viết bài văn tả sông Ngọ Dương
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dưới đây là dàn ý cho đề văn tả vẻ đẹp của dòng sông:
I. Giới thiệu về dòng sông và thời điểm yêu thích:
Giới thiệu về dòng sông và vị trí của nó.Miêu tả thời điểm trong ngày mà em yêu thích nhất để tả vẻ đẹp của dòng sông.II. Sáng:
Miêu tả ánh nắng ban mai chiếu sáng lên dòng sông.Mô tả màu áo lụa đào thướt tha mà dòng sông mặc vào buổi sáng.III. Trưa:
Miêu tả trời rộng bao la và màu áo xanh của dòng sông.Mô tả cảnh trưa về và sự thay đổi của dòng sông.IV. Chiều:
Miêu tả áng mây trôi và màu áo hây hây ráng vàng của dòng sông.Mô tả cảnh chiều tà và sự thay đổi của dòng sông.V. Đêm:
Miêu tả vầng trăng và màu áo đen của dòng sông.Mô tả cảnh đêm tĩnh lặng và sự thay đổi của dòng sông.VI. Sáng hôm sau:
Miêu tả mùi thơm và màu áo hoa của dòng sông.Mô tả cảnh sáng sớm và sự thay đổi của dòng sông.VII. Kết luận:
Tổng kết về vẻ đẹp của dòng sông và sự thay đổi của nó theo thời gian.Dưới đây là dàn ý cho đề văn tả vẻ đẹp của dòng sông:
I. Giới thiệu về dòng sông và thời điểm yêu thích:
Giới thiệu về dòng sông và vị trí của nó.Miêu tả thời điểm trong ngày mà em yêu thích nhất để tả vẻ đẹp của dòng sông.
II. Sáng:
Miêu tả ánh nắng ban mai chiếu sáng lên dòng sông.Mô tả màu áo lụa đào thướt tha mà dòng sông mặc vào buổi sáng.
III. Trưa:
Miêu tả trời rộng bao la và màu áo xanh của dòng sông.Mô tả cảnh trưa về và sự thay đổi của dòng sông.
IV. Chiều:
Miêu tả áng mây trôi và màu áo hây hây ráng vàng của dòng sông.Mô tả cảnh chiều tà và sự thay đổi của dòng sông.
V. Đêm:
Miêu tả vầng trăng và màu áo đen của dòng sông.Mô tả cảnh đêm tĩnh lặng và sự thay đổi của dòng sông.
VI. Sáng hôm sau:
Miêu tả mùi thơm và màu áo hoa của dòng sông.Mô tả cảnh sáng sớm và sự thay đổi của dòng sông.
VII. Kết luận:
Tổng kết về vẻ đẹp của dòng sông và sự thay đổi của nó theo thời gian.
nhớ tick cho mik nha![]()
Trải khắp mọi nẻo đường trên đất nước Việt Nam, có 54 tỉnh thành. Với mỗi nơi, ta lại cảm nhận được một nét đẹp trong sinh hoạt đời sống và con người của mỗi vùng miền. Ví như, người Hà Nội thanh tao, lịch lãm, lời nói đĩnh đạc đúng mực, hay vùng đất miền trung quanh năm mưa lũ nhưng con người nơi đây lại luôn chăm chỉ, bền bỉ và giỏi giang hơn so với bất cứ vùng đất nào, và miền Nam thì lại là thiên đường nhiệt đới. Đâu đâu cũng có những nét đẹp riêng. Và hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau cảm nhận vẻ đẹp của phía cuối cùng của Tổ quốc- mũi Cà Mau qua tác phẩm Sông nước Cà Mau ( trích Đất rừng phương Nam)- tác giả Đoàn Giỏi nhé.
