K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Mình sẽ giúp bạn hiểu hơn về hỗn số:

Hỗn số là gì?

- Hỗn số là một số gồm phần nguyên và phân số ghép lại với nhau.

Ví dụ:

\(2 \frac{1}{3}\) là một hỗn số.

Trong đó:
- Phần nguyên là \(2\)

- Phân số là \(\frac{1}{3}\)

Chuyển hỗn số thành phân số:

- Nếu ta có phân số lớn hơn \(1\) , ví dụ như \(\frac{11}{4}\), thì có thể chuyển nó về hỗn số như sau:

- Lấy \(11\) chia \(4\) được:

- \(2\) là phần nguyên

- \(3\) là phần dư

\(\frac{11}{4}=2\frac34\)

Ghi nhớ:

- Hỗn số chỉ dùng khi tử số > mẫu số (tức là phân số lớn hơn 1).

- Khi làm toán, đôi khi ta cần chuyển hỗn số về phân số để cộng, trừ, nhân, chia dễ hơn.

17 tháng 10 2023

Dao động điều hòa có nhiều lắm em, em cần cụ thể phần nào vậy???

cứuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuMấy cái ngoặc là tả về nó.Hơi rắc rối nhưng mấy bạn giúp mình nhé.Mấy từ in to,đạm thì đừng viếtHãy viết về cô giáo dạy em hồi lớp 4 theo dàn ý sau :MB:Tên-dạy lớp mấy[dạy bộ môn gi]TB:-DÁNG:Tuổi-Dáng vóc[cao,...]-Khuôn mặt[tròn...]-Đôi mắt [to,đen,trìu mến,dịu dàng,sáng,ấm áp...]-Miệng[tươi,cười,lộ răng trắng mặc dù ko đều nhưng đối với tôi cô vẫn là...
Đọc tiếp

cứuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuMấy cái ngoặc là tả về nó.Hơi rắc rối nhưng mấy bạn giúp mình nhé.Mấy từ in to,đạm thì đừng viết

Hãy viết về cô giáo dạy em hồi lớp 4 theo dàn ý sau :

MB:Tên-dạy lớp mấy[dạy bộ môn gi]

TB:-DÁNG:Tuổi-Dáng vóc[cao,...]-Khuôn mặt[tròn...]-Đôi mắt [to,đen,trìu mến,dịu dàng,sáng,ấm áp...]-Miệng[tươi,cười,lộ răng trắng mặc dù ko đều nhưng đối với tôi cô vẫn là người xinh nhất].[má núm,duyên,thân thiện,dễ gần]-Mũi[cao,dọc dừa...]-Mái tóc[nổi bật trên khuôn mặt,dài,màu hạt dẻ,duyên như cô tấm]-Tay[tùy]-Cách ăn mặc[lịch sự,toát lên...sư phạm của cô]

HOẠT ĐỘNG:Giong nói khi giảng bài[to,rõ ràng,truyền cảm...]

MÔN CÔ DẠY-Môn Tập Đọc[trầm,bổng,trong veo như nước đổ đầu nguồn,đưa chúng tôi vào bài,giúp chúng tôi hiểu được..,dạy chúng tôi biết yêu con người,thiên nhiên,đất nước]-Toán[dễ hiểu,kĩ,dễ nhớ làm bài dễ hơn,có bạn nào chưa hiểu cô lại ân cần giảng giải]-Khoa[biết nhiều hơn về cuộc sống xung quanh]-Sử[càng làm thêm yêu tổ quốc,giúp tôi thấm thía nỗi khổ của cha ông]-Địa[biết nhiều hơn về đất nước Việt Nam]

TÌNH CẢM:Đặc biệt thích cô dạy nhất là môn[Văn]-Cô chăm sóc học sinh lúc bán trú[như thế nào thì tùy...]-ngoài ra Công tác đội[tùy...]-Chăm sóc khi ốm[tùy]-Hỏi chuyện[tùy]-Tấm gương của cô...

