K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Bạn muốn viết lại một kết thúc khác cho truyện "Dế Chọi" (một câu chuyện dân gian hoặc một truyện ngắn quen thuộc về đề tài chọi dế)? Dưới đây là một vài phương án kết thúc khác nhau, tùy thuộc vào thông điệp bạn muốn hướng tới: Kết thúc 1: Kết thúc nhân văn, đề cao tình bạn (Phần trước kết thúc khi Dế Chọi và Dế Mèn gặp lại nhau sau nhiều trận đấu, có thể là lúc cả hai đều đã già hoặc bị thương)
Cuộc đời chọi dế đầy vinh quang nhưng cũng lắm tủi nhục cuối cùng cũng dừng lại. Trong một chiều tà, Dế Chọi gặp lại Dế Mèn trên một bờ cỏ vắng. Cả hai đều đã sứt sẹo, không còn vẻ oai phong ngày nào. Không còn tiếng hò reo của người xem, không còn sự hiếu chiến của những ngày xưa cũ, chúng chỉ lặng lẽ nhìn nhau. Chúng hiểu rằng những trận chiến đã qua thật vô nghĩa, chỉ làm thỏa mãn con người. Từ đó, Dế Chọi và Dế Mèn không đánh nhau nữa. Chúng cùng nhau tìm một góc vườn yên tĩnh, sống những ngày cuối đời thanh thản, bầu bạn bên nhau, quên đi quá khứ vinh quang nhưng đầy máu và nước mắt.
Kết thúc 2: Kết thúc bi kịch (dành cho câu chuyện sâu sắc hơn) (Kết thúc sau trận đấu định mệnh hoặc khi Dế Chọi đạt đến đỉnh cao danh vọng)
Dế Chọi trở thành nhà vô địch không ai sánh bằng. Chủ nhân của nó tự hào, mang nó đi khắp nơi. Nhưng Dế Chọi không vui. Nó đã mất đi bản năng của một con dế tự do, chỉ còn là một cỗ máy chiến đấu phục vụ cho thú vui của con người. Trong một trận đấu cuối cùng, dù chiến thắng vẻ vang, Dế Chọi kiệt sức và gục ngã ngay trên sân đấu. Nó chết không phải vì thua cuộc, mà vì sự kiệt sức và khao khát tự do không bao giờ đạt được. Cái chết của Dế Chọi là lời nhắc nhở thấm thía về sự tàn bạo của trò vui chọi dế.
Kết thúc 3: Kết thúc bất ngờ, mang tính giáo dục (Kết thúc khi Dế Chọi đang ở đỉnh cao sự nghiệp)
Đêm trước trận đấu lớn nhất, trận đấu sẽ quyết định ngôi vị "Vua dế", Dế Chọi nằm trong chiếc hộp gấm sang trọng. Bất chợt, một khe hở nhỏ xuất hiện. Một cơn gió mát từ bên ngoài lùa vào, mang theo hương cỏ non quen thuộc. Dế Chọi bỗng nhớ về những ngày tháng tự do ngoài đồng ruộng, nhớ tiếng ve kêu, nhớ bầu trời rộng mở. Nó quyết định từ bỏ tất cả vinh quang hão huyền. Nó dùng hết sức lực chui ra khỏi chiếc hộp và trốn thoát. Sáng hôm sau, người chủ ngỡ ngàng khi chiếc hộp trống rỗng. Dế Chọi đã chọn sự tự do, sự bình yên thay vì danh vọng do con người ban tặng.

Như cái kết trước thì Dế Choắt chết. Cái kết này là Dế Mèn nhận tội của mình . Sau khi chui tọt vào hang thì Dế Mèn nghe thấy tiếng nói của chị Cốc và Choắt thì Dế Mèn có thể suy nghĩ rằng:" Nếu mình không ra nhận tội cho Choắt thì liệu Choắt sẽ như thế nào?" Sau một hồi lâu suy nghĩ thì Dế Mèn đã quyết định sẽ ra nói thật với chị Cốc. Lúc đó chị Cốc đang định mổ anh Choắt. Tôi liền chạy đến bảo :" Chị Cốc ơi, người lúc nãy nói là tôi chứ không phải anh Choắt đâu, chị đừng mổ ảnh mà tội nghiệp" . Tôi cứ nghĩ rằng chị Cốc khi biết sẽ mổ tôi. Tôi chắc không xong rồi. Thay vì vậy chị Cốc lại bảo:"Biết nhận lỗi là được rồi. Lần sau đừng làm như vậy nữa". Thế là chị Cốc rĩa cánh một hồi rồi bay đi. Thế là tôi quay lại xin lỗi anh Choắt và từ đó tôi và Choắt đã trở thành bạn bè. Tôi cũng đã bỏ cái thói hung hăng, kiêu căng ,bậy bạ của mình

5 tháng 9 2021

THAM KHẢO:

