GIA ĐÌNH LÀ TỔ ẤM YÊU THƯƠNG CỦA MỖI NGƯỜI. EM HÃY VIẾT 1 BÀI VĂN MIÊU TẢ CẢNH SINH HOẠT BUỔI TỐI QUÂY QUẦN, ĐẦM ẤM CỦA GIA ĐÌNH EM. CỨU VỚI CHIỀU MAI NỘP BÀI RỒI!
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Hôm nay, không khí gia đình em đặc biệt vui tươi và nhộn nhịp. Vì đã rất lâu rồi, cả gia đình em, gồm ông bà, bố mẹ, các cô và các bác đã tập trung đông đủ ở nhà em. Mọi người cùng nhau ăn uống, trò chuyện nhân dịp sinh nhật của bà nội của em. Kể từ Tết nguyên đán cho đến nay thì đây là lần đầu tiên cả gia đình em cùng nhau sum họp đầm ấm, vui vẻ đến vậy.
Hôm nay là ngày sinh nhật tròn bảy mươi tuổi của bà em. Đến tuổi này, nhiều bà, nhiều ông trong xóm đều tổ chức lễ chúc thọ, mừng tuổi mới và chúc ông bà sống thượng thọ, vui vẻ cùng con cháu. Nhưng bà em không muốn tổ chức linh đình, mà chỉ muốn có con cháu về đông đủ, sum vầy là được. Vì vậy mà hôm nay tất cả các bác, các cô cùng các anh, chị, em của em của em đều về đông đủ. Mọi người đều về từ rất sớm, sau đó mẹ em và các bác cùng nhau nấu ăn rất vui vẻ, bố em và các bác thì cùng nhau đánh cờ ở ngoài vườn, chị em em nô đùa vui vẻ ngoài sân. Không khí nhộn nhịp này đã lâu rồi không có ở nhà em. Không phải các bác, các cô không về thăm bà, thăm ông, mà vì mọi người rất bận, người về hôm này, người về hôm khác, nên mọi người khó có dịp tập trung đầy đủ như ngày hôm nay.
Sau khi đã chuẩn bị xong những món ăn ngon và đẹp mắt, mẹ em và các bác dọn lên nhà, đợi ông và các bác trai chơi cờ xong thì cả nhà sẽ cùng nhau thưởng thức bữa tối. Sauk hi mọi người đã tập trung đông đủ thì bữa ăn đoàn viên của gia đình em chính thức bắt đầu. Mọi người dù đông nhưng đều tập trung quay quần vào một mâm cơm, vì như thế mọi người mới có thể tâm sự, nói chuyện mà vẫn có thể nhìn thấy nhau, khi dùng bữa mọi người sẽ cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon, như vậy không khí gia đình mới thêm ấp áp, sum vầy. Ông và bà của em ngồi ở đầu mâm cơm, sau đó đến các bác, bố em và các chú rể. Dù vô tình ngồi nhưng bố và các bác em xếp theo thứ bậc từ lớn đến nhỏ dần, thực sự rất thú vị. Mẹ em, các bác gái và các cô thì ngồi bên phía bên kia mâm, còn anh chị em em thì ngồi ở phía bên này, đối diện với ông bà.
Cả gia đình hơn chục người nhưng cùng nhau quây quần vào một mâm cơm thực sự rất ấm cúng. Hôm nay, mâm cơm của gia đình em cũng đặc biệt được chuẩn bị bởi mẹ em và các bác, vì vậy mà có rất nhiều những món ăn ngon như: mực xào ớt chuông, thịt gà luộc, thịt bò xào cần tây, miến nấu lòng mề gà, giò, chả… toàn là những món ngon và là những món mà những người trong gia đình em đặc biệt yêu thích nữa. Bắt đầu bữa ăn, mọi người cùng nhau mời ông bà và cả gia đình dùng cơm. Mọi người vừa dùng cơm vừa hỏi thăm tình hình công việc và những dự định trong tương lai.
Hôm nay, không khí gia đình em đặc biệt vui tươi và nhộn nhịp. Vì đã rất lâu rồi, cả gia đình em, gồm ông bà, bố mẹ, các cô và các bác đã tập trung đông đủ ở nhà em. Mọi người cùng nhau ăn uống, trò chuyện nhân dịp sinh nhật của bà nội của em. Kể từ Tết nguyên đán cho đến nay thì đây là lần đầu tiên cả gia đình em cùng nhau sum họp đầm ấm, vui vẻ đến vậy.
