viết bài văn kể lại 1 lần em mắc lỗi hoặc kề về 1 kỷ niệm của em với thầy, cô giáo
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong suốt những năm tháng học dưới mái trường mến yêu, người mà em kính mến nhất đó là cô Thanh. Đó là người đã mang lại cho em những tình cảm cao quý của một người cô giáo đối với học sinh.
Em còn nhớ rõ, năm em học lớp hai, ngày đầu tiên cô Thanh bước vào lớp với dáng vẻ rất hiền hậu. Cô còn trẻ lắm, dáng cô thanh mảnh, nhỏ nhắn và rất dễ thương. Cô rất thương yêu học sinh. Ngày nắng cũng như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn dịu dàng với học sinh nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy. Những giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu bài, cô ân cần ở lại lớp giảng cho từng bạn. Những bạn nam hay đùa nghịch, phá phách cô nhẹ nhàng nhắc nhở. Cô thường lấy những mẩu chuyện vui, có ích để giáo dục chúng em. Bạn nào có lỗi cô chỉ khuyên răn chứ không hề la mắng. Còn bạn nào học yếu cô luôn quan tâm đặc biệt để bạn ấy tiến bộ hơn. Vì thế chúng em ai cũng yêu quý cô, xem cô như người mẹ thứ hai của mình.
Em còn nhớ có một hôm, khi học xong tiết cuối bỗng nhiên em bị sốt, người nóng ran. Cô đã không ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Sau đó em nghỉ học mấy ngày để bình phục do bị sốt siêu vi. Dù không đi học những bữa nào cô cũng đến thăm em và phân công các bạn thay phiên chép bài cho em. Chỗ nào em không hiểu cô sẽ giảng lại tường tận. Bạn nào có hoàn cảnh gia đình khó khăn cô cũng giúp đỡ, có khi còn đóng tiền học phí dùm cho một bạn trong lớp có hoàn cảnh mồ côi ba mẹ ở với bà ngoại. Trong lớp ai cũng quý mến cô, ngày Nhà giáo Việt Nam chúng em tặng quà cho cô cô chỉ cười bảo: "Món quà quý nhất với cô đó là kết quả học tập thật giỏi của các em đó!" Ngoài việc dạy kiến thức ở trường, cô còn dạy cho chúng em kĩ năng múa hát.
Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói dịu dàng của cô. Cô đã truyền cho em một tấm lòng nhân hậu, dạy em biết cách yêu thương và quan tâm đến mọi người, tin yêu cuộc đời. Em tự hứa với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, trở thành con ngoan, trò giỏi và một người có ích cho xã hội. Cô là tấm gương sáng để học sinh chúng em noi theo.
Khi tôi còn học trung học, tôi có một thầy giáo rất đặc biệt. Ông ta là một người rất nghiêm khắc trong giờ học, nhưng lại rất thân thiện và hài hước khi nói chuyện với học sinh ngoài giờ. Một lần, trong giờ học Toán, tôi đã không làm bài tập về nhà và không biết câu trả lời cho bài tập trên bảng. Thầy giáo đã nhắc tôi rất nhiều lần nhưng tôi vẫn không trả lời được. Thầy giáo đã dừng lại và nói với cả lớp rằng: "Nếu ai giải được bài tập này, tôi sẽ mua cho họ một cái kem". Tất cả các bạn đều cười và tôi cũng cười theo. Nhưng sau đó, thầy giáo đã giải thích cách giải bài tập và tôi đã hiểu được. Tôi rất cảm kích vì thầy giáo đã giúp tôi hiểu bài tập mà không phải trừ điểm cho tôi. Từ đó, tôi luôn cố gắng học tập chăm chỉ và
trở nên tốt hơn trong môn Toán. Kỉ niệm này đã giúp tôi nhận ra rằng, thầy cô giáo không chỉ là người dạy môn học mà còn là người bạn đồng hành trong cuộc sống của chúng ta.
tham khảo:
Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Với em cũng vậy, gần bốn năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỷ niệm vui buồn. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất trong em có lẽ là kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba.
Gia đình em vốn không mấy khá giả, nhà lại đông anh em. Bố mẹ em không phải công nhân viên chức mà chỉ quanh năm làm ruộng và làm thuê nên cuộc sống vất vả và đủ ăn là may măn rồi. Em là anh cả trong gia đình, sau em còn có ba người em nhỏ nữa. Năm em học lớp ba, đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất, bố em mắc bệnh nan y khó chữa, gia đình đã bán tài sản, vay mượn khắp nơi để chạy chữa, em đã quyết định nghỉ học vì đến kỳ nộp tiền học mà gia đình không có.
Cô giáo chủ nhiệm em lúc đó tên Lan. Cô Lan là một cô giáo hiền lành, yêu nghề và rất quan tâm đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em. Hai ngày liền không thấy em tới lớp, cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm đến nhà em để thăm hỏi. Cô đã động viên gia đình rất nhiều và mong muốn em tiếp tục đến lớp. Cô nói em là một học sinh giỏi của lớp, nếu nghỉ học thì thật tiếc quá. Cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai tốt đẹp và có cơ hội để giúp đỡ gia đình. Lúc đó em chỉ nghĩ trước mắt nên vẫn nhất định nghỉ học. Rồi một tuần trôi qua cô lại tới nhà động viên. Cô nói đã thong báo trường hợp của em lên nhà trường và địa phương để xem xét cho em được đi học mà không phải đóng học phí. Em vui mừng lắm vì trước giờ em rất muốn đi học như các bạn cùng trang lứa. Và rồi sau hơn một tuần nghỉ học em lại được tiêp tục tới trường. Con đường tới trường dường như đẹp hơn mỗi ngày. Em tung tăng bước đi với niềm hân hoan vô cùng. Mỗi ngày sau buổi học, cô Lan lại dành them thời gian để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ tuần trước đó. Cô ân cần , nhiệt tình giảng dạy để em không bị mất kiến thức. Cuối năm đó em đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện và danh hiệu học sinh nghèo vượt khó. Em rất cảm động và hạnh phúc về những gì cô Lan đã dành cho em.
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ sẽ mãi mãi in đậm trong trái tim em với một lòng biết ơn sâu sắc. Em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một người giáo viên giỏi giang và tận tụy với nghề như cô.
Ôi! Ngày nay nhìn các bạn vừa cỡ tuổi tôi hay thậm chí mới chưa đầy mười tuổi nhưng đã phải mang cặp kính cận to dày cộp, nghĩ mà thấy vừa buồn lại vừa thương. "Đôi mắt là một trong những vốn quý nhất của con người, các em phải biết giữ gìn và chăm sóc nó". Đó là câu nói của cô Hạnh chủ nhiệm tôi hồi lớp 5. Nghĩ lại mà thấy kỉ niệm với cô thật là sâu sắc.
