CHIỀU ĐỒNG NỘI
Những giọt thu trong veo
Rắc ngang qua đồng nội
Cánh chim bay xuống chiều
Nâng nắng lên kẻo mỏi
Buổi chiều thu mướt xanh
Cỏ thơm cùng hoa dại
Cánh cò trôi nhanh nhanh
Đàn trâu về chậm rãi
Cánh đồng chiều thật êm
Nhấp nhô đều sóng lúa
Mùa thu như tay mềm
Chạm lên từng thảm lụa
Buổi chiều thu đồng nội
Hương thơm từng dấu chân
Bếp nhà ai toả khói
Gọi trăng thu xuống gần.
(Nguyễn Lãm Thắng, in trong tập Giấc mơ buổi sáng, 2017)
Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):
Câu 1. (0,5 điểm) Văn bản trên được viết theo thể thơ nào?
Câu 2. (0,5 điểm) Ghi lại ít nhất 03 chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên xuất hiện trong bài thơ.
Câu 3. (1,0 điểm) Chỉ ra 01 từ láy trong hai khổ thơ cuối. Nêu tác dụng của từ láy đó trong việc thể hiện nội dung.
Câu 4 (1,0 điểm) Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa nào? Nhận xét về bức tranh thiên nhiên được miêu tả trong bài thơ.
Câu 5. (1,5 điểm) Chỉ ra và phân tích tác dụng của 01 biện pháp tu từ được sử dụng trong những câu thơ sau:
Bếp nhà ai toả khói
Gọi trăng thu xuống gần.
Câu 6. (1,5 điểm) Khi đọc bài thơ, em nhớ về kỉ niệm nào với quê hương. Kỉ niệm đó đã giúp em hiểu thêm điều gì về thông điệp tác giả muốn truyền tải? (Trình bày khoảng 05 – 07 dòng)
đợi t tí t hỏi ChatGPT
đây
Câu 1. (0,5 điểm)
Bài thơ “Chiều đồng nội” được viết theo thể thơ bốn chữ.
Câu 2. (0,5 điểm)
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên:
(hoặc có thể nêu thêm: “Những giọt thu trong veo”, “Cánh cò trôi nhanh nhanh”, “Sóng lúa nhấp nhô”.)
Câu 3. (1,0 điểm)
Từ láy: “chậm rãi” (hoặc “nhấp nhô”, “mướt xanh”).
👉 Tác dụng: Từ láy giúp gợi tả nhịp điệu nhẹ nhàng, êm đềm của buổi chiều quê; thể hiện vẻ đẹp thanh bình, yên ả của cánh đồng thu.
Câu 4. (1,0 điểm)
Câu 5. (1,5 điểm)
Biện pháp tu từ: Nhân hoá – “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần.”
👉 Tác dụng: Làm cho cảnh vật trở nên sinh động, gần gũi; thể hiện sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên, gợi không khí đầm ấm, yên bình của buổi chiều quê.
Câu 6. (1,5 điểm)
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng ông chăn trâu, thả diều trên cánh đồng làng. Hương lúa thơm và làn khói bếp quen thuộc khiến em thêm yêu quê hương mình. Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu tha thiết với thiên nhiên, với cuộc sống bình dị nơi làng quê.