Hôm nay là ngày sinh nhật tròn bảy mươi tuổi của bà em. Đến tuổi này, nhiều bà, nhiều ông trong xóm đều tổ chức lễ chúc thọ, mừng tuổi mới và chúc ông bà sống thượng thọ, vui vẻ cùng con cháu. Nhưng bà em không muốn tổ chức linh đình, mà chỉ muốn có con cháu về đông đủ, sum vầy là được. Vì vậy mà hôm nay tất cả các bác, các cô cùng các anh, chị, em của em của em đều về đông đủ. Mọi người đều về từ rất sớm, sau đó mẹ em và các bác cùng nhau nấu ăn rất vui vẻ, bố em và các bác thì cùng nhau đánh cờ ở ngoài vườn, chị em em nô đùa vui vẻ ngoài sân. Không khí nhộn nhịp này đã lâu rồi không có ở nhà em. Không phải các bác, các cô không về thăm bà, thăm ông, mà vì mọi người rất bận, người về hôm này, người về hôm khác, nên mọi người khó có dịp tập trung đầy đủ như ngày hôm nay.
Sau khi đã chuẩn bị xong những món ăn ngon và đẹp mắt, mẹ em và các bác dọn lên nhà, đợi ông và các bác trai chơi cờ xong thì cả nhà sẽ cùng nhau thưởng thức bữa tối. Sauk hi mọi người đã tập trung đông đủ thì bữa ăn đoàn viên của gia đình em chính thức bắt đầu. Mọi người dù đông nhưng đều tập trung quay quần vào một mâm cơm, vì như thế mọi người mới có thể tâm sự, nói chuyện mà vẫn có thể nhìn thấy nhau, khi dùng bữa mọi người sẽ cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon, như vậy không khí gia đình mới thêm ấp áp, sum vầy. Ông và bà của em ngồi ở đầu mâm cơm, sau đó đến các bác, bố em và các chú rể. Dù vô tình ngồi nhưng bố và các bác em xếp theo thứ bậc từ lớn đến nhỏ dần, thực sự rất thú vị. Mẹ em, các bác gái và các cô thì ngồi bên phía bên kia mâm, còn anh chị em em thì ngồi ở phía bên này, đối diện với ông bà.
Cả gia đình hơn chục người nhưng cùng nhau quây quần vào một mâm cơm thực sự rất ấm cúng. Hôm nay, mâm cơm của gia đình em cũng đặc biệt được chuẩn bị bởi mẹ em và các bác, vì vậy mà có rất nhiều những món ăn ngon như: mực xào ớt chuông, thịt gà luộc, thịt bò xào cần tây, miến nấu lòng mề gà, giò, chả… toàn là những món ngon và là những món mà những người trong gia đình em đặc biệt yêu thích nữa. Bắt đầu bữa ăn, mọi người cùng nhau mời ông bà và cả gia đình dùng cơm. Mọi người vừa dùng cơm vừa hỏi thăm tình hình công việc và những dự định trong tương lai.
Bác cả em có ý định mở thêm một cửa hàng tạp hóa, bán những đồ dùng sinh hoạt. Ý tưởng này được mọi người trong gia đình rất tán đồng và ủng hộ. Hay bác hai thì có ý định xây một căn nhà mới, vì căn nhà đang ở đã cũ và cũng là để tiện cho việc đi lại, làm việc của hai bác cũng như anh chị, cô út thì thông báo cho cả gia đình một tin rất vui, đó là sắp tới cô và chú sẽ có một em bé nữa. Mọi người trong gia đình em nói chuyện, chia sẻ tất cả những vấn đề trong cuộc sống. Em rất thích không khí gia đình như vậy, vì mọi người đều nói chuyện với nhau rất chân thành, tự nhiên, không hề câu lệ, khách sáo như khi nói chuyện với những người hàng xóm. Có lẽ bởi mọi người trong gia đình được gắn bó với nhau bởi máu mủ ruột rà nên tất yếu có sự thân thiết và đồng cảm như vậy.
Mọi người trong gia đình em cùng ăn uống và trò chuyện với nhau vui vẻ như vậy. Sau bữa cơm, các chị lớn đã nhận nhiệm vụ cất dọn, rửa chén bát phụ người lớn, em vì còn nhỏ nên chỉ có thể giúp mọi người quét lại nhà cho sạch và cất chiếu vào bếp. Mọi người sau khi ăn xong thì cùng ngồi uống nước và trò chuyện ở phòng khách, lúc này thì bố em bất ngờ mang lên một chiếc bánh sinh nhật rất to, trên đó có một cây nến đã được đốt, mọi người cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật để làm cho sinh nhật của bà thêm ý nghĩa. Bà em rất vui, và cảm động, đôi mắt của bà ngập nước, nhưng nụ cười thì luôn rạng rỡ. Có lẽ bà không ngờ đến sự chuẩn bị chu đáo này của bố em. Vì như mọi năm sinh nhật bà thì mọi người chỉ cùng nhau tập trung sum vầy để ăn uống, năm nay có sự bất ngờ này nên bà em đã rất vui.
