viết bài văn nêu tình cảm của em về bài thơ Tình Mẹ của Tử Nhi
(giúp mình với ạ mình cần gấp)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bạn tham khảo
Trong số những tác phẩm văn họ ,bài thơ "tiếng gà trưa" đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Nổi bật ở đây là vẻ đẹp bình dị,gần gũi của tình bà cháu. Bà chăm chút ,nâng niu từng quả trứng cho con gà mái ấp để cuối năm bán gà ,dành dụm tiền để mua cho cháu bộ quần áo mới cho cháu mặc Tết. Sự tần tảo,yêu thương của bà đã in đậm vào trong tâm trí của người cháu. Chỉ một tiếng gà nhảy ổ thôi nhưng đã gợi về bao kỉ niệm đẹp thời thơ ấu đc sống trong tình yêu thương bao la của bà. Những kỉ niệm đó như tiếp thêm động lực chiến đấu cho anh chiến sĩ chiến đấu vì Tổ quốc,vì bà,vì xóm làng. Tóm lại, bằng những hình ảnh gần gũi và lời thơ bình dị, bài thơ đẫ cho em thấy được tình cảm bà cháu thiêng liêng,đẹp đẽ.
Tham khỏa:
Cả đời mẹ vẫn theo con
Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang
Muối dưa nghịch cảnh trái ngang
Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui
Xua đi bao cảnh bùi ngùi
Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân
Dũa mài rèn luyện bản thân
Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành
bài thơ:
Nhà em treo ảnh Bác Hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi
Ngày ngày Bác mỉm miệng cười
Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà
Ngoài sân có mấy con gà
Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi
Em nghe như Bác dạy lời
Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa
Trồng rau, quét bếp, đuổi gà
Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồi.
bài hát:
Tham khảo!
“Đường lên xứ Lạng bao xa?
Cách một trái núi với ba quãng đồng.
Ai ơi đứng lại mà trông:
Kìa núi thành Lạng, kìa sông Tam Cờ”
Đến với bài ca dao trên, người đọc cảm thấy ấn tượng về mảnh đất xứ Lạng. Mở đầu bài thơ là một câu hỏi tư từ “Đường lên xứ Lạng bao xa?” nhưng lại giống như một lời gợi mở. Tưởng rằng con đường lên xứ Lạng chẳng cách bao xa. Nhưng thực tế lại “cách một trái núi với ba quãng đồng” cho thấy sự xa xôi, cách trở của mảnh đất này. Từ đó, chúng ta thấy được hết sự hùng vĩ, rộng lớn của mảnh đất xứ Lạng. Những địa danh như núi thành Lạng, những sông Tam Cờ đều là những địa danh nổi tiếng của vùng đất quê hương này. Khi đọc bài ca dao này, chúng ta càng yêu thêm khung cảnh của mảnh đất xứ Lạng.
Tham khảo:
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Bài ca dao này đã làm xúc động lòng người bởi đã gợi nên công ơn trời bể của cha mẹ đối với những người con thân yêu của mình. Tác giả dân gian nhắc đến “công cha”, “nghĩa mẹ”, đó là công sinh thành, dưỡng dục; đó là ơn nghĩa mang nặng đẻ đau và những yêu thương mẹ dành cả cho con. Ví “công cha”, “nghĩa mẹ” như núi ngất trời, như nước ở ngoài biển Đông là lấy cái trừu tượng của tình phụ tử, tình mẫu tử so sánh với cái mênh mông, vĩnh hằng, vô hạn của trời đất, thiên nhiên. Ví công cha với núi ngất trời là khẳng định sự lớn lao, ví nghĩa mẹ như nước biển Đông là để khẳng định chiều sâu, chiều rộng và sự dạt dào. Đây cũng là một nét riêng trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh người cha thì rắn rỏi, mạnh mẽ, cha như cột trụ trong gia đình. Hình ảnh mẹ không lớn lao, kì vĩ nhưng sâu xa, rộng mở và dạt dào cảm xúc hơn. Bởi vậy, nghĩ đến công ơn cha mẹ, bài ca dao thiết tha nhắn nhủ những người con “ghi lòng con ơi!” những công ơn trời bể ấy. Và hơn thế là định hướng về cách sống, cách bày tỏ lòng biết ơn dành cho cha cho mẹ.