Nói là chủ nhiệm lớp năm nhưng thực chất cô chủ nhiệm lớp tôi cả ba năm cuối cấp. Chẳng thế mà cô để lại trong tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp vô cùng. Bây giờ tôi vẫn có thể hình dung y nguyên những ngày tháng ấy. Hôm nào cô cũng đến trường từ rất sớm rồi đón chúng tôi với nụ cười rạng rỡ và tươi tắn trên môi. Thường cô mặc chiếc áo dài xanh, mái tóc mượt mà ôm trọn khuôn mặt trái xoan xinh xắn và đôn hậu. Đôi mắt cô đẹp và trong sáng nhìn chúng tôi trìu mến và có khi độ lượng với bạn nào mắc lỗi. Tính cô thẳng thắn và nghiêm nghị lắm. Nhưng không hiểu sao tất cả các bạn trong lớp tôi, chẳng bạn nào là thấy cô xa lạ cả. Bây giờ thì tôi đã nhận ra, cô nghiêm nghị mà chúng tôi vẫn vô cùng quý mến chính là vì sự tận tâm của cô giáo hàng ngày.
Chỉ mỗi một việc nhỏ, rất nhỏ thôi mà cả lớp tôi ơn cô nhiều lắm. Hồi ấy chúng tôi tuy đã học lớp ba nhưng đến tư thế ngồi học có nhiều bạn vẫn chưa biết ngồi thế nào cho đúng. Ai cầm bút viết cũng còn rất ngượng nghịu. Đặc biệt rất nhiều bạn cứ khi viết là lại cúi sát xuống gần quyển vở. Chỉ nhìn cảnh ấy cũng đủ thấy lớp tôi có đến hơn chục người có nguy cơ bị cận. Nhưng rồi cô Hạnh vào chủ nhiệm. Từ đó không bao giờ cô cho phép chúng tôi ngồi sai tư thế. Lúc nào lưng vài cũng phải thẳng. Thế là dù có buồn ngủ đến mấy đi chăng nữa, tôi cũng chẳng nhìn thấy bạn nào nằm bò trên bàn như trước đây. Mỗi giờ tập viết, cô lại đi tới từng bàn nắn cho các bạn từng nét chữ, lại còn dạy các bạn cầm bút như thế nào, viết loại bút ra sao? Từ ngày cô dạy, tất cả chúng tôi lúc nào cũng phải giữ khoảng cách với vở khi tập viết.
Thú thực lúc đầu không ít bạn tỏ ý kêu ca. Ngay cả tôi cũng vậy, dù ở trên lớp thì nghe lời nhưng về nhà là tôi lại nằm ra bàn mà viết. Nhưng cô kiên trì lắm và thế là cuối cùng lớp chúng tôi cũng có được thói quen.
Buổi họp phụ huynh cuối năm, được nghe báo cáo, cô vui mừng lắm vì đến lớp năm mà chúng tôi chưa ai bị cận. Cha mẹ chúng tôi cũng vui mừng vì con cái học hành tiến bộ hơn. Thế là ai cũng ơn cô nhiều lắm!
Năm nay dù đã bước sang trường mới nhưng chúng tôi vẫn rất nhớ ơn cô, vẫn không đứa nào quên thói quen mà cô đã dành cả ba năm cho chúng tôi rèn giũa. Bây giờ nhìn các bạn cùng trang lứa, tôi mới hiểu sâu hơn về câu nói của cô "đôi mắt là vốn quý nhất của con người".
Tuổi học trò có biết bao chuyện buồn vui, hờn giận, nhớ nhung… rồi tất cả cũng trở thành những kỉ niệm đáng yêu đáng nhớ trong cuộc đời mỗi chúng ta. Với tôi, kỉ niệm không thể phai mờ trong tâm trí là ngày tổng kết năm học lớp Năm. Dường như đó cũng là một ngày tổng kết cấp học, để rồi từ đó, cuộc đời chúng tôi bước sang một trang mới. Ngày chia tay hội tụ bao tình cảm yêu mến xúc động dạt dào.
Tôi còn nhớ đó là chiều thứ ba. Hôm ấy, các bạn lớp tôi ai cũng đến dự đầy đủ. Ai nấy đều có vẻ mặt hớn hở vui tươi và mặc đồng phục gọn gàng. Khi cả lớp đã đến hết, bạn lớp trưởng nhắc các bạn xếp lại bàn ghế ngay ngắn. Cô giáo bước vào lớp, chúng tôi đứng dậy chào. Cô mặc bộ quần áo thường ngày, nét mặt cô hiền hậu. Cô mời chúng tôi ngồi xuống và yêu cầu cả lớp trật tự để buổi lễ tổng kết được bắt đầu. Lúc nãy cả lớp còn ồn ào nhưng bây giờ đã im lặng ngay. Thoạt đầu, khi nghe cô khen ngợi thành tích chung của lớp ai cũng vui vẻ, hài lòng vì nghĩ rằng trong thành tích chung ấy có sự đóng góp của mình. Nhưng khi nghe cô chỉ ra những hạn chế còn tồn tại ai cũng cảm thấy xấu hổ vì chợt thấy bóng dáng mình trong đó. Một số bạn đã đứng lên nhận lỗi và hứa sẽ cố gắng sửa chữa để cô vui lòng. Nghe vậy cô giáo đã bớt lo lắng về chúng tôi, những học sinh trong mắt cô vẫn còn rất bé nhỏ ngây thơ, và cô nở một cụ cười rạng rỡ.
Tiếp đó, cô căn dặn chúng tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn khắc ghi trong lòng: “Như vậy là năm học lớp Năm và cũng là năm năm dưới mái trường tiểu học đã trôi qua trong cuộc đời các em. Dù cô chỉ dạy các em một năm học cuối cấp nhưng cô nhận thấy các em đã rất cố gắng để đạt thành tích cao nhất trong suốt năm năm học. Tuy vẫn còn một số bạn yếu kém chưa cố gắng nhưng cô tin các học sinh của cô sẽ có tự tin để bước vào một chặng đường vô cùng gian khổ, vất vả phía trước. Năm học tới, cô sẽ không còn dạy các em nữa nhưng cô hi vọng dù không có cô thì các em vẫn cố gắng trong học tập, lao động và nghe lời các thầy cô giáo mới. Cả lớp hãy hứa với cô đi!”. Nói đến đây thì cô dừng lại, những giọt nước mắt tràn ra trên hai má cô làm cho cả lớp không khỏi xúc động. Lớp chúng tôi là lớp đầu tiên mà cô làm chủ nhiệm. Với lớp, cô đã ân cần biết mấy, cô đã mang tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ để dạy dỗ và yêu thương chúng tôi. Bao nhiêu kỉ niệm về những ân nghĩa cô trò chợt ùa về. Vậy mà cô trò chúng tôi lại sắp phải xa nhau. Các bạn gái xúc động quá đã thút thít khóc. Tôi thì dù đã cố gượng cơn xúc động nhưng nước mắt cứ ứa ra ướt đẫm hai bên má. Cả lớp nghẹn ngào không ai nói được câu nào dù là để đáp lại lời cô. Cô giáo đã tin các học sinh yêu quý của cô sẽ có đủ vững vàng để tiến bước trên con đường này. Mai sau, khi lên cấp cao hơn, nếu gặp khó khăn, các em hãy về đây, cô sẵn sàng giúp đỡ các em và tiếp thêm sức mạnh để các em có thể vững tin trên con đường học tập. Cô tin ở các em!”.