Không chỉ bà em mà mọi người trong gia đình ai cũng vui vẻ. Mọi người cùng nhau gửi bà những lời chúc tốt đẹp nhất, đó là lời chúc về sức khỏe, niềm vui và sự bình an của bà. Ai cũng mong muốn bà có thật nhiều sức khỏe, sống thật lâu cùng con cháu, để con cháu có dịp báo đáp và phụng dưỡng cho bà. Bữa cơm gia đình em trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết, đó không chỉ là một bữa cơm đoàn viên, đoạn tụ của con cháu trong gia đình, thể hiện được tình yêu cũng như sự kính trọng đối với ông bà. Mà bữa cơm này còn có ý nghĩa đặc biệt hơn khi nó khít chặt sợi dây tình cảm, sợi dây gắn kết những con người trong gia đình. Dù cuộc sống có lắm bận rộn, lo toan thì mọi người vẫn dành cho nhau những tình cảm thiêng liêng, ấp áp nhất.
hok tốt
Tham khảo:
Thật khó để có thể nói hết được ý nghĩa của mái ấm gia đình, khó có thể dùng từ ngữ nào diễn tả được sự hạnh phúc của một tổ ấm đầy yêu thương.
Em luôn cảm thấy may mắn vì gia đình của em là một gia đình hạnh phúc, dù ban ngày mỗi người một công việc ở những nơi khác nhau nhưng đến tối là tất cả đều tụ họp đông đủ sum vầy bên nhau.
Gia đình em gồm bốn thành viên, bố mẹ em và chị gái của em, sau khi tan làm và tan học mọi người trở về nhà cùng nhau dọn dẹp. Bố thì tưới cây, chị thì quét sân, còn em phụ mẹ nấu cơm, bữa cơm tối luôn thịnh soạn nhất, mẹ nấu nhiều món ngon ai cũng thích ăn. Nhà em thường ăn cơm lúc 7 giờ tối, cả nhà quây quần bên chiếc bàn tròn nhỏ ở giữa nhà bếp, mọi người ăn rất ngon miệng và vui vẻ. Sau khi ăn và dọn dẹp bát đĩa xong cả nhà lại cùng nhau quây quần trong phòng khách, em cùng chị gọt hoa quả mời bố mẹ và cả nhà cùng ăn, chuyện trò rất vui vẻ. Bố hỏi em và chị ngày hôm nay đi học như thế nào, dù có điểm thưởng hay không bố vẫn khen và tặng em một cái thơm. Công việc của bố mẹ tuy rất mệt và căng thẳng nhưng khi về nhà bố mẹ lại là những người tươi vui nhất, không hề than vãn dù nửa lời, chỉ lắng nghe lời kêu của con cái rồi mỉm cười động viên.
Em nhận ra dù chỉ là khoảnh khắc gia đình sinh hoạt ngắn ngủi buổi tối nhưng đó chính là thứ keo tốt nhất gắn kết tình cảm gia đình.
Lúc trước, tôi tự hỏi rằng: ”cuộc sống này, thời gian này sao lại qua nhanh đến thế ?”rong gia đình thời, rất ít khi nào cả nhà được một khoảng thời gian dài dành cho nhau. Chúng tôi phải bận nhiều việc riêng, nào là : đi làm, đi học, việc nhà, …
Nhưng thật là kì diệu, vì dịch Covid-19 hiện nay nên gia đình tôi thực hiện theo chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ rằng: ”Ở nhà là yêu nước”. Loại dịch này như là những tên giặc, Mà không chỉ có gia đình tôi mới tham gia những quy định ấy, tất cả người dân, gia đình trên toàn nước đều thực hiện. Loại đại dịch này có ưu điểm và khuyết điểm của riêng nó. Cũng nhờ đó mà người dân thể hiện tình đoàn kết với nhau, các gia đình có nhiều thời gian ở bên nhau hơn. Cũng nhờ nó mà gia đình tôi được bên nhau, sum họp mỗi ngày, 24/24 giờ. Ngày trước, ai ai cũng phải bận rộn với công việc của riêng mình, không bận tâm gì đến cảm xúc của những người thân xung quanh. Mà nếu có bận tâm thì cũng chả làm được gì, bắt quá thì ngày nghỉ đi chơi thôi. Nhưng bây giờ, gia đình tôi luôn quây quần bên nhau từ những bưa cơm đến giờ rảnh rỗi. Ngoài ra, những đưa con như tôi còn có thể giúp mẹ việc nhà. Tôi cũng thấy vui vẻ, hạnh phúc làm sao khi mình vẫn có ích.
BẠN THAM KHỎA NHA:
Cuối cùng, tôi muốn tất cả mọi người hãy trân trọng những gì ở hiện tại và cố gắng sống thật tốt cho tương lai. Tôi yêu Việt Nam, yêu gia đình mình nhiều lắm !
Tham khảo:
Thật khó để có thể nói hết được ý nghĩa của mái ấm gia đình, khó có thể dùng từ ngữ nào diễn tả được sự hạnh phúc của một tổ ấm đầy yêu thương.
Em luôn cảm thấy may mắn vì gia đình của em là một gia đình hạnh phúc, dù ban ngày mỗi người một công việc ở những nơi khác nhau nhưng đến tối là tất cả đều tụ họp đông đủ sum vầy bên nhau.