bn tham khảo
Đã là con người ai chẳng yêu gia đình mình, yêu cái hương khế ngọt tuổi thơ rải dọc theo triền sông nhỏ, yêu cái vẫy đuôi xoắn tít của chú cún, yêu tất cả những gì được thấy là hay ho qua con mắt thời trẻ nhỏ, một thời thơ dại và ngây ngô. Là một lẽ tất nhiên, trẻ con yêu mẹ, yêu cha, những người gắn bó cả đời với chúng. Tuổi thơ tôi gắn bó nhất với bà ngoại. Tôi yêu nhất bà ngoại của tôi.Tầm tôi hai, ba tuổi tôi cứ nghĩ bà cụ nào cũng hiền và đẹp như bà tôi. Bởi một lẽ, hình ảnh bà gần như choán hết tâm trí tôi, bà lo cho tôi mọi thứ, lúc nào bà cũng ở bên tôi, đưa tôi vào thế giới diệu kỳ chuyện cổ. Bà tôi vẫn đẹp, một cái đẹp hiền hòa, dịu dàng. Những lọn tóc dày của bà hàng ngày tôi vẫn miệt mài tết thành bím. Và khi soi mình trong gương bà chỉ cười trừ. Tôi yêu bà, yêu hương hoa bưởi tinh khiết vấn vương trong mái tóc, yêu đêm trăng bà bày cách ngồi đan rổ, yêu buổi trưa nắng theo bà ra đồng.
Dáng người cao cao, đôi bàn tay nhăn nheo mà ấm áp, như truyền làn hơi ấm vào tâm hồn tôi, như chắt lọc những giọt nước tinh khiết nhất chảy vào tâm trí, từ cái thế giới ngoài khoảng sân, góc vườn nhà mình. Trước cái thế giới bao la mà tôi sẽ xòe cánh bay vào đó, bà như một tấm khiên mỏng manh đánh bật những điều xấu xa và đưa tôi đi đúng hướng, là một người hoa tiêu vững vàng rắn rỏi lại đầu óc tôi hướng về cái thiện. Bà còn là nhiều điều quý giá nữa mà tạo hóa ban tặng cho tôi.
Cái cười nheo nheo mắt, cái vỗ về an ủi của bà, tôi quên sao được. Nếu trong cuộc đời này tôi quên đi những điều đó cũng có nghĩa là quên đi tuổi thơ, quên đi quá khứ, quên đi niềm vui và hạnh phúc. Chỉ ở bên bà tôi mới nghe được tiếng sóng vỗ của biển, tiếng nhạn kêu trong cây lá xào xạc lay động trong khoảng trời vàng vàng… Những kho tàng kiến thức bà mở ra cho tôi sẽ mở thêm cho tôi tình yêu quê hương đất nước, con người…
Như một chân lý của cuộc đời, bà, vị thần ánh sáng của tôi, sẽ mãi mãi giữ một vị trí quan tọng trong tim đứa cháu hiếu thảo này.
Bà ơi! Có lời nào để cháu nói hết được nỗi tiếc thương bà…
Xuân Quỳnh là cây bút xuất sắc của nền văn học hiện đại Việt Nam, thuộc thế hệ những nhà thơ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Thơ Xuân Quỳnh là tiếng nói của một tâm hồn phụ nữ giàu lòng trắc ẩn và khao khát hạnh phúc bình dị đời thường. Bài thơ "Tiếng gà trưa" là một trong những thi phẩm nổi tiếng của bà. Bài thơ viết về tình bà cháu thiêng liêng và cảm động. Trong một buổi hành quân, người cháu đã nghe được tiếng gà trưa và những kỉ niệm về bà ùa về trong kí ức. Cả một tuổi thơ gắn bó bên bà, được bà yêu thương chăm sóc. Bà dành dụm, chắt chiu từng quả trứng, chăm đàn gà từng con một kể cả khi trời gió rét mưa dầm. Những gì thu được từ đàn gà, bà đều dành cho cháu: nào là cái quần chéo go, ống rộng dài quét đất, nào là cái áo cánh trúc bâu... Tình yêu của bà thể hiện qua những điều giản dị, bình thường. Chính tình yêu thương của bà đã trở thành động lực để người cháu chiến đấu. Qua bài thơ, người đọc cảm nhận tình bà cháu thắm thiết, đồng thời đó cũng là tình yêu gia đình, yêu Tổ quốc. Đúng như một nhà văn nước ngoài đã nói: Tình yêu Tổ quốc bắt đầu từ những tình cảm nhỏ bé, thiêng liêng, đó là yêu những gì gần gũi nhất với mình.