Những lời nói của cô thúc giục và làm cho chúng tôi vững tin hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy những lời ấy thật thấm thìa biết bao! Chúng như chiếc khăn mềm mại thấm nhanh những giọt nước mắt trên mỗi khuôn mặt chúng tôi. Rồi cô giáo tổ chức buổi liên hoan ngọt cuối cùng. Cô nói đây là buổi tổng kết nên mọi người hãy vui vẻ nói rồi cô hát tặng chúng tôi, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện cười. Thế là các bạn vui vẻ hẳn lên. Nắng vàng tươi trên sân ngày cuối cùng chúng tôi là học sinh tiểu học, không bỏ lỡ khoảnh khắc đẹp đẽ đó, chúng tôi mời cô ra chụp ảnh kỉ niệm. Buổi tổng kết ai nấy đều lưu luyến và đều hứa sẽ thi tốt để cô vui lòng.
Ngày tổng kết năm học lớp Năm đã qua từ rất lâu nhưng nó chất chứa nhiều tình cảm xúc động trong tuổi học trò của em. Giờ đây đã lớn khôn, nghĩ về ngày ấy, tôi không khỏi tiếc nuối nhưng nhiều hơn vẫn là quyết tâm học tập để xứng đáng với những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ.
CHỊ THAM KHẢO NHÉ Ạ
Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 1Thời gian trôi đi nhanh thật đấy, mới ngày nào đó em vừa bỡ ngỡ nép sau lưng mẹ bước vào mái trường tiểu học thân yêu. Vậy mà hôm nay đã là buổi học cuối cùng em được ngồi bên cạnh bạn bè, được lắng nghe cô giảng bài, được là học sinh của mái trường này. Buổi học cuối cùng này, có lẽ không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn khác nữa đều có cảm xúc xốn xang khó tả.
Một sáng mùa hè trong veo và yên ả, những tia nắng đang rọi xuống từng vòm cây xanh mượt mà. Cảnh sân trường buổi sáng mai tĩnh lặng đến lạ kì, có lẽ vì do các bạn học sinh chưa đến hết. Hôm nay em đến trường sớm hơn mọi ngày vì đây là buổi học cuối cùng của cấp học tiểu học.
Đi giữa sân trường, em thấy mình nhỏ bé và lạc lõng với môi trường đã thân thuộc suốt 5 năm qua. Lát nữa thôi, chúng em sẽ ngồi ngay ngắn vào bàn và làm đứa học sinh lớp 5 cuối cùng, chia tay bạn bè, chia tay thầy cô.
Buổi học hôm ấy nhẹ nhàng, không ồn ào, vội vã, các bạn cũng không tranh cãi, nói chuyện riêng, tiếng cô trầm bổng, lớp học rơi vào tĩnh lặng. Bởi ai cũng biết đó là buổi học chia tay của khối học sinh lớp 5.
Nhìn gương mặt bạn nào cũng thoáng chút buồn và nuối tiếc. Chúng em đã có với nhau biết bao nhiêu kỉ niệm với những thứ thuộc về nơi đây, nhưng chúng em lại sắp phải nói lời tạm biệt. Tạm biệt để bước sang trang mới, cấp học mới và nhiều thứ mới mẻ hơn nữa.
Ngoài kia, nắng vẫn đu mình trên cây. Gió rít trên từng cây phương đang buông sắc đỏ. từng chú chim nhảy nhót hót líu lo tạo nên bản hợp xướng tuyệt vời. Tuy nhiên nó vẫn không khiến cho sân trường náo động lên. Hôm nay chỉ có các bạn học sinh khối lóp 5 đi học nên tâm trạng của mọi người đều như nhau, nuối tiếc và đầy lưu luyến.
Ánh mắt cô giáo hôm nay cũng buồn và nhẹ nhàng biết bao. Cô nhìn một loạt các bạn học sinh, mắt rơm lệ, và nhắn nhủ chúng em phải cố gắng để trở thành học trò ngoan và giỏi ở cấp học mới. Chúng em ai cũng cúi đầu vâng dạ, không dám nhìn ai, vì thực sự cảm xúc đang vỡ òa.
Những năm tháng cùng ngồi chung bàn, học chung lớp, nghịch ngợm, nô đùa chẳng mấy chốc sẽ thành dòng kỉ niệm mà thôi. Có lẽ sau này ai cũng sẽ nhớ về những năm tháng đầy ắp niềm vui như ở dưới mái trường tiểu học này.
Chúng em lặng lẽ nhìn nhau, nhìn lại mọi thứ sắp cũ, nhìn cô giáo rồi ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Đây là buổi học cuối cùng ở trường tiểu học.
Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 2Ngôi trường tiểu học với mỗi chúng ta bao giờ cũng gợi lại những kỉ niệm ngây thơ và trong trắng. Dù đã bước sang lớp sáu nhưng những buổi học cuối thật sâu đậm khó phai. Hôm ấy là một ngày giữa tháng năm trời mát mẻ ở ngoài kia trên những cây xà cừ cổ thụ tiếng ve đang náo nức rộn vang như giục giã chúng em nhanh nhanh bước vào những ngày hè lí thú. Đang ngồi tranh luận với nhau về những bài học cũ, bỗng tiếng trống vào lớp vang lên. Các bạn nhanh chóng sắp song sách vở chuẩn bị cho bài học mới.
Cô giáo bước vào vẫn bộ quần áo giản dị và nụ cười tươi tắn trên môi. ổn định lớp xong, cô hỏi:
“Các em đã chuẩn bị bài học chưa?” “Thưa cô rồi ạ!” Chúng em đồng thanh đáp. Cô giáo kiểm tra bài cũ. Linh và Oanh đều trả lời cô dõng dạc và trôi chảy. Cô rất hài lòng, rồi chúng em bước vào bài mới. Bài học hôm nay là một bài Ngoại khóa ngữ văn.
Giới thiệu đầu đề bằng một dòng chữ hoa, xong cô gợi ý vào bài học mới đầy ấn tượng:
Quê hương là gì hả mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hả mẹ?