Cà Mau- vùng đất cuối cùng của tổ quốc là một vùng đất bằng phẳng với rất nhiều kênh rạch và những khu rừng ngập mặn trải dài, bao trùm cả một vùng rộng lớn. Tác giả Đoàn Giỏi đã miêu tả cả nơi đây như có sự hòa quyện, giao thoa giữa những màu xanh: màu xanh lục của cỏ cây, hoa lá, của những cánh rừng ngập mặn, màu xanh trong của làn nước dưới mỗi mạn thuyền hòa lẫn cùng màu thiên thanh của cả vùng trời rộng lớn. Ngày đêm, những cơn gió mang theo âm thanh của đất trời, của núi rừng khiến cho lòng người cảm thấy như được gần gũi với thiên nhiên hơn bao giờ hết. Ở kênh rạch Cà Mau có rất nhiều những con kệnh có những cái tên khác nhau, mỗi cái tên lại có một sự tích, một đặc điểm của riêng nó. Nhưng điểm chung giữa chúng chính là những cái tên ấy vô cùng gần gũi với những người con Cà Mau.
Nổi bật ở nơi đây chính là dòng sông Năm Căn. Tác giả miêu tả dòng sông với hình ảnh rộng lớn và hùng vĩ. Ngày ngày, nước ở con sông lại đổ về biển ầm ầm như thác, mang trong mình biết bao những tài nguyên, những đàn cá lớn hàng đàn giữa những đầu sóng trắng. Thế mới biết, thiên nhiên nơi đây vẫn còn hoang sơ và trong lành tới mức nào. Bao quanh phía ngoài của dòng sông chính là rừng đước với bạt ngàn biết bao những cây đước dựng đứng như thành trì bảo vệ cả dòng sông. Từng hàng, từng hàng nối tiếp nhau như bảo bọc, như thách thức. Đây chính là vẻ đẹp hoang sơ của dòng sông và khu rừng mà hiếm nơi đâu có thể có được. Bằng con mắt tinh tế và sống động, nhà văn đã sử dụng cả thị giác và thính giác của mình để nhìn ngắm và lắng nghe sự sống trong những cánh rừng đước trải dài kia. Ông đã sử dụng rất nhiều những động từ như “ thoát qua”,” đổ ra”,”xuôi giữa dòng” mà chúng ta đã có được cái nhìn tổng quát về phong cảnh ở nơi đây. Đi qua kênh rạch nơi đây cũng không phải là việc đơn giản, có những chỗ dòng nước chỉ nhẹ nhàng trôi, nhưng cũng có những nơi phải khó khăn và vất vả lắm mới có thể đi qua được. Ta cũng cảm thấy như những con kênh rạch này cũng giống như hỉnh ảnh khái quát trong cuộc đời của mỗi người, có những khi chúng ta được dễ dàng làm những điều mình muốn nhưng cũng có những lúc mọi thứ trở nên khó khăn, vất vả. Không chỉ miêu tả cảnh vật mà tác giả còn tập trugn nhìn vào những hoạt động của con người. Đó chính là khu chợ Năm Căn và hình ảnh con người Cà Mau được tập trugn miêu tả sinh động. “ chợ nằm sát sông, ồn ào, đông vui, tập nập”, với biết bao hoạt động của con người qua những chi tiết liệt kê như “ những chiếc thuyền đáy, thuyền chài, thuyền lưới, thuyền buôn dập dềnh trên sóng. . . ”. Điều đó đã đủ để cho chúng ta thấy được cuộc sống của những con người nơi đây trù phú và giàu có như thế nào. Ai tới đây cũng có thể mua được tát cả mọi thứ mà có thể không cần phải đi ra khỏi thuyền của mình, bởi những chiếc ghe nhỏ lúc nào cũng len lỏi được vào những góc nhỏ nhất để buôn bán: nào hoa quả, nào vải, nào hoa,. . . giúp cho không khí của chợ Năm Căn càng thêm phần tươi mới, rực rỡ.
Sau chuyến đi ý nghĩa ấy, em thấy Cà Mau là một vùng đất đẹp và thơ mộng- một vùng đất tận cùng của Tổ quốc để lại một ấn tượng khó quên đối với em. Qua đó, em thấy yêu thêm Tổ quốc, yêu thêm quê hương và yêu mảnh đất Cà Mau nữa.
