Viết một bài văn tả về người mẹ của em
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong văn bản Cô Tô, tác giả đã tái hiện một bức tranh đẹp tinh khiết. Em vô cùng thích thú với bức tranh này, bởi lẽ tác giả Nguyễn Tuân giống như một họa sĩ tài ba vẽ nên một bức tranh trong sáng và tươi đẹp. Thiên nhiên ở đây đẹp trong trẻo và tinh khôi đầy sức sống. Tuy em chưa một lần đặt chân tới Cô Tô nhưng qua văn bản, em đã hiểu được vẻ đẹp của vùng đảo đó. Em rất ao ước được một lần đặt chân tới nơi đây để được tận hưởng vẻ đẹp của nó.
* Bài viết mẫu tham khảo
Mác-xim Go-rơ-ki là nhà văn nổi tiếng đến từ Nga. Từ nhỏ ông là người rất đam mê đọc sách và cùng với những gian khó tuổi thơ đã thắp sáng và nảy sinh khát vọng sáng tác của ông. Truyện “Trái tim Đan-kô” là một trong những truyện ngắn xuất sắc của ông, được trích ở phần cuối “Tuyển tập truyện ngắn Mác-xim Go-rơ-ki”. Tác phẩm kể về sự hy sinh cao cả, tấm lòng vị tha yêu thương của người anh hùng Đan-kô.
Mở đầu là bức tranh thiên nhiên ở thảo nguyên u ám, với cảnh vật đáng sợ. Rồi lại có sự xuất hiện của ánh lửa xanh kỳ dị, gợi đến những câu chuyện hoang đường. Chính ánh lửa này xuất phát từ câu chuyện của một người anh hùng với trái tim vĩ đại và tràn đầy yêu thương. Một đoàn người trên thảo nguyên đang bị bủa vây trong bóng tối của khu rừng, cành lá thì dày đặc và ánh sáng mặt trời thì không chiếu đến. Họ không có con đường nào có thể thoát ra, ngày một tuyệt vọng và buông xuôi tất cả. Nhưng một vị anh hùng, một chàng trai đã xuất hiện để cứu lấy cuộc sống của họ. Đan-kô đã tìm cách để dẫn dắt mọi người vượt qua khu rừng đáng sợ và tràn ngập bóng tối này. Nhưng khi đứng trước một khu rừng rậm rạp, con người mỗi lúc một kiệt sức thì con người lại lộ ra bộ mặt yếu hèn và nhút nhát của mình. Trước đó thì họ xin anh dẫn họ đi, bây giờ họ lại bắt đầu đổ lỗi cho Đan-kô. Họ mắng mỏ, họ bảo anh phải chết đi. Mặc dù Đan-kô rất phẫn nộ trước hành động ấy nhưng anh lại nhận ra rằng “Anh yêu họ và nghĩ rằng không có anh, có lẽ họ chết mất”. Một chàng trai có tấm lòng vị tha và yêu thương con người mặc cho bị đối xử tệ bạc nhưng vẫn quyết định cứu mọi người. Ý nghĩa muốn cứu mọi người quá mãnh liệt nhưng lại không được tin tưởng đến mức phải gào to lên như sấm. Và anh đã có một hành động xé toang lồng ngực của mình và dơ cao lên.
Ngọn lửa trong trái tim Đan-kô đã xua tan đi mây mù và anh đã dẫn mọi người chạy ra khỏi khu rừng tối tăm này. Anh đã đưa được mọi người ra ngoài và sau đó gục xuống chết. Bằng cách đổi lấy sinh mạng của mình, anh ấy đã mang trái tim ấm áp, một lòng tốt của một trái tim dũng cảm soi sáng dẫn đường cho đoàn người. Nhưng rồi có ai nhớ đến sự hy sinh cao cả của anh? Họ vui sướng tràn đầy hy vọng vì được cứu sống rồi họ lại lập tức quên luôn người đã cứu mình. Đan-kô là hiện thân cho hình ảnh một con người xả thân cứu người mà không đòi hỏi được đền đáp. Go-rơ-ki đã dùng những từ ngữ chân thành và tốt đẹp nhất để ca ngợi, để trân trọng trước cái chết của Đan-kô. Đó còn là bức tranh gợi cho ta suy nghĩ về ý nghĩa cuộc sống. Phải chăng khi con người đứng trước những khó khăn, nghịch cảnh của cuộc sống thì họ sẽ quên mất mình là ai, sống một cách ích kỷ và tham lam. Nhưng vẫn sẽ có những con người giống như Đan-kô xuất hiện. Đứng trước vực tối cuộc sống, vẫn giữ trong mình trái tim yêu thương, một lòng tốt chân thành mà không cần đền đáp.