Mà ai đi xa cũng thấy nhớ nhiều…
Các em ạ! Chúng ta ai cũng có một quê hương. Đó là nơi ta đã sinh ra và lớn lên trong niềm thương nỗi nhớ. Hôm nay chúng ta sẽ hiểu tình yêu đất nước là gì? Tình yêu đất nước bắt nguồn từ đâu qua bài ngoại khóa văn học “Lòng yêu nước”. Những đôi mắt đen láy tròn xoe đang chăm chú nhìn lên tấm bảng đen. Đôi tay với những ngón tay búp măng của cô đang đậm tô những dòng phấn trắng.
Bài học hôm ấy của chúng em là một giờ trao đổi sôi nổi về lòng yêu nước. Những cánh tay ngắn ngũn xinh xắn giơ lên liên tiếp trước những câu hỏi của cô. Bạn nào cũng mong được cô gọi đến, cũng mong được nói lên những suy nghĩ của mình về lòng yêu nước. Nhưng cả lớp chăm chú nhất vào câu trả lời của bạn Phương Nga:
– Thưa cô! Lòng yêu nước bắt nguồn giản dị từ tình yêu gia đình, yêu những gì dù là nhỏ nhất của quê hương như một dòng sông hay những cánh đồng bát ngát.
Cô giáo khen Phương Nga trả lời rất đúng và cho bạn điểm 10. Lớp em ai cũng thấy xốn xang. Phần thứ hai của bài học lại càng sôi nổi. Đó là phần cô giáo của chúng em tự sưu tầm rồi đọc những câu ca dao biểu hiện tình yêu quê hương đất nước. Mỗi bạn đọc một câu, cả lớp đã tạo thành một bản nhạc đa âm, một bức tranh nhiều màu sắc về lòng yêu nước.
Buổi học sôi nổi, say sưa nhưng sao nhanh quá. Tiếng trống đã báo hết giờ mà trong lớp còn thấy vang vang. Buổi học kết thúc nhưng ấn tượng về nó vẫn không hề phai nhạt trong trí nhớ của mỗi chúng em. Mong sao trong những ngày sắp tới, sẽ có nhiều buổi học như thế lưu dấu lại trong em.
Tả buổi học cuối cùng dưới mái trường Tiểu học - Số 3Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngày nào em còn nắm tay mẹ ngơ ngác đứng trước cổng trường tiểu học, mà giờ đây em đã sắp tốt nghiệp để lên một ngôi trường mới trường Trung học cơ sở.
Hôm nay là buổi học cuối cùng của em tại ngôi trường tiểu học thân yêu này. Buổi học này có lẽ không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn khác trong lớp đều có tâm trạng bồi hồi, lưu luyến, một thứ cảm xúc vô cùng khó nói thành lời.
Trên bục giảng lời cô giáo chủ nhiệm của chúng em đang vang lên thân thương, những lời thơ của cô hôm nay em nghe cảm thấy thật rưng rưng xúc động, ngọt ngào và nhiều cảm xúc hơn bất kỳ giờ học nào trước đây. Bởi có lẽ hôm nay là lần cuối cùng cô giảng bài cho chúng em. Hết ba tháng hè này cô lại sẽ tiếp tục đưa một chuyến đò qua sông.
Rồi quay trở lại đón những mầm non mới. Em nhìn cô rồi lướt nhìn ra hàng cây phượng đỏ nơi góc sân trường những tiếng ve kêu râm ran giữa trưa hè oi ả của một ngày cuối tháng 5. Trên những cây phượng quen thuộc những chùm hoa đỏ nở bung rực rỡ. Chúng thản nhiên kiêu hãnh khoe sắc dưới nắng hè chói chang.
Em nhìn quanh từng khóm hoa, gốc lựu đỏ, sao cảm thấy nghẹn ngào nơi cổ họng. Mái trường thân yêu này đã gắn bó với em suốt năm năm qua giờ đây sắp phải chia xa nó lòng em chợt trùng xuống không nỡ ra đi một chút nào.
Buổi học cuối cùng trôi đi thật bình yên, không ồn ào. Các bạn trong lớp ai cũng nghiêm túc ngồi nghe cô giảng, nghe những tâm sự, lời chào tiễn biệt của cô. Lời của cô êm đềm nhiều cảm xúc, phía cuối lớp có một vài bạn nữ lấy vạt áo lên lau nước mắt, tiếng thút thít bắt đầu vang lên thành tiếng.
Cô chủ nhiệm đứng trên bục giảng, giọng dường như cũng lạc đi vì xúc động cô nói” Hôm nay là buổi học cuối cùng của các em tại trường tiểu học Sơn Ca này. Từ ngày mai các em được nghỉ hè rồi chuyển lên cấp hai. Tới một ngôi trường mới cô mong các em ai cũng đều mạnh khỏe , học giỏi và đừng quên ngôi trường này”.
Bạn Thương lớp trưởng thay mặt cả lớp lên tặng quà lưu niệm cho cô rồi phát biểu những lời cảm ơn của lớp về những tình cảm, công lao dìu dắt của cô với tập thể lớp 5A trong suốt thời gian qua.
Sau lời phát biểu của bạn Thương cả lớp đều vỗ tay thể hiện sự biết ơn của mình dành cho cô giáo. Cô giáo nhận gói quà lưu niệm rồi bước nhanh ra khỏi lớp để tránh không để mình bật khóc
Những gương mặt buồn rầu, nuối tiếc, những giọt nước mắt nghẹn ngào của giờ phút chia ly, khiến ai cũng cảm thấy muốn mình trở nên bé lại để được ở mãi nơi này.
Tạm biệt mái trường thân yêu, tạm biệt chỗ ngồi thân thương, tạm biệt bảng đen phấn trắng, “cho dù có đi nơi đâu ta cũng không quên được nhau”
Chúc chị xinh đẹp, học tốt ạ!
TK
Ôi! Ngày nay nhìn các bạn vừa cỡ tuổi tôi hay thậm chí mới chưa đầy mười tuổi nhưng đã phải mang cặp kính cận to dày cộp, nghĩ mà thấy vừa buồn lại vừa thương. "Đôi mắt là một trong những vốn quý nhất của con người, các em phải biết giữ gìn và chăm sóc nó". Đó là câu nói của cô Hạnh chủ nhiệm tôi hồi lớp 5. Nghĩ lại mà thấy kỉ niệm với cô thật là sâu sắc.Nói là chủ nhiệm lớp năm nhưng thực chất cô chủ nhiệm lớp tôi cả ba năm cuối cấp. Chẳng thế mà cô để lại trong tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp vô cùng. Bây giờ tôi vẫn có thể hình dung y nguyên những ngày tháng ấy. Hôm nào cô cũng đến trường từ rất sớm rồi đón chúng tôi với nụ cười rạng rỡ và tươi tắn trên môi. Thường cô mặc chiếc áo dài xanh, mái tóc mượt mà ôm trọn khuôn mặt trái xoan xinh xắn và đôn hậu. Đôi mắt cô đẹp và trong sáng nhìn chúng tôi trìu mến và có khi độ lượng với bạn nào mắc lỗi. Tính cô thẳng thắn và nghiêm nghị lắm. Nhưng không hiểu sao tất cả các bạn trong lớp tôi, chẳng bạn nào là thấy cô xa lạ cả. Bây giờ thì tôi đã nhận ra, cô nghiêm nghị mà chúng tôi vẫn vô cùng quý mến chính là vì sự tận tâm của cô giáo hàng ngày.
