K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

10 tháng 4

Câu 1. Ngày xưa ở vùng đất Văn Lang có một vị vua Hùng yêu nước thương dân và có một người con gái xinh đẹp tên là Mị Nương, nàng không chỉ đẹp mà còn hiền dịu, khiến nhiều chàng trai khắp nơi đem lòng ngưỡng mộ. Một ngày kia, hai chàng trai tài giỏi đến cầu hôn, một người là Sơn Tinh, chúa của núi rừng, có thể dời non lấp biển, khiến cây cối mọc lên theo ý muốn, người còn lại là Thủy Tinh, chúa của sông nước, có thể gọi mưa, dâng nước, làm nổi sóng dữ. Vua Hùng băn khoăn không biết chọn ai nên đưa ra điều kiện sính lễ gồm voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, ai mang đến trước sẽ được cưới Mị Nương. Sơn Tinh đến trước với đầy đủ sính lễ và rước Mị Nương về núi, Thủy Tinh đến sau không lấy được vợ, vô cùng tức giận, liền dâng nước đánh Sơn Tinh. Nước sông cuồn cuộn dâng cao, cuốn trôi ruộng đồng, nhà cửa, nhưng Sơn Tinh không hề nao núng, chàng nâng núi cao lên, dựng thành lũy chắn nước, mỗi lần nước dâng thì núi lại cao thêm. Cuộc chiến kéo dài nhiều ngày, cuối cùng Thủy Tinh kiệt sức đành rút lui nhưng hằng năm vẫn quay lại dâng nước trả thù. Theo trí tưởng tượng của em, mỗi lần lũ về không chỉ là cơn giận của Thủy Tinh mà còn là lời nhắc nhở con người phải biết bảo vệ thiên nhiên, còn Sơn Tinh tượng trưng cho ý chí kiên cường của con người luôn tìm cách vượt qua thiên tai để bảo vệ cuộc sống.

15 tháng 12 2017

BÀI LÀM
Đất Phong Châu nổi tiếng với nhiều hoa thơm cỏ lạ, biển bạc rừng vàng, con người nhân hậu, tài ba. Vua Hùng Vương thứ mười tầm mến cảnh, trọng người đã chọn nơi đây để đóng đô, lấy quốc hiệu là Văn Lang.

Vua có người con gái tên là Mị Nương, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Gương mặt nàng trong đầy như trăng rằm, nước da trắng mịn màng. Mỗi khi nàng cười, ta cứ ngỡ như đang được chiêm ngưỡng một nụ hồng đang nở giữa ban mai. Đặc biệt, ở nàng luôn tỏa ra một mùi hương rất lạ, thoang thoảng mà ngọt ngào, phảng phất mà dư ba. Mỗi khi nàng dạo gót hồng, ong bướm bay rập rờn không muốn rời xa. Người ta bảo, hương sắc của nàng là sắc hương của đất Châu Phong nức tiếng một thời. Hùng Vương yêu thương Mị Nương nhiều vô kể. Đã không biết bao lần, trai tráng khắp kinh thành ngấp nghé, tỏ ý cầu hôn nhưng nhà vua chưa chịu gả cho ai, ước ao kén chọn một chàng rể hiền tài cho con gái.
Ngày tháng dần trôi, vẫn chưa ai lọt được vào mắt xanh của Mị Nương, vẫn chưa ai toại ý vua Hùng. Người dân nơi đây cứ bàn tán, xôn xao mãi về chàng phò mã tương lai. Thế rồi, một ngày nọ, cửa triều được chứng kiến cuộc hội ngộ của hai chàng trai khôi ngô tuấn tú đến xin thi thố tài năng để cưới Mị Nương. Một chàng có đôi mắt sáng, mạnh mẽ trong bộ áo giáp dệt từ vỏ cây sồi, lưng dắt thanh kiếm sáng ngời. Chàng đến từ vùng núi Tản Viên, tự xưng là Sơn Tinh. Chàng trai kia cũng oai phong, lẫm liệt không kém. Da rám nắng, bắp tay cuồn cuộn. Chàng mặc bộ trang phục bằng ngọc trai, đầu đội vỏ ốc. Nhìn chàng, người ta có thể đoán biết ngay là từ vùng biển tới. Chàng tự xưng là Thủy Tinh, chúa vùng nước thẳm. Mị Nương mỉm cười e thẹn. Hùng Vương gật đầu ra chiều ưng ý. Cuộc ứng thí bắt đầu trong niềm hân hoan, hào hứng và hồi hộp của trăm dân thiên hạ.