Một bức tranh thiên nhiên, một sự đấu tranh sự sống của con người đã hiện lên thật đặc sắc trong tác phẩm “Trái tim của Đan-kô” của Go-rơ-ki. Câu chuyện khiến cho người đọc phải suy nghĩ về những giá trị sống và mối quan hệ giữa con người trong hiện thực thực cuộc sống.
Tham khảo!
Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về tác giả Mác-xim Go-rơ-ki (những nét chính về con người, cuộc đời và đặc điểm sáng tác,...)
- Giới thiệu khái quát về tác phẩm Trái tim Đan-kô (xuất xứ, những đặc sắc về nội dung, nghệ thuật,...)
Thân bài:
- Những ngọn lửa xuất hiện trong cuộc trò chuyện của tác giả và bà lão I-đéc-ghin
- Câu chuyện cảm động về trái tim Đan-kô và sự hy sinh cao cả của anh
- Những cảm xúc của tác giả và bà I-đéc-ghin về trái cao thượng anh hùng của Đan-kô
Kết bài: Khẳng định lại giá trị về nội dung, nghệ thuật được Go-rơ-ki kể qua truyện ngắn “Trái tim Đan-kô”. Từ đó thấy được tài năng của Go-rơ-ki
● Từ “trái tim” được dùng theo nghĩa chuyển.
● Trái tim thay thế cho tất cả những thiếu thốn trên xe “không kính, không đèn, không mui”, hợp nhất với tinh thần, ý chí của người lính lái xe không gì có thể ngăn cản, tàn phá được.
● Xe được chạy bằng chính trái tim, xương máu của chiến sĩ, trái tim ấy là niềm tin, niềm lạc quan và sức mạnh chiến thắng. Những chiếc xe càng thêm độc đáo vì đó là những chiếc xe do ý chí, niềm tin sắt đá cầm lái.
● Hình ảnh trái tim được hiểu theo nghĩa ẩn dụ và hoán dụ: trái tim tượng trưng cho tâm hồn và phẩm chất của người chiến sĩ lái xe. Trái tim nồng cháy một lẽ cao đẹp thiêng liêng: tất cả vì miền Nam thân yêu, trái tim chứa đựng bản lĩnh, chất ngang tàng, lòng dũng cảm cùng tinh thần lạc quan vào ngày thống nhất.
● Trái tim trở thành nhãn tự toàn bài thơ, hội tụ tất cả vẻ đẹp của tinh thần, ý chí của người lính lái xe cũng như để lại cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc.
- Từ “trái tim” được dùng theo nghĩa chuyển.
- Trái tim thay thế cho tất cả những thiếu thốn trên xe “không kính, không đèn, không mui”, hợp nhất với tinh thần, ý chí của người lính lái xe không gì có thể ngăn cản, tàn phá được.
- Xe được chạy bằng chính trái tim, xương máu của chiến sĩ, trái tim ấy là niềm tin, niềm lạc quan và sức mạnh chiến thắng. Những chiếc xe càng thêm độc đáo vì đó là những chiếc xe do ý chí, niềm tin sắt đá cầm lái.
Hình ảnh trái tim được hiểu theo nghĩa ẩn dụ và hoán dụ: trái tim tượng trưng cho tâm hồn và phẩm chất của người chiến sĩ lái xe. Trái tim nồng cháy một lẽ cao đẹp thiêng liêng: tất cả vì miền Nam thân yêu, trái tim chứa đựng bản lĩnh, chất ngang tàng, lòng dũng cảm cùng tinh thần lạc quan vào ngày thống nhất.
- Trái tim trở thành nhãn tự toàn bài thơ, hội tụ tất cả vẻ đẹp của tinh thần, ý chí của người lính lái xe cũng như để lại cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc.