Gia đình em gồm bốn thành viên, bố mẹ em và chị gái của em, sau khi tan làm và tan học mọi người trở về nhà cùng nhau dọn dẹp. Bố thì tưới cây, chị thì quét sân, còn em phụ mẹ nấu cơm, bữa cơm tối luôn thịnh soạn nhất, mẹ nấu nhiều món ngon ai cũng thích ăn. Nhà em thường ăn cơm lúc 7 giờ tối, cả nhà quây quần bên chiếc bàn tròn nhỏ ở giữa nhà bếp, mọi người ăn rất ngon miệng và vui vẻ. Sau khi ăn và dọn dẹp bát đĩa xong cả nhà lại cùng nhau quây quần trong phòng khách, em cùng chị gọt hoa quả mời bố mẹ và cả nhà cùng ăn, chuyện trò rất vui vẻ. Bố hỏi em và chị ngày hôm nay đi học như thế nào, dù có điểm thưởng hay không bố vẫn khen và tặng em một cái thơm. Công việc của bố mẹ tuy rất mệt và căng thẳng nhưng khi về nhà bố mẹ lại là những người tươi vui nhất, không hề than vãn dù nửa lời, chỉ lắng nghe lời kêu của con cái rồi mỉm cười động viên.
Em nhận ra dù chỉ là khoảnh khắc gia đình sinh hoạt ngắn ngủi buổi tối nhưng đó chính là thứ keo tốt nhất gắn kết tình cảm gia đình.
Tham khảo thui nhé bạn .
Thật khó để có thể nói hết được ý nghĩa của mái ấm gia đình, khó có thể dùng từ ngữ nào diễn tả được sự hạnh phúc của một tổ ấm đầy yêu thương.
Em luôn cảm thấy may mắn vì gia đình của em là một gia đình hạnh phúc, dù ban ngày mỗi người một công việc ở những nơi khác nhau nhưng đến tối là tất cả đều tụ họp đông đủ sum vầy bên nhau.
Gia đình em gồm bốn thành viên, bố mẹ em và chị gái của em, sau khi tan làm và tan học mọi người trở về nhà cùng nhau dọn dẹp. Bố thì tưới cây, chị thì quét sân, còn em phụ mẹ nấu cơm, bữa cơm tối luôn thịnh soạn nhất, mẹ nấu nhiều món ngon ai cũng thích ăn. Nhà em thường ăn cơm lúc 7 giờ tối, cả nhà quây quần bên chiếc bàn tròn nhỏ ở giữa nhà bếp, mọi người ăn rất ngon miệng và vui vẻ. Sau khi ăn và dọn dẹp bát đĩa xong cả nhà lại cùng nhau quây quần trong phòng khách, em cùng chị gọt hoa quả mời bố mẹ và cả nhà cùng ăn, chuyện trò rất vui vẻ. Bố hỏi em và chị ngày hôm nay đi học như thế nào, dù có điểm thưởng hay không bố vẫn khen và tặng em một cái thơm. Công việc của bố mẹ tuy rất mệt và căng thẳng nhưng khi về nhà bố mẹ lại là những người tươi vui nhất, không hề than vãn dù nửa lời, chỉ lắng nghe lời kêu của con cái rồi mỉm cười động viên.
Em nhận ra dù chỉ là khoảnh khắc gia đình sinh hoạt ngắn ngủi buổi tối nhưng đó chính là thứ keo tốt nhất gắn kết tình cảm gia đình.
Trong ngày mưa, cả gia đình quây quần bên bếp lửa. Cảnh sinh hoạt đó thật là ấm cúng :
Bà xỏ kim khâu
Chị ngồi đọc sách
Mẹ làm bánh khoai
Lửa reo tí tách
Lễ Giáng Sinh trên đất Phương Tây là ngày lễ sum họp gia đình. Vào ngày lễ, những người con nơi xa thường trở về nhà để cùng toàn thể gia đình đi lễ Đêm Giáng Sinh. Nghi thức chúc bình an cho nhau trong thánh lễ rất thiêng liêng. Họ ôm hôn nhau và trao chúc bình an cho nhau. Nếu ai đó đi lễ một mình, bỗng dưng cảm thấy cô đơn giữa ngày lễ vui bởi chỉ có những cái bắt tay chúc bình an, mà không có những sự ôm hôn thân thiện của người thân. Sau Thánh Lễ là tiệc mừng lễ Giáng Sinh và mở quà tặng. Những đứa trẻ chờ đợi đồng hồ điểm mười hai giờ để chạy đến bên cây Thông Giáng Sinh lấy những hộp quà được gói cẩn thận và rất đẹp, chứa đựng yêu thương và sự quan tâm của mọi người dành cho nhau, trao tặng đến từng thành viên trong gia đình. Ấm áp biết bao! Trong bầu khí đó, là người tha hương, ai không nhớ nhà, không trộm rơi lệ khi nghĩ về gia đình của mình nơi quê nhà?