Chỉ mỗi một việc nhỏ, rất nhỏ thôi mà cả lớp tôi ơn cô nhiều lắm. Hồi ấy chúng tôi tuy đã học lớp ba nhưng đến tư thế ngồi học có nhiều bạn vẫn chưa biết ngồi thế nào cho đúng. Ai cầm bút viết cũng còn rất ngượng nghịu. Đặc biệt rất nhiều bạn cứ khi viết là lại cúi sát xuống gần quyển vở. Chỉ nhìn cảnh ấy cũng đủ thấy lớp tôi có đến hơn chục người có nguy cơ bị cận. Nhưng rồi cô Hạnh vào chủ nhiệm. Từ đó không bao giờ cô cho phép chúng tôi ngồi sai tư thế. Lúc nào lưng vài cũng phải thẳng. Thế là dù có buồn ngủ đến mấy đi chăng nữa, tôi cũng chẳng nhìn thấy bạn nào nằm bò trên bàn như trước đây. Mỗi giờ tập viết, cô lại đi tới từng bàn nắn cho các bạn từng nét chữ, lại còn dạy các bạn cầm bút như thế nào, viết loại bút ra sao? Từ ngày cô dạy, tất cả chúng tôi lúc nào cũng phải giữ khoảng cách với vở khi tập viết.
Thú thực lúc đầu không ít bạn tỏ ý kêu ca. Ngay cả tôi cũng vậy, dù ở trên lớp thì nghe lời nhưng về nhà là tôi lại nằm ra bàn mà viết. Nhưng cô kiên trì lắm và thế là cuối cùng lớp chúng tôi cũng có được thói quen.
Buổi họp phụ huynh cuối năm, được nghe báo cáo, cô vui mừng lắm vì đến lớp năm mà chúng tôi chưa ai bị cận. Cha mẹ chúng tôi cũng vui mừng vì con cái học hành tiến bộ hơn. Thế là ai cũng ơn cô nhiều lắm!
Năm nay dù đã bước sang trường mới nhưng chúng tôi vẫn rất nhớ ơn cô, vẫn không đứa nào quên thói quen mà cô đã dành cả ba năm cho chúng tôi rèn giũa. Bây giờ nhìn các bạn cùng trang lứa, tôi mới hiểu sâu hơn về câu nói của cô "đôi mắt là vốn quý nhất của con người".
Trong thời gian suốt năm năm học tại trường tiểu học, em đã có nhiều kỷ niệm tốt đẹp với tình thầy trò. Trong số đó, kỷ niệm tốt đẹp nhất làm em nhớ mãi đến tận bây giờ đó là kỷ niệm với cô giáo chủ nhiệm lớp năm của em.
Cô giáo chủ nhiệm lớp năm của em là một cô giáo vô cùng tài giỏi, tài năng, tâm huyết và yêu thương học trò của mình. Cô dành tất cả tình yêu thương và sự nghiêm khắc uốn nén cho từng đứa học sinh dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Tại lớp, em là một trong những bạn học sinh học kém nhất môn toán, thậm chí bố mẹ còn lo sợ là em không được vào một trường cấp hai tử tế đàng hoàng. Em rất sợ phải học toán. Mỗi lần học toán thực sự là một cực hình to lớn với em. Em chỉ ước mình không phải học toán mà thôi, em sợ hãi với các con số và phép tính vì với em chúng thực sự rắc rối và lằng nhằng.
Cho đến khi em gặp cô giáo, cô giáo lớp năm đã thực sự truyền cho em niềm cảm hứng và yêu thích với môn toán. Cô thường kèm cho em sau buổi học, có những hôm dành vài tiếng đồng hồ chỉ để giảng giải cho em một vấn đề toán cơ bản. Cô chưa bao giờ mắng mỏ hay phàn nàn gì cả, cô cứ kiên nhẫn dạy cho em sau buổi học, giao cho em bài tập, chấm chữa cho em cẩn thận và còn động viên, an ủi em cố gắng. Cô thường chỉ cho em những lỗi sai mà em hay gặp và chú thích lại để em không sai nữa. Cô giúp em lấy gốc môn toán nhanh chóng, dần dần bắt kịp với các bạn khác và làm chủ được môn toán của bản thân. Cho đến một ngày, em không còn sợ môn toán nữa, em đã đạt được những kết quả khích lệ, không quá xuất sắc nhưng em đã thực sự thành công trong việc chiến thắng nỗi sợ hãi của bản thân.
Hiện giờ em đã đỗ một trường cấp hai như ý và em biết rằng đó là nhờ công ơn dạy dỗ của cô giáo. Ngày em biết tin đỗ trường cấp hai, em báo cho cô và cô vui lắm. Em sẽ mãi mãi biết ơn cô và nhớ về những tháng ngày kỷ niệm cô trò ấm áp đó. Và em mãi mãi nhớ lời dặn của cô "Đừng bao giờ đánh mất ước mơ của mình".
Tuổi học trò có biết bao chuyện buồn vui, hờn giận, nhớ nhung… rồi tất cả cũng trở thành những kỉ niệm đáng yêu đáng nhớ trong cuộc đời mỗi chúng ta. Với tôi, kỉ niệm không thể phai mờ trong tâm trí là ngày tổng kết năm học lớp Năm. Dường như đó cũng là một ngày tổng kết cấp học, để rồi từ đó, cuộc đời chúng tôi bước sang một trang mới. Ngày chia tay hội tụ bao tình cảm yêu mến xúc động dạt dào.
