(1) Sống không có mục tiêu rõ ràng giống như ngôi nhà có mái chênh vênh, xiêu vẹo và lẽ dĩ nhiên, nó sẽ không thể chống chọi với những cơn gió mạnh của cuộc đời. Cuộc sống của bạn sẽ bị đe dọa từng ngày. Theo nghiên cứu của công ty Harris Interactive công bố vào năm 2005, chỉ 20% lao động ở Mĩ là thiết tha với công việc hiện tại của mình. Như vậy, cứ năm người thì có bốn người không yêu thích công việc họ đang làm.
(2) Nhiều người làm việc chỉ đơn thuần là để trang trải những chi phí trong cuộc sống và họ cảm thấy mình mất tự do, thiếu khả năng hay không có cơ hội để tìm kiếm được một công việc thực sự yêu thích. Họ chối bỏ chính bản thân mình, sống không có mục tiêu, quẩn quanh với những công việc nhàm chán và chỉ thật sự sống đúng nghĩa vào dịp cuối tuần.
(3) Thực tế cũng có một số ít người tìm được công việc như mong muốn, nhưng họ vẫn không duy trì lòng thiết tha với công việc này thì những cảm giác hài lòng, mãn nguyện chỉ là nhất thời và giới hạn của nó rất mong manh. Hạnh phúc của họ phụ thuộc vào công việc họ đang làm, vì vậy nếu mất việc hay nghỉ hưu, họ lập tức hụt hẫng và mất tự chủ.
(4) Theo thống kê, những người về hưu hạnh phúc nhất là những người tuy không còn làm việc nữa nhưng họ vẫn duy trì được một mục tiêu trong đời mình. Niềm đam mê, những kỹ năng nghề nghiệp trước đây được chuyển sang một hướng khác. Một nhân viên ngân hàng sau khi về hưu vẫn có thể tình nguyện giảng dạy tại các trung tâm huấn luyện nghề nghiệp, hay một anh công nhân khéo tay khi về hưu sẽ không ngần ngại giúp đỡ những người hàng xóm sửa chữa những vật dụng trong nhà. Điều quan trọng là dù làm bất cứ việc gì, trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta cũng nên để niềm đam mê và mục tiêu dẫn đường.
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. Xác định luận đề của văn bản.
Câu 2. Chỉ ra một biện pháp tu từ được tác giả sử dụng trong đoạn (1) của văn bản trên.
Câu 3. Nêu mục đích của việc trích dẫn kết quả nghiên cứu của công ty Harris Interactive ở phần đầu văn bản.
Câu 4. Anh/chị hiểu như thế nào về ý kiến “…những người về hưu hạnh phúc nhất là những người tuy không còn làm việc nữa nhưng họ vẫn duy trì được một mục tiêu trong đời mình.”?
Câu 5. Anh/chị có đồng tình với quan điểm: “Điều quan trọng là dù làm bất cứ việc gì, trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta cũng nên để niềm đam mê và mục tiêu dẫn đường.” không? Vì sao?
Câu 1. Luận đề của văn bản là khẳng định vai trò quan trọng của việc sống có mục tiêu và đam mê, cho rằng mục tiêu là yếu tố giúp con người sống có ý nghĩa, hạnh phúc và vững vàng trước những biến động của cuộc đời.
Câu 2. Một biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn (1) là phép so sánh, thể hiện qua hình ảnh so sánh cuộc sống không có mục tiêu với ngôi nhà có mái chênh vênh, xiêu vẹo để làm nổi bật sự bấp bênh, mong manh của cuộc sống thiếu định hướng.
Câu 3. Việc trích dẫn kết quả nghiên cứu của công ty Harris Interactive nhằm tăng tính thuyết phục cho luận điểm, cho thấy thực tế có rất nhiều người không yêu thích công việc của mình, từ đó nhấn mạnh hậu quả của việc sống và làm việc thiếu mục tiêu rõ ràng.
Câu 4. Ý kiến này có thể hiểu rằng hạnh phúc của con người không phụ thuộc hoàn toàn vào việc còn đi làm hay đã nghỉ hưu, mà quan trọng là họ vẫn có mục tiêu để theo đuổi. Khi con người còn đam mê và mục đích sống, họ sẽ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa, chủ động và vui vẻ hơn dù ở bất kỳ giai đoạn nào.
Câu 5. Tôi đồng tình với quan điểm này vì niềm đam mê và mục tiêu giúp con người có động lực vượt qua khó khăn, không bị lạc hướng hay buông xuôi trước hoàn cảnh. Dù làm công việc lớn hay nhỏ, ở hoàn cảnh thuận lợi hay khó khăn, khi có mục tiêu dẫn đường, con người sẽ sống tích cực hơn và tìm thấy giá trị của bản thân.