Sơn Tinh trổ tài trước. Chàng đưa một đường gươm, đất trời như rùng mình, chao đảo, chuyển động. Chàng vẫy tay về phía Tây, lớp lớp cồn bãi nổi lên chồng chất; chàng vẫy tay về phía Đông, từng dãy đồi núi mọc lên san sát điệp trùng. Những tiếng xuýt xoa, những lời thán phục nổi lên không ngớt. Mắt nhà vua sáng lên theo những đường gươm uy vũ của Sơn Tinh. Chỉ có Thủy Tinh là vẫn điềm tĩnh như thường. Khi Sơn Tinh vừa trả lại đấu trường yên ả, Thủy Tinh nhanh như chớp xuất hiện trong ánh sáng xanh chớp giật liên hồi và những tiếng sấm gầm vang của trời đất. Tức thì, cả thành Phong Châu cuốn trong cơn lốc xoáy, tôi tăm trời đất bởi những cơn mưa trắng trời. Hùng Vương hốt hoảng vội lệnh cho Thủy Tinh ngưng tay. Một thoáng cau mày, Hùng Vương băn khoăn, không biết nhận lời ai, từ chối ai, bèn cho vời các Lạc hầu vào bàn bạc. Một lúc sau, vua phán:
-    Hai ngài đều có tài như thần, đều xứng đang làm rể ta. Nhưng ta chỉ có một cô con gái, biết làm sao cho phải? Ta có giải pháp này, sáng sớm mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ cho cưới Mị Nương làm vợ.
Nghe lời, cả hai chàng đều tâu:
-    Xin bệ hạ cho chúng thần được biết sính lễ gồm những gì?
Vua bảo:
-    Một trăm ván cơn nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.
Vua mỉm cười, nhìn cả hai vị thần, ánh mắt có chiều dừng lại lâu hơn ở chàng trai vùng núi. Sơn Tinh cúi lạy, lòng rộn rã niềm vui khi nghĩ tới những sản vật quê hương sẽ đầy ắp trong mâm lễ vật sáng mai.
Tờ mờ sáng hôm sau, khi thành Phong Châu còn chìm đắm trong màn sương dày đặc, trăm dân thiên hạ còn yên giấc nồng say. Sơn Tinh và quân hầu cận của chàng đã gõ cửa vương triều. Dẫn đầu đoàn và cặp voi chín ngà lực lưỡng oai phong, tiếp đến là gà chín cựa bước từng bước dài oai vệ. Ngựa chín hồng mao hí vang như nóng lòng chờ đợi giây phút thực thi trọng trách thiêng liêng: đón công chúa về núi. Đội quân hầu cận phải khiêng một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng nhưng xem ra ai cũng phấn khích vô cùng. Niềm vui chiến thắng, nụ cười hạnh phúc rạng ngời trên từng khuôn mặt của những con người vùng đồi núi Tản Viên.