Tôi còn nhớ đó là chiều thứ ba. Hôm ấy, các bạn lớp tôi ai cũng đến dự đầy đủ. Ai nấy đều có vẻ mặt hớn hở vui tươi và mặc đồng phục gọn gàng. Khi cả lớp đã đến hết, bạn lớp trưởng nhắc các bạn xếp lại bàn ghế ngay ngắn. Cô giáo bước vào lớp, chúng tôi đứng dậy chào. Cô mặc bộ quần áo thường ngày, nét mặt cô hiền hậu. Cô mời chúng tôi ngồi xuống và yêu cầu cả lớp trật tự để buổi lễ tổng kết được bắt đầu. Lúc nãy cả lớp còn ồn ào nhưng bây giờ đã im lặng ngay. Thoạt đầu, khi nghe cô khen ngợi thành tích chung của lớp ai cũng vui vẻ, hài lòng vì nghĩ rằng trong thành tích chung ấy có sự đóng góp của mình. Nhưng khi nghe cô chỉ ra những hạn chế còn tồn tại ai cũng cảm thấy xấu hổ vì chợt thấy bóng dáng mình trong đó. Một số bạn đã đứng lên nhận lỗi và hứa sẽ cố gắng sửa chữa để cô vui lòng. Nghe vậy cô giáo đã bớt lo lắng về chúng tôi, những học sinh trong mắt cô vẫn còn rất bé nhỏ ngây thơ, và cô nở một cụ cười rạng rỡ.
Tiếp đó, cô căn dặn chúng tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn khắc ghi trong lòng: “Như vậy là năm học lớp Năm và cũng là năm năm dưới mái trường tiểu học đã trôi qua trong cuộc đời các em. Dù cô chỉ dạy các em một năm học cuối cấp nhưng cô nhận thấy các em đã rất cố gắng để đạt thành tích cao nhất trong suốt năm năm học. Tuy vẫn còn một số bạn yếu kém chưa cố gắng nhưng cô tin các học sinh của cô sẽ có tự tin để bước vào một chặng đường vô cùng gian khổ, vất vả phía trước. Năm học tới, cô sẽ không còn dạy các em nữa nhưng cô hi vọng dù không có cô thì các em vẫn cố gắng trong học tập, lao động và nghe lời các thầy cô giáo mới. Cả lớp hãy hứa với cô đi!”. Nói đến đây thì cô dừng lại, những giọt nước mắt tràn ra trên hai má cô làm cho cả lớp không khỏi xúc động. Lớp chúng tôi là lớp đầu tiên mà cô làm chủ nhiệm. Với lớp, cô đã ân cần biết mấy, cô đã mang tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ để dạy dỗ và yêu thương chúng tôi. Bao nhiêu kỉ niệm về những ân nghĩa cô trò chợt ùa về. Vậy mà cô trò chúng tôi lại sắp phải xa nhau. Các bạn gái xúc động quá đã thút thít khóc. Tôi thì dù đã cố gượng cơn xúc động nhưng nước mắt cứ ứa ra ướt đẫm hai bên má. Cả lớp nghẹn ngào không ai nói được câu nào dù là để đáp lại lời cô. Cô giáo đã tin các học sinh yêu quý của cô sẽ có đủ vững vàng để tiến bước trên con đường này. Mai sau, khi lên cấp cao hơn, nếu gặp khó khăn, các em hãy về đây, cô sẵn sàng giúp đỡ các em và tiếp thêm sức mạnh để các em có thể vững tin trên con đường học tập. Cô tin ở các em!”.
Những lời nói của cô thúc giục và làm cho chúng tôi vững tin hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy những lời ấy thật thấm thìa biết bao! Chúng như chiếc khăn mềm mại thấm nhanh những giọt nước mắt trên mỗi khuôn mặt chúng tôi. Rồi cô giáo tổ chức buổi liên hoan ngọt cuối cùng. Cô nói đây là buổi tổng kết nên mọi người hãy vui vẻ nói rồi cô hát tặng chúng tôi, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện cười. Thế là các bạn vui vẻ hẳn lên. Nắng vàng tươi trên sân ngày cuối cùng chúng tôi là học sinh tiểu học, không bỏ lỡ khoảnh khắc đẹp đẽ đó, chúng tôi mời cô ra chụp ảnh kỉ niệm. Buổi tổng kết ai nấy đều lưu luyến và đều hứa sẽ thi tốt để cô vui lòng.
Ngày tổng kết năm học lớp Năm đã qua từ rất lâu nhưng nó chất chứa nhiều tình cảm xúc động trong tuổi học trò của em. Giờ đây đã lớn khôn, nghĩ về ngày ấy, tôi không khỏi tiếc nuối nhưng nhiều hơn vẫn là quyết tâm học tập để xứng đáng với những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ.
Trong suốt 5 năm tháng tiểu học hồn nhiên trong sáng với biết bao những kỉ niệm đáng nhớ, kỉ niệm vui cũng có, buồn cũng có. Nhưng có lẽ đối với tôi, kỉ niệm mà tôi mãi mãi không bao giờ quên chính là một buổi chiều mưa được che chở dưới vòng tay của người cô giáo đáng kính của tôi-cô Mai, giáo viên chue nhiệm lớp tôi năm lớp bốn.
Hôm đó, trời mưa rất to, sấm chớp đùng đoàng, những hàng cây oằn mình hứng chịu trước những cơn gió lớn. Xui xẻo thay tôi lại quên đem theo ô, nên đành đứng ở hành lang chờ mưa tạnh. Nhưng mưa ngày càng nặng hạt khiến lòng tôi như lửa đốt. Sốt ruột, tôi cứ đi qua đi lại trên hành lang. Lúc này, cô Mai từ phòng giáo viên bước ra, thấy tôi, cô tiến lại gần hỏi sao tôi còn chưa về. Khi biết tôi quên mang ô, cô bảo: "Lại đây, cô đưa em về!" Hôm ấy, cô đã đưa tôi về nhà an toàn, khô ráo, còn cô, nửa người ướt đẫm. Mải cắm cúi đi, tôi đã không hề biết rằng cô gần như nhường hết ô cho tôi, còn đi phía đầu chiều gió để che cho nước mưa không tạt vào tôi. Nhìn bóng cô khuất dần sau màn mưa nửa người ướt đẫm, bất giác tôi ứa nước mắt... Tôi thầm cảm ơn cô nhiều lắm, cô quả là một người cô giáo tình cảm, hết lòng yêu thương học trò.
Đã nhiều năm trôi qua, kỉ niệm ấy vẫn luôn sống trong tôi như một hồi ức tuyệt đẹp của tuổi học trò, như nhắc nhở cho tôi biết ơn một người cô giáo đáng yêu, đáng kính- cô Mai. Em cảm ơn cô nhiều lắm, cô ơi!
CHÚC EM HỌC TỐT!!!
Sau đây là bài viết của mình từng tham gia"Bài viết hay" tháng 11. Mong bạn chỉ tham khảo và tự sáng tạo câu chuyện riêng cho mình nhé
“Những nơi đẹp nhất là những nơi chưa từng đi qua, thời gian đẹp nhất là thời gian không thể trở lại". Trong mỗi chúng ta đều lưu giữ những kí ức về khoảnh khắc đẹp nhất, về một thời đáng nhớ của tuổi trẻ, ước mơ và hoài bão. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng ai cũng muốn có một chuyến xe để trở về những ngày tháng ấy. Tôi cũng vậy, tôi đang cất giữ những kho báu kỷ niệm vào nơi đẹp nhất của trái tim. Mỗi khi nghĩ về lòng lại ngập tràn cảm xúc nhớ nhung, đầy nôn nao và xúc động. Nhưng có lẽ kỷ niệm làm tôi nhớ nhất là về cô Bình khi cô đã giúp tôi trải qua quá trình khó khăn trên con đường học tập. Để có được những thành quả như ngày hôm nay đều là nhờ sự dìu dắt năm nào của cô.