Trên thực tế, giữa hội chợ Noel, giữa những ánh đèn nhấp nháy trên đường phố, giữa không khí nhộn nhịp mua sắm của Mùa Giáng Sinh, có những ánh mắt đượm buồn, có những bước chân lẻ loi … Giữa những người đang cười nói với nhau, giữa những nhóm đang cùng nhau chọn những món quà đặc biệt cho lễ Noel, vẫn còn vang lên những câu hỏi nho nhỏ ở Café Causette[1] trên đất Pháp : Ngày 25 tháng 12 có mở cửa không ? Họ không biết đi đâu về đâu vào ngày lễ Giáng Sinh, dịp lễ của Gia Đình.
Nếu ai đó còn cơ hội sống bên cạnh cha mẹ, trong vòng tay yêu thương của gia đình, đừng để mất những giây phút linh thiêng vào những dịp lễ đặc biệt, mà Lễ Giáng Sinh là một dịp lễ quy tụ gia đình trong bầu khí ấm tình yêu thương giữa Trời và Đất: Tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại. Đó là một Tình Yêu, một tình yêu nhưng không, một tình yêu cứu chuộc. Tình yêu này được thể hiện trọn vẹn qua Qùa Tặng Tuyệt Đối: Con Một của Thiên Chúa giáng sinh làm người. Tình yêu của con người đối với Thiên Chúa: một tình yêu đáp trả. Tình yêu đáp trả này được thể hiện tuyệt vời qua tiếng “Xin Vâng” của trinh nữ Maria, người làng Nazareth. Tất cả là tình yêu. Tình yêu sưởi ấm một gia đình bé nhỏ, sưởi ấm một Hài Nhi mới sinh đặt nằm trong máng cỏ. Gia đình mỗi chúng ta cũng cần được sưởi ấm bằng tình yêu. Than hồng hay nệm êm chỉ giúp chúng ta tránh khỏi khí lạnh, nhưng không thể cho ta cảm nhận được sự ấm áp khi cõi lòng băng giá. Mỗi người trong gia đình là một hơi ấm giữa trời đêm, làm tan băng giá nơi tâm hồn của nhau: của người con, của người anh, của người chị, của người em, của người chồng, của người vợ, của cha mẹ.
Nguyện mong trong ngày lễ Giáng Sinh năm nay mọi người có gia đình, còn người thân và bạn bè, đều cảm nhận được tình yêu của người thân đang sưởi ấm từ từ cõi lòng, đang thắp sáng từ từ những chỗ tối tăm còn phảng phất trong tâm hồn. Ước mong những người “không biết đi đâu về đâu” tìm được một mái nhà ấm tình người như Gia Đình Nazareth.
Lễ Giáng Sinh trên đất Phương Tây là ngày lễ sum họp gia đình. Vào ngày lễ, những người con nơi xa thường trở về nhà để cùng toàn thể gia đình đi lễ Đêm Giáng Sinh. Nghi thức chúc bình an cho nhau trong thánh lễ rất thiêng liêng. Họ ôm hôn nhau và trao chúc bình an cho nhau. Nếu ai đó đi lễ một mình, bỗng dưng cảm thấy cô đơn giữa ngày lễ vui bởi chỉ có những cái bắt tay chúc bình an, mà không có những sự ôm hôn thân thiện của người thân. Sau Thánh Lễ là tiệc mừng lễ Giáng Sinh và mở quà tặng. Những đứa trẻ chờ đợi đồng hồ điểm mười hai giờ để chạy đến bên cây Thông Giáng Sinh lấy những hộp quà được gói cẩn thận và rất đẹp, chứa đựng yêu thương và sự quan tâm của mọi người dành cho nhau, trao tặng đến từng thành viên trong gia đình. Ấm áp biết bao! Trong bầu khí đó, là người tha hương, ai không nhớ nhà, không trộm rơi lệ khi nghĩ về gia đình của mình nơi quê nhà?
Trên thực tế, giữa hội chợ Noel, giữa những ánh đèn nhấp nháy trên đường phố, giữa không khí nhộn nhịp mua sắm của Mùa Giáng Sinh, có những ánh mắt đượm buồn, có những bước chân lẻ loi … Giữa những người đang cười nói với nhau, giữa những nhóm đang cùng nhau chọn những món quà đặc biệt cho lễ Noel, vẫn còn vang lên những câu hỏi nho nhỏ ở Café Causette[1] trên đất Pháp : Ngày 25 tháng 12 có mở cửa không ? Họ không biết đi đâu về đâu vào ngày lễ Giáng Sinh, dịp lễ của Gia Đình.