KB

 

1
27 tháng 11 2018

Năm nay là năm cuối cùng của bậc Tiểu học. Vì hoàn cảnh gia đình nên em phải chuyển trường về Thành phố Hồ Chí Minh. Sống giữa thầy bạn mới với bao ngỡ ngàng, xa lạ, em lại càng nhớ đến cô Mai, cô giáo dạy em năm lớp Bốn vừa rồi tại thị xã Bến Tre.

Cô Mai còn rất trẻ. Cô vừa tốt nghiệp Cao đẳng Tiểu học vài năm nay. Dáng cô thon thả, cao cao nhưng không gầy, mái tóc buông xõa ngang lưng, lại được trời phú cho những gợn sóng tự nhiên càng tôn thêm vẻ mềm mại, duyên dáng của một thiếu nữ trong độ xuân xanh. Trên gương mặt trái xoan trắng hồng nổi bật đôi mắt bồ câu trong và sáng, pha lẫn vẻ hiền dịu, ấm áp và hồn nhiên. Đôi môi hình trái tim lúc nào cũng ươn ướt đỏ tươi như được thoa một lớp son mỏng Mỗi khi cô cười, chiếc răng khểnh bên phải nhú ra tạo cho nụ cười một nét duyên thầm đến dễ thương.

Nhà cô Mai ở ngã ba Tân Thành, cách trường học vài cây số. Cô di dạy bằng chiếc Dream II mà anh cô để lại trước lúc lên đường làm nghĩa vụ quân sự. Mùa nắng hay mùa mưa, hễ nghe thấy trống điểm báo giờ học thì đã thấy cô trong bộ áo dài màu thiên thanh bước vào lớp với nụ cười tươi trẻ chào đón chúng em. Tiếp xúc với cô, cái cảm giác đầu tiên theo em nghĩ có lẽ là sự thiện cảm và sau đó là sự cảm mến thân thương. Cho nên tụi nhỏ chúng em thường ríu rít xung quanh cô như một bầy chim non sum vầy quanh mẹ. Em thích nhất là giờ Tập đọc, Dù đã được đọc bài thơ, bài văn nhiều lần ở nhà nhưng em vẫn chưa thấy được cái hay cái đẹp của nó. Ấy vậy mà đến lớp nghe cô đọc, cô giảng bài em mới thấy hấp dẫn làm sao. Giọng đọc của cô thật truyền cảm, lúc thì trầm trầm ấm như tiếng mẹ ru con, lúc thì thánh thót ngân vang như tiếng chim họa mi buổi sớm, đưa chúng em vào thế giới huyền ảo của ngôn từ lúc nào không biết. Cô đã biến một giờ Tập đọc thành một giờ đi tìm cái hay, cái đẹp của cuộc sống, đến nỗi trống báo hiệu giờ chơi rồi mà tụi em cứ như muốn nán lại học thêm ít phút nữa.

thay-co-day-hoc

Trong suốt cả năm học, em chưa bao giờ thấy cô trách mắng một học sinh nào. Nếu ai đó không thuộc bài, cô nhẹ nhàng góp ý, khuyên bảo chân tình như một người mẹ, người chị của chúng em. Em còn nhớ có một lần bạn Huy lớp em bị xỉu ở trong lớp khi ngoài trời lại đang mưa tầm tã, cô vội vàng lấy áo mưa của mình mặc vào cho Huy rồi nhờ một cô giáo dạy ở lớp kế bên bế ra xe, còn cô thì chạy lấy xe chở Huy đến bệnh viện tỉnh cấp cứu. Cô thương chúng em như những đứa em ruột của mình: bảo bọc, che chở, bao dung, độ lượng nên cả lớp em, trong ngày tổng kết năm học đứa nào đứa nấy khóc sướt mướt trước lúc chia tay cô về nghỉ hè.

