé, một cậu bé 5 tuổi nghịch ngợm và già trước tuổi. Vì sao lại nói cậu bé già trước tuổi ư? Vì mới chừng đó tuổi nhưng cậu biết được rất rõ hoàn cảnh nghèo khó nhưng đông con của gia đình cậu, cha cậu đang thất nghiệp và phụ thuộc vào từng đồng tiền tăng ca nhiều giờ ở xưởng dệt của người mẹ. Zezé luôn nghĩ bản thân là đứa con của ác quỷ hay đứa trẻ bị Chúa bỏ quên vì cậu luôn bị mọi người la mắng, đánh đập, chỉ vì ở xóm ngoại ô nghèo đó, nỗi khắc khổ đã bủa vây và che mờ trái tim lương thiện và trí tượng tượng tuyệt vời của cậu, đến nỗi khi mọi người nhìn vào chỉ thấy cậu là đứa trẻ hư đốn và chỉ biết nghịch ngợm. Nhưng Zezé lại có một trí tưởng tượng phong phú, cậu nghĩ ra đủ loại trò chơi, cậu chơi vui vẻ dù chỉ có một mình. Từ cái mương, lá cây,… đều trở thành những hình tượng sinh động trong mắt cậu bé. Nhưng đôi khi có vài trò chơi trong mắt người lớn lại trở thành kiểu “phá làng phá xóm”.

Cậu cũng là một người có tấm lòng nhân hậu, như lúc cậu tặng một bông hoa cho cô giáo của mình vì thấy trên bàn giáo viên nào cũng có hoa nhưng chỉ có cô giáo của mình là không có, hay lúc cậu sẵn sàng nhường món đồ chơi duy nhất của mình để tặng em trai vào dịp giáng sinh vì đến muộn buổi phát quà. 

Cho đến một ngày, gia đình cậu phải chuyển nhà, cậu đã ‘’làm quen’’ được với một cây cam ngọt nhỏ sau nhà. Đối với Zezé, cây cam là người bạn thân nhất của cậu. Bao nhiêu tâm sự, cậu đều kể hết với ‘’người bạn’’ của mình. Trong trí tưởng tượng của cậu, cây cam biết nói, biết suy nghĩ, hiểu hết tâm tư tình cảm của cậu bé. Nó sẵn sàng lắng nghe mà không một lời than trách, và cũng chẳng có trận đòn roi. Ngoài cây cam ngọt của Zezé ra, cậu còn có một người bạn khác, một người bạn bằng da bằng thịt. 

“Ông ấy là bạn tốt nhất của tớ. Nhưng cậu là vị vua đích thực của cây cối trong vườn, cũng như Luís là vua đích thực của các anh em trai tớ ấy. Trái tim chúng ta cần phải đủ lớn để có chỗ cho tất cả mọi thứ chúng ta yêu thương” (Lời của Zezé)

Ông luôn lý giải mọi thắc mắc của cậu bé, luôn nhìn và cười với cậu một cách hiền từ. Cậu coi người bạn này như người cha thứ hai của cậu, luôn tặng cậu những tấm thẻ bài và mấy viên bi mà không phải những trận đòn roi. Người bạn già đặc biệt này đã giúp cậu như được sống lại thêm lần nữa và cảm nhận được thứ gọi là tình yêu thương.

 - Cảm nhận của mình về quyển sách: Sau khi đọc xong quyển sách này, mình rất xúc động, câu chuyện có lời văn nhẹ nhàng nhưng lại chạm tới trái tim của mình và các bạn độc giả. Nếu bạn nào có đọc qua quyển sách này thì chắc các bạn sẽ đau xót cho Zezé vì cậu bé đã có một tuổi thơ không hề đẹp mà thay vào đó là nhiều rạn vỡ. Nhưng nếu bạn biết cách trao yêu thương cho những người cần nó thì nỗi đau cũng sẽ qua đi. Lòng yêu thương không quá to tát, nhưng nó đủ để làm thay đổi một con người. Mình chấm 9.5/10 cho quyển sách. 

 

Cảm ơn mọi người vì đã đọc hết, chúc các bạn một ngày tốt lành!

P/s: Do đây là lần đầu mình viết về chủ đề này nên có gì sai sót, mong mọi người thông cảm <3

10
8 tháng 4 2023

Quyển này anh mua ở nhà sách fahasa ấy, em cứ đi nhà sách là sẽ có hoặc có thể mua trên mạng nè

8 tháng 4 2023

Anh không nghĩ 1 cuốn sách best seller lại là hàng tồn=)))

2 tháng 1 2021

dưới dạng 1 văn bản nha các bn

 

2 tháng 1 2021

alo

18 tháng 1 2021

Bài này làm gì có trong chương trình Ngữ Văn 7 đâu bạn ?

19 tháng 1 2021

mình làm chương trình địa phương

 

10 tháng 2 2021

Không có