Nếu ai đó còn cơ hội sống bên cạnh cha mẹ, trong vòng tay yêu thương của gia đình, đừng để mất những giây phút linh thiêng vào những dịp lễ đặc biệt, mà Lễ Giáng Sinh là một dịp lễ quy tụ gia đình trong bầu khí ấm tình yêu thương giữa Trời và Đất: Tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại. Đó là một Tình Yêu, một tình yêu nhưng không, một tình yêu cứu chuộc. Tình yêu này được thể hiện trọn vẹn qua Qùa Tặng Tuyệt Đối: Con Một của Thiên Chúa giáng sinh làm người. Tình yêu của con người đối với Thiên Chúa: một tình yêu đáp trả. Tình yêu đáp trả này được thể hiện tuyệt vời qua tiếng “Xin Vâng” của trinh nữ Maria, người làng Nazareth. Tất cả là tình yêu. Tình yêu sưởi ấm một gia đình bé nhỏ, sưởi ấm một Hài Nhi mới sinh đặt nằm trong máng cỏ. Gia đình mỗi chúng ta cũng cần được sưởi ấm bằng tình yêu. Than hồng hay nệm êm chỉ giúp chúng ta tránh khỏi khí lạnh, nhưng không thể cho ta cảm nhận được sự ấm áp khi cõi lòng băng giá. Mỗi người trong gia đình là một hơi ấm giữa trời đêm, làm tan băng giá nơi tâm hồn của nhau: của người con, của người anh, của người chị, của người em, của người chồng, của người vợ, của cha mẹ.
Nguyện mong trong ngày lễ Giáng Sinh năm nay mọi người có gia đình, còn người thân và bạn bè, đều cảm nhận được tình yêu của người thân đang sưởi ấm từ từ cõi lòng, đang thắp sáng từ từ những chỗ tối tăm còn phảng phất trong tâm hồn. Ước mong những người “không biết đi đâu về đâu” tìm được một mái nhà ấm tình người như Gia Đình Nazareth.
Gia đình em có bốn người bố, mẹ, em trai và em. Vì bố mẹ em làm việc ở cơ quan trưa không ăn cơm ở nhà do vậy chỉ có buổi tối gia đình em mới được ăn cơm cùng nhau.
Em thích cảnh gia đình ăn cơm cùng nhau bởi khi đó mọi người mới được nhìn thấy nhau sau một ngày làm việc và học tập mệt mỏi. Mẹ em là người phụ nữ rất đảm đang mẹ là người trực tiếp nấu bữa tối cho cả gia đình.
Bình thường sau mỗi giờ tan sở mẹ em lại đi vào chợ mua thức ăn về nhà tự chế biến. Mặc dù có mỏi mệt nhưng mẹ vẫn luôn nấu cơm cho gia đình và luôn ăn đúng giờ. Bữa cơm mẹ nấu rất nhiều món như cá rán, thịt xào hành, canh bí đỏ, canh cá với cà chua,…và nhiều món khác.
Mẹ em nấu rất ngon ba bố con đều ăn rất là nhiều. Và trong bữa cơm mọi người thường vừa ăn vừa trò chuyện với nhau. Bố hay hỏi đến việc học tập trên lớp của em và em trai em và hay hỏi điểm số ngày hôm ấy của hai chị em. Nếu ai được mười điểm sẽ được bố thưởng một món quà. Còn mẹ em hay hỏi những chuyện vặt ở lớp như hỏi về các bạn của em, hay em có mắc lỗi gì không.
Cứ như vậy cho đến hết bữa cơm. Em thấy rât vui và hạnh phúc nên em cũng ăn rất nhiều. Ăn xong mẹ là người rửa bát em hay chạy ra phụ mẹ úp bát và khi xong mọi người lại cùng nhau ra xem phim một tiếng rồi ai về phòng người đấy.
Những lúc như vậy em cảm thấy mình thật may mắn vì có một gia đình thật hạnh phúc. Em hứa với bố mẹ sẽ học thật giỏi để không phụ lòng cha mẹ đã tin tưởng và nuôi dạy.
chúc bạn học tốt nhé
Hôm nay, không khí gia đình em đặc biệt vui tươi và nhộn nhịp. Vì đã rất lâu rồi, cả gia đình em, gồm ông bà, bố mẹ, các cô và các bác đã tập trung đông đủ ở nhà em. Mọi người cùng nhau ăn uống, trò chuyện nhân dịp sinh nhật của bà nội của em. Kể từ Tết nguyên đán cho đến nay thì đây là lần đầu tiên cả gia đình em cùng nhau sum họp đầm ấm, vui vẻ đến vậy.