Cô Mai là vậy đó. Em ước có một ngày nào đó trở lại Bến Tre và nơi mà em đến đầu tiên là nhà cô giáo Mai của em.

                                                  CHO VÀ NHẬN          Một cô giáo đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa phức tạp của việc cho và nhận.          Khi nhìn thấy tôi cầm sách trong giờ tập đọc, cô đã nhận thấy có gì không bình thường, cô liền thu xếp cho tôi đi khám mắt. Cô không đưa tôi đến bệnh viện, mà dẫn tôi tới bác sĩ nhãn khoa riêng...
Đọc tiếp

                                                  CHO VÀ NHẬN

          Một cô giáo đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa phức tạp của việc cho và nhận.

          Khi nhìn thấy tôi cầm sách trong giờ tập đọc, cô đã nhận thấy có gì không bình thường, cô liền thu xếp cho tôi đi khám mắt. Cô không đưa tôi đến bệnh viện, mà dẫn tôi tới bác sĩ nhãn khoa riêng của cô. Ít hôm sau, như với một người bạn, cô đưa cho tôi một cặp kính.

          - Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô ! - Tôi nói, cảm thấy ngượng ngùng vì nhà mình nghèo. Thấy vậy, cô liền kể một câu chuyện cho tôi nghe. Chuyện rằng: “ Hồi cô còn nhỏ, một người hàng xóm đã mua kính cho cô. Bà ấy bảo, một ngày kia cô sẽ trả cặp kính đó bằng cách tặng kính cho một cô bé khác. Em thấy chưa, cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời”. Thế rồi, cô nói với tôi: “ Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác”.

          Cô nhìn tôi như một người cho. Cô làm cho tôi thành người có trách nhiệm. Cô tin tôi có thể có một cái gì để trao cho người khác. Cô chấp nhận tôi như thành viên của cùng một thế giới mà cô đang sống. Tôi bước ra khỏi phòng, tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận một món quà, mà như người chuyển tiếp món quà đó cho người khác với tấm lòng tận tụy.

                                                                                 ( Xuân Lương)

Khoanh vào chữ cái trước câu trả lời đúng nhất cho các câu 1; 2; 3; 4; 5;

Câu 1(M1- 0,5 điểm). Vì sao cô giáo lại dẫn học sinh đi khám mắt ?

      A. Vì bạn ấy bị đau mắt.

B.   Vì cô đã thấy bạn ấy cầm sách đọc một cách không bình thường.

C.   Vì bạn ấy không biết đọc.

Câu 2(M1- 0,5 điểm). Việc làm đó chứng tỏ cô giáo là người thế nào?

A.   Cô là người rất quan tâm đến học sinh.

B.   Cô rất giỏi về y học.

C.   Cả hai ý trên.

Câu 3(M1- 0,5 điểm). Vì sao bạn học sinh lại không dám nhận kính ?

A.   Vì bạn học sinh không cần kính mà vẫn đọc được sách.

B.   Bạn sợ  nhà mình  nghèo không có tiền trả.

C.   Vì cặp kính đó không phải của mình.

Câu 4(M2- 0,5 điểm). Cô giáo đã làm gì để bạn học sinh vui vẻ nhận kính ?

A.   Nói rằng đó là cặp kính rất rẻ tiền,  không đáng là bao nên bạn không phải bận tâm.

B.   Nói rằng có ai đó nhờ cô mua tặng cho bạn.

C.   Kể cho bạn nghe một câu chuyện để bạn hiểu rằng bạn không phải là người được nhận quà mà chỉ là người chuyển tiếp món quà cho người khác.