Khi những tia nắng đầu tiên rọi xuống trần gian thì Thủy Tinh mới có đầy đủ sính lễ vật. Chàng tức tốc phóng nước đại về kinh thành với hi vọng là người đến trước. Nhưng, không kịp nữa rồi. Cửa phòng nàng đã đóng, then đã cài. Biết mình chậm chân, Thủy Tinh nổi giận bừng bừng, đem binh tôm, tướng cá ùn ùn đuổi theo hòng cướp Mị Nương. Ngọn lửa tức giận ngùn ngụt bốc cao, phép thuật của Thần Nước càng có sức công phá dữ dội. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm sấm sét, bão giông rung chuyển cả đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn chặn đường Sơn Tinh. Chẳng mấy chốc, nước đã lênh láng ruộng đồng, ngập tràn nhà cửa, dâng lên lưng đồi, sườn núi. Tiếng la hét, thét gào, tiếng kêu khóc của những người dân mắc nạn càng lúc càng đầm đìa trong biển nước mênh mông. Thành Phong Châu mỗi lúc mỗi chìm dần trong nước. Trước tình cảnh điêu linh ấy, Sơn Tinh nghe đau nhói tim mình. Chàng tự nhủ: “Chẳng lẽ, ta phải trả giá cho hạnh phúc của mình bằng sinh mệnh của hàng triệu triệu người dân vô tội?”. Điều day dứt càng củng cố bản lĩnh và tăng thêm sức mạnh cho chàng. Không hề nao núng, thần trổ hết phép thuật bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, đắp thành, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên cao bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cứ như thế, trận giao chiến kéo dài ròng rã hàng mấy tháng trời. Đến khi, cả một vùng châu thố đã ngập chìm trong nước, người ta vẫn còn thấy thần núi Tản Viên sừng sững vươn cao. Thủy Tinh thấy mình đuối sức, đành ôm hận rút quân.
Bị thua trận, hận thù càng chồng chất, hàng năm Thủy Tinh lại luyện tập phép thuật, tích nước, tụ mây đen cứ khoảng tháng bảy, tháng tám lại làm mưa làm gió gây chiến với Sơn Tinh. Nhưng, năm nào
cũng vậy, Thủy Tinh lại chuốc lấy nỗi đau, nỗi nhục ê chề vì chẳng bao giờ thắng nổi Sơn Tinh để mong có ngày cướp được con gái yêu của Hùng Vương thứ mười tám.

7 tháng 4 2023

Dàn ý: Vào vai Sơn Tinh kể lại truyện Sơn Tinh, Thủy Tinh

1. Mở Bài

Giới thiệu chung về câu chuyện qua lời kể của Sơn Tinh

2. Thân Bài

- Kể về sự việc vua Hùng thứ mười tám kén chồng cho công chúa Mị Nương, con gái của mình

- Kể về diễn biến sự việc tranh giành Mị Nương của Sơn Tinh và Thủy Tinh:

+ Hai người cùng đến cầu hôn, một người ở vùng non cao, một người ở vùng biển

+ Vua tổ chức cuộc thi tài nhưng không tìm được ra người chiến thắng

+ Vua ban hành sính lễ cầu hôn, Sơn Tinh mang đầy đủ lễ vật đến trước và được rước Mị Nương về

+ Thủy Tinh căm phẫn, không phục chiến thắng của Sơn Tinh nhưng cũng không thể thay đổi được kết cục.

3. Kết Bài

Nêu cảm nghĩ của nhân vật Sơn Tinh

25 tháng 10 2025

Dfcc mb hkll

15 tháng 12 2017

BÀI LÀM
Đất Phong Châu nổi tiếng với nhiều hoa thơm cỏ lạ, biển bạc rừng vàng, con người nhân hậu, tài ba. Vua Hùng Vương thứ mười tầm mến cảnh, trọng người đã chọn nơi đây để đóng đô, lấy quốc hiệu là Văn Lang.