Hôm nay là ngày sinh nhật tròn bảy mươi tuổi của bà em. Đến tuổi này, nhiều bà, nhiều ông trong xóm đều tổ chức lễ chúc thọ, mừng tuổi mới và chúc ông bà sống thượng thọ, vui vẻ cùng con cháu. Nhưng bà em không muốn tổ chức linh đình, mà chỉ muốn có con cháu về đông đủ, sum vầy là được. Vì vậy mà hôm nay tất cả các bác, các cô cùng các anh, chị, em của em của em đều về đông đủ. Mọi người đều về từ rất sớm, sau đó mẹ em và các bác cùng nhau nấu ăn rất vui vẻ, bố em và các bác thì cùng nhau đánh cờ ở ngoài vườn, chị em em nô đùa vui vẻ ngoài sân. Không khí nhộn nhịp này đã lâu rồi không có ở nhà em. Không phải các bác, các cô không về thăm bà, thăm ông, mà vì mọi người rất bận, người về hôm này, người về hôm khác, nên mọi người khó có dịp tập trung đầy đủ như ngày hôm nay.
Sau khi đã chuẩn bị xong những món ăn ngon và đẹp mắt, mẹ em và các bác dọn lên nhà, đợi ông và các bác trai chơi cờ xong thì cả nhà sẽ cùng nhau thưởng thức bữa tối. Sauk hi mọi người đã tập trung đông đủ thì bữa ăn đoàn viên của gia đình em chính thức bắt đầu. Mọi người dù đông nhưng đều tập trung quay quần vào một mâm cơm, vì như thế mọi người mới có thể tâm sự, nói chuyện mà vẫn có thể nhìn thấy nhau, khi dùng bữa mọi người sẽ cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon, như vậy không khí gia đình mới thêm ấp áp, sum vầy. Ông và bà của em ngồi ở đầu mâm cơm, sau đó đến các bác, bố em và các chú rể. Dù vô tình ngồi nhưng bố và các bác em xếp theo thứ bậc từ lớn đến nhỏ dần, thực sự rất thú vị. Mẹ em, các bác gái và các cô thì ngồi bên phía bên kia mâm, còn anh chị em em thì ngồi ở phía bên này, đối diện với ông bà.
Cả gia đình hơn chục người nhưng cùng nhau quây quần vào một mâm cơm thực sự rất ấm cúng. Hôm nay, mâm cơm của gia đình em cũng đặc biệt được chuẩn bị bởi mẹ em và các bác, vì vậy mà có rất nhiều những món ăn ngon như: mực xào ớt chuông, thịt gà luộc, thịt bò xào cần tây, miến nấu lòng mề gà, giò, chả… toàn là những món ngon và là những món mà những người trong gia đình em đặc biệt yêu thích nữa. Bắt đầu bữa ăn, mọi người cùng nhau mời ông bà và cả gia đình dùng cơm. Mọi người vừa dùng cơm vừa hỏi thăm tình hình công việc và những dự định trong tương lai.
Cơm nước xong xuôi, mọi người mới quây quần trong gian phòng khách nhỏ bé và ấm cúng. Ánh đèn nê-ông tỏa ánh sáng xanh dịu. Mấy lẵng hoa bằng nhựa sáng rực lên trông y như hoa thật. Chiếc tủ li bằng gõ cẩm lai được đánh vẹc-ni láng bóng như mặt gương soi,nổi bật những đường vân như những nét hoa văn kì ảo. Phía trên, là chiếc ti vi màu mười chín inh được phủ bằng một tấm lụa xanh rêu. Đồ đạc trong phòng được xếp đặt thật gọn gàng, ngăn nắp.
Ba tôi bồng bé Thảo Ngọc vào lòng âu yếm hôn lên tóc, lên má bé. Ngọc ôm lấy cổ ba nũng nịu: “Ba! Ba có nhớ con không?”. Ba cầm bàn tay nhỏ bé của bé áp lên má mình vuốt vuốt rồi nhỏ nhẹ với bé: “Ba nhớ con nhiều nhất đấy!”. Rồi ba hỏi lại bé: “Thế Ngọc có thương ba không?”. Thảo Ngọc cười nhe hàm răng “trống hàng tiền đạo” trông thật dẽ thương, bàn tay cà cà vào chiếc cằm vừa mới cạo của ba và nói lớn: “Con thương ba nhất nhà này! Thương mẹ nhất nhà này! Và cả chị Hai nữa! Con thương cả nhà như nhau! Bằng thế này này!”. Bé đưa ba ngón tay lên, đưa qua đưa lại như chứng tỏ điều mình nói là đúng, là sự thật. Lúc này, mẹ đang đọc báo, tôi đang chơi đàn. Cả tôi và mẹ đều phải phì cười vì vẻ ngộ nghĩnh, đáng yêu của bé.
