1 bài văn kể về 1 trải nghiệm buồn
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Kể từ giây phút đó, chiếc lược ngà là minh chứng của tình yêu thương giữa ba và tôi, là tiêu biểu của tình cha con nồng nàn bất diệt, đồng thời cũng là một lời tố cáo, lên án tội ác, những đau thương, mất mát mà chiến tranh đã gây ra cho biết bao gia đình. Một chiếc lược, đó là mong ước đơn sơ của tôi trong phút giây từ biệt. Phút chia tay sao mà cảm động biết bao. Nỗi đau, nỗi nhớ thương và mất mát… do quân giặc đem đến cho ba tôi cũng như cho bao người lính, cho bao bà mẹ, em thơ trên khắp mọi miền đất nước ta có bao giờ nguôi! Sự hi sinh của thế hệ đi trước để làm nên độc lập, thống nhất, dân chủ, hòa bình là vô giá. Nó khiến ta thêm trân trọng và quyết tâm giữ gìn những tháng ngày hạnh phúc, độc lập của dân tộc, nhắc nhở mọi người cảm gia đình quý giá không dễ gì mà có được. Chúng ta nên quí cuộc sống của chung ta, quí tình cha cao thượng và vĩ đại. Mỗi người đều lưu giữ trong trái tim mình hình ảnh một người cha, hãy biết trân trọng tình yêu và sự hy sinh vô điều kiện mà cha đã dành cho chúng ta. Vòng đời mới ngắn ngủi làm sao, đừng mãi sống ích kỷ – chỉ biết nhận tình cảm thương yêu từ cha mẹ mà chẳng bao giờ đền đáp lại. Sự hi sinh của ba và hình ảnh chiếc lược ngà là nhân chứng tố cáo mạnh mẽ cuộc chiến phi nghĩa và tàn khốc mà kẻ thù đã gây ra. Song cái tôi thấy không phải là sự bi lụy, yếu đuối mà là tâm hồn cao đẹp và sức mạnh quật cường của con người ngay trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Tình yêu thương cha và lòng căm thù giặc đã biến tôi trở thành một cô giao liên dũng cảm, tài giỏi, tiếp tục gắn bó cuộc đời với nhiệm vụ chiến đấu vì lẽ sống, tiếp nối ngọn lửa cách mạng của cha.
Bài làm Câu 1 Mình ko biết.Xin lỗi nha.
Câu 2.Câu “Cơm sôi rồi, nhão bây giờ!”, bé Thu muốn nhờ ba nhưng không chịu nói tiếng “ba”. Việc sử dụng hàm ý của bé Thu không thành công vì tuy hiểu nhưng anh Sáu giả vờ ngồi im.
Câu 3. Qua câu chuyện chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng chúng ta thấy chiến tranh đã đi qua mấy chục năm nhưng với không ít người, dường như nỗi đau vẫn còn đó. Hình ảnh về cuộc chiến đấu với đạn bom, khói lửa giờ đây đã trở thành ký ức nhưng sự mất mát, giọt nước mắt đau thương vẫn lẩn khuất đâu đó trong tim những người ở lại.Biết bao gia đình, bao nhiêu ngôi nhà những con người đáng thương đã là nạn nhân của chiến tranh ,vợ phải xa chồng ,có những đứa trẻ vừa sinh ra đã phải xa bố tình cảm gia đình chia cách.Thật là sự mất mát đến nghẹn lời.
Đề 1 thì theo mình bạn nên tham khảo ở đây: Viết một bài văn khoảng 400 chữ kể lại một trải nghiệm của bản thân (hoatieu.vn)
Đề 2 thì theo mình bạn nên tham khảo ở đây: Viết đoạn văn phát biểu cảm nghĩ về bài thơ lục bát hoặc bài ca dao đã học (doctailieu.com)
Trong gia đình, người tôi yêu quý nhất chính là ông ngoại. Tuy rằng hiện tại ông đã không còn nữa, nhưng ông đã dạy cho tôi rất nhiều bài học quý giá để tôi trưởng thành hơn.
Nhà ông tôi có một khu vườn rất rộng lớn. Khu vườn được ông chăm sóc nên cây cối quanh năm đều xanh tốt. Những cây ăn quả đã cho trái ngọt không biết bao nhiêu mùa. Mỗi buổi sáng, ông thường ra vườn chăm sóc cây cối. Lúc đó, tôi lại chạy theo ông để đòi được tưới tắm cho cây cối trong vườn. Ông còn dạy tôi cách lắng nghe âm thanh của khu vườn nữa. Bạn phải nhắm mắt và cảm nhận từng sự chuyển động để thấy được những điều kỳ diệu. Tiếng gió thổi rì rào qua từng cánh lá. Tiếng chim hót ríu rít vang vọng cả khu vườn. Tiếng trái cây đung đưa theo nhịp… Không chỉ vậy, ông còn dạy cho tôi về cách chăm sóc các loại cây trong vườn: những loại cây ăn quả như nhãn, ổi, cam; hay những loại cây cảnh như: hoa lan, hoa hồng… Đó là những bài học mà tôi chẳng thể nhớ được hết, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe ông nói.