Một trong những công trình kiến trúc tiêu biểu ở kinh thành Huế là Ngọ Môn. Ngọ Môn được xây dựng năm Minh Mạng 14 (1833) với chiều dài 57,95m, rộng 27,5m, cao 14,8m. Nguyên tại vi trí này trước kia là Nam khuyết đài, xây dựng lần đầu thời Gia Long. Trong bốn cổng của Hoàng Thành, Ngọ Môn là cổng lớn nhất, gồm hai phần chính: Phần dưới là cổng đài có hình chữ U vuông góc, đáy dài gần 58m, rộng 27m, cao 6m, phần giữa xây bằng đá, hai bên xây bằng gạch vồ nung già đỏ au, có các đường diềm bằng đá xanh. Phần trên là lầu Ngũ Phượng (Lầu Ngũ Phụng), gồm hai tầng bằng gỗ sơn son thếp vàng, có 100 cột lớn nhỏ. Từ xa nhìn lên, nóc Ngọ Môn với những đầu đao công vút, uyển chuyển, gợi cho ta cảm giác như những con thuyền đang san sát ra khơi. Ngọ Môn được coi là một kiệt tác nghệ thuật, là di tích nổi tiếng trong quần thể di tích cố đô Huế.
KO CÓP PY MẠNG THÌ CHỈ CÓ THẾ THÔI ![]()
Quê hương tôi, một vùng quê Bắc Bộ yên bình, trù phú, được ôm ấp bởi dòng sông Ngọ Dương hiền hòa. Con sông không chỉ là một phần của cảnh quan, mà còn là một chứng nhân lịch sử, một người bạn tâm tình của bao thế hệ người dân nơi đây.
Từ trên cao nhìn xuống, sông Ngọ Dương như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua những cánh đồng lúa xanh mướt. Sông uốn lượn, quanh co, ôm lấy những xóm làng, những hàng tre xanh rì rào trong gió. Mỗi mùa, sông Ngọ Dương lại mang một vẻ đẹp riêng, quyến rũ lòng người.
Mùa xuân, khi những cơn mưa phùn lất phất giăng mắc, sông Ngọ Dương như bừng tỉnh sau một giấc ngủ đông dài. Nước sông trong veo, mát lạnh, lấp lánh ánh bạc dưới ánh nắng dịu nhẹ. Hai bên bờ sông, cỏ cây đâm chồi nảy lộc, khoe sắc thắm tươi. Những hàng liễu rủ soi mình xuống dòng nước, như những thiếu nữ e ấp, dịu dàng.
Mùa hè, khi tiếng ve kêu râm ran trên những hàng cây, sông Ngọ Dương trở nên sôi động và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Nước sông đầy ắp, tràn bờ, mang theo phù sa bồi đắp cho những cánh đồng thêm màu mỡ. Bọn trẻ chúng tôi rủ nhau ra sông tắm mát, nô đùa, nghịch nước. Tiếng cười nói vang vọng cả một khúc sông, xua tan đi cái nóng oi bức của mùa hè.
Mùa thu, khi những cơn gió heo may se lạnh thổi về, sông Ngọ Dương trở nên trầm lắng và dịu dàng hơn. Nước sông xanh biếc, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời trong xanh và những đám mây trắng bồng bềnh. Những hàng tre hai bên bờ sông chuyển sang màu vàng úa, khẽ rơi những chiếc lá xuống dòng nước, tạo nên một khung cảnh nên thơ, trữ tình.
Mùa đông, khi những đợt rét buốt tràn về, sông Ngọ Dương như co mình lại, thu nhỏ lại. Nước sông cạn dần, để lộ ra những bãi cát vàng trải dài. Sương mù giăng kín mặt sông vào mỗi buổi sáng, tạo nên một không gian huyền ảo, mơ màng.
Sông Ngọ Dương không chỉ mang đến vẻ đẹp cho quê hương tôi, mà còn là nguồn sống của người dân nơi đây. Sông cung cấp nước tưới tiêu cho đồng ruộng, là nơi sinh sống của tôm cá, cua ốc, mang lại nguồn thu nhập cho người dân. Sông còn là con đường giao thông huyết mạch, kết nối các xóm làng, giúp người dân đi lại, giao thương, buôn bán.
Tôi yêu sông Ngọ Dương bằng cả trái tim mình. Sông không chỉ là một dòng sông, mà còn là một phần máu thịt của quê hương tôi, là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Dù đi đâu, về đâu, tôi vẫn luôn nhớ về dòng sông Ngọ Dương hiền hòa, yêu dấu.