Mẹ bưng ra một đĩa bánh kẹo, quà của ba mang về hồi chiều. Bé Thảo Ngọc thích quá vỗ tay reo: “A, kẹo ngon quá! Mẹ cho con nhiều nghe mẹ!”. Ba tôi cười tủm tỉm rồi nhắc hai đứa chúng tôi: “An kẹo xong, chị em nhớ đánh răng súc miệng kẻo sâu răng đấy!”. Rồi ba quay sang mẹ hỏi han về tình hình công việc nhà trong tuần qua. Mẹ tôi cười nhìn ba tôi đáp: “Hai đứa nó ngoan cả. Tuần này, cơ quan em hoi nhiều việc nên cũng lu bu nhưng anh cứ yên tâm, đâu rồi vào đấy cả!”. Biết mẹ ở nhà vất vả, vừa phải hoàn thành nhiệm vụ ở cơ quan vừa phải lo việc nhà nên mỗi tuần , được nghỉ hai ngày thứ bảy và chủ nhật, ba tôi thường tranh thủ về sớm để giúp đỡ mẹ. Ba quay sang tôi nói nhỏ: “Con ráng đỡ đần thêm công việc giúp mẹ. Mẹ mà ốm ra thì ba con mình vất vả đấy con ạ! Ba trông cậy vào con gái lớn của ba đấy!”. Tôi chạy đến bên mẹ rồi nói to cho ba tôi cùng nghe: “ Mẹ khỏe lắm. Chẳng có bệnh tật nào làm mẹ ốm phải không mẹ? Nhưng ba phải thường xuyên về thăm nhà đấy. Mẹ có trông ba về không mẹ?” Mẹ tôi cười, mắng yêu tôi: “Mẹ chả trông, chỉ có các con thôi!”
Gia đình là tổ ấm yêu thương của mỗi người. Buổi tối, sau một ngày học tập và làm việc vất vả, cả nhà em lại quây quần bên nhau trong không khí ấm áp, hạnh phúc.
Khi ánh đèn trong nhà bật sáng, mẹ em tất bật chuẩn bị bữa cơm tối. Tiếng chảo dầu xèo xèo, mùi thơm của canh rau, cá kho lan tỏa khắp gian bếp khiến ai cũng thấy đói bụng. Bố em từ ngoài sân bước vào, nụ cười hiền hậu trên gương mặt rám nắng. Em và em trai nhanh nhẹn bày bát đũa lên bàn ăn, vừa làm vừa ríu rít trò chuyện.
Bữa cơm tối diễn ra trong tiếng cười nói rộn ràng. Bố kể chuyện ở cơ quan, mẹ hỏi han việc học của chúng em. Thỉnh thoảng cả nhà lại bật cười vì những câu nói ngây ngô của em trai. Không khí gia đình thật đầm ấm, chan chứa tình yêu thương.
Sau bữa cơm, cả nhà cùng nhau ngồi xem chương trình truyền hình yêu thích. Em thì tranh thủ kể cho bố mẹ nghe những câu chuyện vui ở lớp. Mẹ vừa nghe vừa khâu lại chiếc áo, còn bố thì thỉnh thoảng góp thêm vài lời khuyên. Tiếng cười vang lên làm cho căn nhà nhỏ thêm phần ấm áp.
Khi đồng hồ điểm giờ nghỉ ngơi, cả nhà chúc nhau ngủ ngon. Em nằm trên giường, lòng tràn đầy niềm hạnh phúc. Em thấy gia đình chính là nơi bình yên nhất, là tổ ấm yêu thương mà mỗi người luôn muốn trở về.
Mỗi buổi tối, sau một ngày học tập và làm việc vất vả, gia đình em lại quây quần bên nhau trong không khí thật đầm ấm. Khi mặt trời đã khuất hẳn sau rặng tre cuối xóm, căn nhà nhỏ của em bắt đầu sáng lên bởi ánh đèn vàng dịu. Mẹ từ dưới bếp bước lên với mùi thức ăn thơm lừng, bố thì vừa xem lại ít giấy tờ vừa hỏi han em chuyện học hành. Cả nhà cùng ngồi quanh mâm cơm, tiếng cười nói vang lên rộn ràng làm xua tan mọi mệt mỏi.
Sau bữa ăn, em cùng mẹ dọn dẹp, bố pha một ấm trà rồi ngồi trò chuyện. Em ngồi cạnh bố mẹ, vừa gấp sách vở vừa nghe những câu chuyện vui trong ngày. Em thích nhất là khoảnh khắc cả nhà cùng xem một chương trình tivi. Bố mẹ thỉnh thoảng lại bàn luận, còn em thì cười khúc khích vì những đoạn hài hước. Không khí trong nhà lúc ấy thật ấm áp như ôm lấy tất cả chúng em.
Khi đồng hồ điểm tám giờ, em ngồi vào bàn học, bố mẹ thỉnh thoảng lại ghé qua hỏi xem em có cần giúp gì không. Bên ngoài, gió nhẹ thổi qua làm tấm rèm cửa khẽ lay động. Trong nhà thì yên bình, chỉ còn tiếng bút viết sột soạt và tiếng mẹ đang gấp quần áo.
Buổi tối gia đình em luôn giản dị như thế, nhưng lại vô cùng quý giá. Những lúc cả nhà được ở bên nhau khiến em cảm nhận rõ ràng gia đình chính là tổ ấm thương yêu, là nơi cho em cảm giác bình yên nhất sau mỗi ngày dài.