Trong như tiếng hạc bay qua,
Đục như tiếng suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,
Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa.
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,
Khiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu.
Khi tựa gối khi cúi đầu,
Khi vò chín khúc khi chau đôi mày. nêu hoàn cảnh ra đời và nêu nội dung của 8 câu thơ trên
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Người chiến sĩ trong bài thơ với tâm hồn vô cùng nhạy cảm và tinh tế, chỉ bàng một tiếng gà trưa nhảy ố trên đường hành quân xa, đã gợi dậy trong tâm hồn người chiến sĩ những kỉ niệm đẹp đẽ về tuổi thơ của mình.
Bài thơ có mạch cảm xúc tự nhiên mà đầy sức gợi: được bắt đầu từ tiếng gà trên đường hành quân, người chiến sĩ nghĩ đến hình ảnh những con gà mái mơ, mái vàng, hình ảnh người bà với tình yêu như chắt chiu, chăm lo cho cháu và niềm mong ước nhỏ bé của tuổi thơ. Tiếng gà trưa đã đi vào cuộc chiến đấu của người lính, khắc sâu hơn tình cảm quê hương, đất nước nơi người lính.
- Đoạn văn được điền dấu phẩy như sau:
"Bản xô-nát Ánh trăng" là một câu chuyện xúc động nói về nhạc sĩ thiên tài Bét-tô-ven. Trong một đêm trăng huyền ảo, ông đã bất ngờ gặp một cô gái mù nghèo khổ nhưng lại say mê âm nhạc. Số phận bất hạnh và tình yêu âm nhạc của cô gái đã khiến ông vô cùng xúc động, thương cảm và day dứt. Ngay trong đêm ấy, nhà soạn nhạc thiên tài đã hoàn thành tác phẩm tuyệt vời: bản xô-nát Ánh trăng.
Câu 1. Có các âm thanh như tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng động vật, tiếng thiên nhiên như gió, nước, em ấn tượng nhất là tiếng cười vì tạo cảm giác vui vẻ, sinh động
Câu 2. Em cảm thấy vui vẻ, thư giãn, gần gũi với cuộc sống và thêm yêu thiên nhiên, con người xung quanh mình
a)Bài thơ phiên âm được viết theo thể thơ:hình thức cổ thể.một thể thơ trong đó mỗi câu thường có 5 hoặc 7 chữ, song không bị những quy tắc chặt chẽ về niêm, luật và đối.Bài thơ có tựa đề là Tĩnh dạ tứ tức là những suy nghĩ trong 1 đêm rất đẹp, trên trời ánh trăng toả sáng khắp nơi, một thứ ánh sang lung linh huyền ảo vag chính trong khung cảnh thiên nhiên ấy trong lòng Lí Bạch bỗng trào dâng lên nỗi nhó quê hương. Toàn bộ bài thơ là cảm xúc chân thành thiêt tha của tác giả
bĐọc hai câu thơ này, cảm giac đầu tiên đến với ta đó là sự yên tĩnh, vắng lặng vag thời gian luc này như đã khuya lắm rồi, tất cả như đang chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ có ánh trăng âm thầm thực hiện nhiệm vụ của mình. Ánh trăng tràn vào nhà, soi rọi khắp nơi. Ánh trăng bàng bạc ấy khiến ông ngỡnhư là sương đang la đà trên mặt đất. Hình ảnh ấy gợi cho người đọc 1 cảm giác cô đơn và trống vắng. Phải chăng trong lòng thi nhân đang chất chứa 1 nỗi niềm tâm sự, bởi vậy nên ánh trăng đẹp như vậy mà ông cứ ngỡ như mặt đất phủ sương. Đồng thời với sự “nhầm lẫn” ấy ta còn thấy tâm trạng ngỡ ngàng, bất ngờ của thi nhân trước khung cảnh thiên nhiên.
Tham khảo
- Trên đường đi học, bạn nhỏ nghe thấy những âm thanh của tiếng trống, tiếng sáo, chim hát ríu ran.
- Theo em, những âm thanh đó đem lại động lực đến trường đến lớp cho bạn nhỏ. Và những âm thanh đó tạo cho bạn nhỏ cảm xúc hứng khởi, phấn khích, tạo niềm vui trên con đường đến trường để bạn quên đi cái vất vả trước mắt.
– Bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê được sáng tác trong dịp này, nội dung thể hiện tâm trạng xúc động của người đi xa đã quá lâu, nay mới trở về quê cũ. Qua đó thể hiện tình cảm quê hương thiết tha, sâu nặng của tác giả
2. Thân bài:
Chào bạn, đây là nội dung phân tích về tám câu thơ bạn trích dẫn.
📝 Hoàn cảnh ra đời
Tám câu thơ này được trích trong đoạn miêu tả tiếng đàn của nhân vật Thúy Kiều trong tác phẩm văn học kinh điển "Truyện Kiều" (Đoạn trường tân thanh) của đại thi hào Nguyễn Du.
Chúng xuất hiện trong bối cảnh cụ thể là:
🎵 Nội dung của tám câu thơ
Tám câu thơ này có thể chia thành hai phần chính: miêu tả tiếng đàn và miêu tả tâm trạng người nghe/người gảy.
1. Miêu tả tiếng đàn (4 câu đầu)
Bốn câu đầu sử dụng các phép so sánh độc đáo để cụ thể hóa âm thanh vô hình của tiếng đàn, cho thấy nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc tả nhạc:
2. Miêu tả người nghe/người gảy (4 câu sau)
Bốn câu sau tập trung vào sự tương giao giữa tiếng đàn và tâm trạng của nhân vật (dù tác giả dùng từ "người ngồi đó", ai cũng hiểu đó là Kiều hoặc người đang lắng nghe tiếng đàn của Kiều):