đây bạn ơi Trong cuộc đời mỗi con người, tình mẹ luôn là thứ tình cảm thiêng liêng và bền vững nhất. Đọc bài thơ “Tình Mẹ” của Tử Nhi, em cảm nhận sâu sắc hơn sự hy sinh thầm lặng và tình yêu vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Bài thơ với ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc chân thành, làm lay động lòng người.
Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh người mẹ hiện lên thật dịu dàng, ấm áp. Mẹ là người đã dạy dỗ, nâng đỡ bước chân con từ những ngày thơ bé. Tác giả đã khéo léo gợi lại những vất vả của mẹ qua từng hình ảnh quen thuộc: mẹ thức khuya dậy sớm, lo toan mọi điều trong cuộc sống để con được lớn khôn bình yên. Những hy sinh ấy không khoa trương, không lời than vãn, nhưng chất chứa trong đó là cả một biển trời yêu thương.
Điều làm em xúc động nhất ở bài thơ chính là cách Tử Nhi diễn tả tình mẹ như dòng suối chảy mãi không ngừng. Dù con trưởng thành hay có lúc vấp ngã, mẹ vẫn luôn lặng lẽ đứng phía sau, dang rộng vòng tay nâng đỡ. Mỗi vần thơ như nhắc nhở em về sự bao dung vô điều kiện mà chỉ có mẹ mới có thể trao tặng.
Bài thơ không chỉ tái hiện tình cảm thiêng liêng giữa mẹ và con mà còn gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân. Đọc từng câu chữ, em thấy lòng mình dâng lên niềm biết ơn và kính trọng. Em hiểu rằng mình phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ.
“Tình Mẹ” của Tử Nhi là một bài thơ giàu cảm xúc và có sức lay động mạnh mẽ. Nhờ bài thơ, em trân trọng hơn những điều bình dị mà mẹ mang đến mỗi ngày. Tình mẹ như ngọn lửa ấm áp, soi sáng và dẫn đường cho em trong suốt hành trình trưởng thành.
Bài thơ "Tình Mẹ" của tác giả Tử Nhi là một khúc ca sâu lắng và cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, một chủ đề muôn thuở nhưng luôn chạm đến trái tim mỗi người con.
Trước hết, đoạn thơ đã sử dụng nghệ thuật đối lập và điệp từ vô cùng đắt giá để làm nổi bật sự vĩ đại của tình mẹ. Các câu thơ mở đầu bằng cấu trúc "Dù con... Nhưng không..." liên tục tạo ra một nhịp điệu dồn dập, nhấn mạnh sự tương phản giữa những gì hữu hạn, có thể đong đếm được của con người và sự vô hạn của tình mẹ. Con có thể đếm được cát sông, đo được sớm chiều, đi hết trăm miền, cản được sóng cồn, nhưng không thể nào đong đếm hay ngăn cản được tình yêu, lòng bao dung và sự hiền từ của mẹ. Chính sự đối lập này đã làm nổi bật lên công lao trời biển, vô biên vô tận của người mẹ.
Cảm xúc của em khi đọc những câu thơ này là sự xúc động mãnh liệt và lòng biết ơn sâu sắc. Hình ảnh người mẹ hiện lên không chỉ là người sinh thành, mà còn là một nguồn sức mạnh vô tận, một điểm tựa tinh thần vững chắc. Dù con có bất hiếu, có lầm lỗi đến đâu, thì tình thương của mẹ vẫn luôn "thầm thì bên con," không hề phai nhạt. Điều này khiến em nhận ra rằng tình mẹ là thứ tình cảm duy nhất trên đời này không đòi hỏi sự đáp trả mà vẫn bền bỉ và thủy chung tuyệt đối.
Bài thơ còn khắc họa một thông điệp mạnh mẽ: người làm con cần phải khắc ghi và đền đáp công ơn ấy. Lời hứa "Con xin sống đẹp như niềm mẹ mong" (dù là trong bài thơ khác của cùng chủ đề) hay sự thôi thúc phải trân trọng và hiếu thảo luôn vang vọng. Tình mẹ bao la như biển cả, sâu thẳm hơn cả sông Hồng Hà, là nguồn động lực để chúng ta sống tốt, sống có ý nghĩa, xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng mà mẹ đã dành cả cuộc đời vun đắp.
Tóm lại, "Tình Mẹ" của Tử Nhi là một bài thơ ngắn gọn nhưng hàm súc, là lời nhắc nhở chân thành nhất về giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử, khơi dậy trong em lòng kính yêu, trân trọng và ý thức sâu sắc về bổn phận làm con cái.