Chúng ta đều là những hành khách trên con tàu của thời gian. Đoàn tàu cứ đi mãi đưa chúng ta đến những trạm dừng chân rồi lại tiếp tục cuộc hành trình mà chính bản thân không biết đâu là điểm đến cuối cùng. Mỗi điểm dừng chân là một mốc đánh dấu sự trưởng thành của con người. Đi qua càng nhiều nơi, chúng ta thêm trải nghiệm mới nhưng lại quên đi một kí ức trong quá khứ trên những chặng đường cũ mà mình đã đi qua. Bạn còn nhớ được bao nhiêu chặng đường mình từng đi qua? Có lẽ điều làm tôi nhớ nhất chính là tuổi học trò tựa như một trái hồng chín khi đã nếm thử sẽ không thể quên được vị dịu ngọt ấy. Ai đã từng đi qua quãng đời học sinh chắc hẳn cũng không thể quên được những áp lực học tập phải vượt qua để có được kết quả tốt, giữ vững thành tích học sinh giỏi qua từng năm học phải đánh đổi bằng cả sự cố gắng nỗ lực. Mỗi ngày trôi qua đều là cùng với bài tập những buổi ôn học thêm đến tối muộn những suy nghĩ tiêu cực lúc nào cũng loanh quanh trong đầu tôi như một hồi hồi chuông thúc ép bản thân phải học mà không được phép ngừng nghỉ. Áp lực từ phía từ gia đình, việc học tập ở trên trường và từ những người xung quanh, ai cũng đặt niềm tin tôi sẽ tạo nên được những thành tích vượt trội hơn những người khác. Bản thân tôi cũng muốn cố gắng làm hết khả năng để không phụ sự kỳ vọng của bố mẹ. Nhưng nhiệt huyết trong tôi lại càng ngày càng giảm xuống. Tôi bỗng muốn trở lại những năm học trước với những mùa hè mà không có những buổi học thêm dồn dập, những lớp học phụ đạo cho đội tuyển sắp xếp kín cả lịch học mà tôi phải từ bỏ rất nhiều hoạt động ngoại khóa với bạn bè. Có phải luôn là một học sinh tiểu học sẽ tốt hơn không? Giờ đây tôi mới rõ những giây phút ấy có giá trị ra sao vì tôi không bao giờ được thưởng thức mùi vị ngọt ngào ấy thêm lần nữa. Ngày ngày không cần lo nghĩ đến việc học mà có thể thoải mái tận hưởng những niềm vui cuộc sống. Khoảnh khắc ấy chỉ giản đơn như niềm vui có được một ly sữa nóng trước khi đi ngủ hay một cái kẹo ngọt được ông bà cho mỗi khi ngoan ngoãn mà lại mang đậm bao dư vị nỗi nhớ.
Càng nhớ nhung, càng khao khát tôi đâm ra chán chường, muốn từ bỏ, muốn sống lại khoảng thời gian vui chơi trước kia của mình. Con" sâu "lười dần ăn mòn tâm trí tôi. Tôi bắt đầu dành ít thời gian cho việc học hành hơn và sa đà vào mạng xã hội trò chơi điện tử. Có những hôm tôi lấy các lý do khác nhau để trốn những buổi học thêm. Trên lớp, tôi không còn chú ý đến bài giảng mà chỉ ngồi nghĩ về những bộ phim tối qua mình còn đang dang dở. Những lúc cô không để ý, tôi lại gục mặt xuống bàn ngủ tìm về những giấc mơ bay bổng đưa hồn đến những miền cổ tích xa lạ. Khi bạn bè ai cũng cố gắng thì dường như tôi bị tụt hoàn toàn về phía sau điểm số ngày càng thấp càng khiến tôi muốn bỏ học nhiều hơn. Tuy nhiên tôi không thể thực hiện được điều này vì bố mẹ còn kỳ vọng ở tôi rất nhiều. Tôi muốn từ bỏ nhưng không muốn làm bố mẹ thất vọng. Vì vậy khoảng một thời gian dài sau đó tôi luôn tìm cách học "chống đối" qua mắt thầy cô. Đặc biệt là đối với môn văn của cô Bình.
Có câu nói "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" quả là không sai. Học sinh chúng tôi luôn bày ra đủ trò để đối phó với các giáo viên trong giờ kiểm tra. Riêng đối với môn văn kiểm tra luôn được cô báo trước ngày nào sẽ kiểm tra vào một bài nào đó. Để đảm bảo không có hiện tượng sao chép bài của nhau, cô luôn chia thành hai đề chẵn lẻ với hai phần của văn bản giao xen kẽ lẫn nhau. Sau vài lần kiểm tra tôi đón được khách của vấn đề chẵn lẻ tương ứng với chỗ ngồi. Từ đó ở nhà tôi làm bài trước. Tôi chép từ tài liệu ra trước đến giờ kiểm tra ta chỉ cần ngồi chơi và đợi đến khi hết giờ là nộp bài. Như vậy, bài kiểm tra tôi luôn được điểm cao chót vót mà không ai nghi ngờ tôi gian lận. Ngay cả chính cô giáo cảm thấy hài lòng với kết quả làm bài của tôi. Tôi cũng lấy thấy mà tự hào rồi từ đó tôi bỏ hẳn việc học văn ở nhà mà chỉ chép bài trước đến khi kiểm tra rồi thì nộp cho cô. Kế hoạch hoàn hảo tưởng như không có một sơ hở nào. Nhưng" giấy không thể gói được lửa", không một việc xấu nào có thể thoát ra khỏi "ánh sáng" của sự thật. Tôi cứ nghĩ rằng gian lận kiểu này sẽ luôn trót lọt cho đến một ngày… và đó cũng là bước ngoặt khiến bản thân tôi thay đổi.
