Nếu ngọn gió nào dẫn con đến phương trời xa thẳm
Con đừng quên lối về nhà
Nơi thung sâu khơi nguồn ngọn gió…
Nếu cánh chim nào chở con lên thăm mặt trời cháy đỏ
Con đừng quên lối về nhà
Nơi sớm chiều vẫn nhen ngọn lửa
Nếu vạt mây nào đưa con lên chơi với ngôi sao xanh biếc
Con đừng quên lối về nhà
Suối trong con tắm mình thuở bé…
(Trương Hữu Lợi – Bài hát con kiến, NXB Đồng Nai,1998)
Câu 1: Từ nội dung của đoạn thơ trên trong phần Đọc - Hiểu em Viết một đoạn văn (khoảng 12–15 câu) trình bày suy nghĩ của mình về ý nghĩa của gia đình và cội nguồn đối với mỗi con người
ai trl đc thì mik tích cho nha
Bài thơ "Bài hát con kiến" của Trương Hữu Lợi gửi gắm thông điệp sâu sắc về ý nghĩa của gia đình và cội nguồn đối với mỗi con người. Dù con có đi đến "phương trời xa thẳm", "mặt trời cháy đỏ", hay "ngôi sao xanh biếc" để khám phá thế giới, thì gia đình vẫn luôn là nơi để trở về. Gia đình là nơi "thung sâu khơi nguồn ngọn gió", nơi "sớm chiều vẫn nhen ngọn lửa" và nơi có "suối trong con tắm mình thuở bé", là nơi nuôi dưỡng, chở che và là điểm tựa vững chắc cho mỗi người.
nhớ thik