Mỗi lần tưới cây xong xuôi, ông cháu tôi lại mang ghế ra ngồi dưới vườn cây. Ông sẽ kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện hay. Đó không phải là những truyện cổ tích mà bà thường hay kể, mà là chuyện về cuộc sống của chính ông thời xưa. Tôi chăm chú lắng nghe, cảm nhận câu chuyện của ông. Cuộc sống thời xưa vất vả. Mỗi khi ngồi nghe ông kể, nhìn thấy đôi mắt hiền từ của ông dường như đang nhớ lại một thời đã xa.
Qua những câu chuyện của ông, tôi dần lớn lên. Tôi thầm cảm ơn những ngày tháng được sống cùng ông nội. Vì ông đã dạy cho tôi những bài học thật giá trị. Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy yêu thương và kính trọng ông rất nhiều.
Chắc hẳn ai trong đời cũng từng trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, từ niềm vui đến nỗi buồn. Những trải nghiệm này, dù tích cực hay tiêu cực, đều góp phần định hình con người ta. Với tôi, một trải nghiệm buồn sâu sắc đã để lại dấu ấn khó phai trong tâm trí, dạy tôi những bài học về sự mất mát và trân trọng những gì mình đang có.
Chuyện xảy ra vào một ngày hè oi ả, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp 6. Gia đình tôi quyết định đi nghỉ mát ở biển Nha Trang. Đối với một đứa trẻ thành phố như tôi, đây là một cơ hội tuyệt vời để khám phá thế giới bên ngoài. Tôi háo hức chuẩn bị mọi thứ, từ đồ bơi, kính râm đến những món đồ chơi cát yêu thích.
Ngày đầu tiên ở Nha Trang, tôi như lạc vào một thế giới khác. Bãi biển trải dài với cát trắng mịn, nước biển xanh biếc và những con sóng vỗ rì rào. Tôi thỏa thích tắm biển, xây lâu đài cát và chơi các trò chơi vận động cùng gia đình. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau dạo biển, ngắm trăng và thưởng thức những món hải sản tươi ngon.
Nhưng niềm vui không kéo dài được lâu. Vào ngày thứ hai của chuyến đi, khi đang tắm biển, tôi bất cẩn để lạc mất chiếc vòng cổ bạc mà bà nội đã tặng cho tôi nhân dịp sinh nhật. Chiếc vòng không chỉ là một món trang sức bình thường, mà nó còn chứa đựng tình cảm yêu thương và những kỷ niệm gắn bó giữa tôi và bà.
Khi phát hiện ra sự mất mát, tôi hoảng hốt chạy đi tìm kiếm khắp nơi. Tôi hỏi han những người xung quanh, lặn ngụp dưới nước để tìm kiếm, nhưng vô vọng. Nỗi thất vọng và buồn bã dâng trào trong lòng tôi. Tôi cảm thấy có lỗi với bà nội vì đã không giữ gìn cẩn thận món quà quý giá của bà.
Những ngày còn lại của chuyến đi, tôi không còn tâm trạng để vui chơi. Tôi luôn dằn vặt bản thân và cảm thấy hối hận vì sự bất cẩn của mình. Tôi biết rằng chiếc vòng cổ không thể thay thế được, và tôi đã đánh mất một phần quan trọng của tuổi thơ mình.
Sau chuyến đi, tôi trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu. Tôi kể cho bà nội nghe về sự việc, và bà đã ôm tôi vào lòng, an ủi: "Không sao đâu cháu ạ, của đi thay người. Quan trọng là cháu vẫn khỏe mạnh và bình an". Lời nói của bà giúp tôi nguôi ngoai phần nào nỗi buồn, nhưng tôi vẫn không thể quên được chiếc vòng cổ bạc và những kỷ niệm gắn bó với bà.
Trải nghiệm buồn này đã dạy tôi một bài học sâu sắc về sự mất mát và tầm quan trọng của việc trân trọng những gì mình đang có. Tôi nhận ra rằng những món đồ vật, dù có giá trị đến đâu, cũng không thể so sánh được với tình cảm gia đình và những kỷ niệm đẹp. Từ đó trở đi, tôi luôn cẩn thận hơn trong mọi việc và cố gắng trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh những người thân yêu.
Mặc dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại chuyến đi Nha Trang năm ấy, tôi vẫn không khỏi cảm thấy buồn. Tuy nhiên, tôi cũng biết ơn trải nghiệm này vì nó đã giúp tôi trưởng thành hơn và biết yêu thương, trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống.
Đây là một số ý chính và kỹ thuật được sử dụng trong bài văn trên:
Kỹ thuật:
nhớ tick nhé