Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Hà trong tác phẩm "Ngôi sao" được dẫn ở phần Đọc hiểu.
Câu 2 (4,0 điểm): Trong cuộc sống, con người luôn đứng trước sự lựa chọn giữa việc cho đi – sẻ chia với người khác và giữ lại cho riêng mình. Có ý kiến cho rằng: "Cho đi chính là cách tạo ra hạnh phúc", nhưng cũng có quan điểm khác nhấn mạnh: "Để tạo ra hạnh phúc, biết giữ lại cho mình cũng là điều cần thiết". Em đồng tình với quan điểm nào? Hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) thể hiện quan điểm của em.
Câu 1: Nhân vật Hà trong tác phẩm Ngôi sao được khắc họa là một người trẻ mang vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm và trách nhiệm. Trước hết, Hà hiện lên với tấm lòng nhạy cảm, tinh tế, luôn biết quan tâm đến những điều nhỏ bé xung quanh. Hà không sống hời hợt mà có những suy nghĩ sâu sắc về cuộc sống, về con người và những giá trị tốt đẹp. Bên cạnh đó, Hà còn là người có lí tưởng, biết hướng tới những điều cao đẹp, giống như hình ảnh “ngôi sao” – biểu tượng cho ước mơ, niềm tin và ánh sáng dẫn đường. Trong hoàn cảnh khó khăn hay thử thách, Hà vẫn giữ được niềm tin, sự lạc quan và ý chí vươn lên, không buông xuôi trước nghịch cảnh. Đặc biệt, nhân vật Hà thể hiện rõ trách nhiệm với bản thân và với những người xung quanh, biết sống vì người khác chứ không chỉ nghĩ cho riêng mình. Qua việc xây dựng nhân vật Hà, tác giả đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa về lối sống đẹp của con người: hãy sống có ước mơ, có niềm tin và luôn tỏa sáng bằng những hành động tốt đẹp, dù chỉ như một “ngôi sao” nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn.
Câu 2: Trong cuộc sống, mỗi con người đều phải đối diện với sự lựa chọn giữa việc cho đi – sẻ chia với người khác và giữ lại cho riêng mình. Có ý kiến cho rằng “Cho đi chính là cách tạo ra hạnh phúc”, trong khi quan điểm khác nhấn mạnh “Để tạo ra hạnh phúc, biết giữ lại cho mình cũng là điều cần thiết”. Theo em, **cả hai quan điểm đều đúng**, nhưng điều quan trọng là con người cần biết **cân bằng hài hòa giữa cho đi và giữ lại** để có được hạnh phúc trọn vẹn. Trước hết, không thể phủ nhận rằng **cho đi – sẻ chia mang lại hạnh phúc lớn lao**. Khi giúp đỡ người khác bằng tấm lòng chân thành, con người không chỉ mang đến niềm vui, sự ấm áp cho đối phương mà chính bản thân cũng cảm thấy thanh thản, ý nghĩa hơn. Những hành động như giúp đỡ người gặp khó khăn, sẻ chia với bạn bè, quan tâm đến gia đình hay tham gia các hoạt động thiện nguyện đều khiến cuộc sống trở nên giàu tình người. Hạnh phúc lúc này không đến từ vật chất mà từ cảm giác mình sống có ích, được kết nối và yêu thương. Tuy nhiên, nếu chỉ biết cho đi mà **không biết giữ lại cho mình**, con người rất dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi, tổn thương hoặc đánh mất bản thân. Giữ lại cho mình ở đây không phải là ích kỉ hay thờ ơ với người khác, mà là biết trân trọng sức lực, thời gian, cảm xúc và nhu cầu chính đáng của bản thân. Khi con người biết chăm sóc chính mình, có giới hạn rõ ràng trong các mối quan hệ, họ mới có đủ năng lượng và sự tỉnh táo để tiếp tục cho đi một cách bền vững. Thực tế cho thấy, hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi con người **biết cho đi đúng lúc và giữ lại đúng chừng mực**. Một người biết yêu thương người khác nhưng cũng biết yêu thương chính mình sẽ sống cân bằng, tích cực và lâu dài hơn. Ngược lại, cho đi mù quáng hoặc giữ lại quá nhiều cho riêng mình đều có thể khiến con người trở nên bất hạnh. Tóm lại, cho đi và giữ lại không phải là hai lựa chọn đối lập mà là hai yếu tố cần song hành. Khi con người biết sẻ chia bằng trái tim ấm áp và đồng thời biết bảo vệ giá trị của bản thân, hạnh phúc sẽ đến một cách tự nhiên, bền vững và sâu sắc hơn.