Tôi vẫn nhớ như in đó là một buổi chiều thứ ba như sự báo trước chúng tôi sẽ kiểm tra Văn vào ngày hôm nay. Tôi cũng đã sắp sẵn bài như mọi khi nên khi tất cả mọi người ngồi đọc lại bài thì tôi lại thảnh thơi ngâm nga một khúc nhạc coi bài kiểm tra nhẹ tựa lông hồng như không phải vấn đề của mình. Tiếng trống trường đã điểm cô giáo vào lớp phải điểm danh sĩ số trước khi kiểm tra. Lúc này tôi mới chợt nhận ra đứa ngồi bên cạnh mình hôm nay không đến lớp. Vậy là hôm nay tôi sẽ phải làm đề văn của nói nhưng đó đâu phải là đề tôi đã chuẩn bị. Ôi! Phải làm sao bây giờ. Chẳng lẽ cứ để giấy trắng để ăn trứng ngỗng sao. Không được, trước giờ tôi luôn được điểm khá nếu bài này không làm thì sẽ lộ mất. Lòng tôi rối bời, lo lắng nếu như vậy thì phải làm sao đây. Bài kiểm tra hôm nay tôi không học với chữ nào, cho tôi viết ra tôi không thể diễn tả được một ý nào trong bài văn của mình hết.
Thật sự mong có một sức mạnh nào đó có thể tự tôi vượt qua rắc rối ngày hôm nay. Bất giác đầu tôi vượt qua một ý tưởng :" Nếu không thể sử dụng cách cũ thì mình vẫn có thể mở tài liệu dưới ngăn bàn ra chép được mà ". Tôi nhớ lại kí ức lúc trước trong lớp cũng từng có người chép thành công trót lọt và nhận được điểm tốt. Với khả năng "quay cóp" thượng thừa chắc chắn không thành. Lúc tôi quyết định thực hiện việc này tôi không nghĩ sự việc sẽ bị bại lộ sớm đến thế. Có lẽ vì vị trí của tôi luôn được cô giáo chú ý nên lần này khi tôi bắt đầu" hành động" cô đã đi xuống dưới xem xét tình hình. Vì quá mải mê chép bài và tâm lý chủ quan tôi luôn đạt được điểm cao trong môn học này nên cô sẽ không chú ý đến việc tôi làm. Đang lúc say sưa chép tài liệu cho bài kiểm tra thì cô từ đằng sau bước tới. Một tiếng "Xoạt" nhanh chóng tập tài liệu đã nằm gọn trong tay cô. Vì khi cô lấy tập tài liệu quá nhanh tờ giấy tôi chép sẵn cũng đã bay xuống đất. Tôi hoảng hốt muốn nhận lại tờ giấy về nhưng đã quá muộn cô đã cầm trên tay tờ giấy lên trước tôi. Với kinh nghiệm của một giáo viên thì cũng không khó để cô đoán ra được âm mưu từ trước đến nay của tôi. Não tôi như bị tê liệt. Tôi có cảm giác tựa như có cái gì đó đang bóp nghẹt trái tim tôi từ bên trong tưởng như không thở được. Chính tôi cũng đang cảm nhận được "phong ba" sắp tới, cô là người tin tưởng tôi nhất. Dù có bao nhiêu ngờ vực về kết quả kiểm tra của tôi từ các bạn trong lớp nhưng cô vẫn tin đó là thực lực, còn giao được giao trách nhiệm cho các bạn kém hơn mình. Mà giờ đây chắc hẳn cô đang rất tức giận nhưng không, thay vào đó là một khuôn mặt tràn trề sự thất vọng. Đôi mắt ấy như một dòng nước xoáy sâu vào tâm trí tôi đến giờ bản thân tôi cũng không thể quên được. Không có sự tức giận, tất cả chỉ là một nét buồn bã với nỗi thất vọng hiện hữu rõ nét trên khuôn mặt của cô làm tôi ý thức được hành động tồi tệ mình đã làm. Có khi cô tức giận có lẽ tôi không có cảm giác tội lỗi đến như vậy nhưng cô chỉ nhẹ nhàng nói :
Thôi, em ngồi xuống làm bài tiếp đi. Hết giờ rồi lên gặp cô nhé. Giờ thì tập trung làm nốt bài kiểm tra của em đi.
Tôi ngồi xuống nhưng không thể cầm nổi bút để viết thêm chữ nào nữa. Không học thì có thể viết được chữ nào lên trang giấy trắng. Tất cả con chữ trên trang giấy này đều là "giả dối" chưa từng thuộc về tôi.
Xung quanh rộ lên những lời bàn tán nhưng giờ tôi đã không còn tâm trạng nào nữa để quan tâm những lời nói đó nữa rồi. Đầu tôi chỉ toàn hình ảnh về đôi mắt thất vọng của cô và hàng nghìn sự dằn vặt, tư tưởng đang đấu tranh trong lòng mình. "Tôi đã làm nên điều tồi tệ gì thế này?". Tôi đã phá vỡ niềm tin của một người luôn giành cho tôi niềm tin và cơ hội. Giá như tôi chăm chỉ học bài thì những điểm số đó chính là thực lực của tôi chứ không phải là nhờ gian lận mà có được. Giá như tôi chăm chỉ học bài hơn, sự việc ngày hôm nay cũng không xảy ra thì cô cũng không phải thất vọng nhiều đến thế. Nhưng tất cả chỉ là giá như… Có hai thứ trên đời không thể thay đổi, một là lời nói đã lỡ, hai là hành động đã làm. Con người không thể kiểm soát được thời gian không thể thay đổi, không thể né tránh được quá khứ chỉ có thể đối diện với hiện thực ngay trước mắt.
Trống trường đã điểm các bạn lần lượt nộp bài rồi ra về trước, chẳng mấy chốc trong lớp học chẳng còn ai khác ngoài tôi và cô ở lại. Tôi bước những bước chân nặng nề như có trùy cột vào chân. Lòng tôi thấp thỏm sợ hãi mong những bước đi chậm của mình có thể khiến tôi đến chỗ cô lâu hơn một chút có lẽ vì chính lòng tôi cũng có cảm giác không muốn đối mặt với cô sau tất cả. Cô cất tiếng nói phá vỡ bầu không khí im lặng trong lớp học :
Em ngồi xuống đi. Cô có một vài chuyện cần trao đổi với em.
Giọng cô phần mềm mại em ở những lúc cô cô đưa chúng tôi và những bài giảng nhưng vẫn phảng phất đâu đó một nỗi buồn thầm kín. Cô vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như một người mẹ đang dạy dỗ đứa con thơ của mình nhưng tôi không có dũng khí để nhìn vào ánh mắt đấy :
Cô hiểu mọi việc rồi. Từ trước đến nay đ...
Một lần em nhớ mãi là buổi học toán lớp 6. Hôm đó em mải chơi nên quên làm bài tập. Khi vào lớp, cô giáo gọi em lên bảng làm bài nhưng em không làm được. Em đã thú nhận với cô rằng mình chưa chuẩn bị bài. Cô không la mắng mà nhẹ nhàng nhắc nhở em cần có trách nhiệm hơn với việc học. Sự dịu dàng của cô khiến em rất ân hận và từ đó em luôn cố gắng hoàn thành bài tập trước khi đến lớp. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng thầy cô luôn muốn học trò tiến bộ và luôn sẵn sàng tha thứ khi chúng em biết sửa sai.