Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) so sánh, đánh giá nội dung hai đoạn trích sau.
Bài đọc:
* Đoạn trích 1:
Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự
Tôi đều nhận thấy trên môi em
Làn môi mong mỏng tươi như máu
Đã khiến môi tôi mấp máy thèm
***
Từ lúc tóc em bỏ trái đào
Tôi chừng cặp má đỏ au au
Tôi đều nhận thấy trong con mắt
Một vẻ ngây thơ và ước ao
***
Lớn lên, em đã biết làm duyên
Mỗi lúc gặp tôi che nón nghiêng
Nghe nói ba em chưa chịu nhận
Cau trầu của khách láng giềng bên.
(Hàn Mặc Tử, Gái quê, NXB Hội nhà văn, 1995)
* Đoạn trích 2:
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn.
Hai người sống giữa cô đơn,
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.
Giá đừng có giậu mùng tơi,
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.
***
Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng…
Có con bướm trắng thường sang bên này.
Bướm ơi, bướm hãy vào đây!
Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi…
Chả bao giờ thấy nàng cười,
Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.
Mắt nàng đăm đắm trông lên…
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!
(Nguyễn Bính, Người hàng xóm, 90 bài thơ tình chọn lọc, NXB Văn học)



Văn bản Cái đẹp trong truyện ngắn Muối của rừng đã thể hiện tính thuyết phục cao nhờ hệ thống lí lẽ rõ ràng, dẫn chứng cụ thể và cách phân tích hợp lí. Trước hết, người viết bám sát tác phẩm, trích dẫn nhiều chi tiết tiêu biểu như khung cảnh rừng xuân tươi đẹp, tiếng kêu thảm thiết của đàn khỉ, tâm trạng sợ hãi và day dứt của ông Diểu. Những dẫn chứng ấy giúp làm nổi bật quá trình thức tỉnh và hướng thiện của nhân vật. Bên cạnh đó, bài viết triển khai luận điểm theo trình tự logic, từ vẻ đẹp thiên nhiên, đến vẻ đẹp của sự hướng thiện, rồi kết thúc ở sự hài hòa giữa con người và tự nhiên. Cách phân tích không chỉ dừng ở việc kể lại nội dung mà còn làm rõ ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh lối đi khác hay hoa tử huyền. Giọng văn giàu cảm xúc, kết hợp với lập luận chặt chẽ, khiến người đọc nhận ra thông điệp nhân văn sâu sắc về tình yêu thiên nhiên và sự thức tỉnh lương tri. Nhờ vậy, văn bản tạo được sức thuyết phục cả về lí trí lẫn cảm xúc.
Hai đoạn trích đều viết về tình cảm tuổi trẻ trong không gian làng quê nhưng có sắc thái riêng. Ở đoạn thơ của Hàn Mặc Tử, cảm xúc được bộc lộ trực tiếp, mạnh mẽ và đầy say mê. Nhà thơ tập trung khắc họa vẻ đẹp thiếu nữ qua làn môi, ánh mắt, cử chỉ làm duyên, từ đó thể hiện sự rung động nồng nhiệt, có phần táo bạo của cái tôi trữ tình. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, màu sắc tươi tắn, giọng điệu sôi nổi tạo nên một bức tranh xuân trẻ trung, căng tràn sức sống. Trong khi đó, đoạn thơ của Nguyễn Bính lại thiên về nỗi niềm thầm lặng. Tình cảm được đặt trong không gian gần gũi với giậu mồng tơi, mái hiên, con bướm trắng, gợi vẻ mộc mạc, dân dã. Cái tôi trữ tình kín đáo, e dè, chỉ dám gửi gắm ước mong qua giấc mơ và hình ảnh ẩn dụ. Nếu Hàn Mặc Tử nghiêng về sự đắm say trực diện thì Nguyễn Bính nhấn mạnh nỗi buồn và khát khao thầm kín. Cả hai đều góp phần làm phong phú vẻ đẹp của thơ tình làng quê Việt Nam.