Bài thơ Tức cảnh Pác Bó đã thể hiện được thú lâm tuyền, vẻ đẹp tâp hồn của vị lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh trong hoàn cảnh Người sống và chiến đấu tại rừng Việt Bắc 1 . Thật vậy, vẻ đẹp tâm hồn của Bác không chỉ đến từ tình yêu thiên nhiên mà còn đến từ phong thái hoạt động cách mạng của Bác 2. Trong bài thơ, thú lâm tuyền của Bác được thể hiện ở nếp sống sinh hoạt hàng ngày của Bác 3 . "Sáng ra bờ suối, tối vào hang" cho thấy một cuộc sống dân dã, bình yên, gần gũi với thiên nhiên trong thời gian biểu hàng ngày 4 . Không những vậy, thức ăn của Bác cũng vô cùng giản dị và mộc mạc, chủ yếu là những đồ sẵn có trong rừng như: cháo bẹ, rau măng 5 . Nếp sống của Bác giản dị và Bác trân trọng những điều đó, thích thú những vật chất mà thiên nhiên mang lại, được thể hiện qua "vẫn sẵn sàng" 6 . Câu thơ như thể hiện được sự biết ơn của Người trước những thứ mà thiên nhiên mang lại 7 . Trong những tháng ngày hoạt động cách mạng tại Việt Bắc, Bác sống giản dị và hòa mình với thiên nhiên nhưng điều lớn lao hơn chính là phong thái ung dung cùng tinh thần thép của Người trước những khó khăn của đất nước, của dân tộc đang cận kề trước mắt 8 . Hai câu thơ vô cùng ngắn gọn, súc tích đã thể hiện được hình tượng của 1 vị lãnh tụ vĩ đại trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh gian khó:"Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng/Cuộc đời cách mạng thật là sang" 9 . Vì tình yêu Bác dành hết cho nhân dân, cho sự nghiệp giải phóng dân tộc nên Bác yêu biết bao cuộc đời, sự nghiệp cách mạng của mình 10 . Dù cho cuộc đời hoạt động cách mạng có gian khổ nhưng đối với Bác thì đó là chặng đường đầy tự hào vì Bác đang gánh vác trọng trách lớn lao của cả 1 dân tộc 11 . Từ đây, người đọc thấy được tư thế hiên ngang vượt qua mọi khó khăn của người chiến sỹ cách mạng cùng phong thái ung dung, tình yêu thiên nhiên, yêu cách mạng, yêu đất nước của Bác.
Trog cuộc sống, có những người chỉ đến rồi đi, nhưng mẹ là người ở lại mãi bên ta – âm thầm, lặng lẽ, che chở và yêu thương không điều kiện. Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là ngọn đèn soi sáng tâm hồn, là dòng suối mát lành tưới tắm cho em lớn lên từng ngày. Mẹ em là một giáo viên cấp ba – người đã dành cả tuổi xuân cho bục giảng và cho những thế hệ học trò thân yêu.
Mẹ em năm nay 38 tuổi. Mẹ có dáng người cao và thanh mảnh, bước đi nhẹ nhàng, toát lên vẻ tự tin và duyên dáng. Mái tóc mẹ đen óng, thường được búi gọn gàng sau gáy khi lên lớp. Khuôn mặt mẹ hiền từ, sáng rạng rỡ mỗi khi mẹ cười. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng em là đôi mắt mẹ – đôi mắt vừa nghiêm nghị, vừa dịu dàng, chứa đựng bao yêu thương. Bàn tay mẹ mềm mại và ấm áp, dù đã đôi chút chai sạn vì năm tháng cầm phấn, vẫn là bàn tay dịu dàng nhất mà em từng nắm.
Mẹ làm nghề dạy học, một công việc vất vả mà cao quý. Mỗi sáng, mẹ dậy thật sớm soạn giáo án, chuẩn bị bài giảng thật chu đáo. Lên lớp, mẹ tận tâm giảng dạy cho học sinh, không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người. Buổi chiều về, dù đã mệt, mẹ vẫn dành thời gian hỏi han việc học của em, sửa lại từng nét chữ, hướng dẫn em làm từng bài toán. Giọng mẹ ấm và nhẹ như làn gió sớm, mỗi lời mẹ nói đều khiến em thêm yêu việc học hơn.
Em yêu mẹ không chỉ vì mẹ là người mẹ dịu dàng, mà còn vì mẹ là người thầy mẫu mực. Mẹ đã dạy cho em biết yêu thương, biết cố gắng và biết sống có trách nhiệm. Khi em buồn hay gặp thất bại, mẹ không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên nhủ, giúp em mạnh mẽ hơn. Mẹ luôn nói: “Không có con đường nào dễ dàng, chỉ có những người kiên trì mới đến được thành công.”
Mẹ ơi, con biết rằng con chưa thể nói hết lòng biết ơn của mình. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, con luôn tự hào vì có một người mẹ vừa dịu dàng, vừa trí tuệ, vừa bao dung đến thế. Mẹ không chỉ là bông hoa đẹp giữa đời thường, mà còn là ngọn đèn sáng dẫn lối cho con giữa dòng đời rộng lớn. Dù mai này con có đi xa, hình bóng mẹ trong tà áo dài trắng, với nụ cười hiền và bàn tay ấm áp, sẽ mãi là ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất trong trái tim con.