Câu 5(M2- 1,0 điểm) Dòng nào sau đây gồm 4 từ láy là tính từ:

A.   bồng bềnh, lóng lánh, loáng thoáng, hoàng hôn                                     

B.   bồng bềnh, lóng lánh, chuông chùa, lâng lâng                           

C.   bồng bềnh, lóng lánh, loáng thoáng, lâng lâng

D.   bồng bềnh, lóng lánh, lòng lá, lâng lâng

Câu 6(M2- 1,0 điểm) . Bộ phận vị ngữ trong câu “Tấm gương trong sáng phản chiếu những nét thân quen của làng quê là cái ao làng” là:

          A. trong sáng phản chiếu những nét thân quen của làng quê là cái ao làng

           B. phản chiếu những nét thân quen của làng quê là cái ao làng

          C. những nét thân quen của làng quê là cái ao làng

           D. là cái ao làng
MÌNH CẦN RẤT LÀ GẤP NHA MẤY BẠN !

3
28 tháng 12 2021

câu 1 B

câu 2 A

câu 3 B

 câu 4 C

câu 5 C 

câu 6 B 

mik cũng ko chắc đâu 

ký tên

zịt zàng

28 tháng 12 2021

câu 1 B

câu 2 A

câu 3 B

 câu 4 C

câu 5 C 

câu 6 B hiha

 

Câu 14: Chủ ngữ trong câu văn sau: “Cô giáo đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa phức tạp của việc cho và nhận.”a. Cô giáob. Cô giáo đã giúp tôic. TôiCâu 15: Từ thích hợp để điền vào chỗ trống trong câu văn sau: “Cô giáo em kể chuyện bằng một giọng kể ……….. khiến lớp em ai nghe xong cũng xúc động.”a. truyền thốngb. truyền hìnhc. truyền cảmCâu 16: Các câu trong đoạn văn sau: “Một họa sĩ...
Đọc tiếp

Câu 14: Chủ ngữ trong câu văn sau: “Cô giáo đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa phức tạp của việc cho và nhận.”

a. Cô giáo

b. Cô giáo đã giúp tôi

c. Tôi

Câu 15: Từ thích hợp để điền vào chỗ trống trong câu văn sau: “Cô giáo em kể chuyện bằng một giọng kể ……….. khiến lớp em ai nghe xong cũng xúc động.”

a. truyền thống

b. truyền hình

c. truyền cảm

Câu 16: Các câu trong đoạn văn sau: “Một họa sĩ vừa về một làng quê có mấy ngày mà đã vẽ được bao nhiêu là tranh phong cảnh. Ông ở bao nhiêu ngày thì vẽ được chừng ấy bức tranh.” liên kết với nhau bằng cách nào?

a. Lặp từ

b. Thay thế từ ngữ.

c. Cả thay thế từ ngữ lặp từ và.

Câu 17: Tên người nào viết đúng chính tả?

a. Tho-mas-Ê-di-son

b. An- đéc- xen

c. Lu-i pa-xtơ

giúp em với

 

1
18 tháng 3 2022

c14; a

c15;c

c16;b

c17;c

1 tháng 12 2021

Em tham khảo:

     Lão Hạc là một người cha rất mực yêu thương con. Đồng cảm với nỗi phẫn chí của đứa con tội nghiệp, lão Hạc chấp nhận để con đi cao su. Làm như vậy, lão đã vì con mà ngậm ngùi chịu cảnh già cả, cô đơn, bệnh tật. Ở một mình, lão dành rất nhiều yêu thương cho con chó Vàng: gọi nó là “cậu” Vàng, ăn gì cũng cho nó ăn cùng, đau khổ, khóc lóc khi trót lừa nó để bán... Lão yêu con chó Vàng đơn thuần vì lão rất yêu loài chó ư? Không, lão yêu nó phần lớn bởi đó là kỉ vật của con trai để lại. Đặc biệt, cuối cùng lão Hạc đã chủ động tìm đến cái chết - một cái chết bi thương - cái chết bằng bả chó. Lão đã chấp nhận cái chết nghiệt ngã ấy để giữ lại cho con trai mảnh vườn đặng khi con về có vườn có đất làm ăn sinh sống.  Chao ôi! Tình phụ tử ở lão Hạc thật khiến lòng ta cảm động.