 Sau khi chui tọt vào hang thì tôi nghe thấy tiếng nói của chị Cốc và Dế Choắt tôi liền có suy nghĩ rằng:" Nếu mình không ra nhận tội cho Choắt thì liệu Choắt sẽ như thế nào?" Sau một hồi lâu suy nghĩ thì tôi đã quyết định sẽ ra nói thật với chị Cốc. Lúc đó chị Cốc đang định mổ anh Choắt. Tôi liền chạy đến bảo :" Chị Cốc ơi, người lúc nãy nói là tôi chứ không phải anh Choắt đâu, chị đừng mổ ảnh mà tội nghiệp" . Tôi cứ nghĩ rằng chị Cốc khi biết sẽ mổ tôi. Tôi chắc không xong rồi. Thay vì vậy chị Cốc lại bảo:"Biết nhận lỗi là được rồi. Lần sau đừng làm như vậy nữa". Thế là chị Cốc rĩa cánh một hồi rồi bay đi. Thế là tôi quay lại xin lỗi anh Choắt và từ đó tôi và Choắt đã trở thành bạn bè. Tôi cũng đã bỏ cái thói hung hăng, kiêu căng ,bậy bạ của mình

14 tháng 1 2018

Sau khi Dế Choắt chết,tôi rất hối tiếc nhưng cũng nghe lời cậu ấy là ko nên khoe khoang và từ đó tôi được mọi người quý mến và tôn trọng vì sự thay đổi của tôi.

Insert quá trình kể lại:

Một hôm, thấy chị Cốc đang kiếm mồi, Dế Mèn cất giọng đọc một câu thơ cạnh khoé rồi chui tọt vào hang. Chị Cốc tức sôi máu, bèn đi tìm kẻ trêu mình. Không thấy Mèn đâu, nhưng chị Cốc thấy Choắt đang loay hoay trước cửa hang. Chị Cốc liền trút cơn giận lên đầu Choắt và sau đó Dế Choắt chết oan......

Hết

Vốn tính nghịch ranh, vừa nhìn thấy chị Cốc, Dế Mèn đã nghĩ ngay ra mưu trêu chị. Bị chọc giận chị Cốc bèn giáng ngay tai hoạ lên đầu Dế Choắt bởi lúc này, Choắt ta vẫn đang loay hoay ở phía cửa hang. Sự việc diễn ra bất ngờ và nhanh quá, Choắt trở tay không kịp, thế là đành thế mạng cho trò nghịch tai quái của Mèn.

10 tháng 9 2025

Dế Choắt ơi, tớ là Dế Mèn đây. Tớ xin lỗi cậu nhiều lắm vì chính tớ đã gây ra cái chết cho cậu. Hôm đó, tớ chỉ ham khoe khoang, muốn ra oai chứ không nghĩ đến hậu quả. Khi bọn chim ác đến, tớ chạy thoát còn cậu thì bị chúng bắt nạt. Tớ thật sự hối hận vì đã liên lụy đến cậu. Nếu lúc đó tớ biết nghĩ cho cậu hơn thì cậu đã không phải chịu đau đớn như vậy. Tớ buồn và day dứt mãi, ước gì có thể làm lại. Cậu ra đi là một bài học lớn cho tớ. Tớ hứa sẽ sống tốt hơn, khiêm tốn hơn và không làm hại ai nữa. Mong cậu tha lỗi cho tớ nhé, Dế Choắt.

10 tháng 9 2025

ch3t r xl kiểu j

23 tháng 3

Lối sống của quan lại phong kiến trong văn bản “Dế chọi” thể hiện sự xa hoa, hưởng lạc và vô trách nhiệm, họ chỉ biết thỏa mãn thú vui cá nhân như chơi dế mà không quan tâm đến cuộc sống khổ cực của nhân dân, đồng thời còn áp đặt, bóc lột, gây áp lực khiến người dân phải lao khổ để phục vụ sở thích của mình, qua đó phê phán xã hội phong kiến bất công và lên án tầng lớp thống trị ích kỉ, tàn nhẫn

3 tháng 3 2016

Sau khi gây ra cái chết thảm thương cho Dế Choắt tôi ân hận lắm, chỉ ước giá như thời gian quay lại tôi không trêu chị Cốc để bây giờ hậu quả ra nông nỗi này. Tôi tự nói mình là thằng hèn nhát, không dũng cảm nhận tội trước mặt chị Cốc biết đâu chị ấy tha cho. Nhưng khi tôi nhận ra thì đã quá muộn màng. Người bạn ốm yếu của tôi đã nằm sâu trong lòng đất. Tôi tự rút ra bài học đường đời cho mình - Ở đời, sống mà cứ có thói hung hăng, không coi trời đất ra gì, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn gì cũng mang vạ vào thân.

 

2 tháng 3 2016

Qua h.vn mà đăng