viết đoạn văn ( khoảng 200 từ) phân tích nội dung nghệ thuật của 4 câu thơ'' Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác/ Tôi lại đau trước bác mấy ngày/ Làm sao bác vội về ngay /Chợt nghe, tôi bỗng rụng rời tay chân''
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Giải
Coi tuổi anh bé là 1phần,tuổi anh lớn là 2phần tuổi bác là(1+2)x2=6 (phần)
90 tuổi chiếm số phần là:1+2+6=9 (phần)
Tuổi anh bé:90:9=10(tuổi)
Tuổi anh lớn: 10x2=20 (tuổi)
Tuổi bác: 90-(10+20)=60 (tuổi)
ĐS: tuổi anh bé:10t
Tuổi anh lớn:20t
Tuổi bác: 60 tuổi
Giải
Coi tuổi anh bé là 1phần,tuổi anh lớn là 2phần tuổi bác là(1+2)x2=6 (phần)
90 tuổi chiếm số phần là:1+2+6=9 (phần)
Tuổi anh bé:90:9=10(tuổi)
Tuổi anh lớn: 10x2=20 (tuổi)
Tuổi bác: 90-(10+20)=60 (tuổi)
ĐS: tuổi anh bé:10t
Tuổi anh lớn:20t
Tuổi bác: 60 tuổ
nội dung nghệ thuật của dòng thơ là nêu lên 2 hình ảnh ẩn dụ của " sấm" và "hàng cây đứng tuổi" .
tham khảo
a)
- Nghệ thuật hoán dụ: Bàn tay mẹ mỏi: chỉ sự già nua và sự ra đi của mẹ.
+Nghệ thuật ẩn dụ quả non xanh:chỉ sự dại dột hay chưa trưởng thành của người con,
+câu hỏi tu từ: Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?
-Tác dụng: Việc tác giả sử dụng những biện pháp tu từ trên đã cho ta thấy được về lòng biết ơn và sự ân hận như một thứ “tự kiểm” về sự chậm trễ thành đạt của người con chưa làm thỏa được niềm vui của m
Giá trị biểu đạt của biện pháp nghệ thuật ẩn dụ và hoán dụ được sử dụng trong đoạn thơ :
- Ẩn dụ :
+"bàn tay mỏi" : Ẩn dụ cho việc mẹ ngày càng già , càng yếu vì vất vả chăm lo cho con , mong cho con vững bước chắp cánh bay xa ; và mẹ cũng sắp ra đi cùng mong ước sao cho con lớn khôn , làm vc có ích cho đời .
+ '' quả non xanh '' : chỉ người chưa trải qua những sóng gió , bão táp của cuộc đời ; chưa trưởng thành , không thể giúp đỡ , chưa thể đáp ứng nguyện vọng của người mẹ yêu thương đang chăm lo , nuôi nấng bản thân mình nên người .
=> TD : Làm cho câu thơ trở nên gợi hình , gợi cảm và giúp ta hiểu được tình cảm chân thành của tác giả với mẹ của mình sâu sắc và đằm thắm tới nhường nào .

- Nội dung:
- Nội dung chính của đoạn thơ là sự bộc bạch trực tiếp nỗi đau và niềm tiếc thương vô hạn của Tố Hữu dành cho Bác.
- Tác giả sử dụng cách xưng hô "tôi - bác" rất thân mật, gần gũi, như cuộc đối thoại giữa hai người thân trong gia đình.
- Câu thơ "Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác/ Tôi lại đau trước bác mấy ngày" thể hiện sự ngỡ ngàng, không tin vào sự thật. Theo lẽ thường, người lớn tuổi hơn sẽ ra đi trước, nhưng ở đây lại ngược lại, Bác ra đi khi tuổi đời chưa phải là quá cao so với tác giả. Điều này làm tăng thêm sự bàng hoàng, xót xa.
- Câu hỏi tu từ "Làm sao bác vội về ngay" chất chứa sự níu kéo, sự tiếc nuối khôn nguôi, thể hiện mong muốn Bác ở lại lâu hơn với dân tộc, với đất nước.
- Cảm xúc đỉnh điểm được thể hiện qua câu "Chợt nghe, tôi bỗng rụng rời tay chân", miêu tả chân thực phản ứng vật lý của cơ thể trước một cú sốc tinh thần quá lớn, nỗi đau đột ngột ập đến khiến con người như mất hết sức lực, bàng hoàng đến tột độ.
- Nghệ thuật:
- Thể thơ lục bát biến thể, nhịp thơ chậm rãi, phù hợp với tâm trạng đau buồn, suy tư.
- Ngôn ngữ thơ mộc mạc, giản dị, dễ đi vào lòng người.
- Cách xưng hô "tôi - bác" tạo không khí thân tình, ấm áp.
- Sử dụng câu hỏi tu từ, phép đối lập (tuổi tác - sự ra đi) và hình ảnh ẩn dụ (rụng rời tay chân) để tăng sức biểu cảm.
Qua đoạn thơ ngắn gọn này, Tố Hữu đã thành công trong việc truyền tải nỗi đau mất mát to lớn của cá nhân mình, đồng thời cũng là nỗi đau chung của cả dân tộc khi mất đi vị lãnh tụ kính yêu. Đoạn thơ là một minh chứng cho tình cảm sâu đậm, chân thành mà Tố Hữu dành cho Bác Hồ.