Vua có người con gái tên là Mị Nương, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Gương mặt nàng trong đầy như trăng rằm, nước da trắng mịn màng. Mỗi khi nàng cười, ta cứ ngỡ như đang được chiêm ngưỡng một nụ hồng đang nở giữa ban mai. Đặc biệt, ở nàng luôn tỏa ra một mùi hương rất lạ, thoang thoảng mà ngọt ngào, phảng phất mà dư ba. Mỗi khi nàng dạo gót hồng, ong bướm bay rập rờn không muốn rời xa. Người ta bảo, hương sắc của nàng là sắc hương của đất Châu Phong nức tiếng một thời. Hùng Vương yêu thương Mị Nương nhiều vô kể. Đã không biết bao lần, trai tráng khắp kinh thành ngấp nghé, tỏ ý cầu hôn nhưng nhà vua chưa chịu gả cho ai, ước ao kén chọn một chàng rể hiền tài cho con gái.
Ngày tháng dần trôi, vẫn chưa ai lọt được vào mắt xanh của Mị Nương, vẫn chưa ai toại ý vua Hùng. Người dân nơi đây cứ bàn tán, xôn xao mãi về chàng phò mã tương lai. Thế rồi, một ngày nọ, cửa triều được chứng kiến cuộc hội ngộ của hai chàng trai khôi ngô tuấn tú đến xin thi thố tài năng để cưới Mị Nương. Một chàng có đôi mắt sáng, mạnh mẽ trong bộ áo giáp dệt từ vỏ cây sồi, lưng dắt thanh kiếm sáng ngời. Chàng đến từ vùng núi Tản Viên, tự xưng là Sơn Tinh. Chàng trai kia cũng oai phong, lẫm liệt không kém. Da rám nắng, bắp tay cuồn cuộn. Chàng mặc bộ trang phục bằng ngọc trai, đầu đội vỏ ốc. Nhìn chàng, người ta có thể đoán biết ngay là từ vùng biển tới. Chàng tự xưng là Thủy Tinh, chúa vùng nước thẳm. Mị Nương mỉm cười e thẹn. Hùng Vương gật đầu ra chiều ưng ý. Cuộc ứng thí bắt đầu trong niềm hân hoan, hào hứng và hồi hộp của trăm dân thiên hạ.

Sơn Tinh trổ tài trước. Chàng đưa một đường gươm, đất trời như rùng mình, chao đảo, chuyển động. Chàng vẫy tay về phía Tây, lớp lớp cồn bãi nổi lên chồng chất; chàng vẫy tay về phía Đông, từng dãy đồi núi mọc lên san sát điệp trùng. Những tiếng xuýt xoa, những lời thán phục nổi lên không ngớt. Mắt nhà vua sáng lên theo những đường gươm uy vũ của Sơn Tinh. Chỉ có Thủy Tinh là vẫn điềm tĩnh như thường. Khi Sơn Tinh vừa trả lại đấu trường yên ả, Thủy Tinh nhanh như chớp xuất hiện trong ánh sáng xanh chớp giật liên hồi và những tiếng sấm gầm vang của trời đất. Tức thì, cả thành Phong Châu cuốn trong cơn lốc xoáy, tôi tăm trời đất bởi những cơn mưa trắng trời. Hùng Vương hốt hoảng vội lệnh cho Thủy Tinh ngưng tay. Một thoáng cau mày, Hùng Vương băn khoăn, không biết nhận lời ai, từ chối ai, bèn cho vời các Lạc hầu vào bàn bạc. Một lúc sau, vua phán:
-    Hai ngài đều có tài như thần, đều xứng đang làm rể ta. Nhưng ta chỉ có một cô con gái, biết làm sao cho phải? Ta có giải pháp này, sáng sớm mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ cho cưới Mị Nương làm vợ.
Nghe lời, cả hai chàng đều tâu:
-    Xin bệ hạ cho chúng thần được biết sính lễ gồm những gì?
Vua bảo:
-    Một trăm ván cơn nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.
Vua mỉm cười, nhìn cả hai vị thần, ánh mắt có chiều dừng lại lâu hơn ở chàng trai vùng núi. Sơn Tinh cúi lạy, lòng rộn rã niềm vui khi nghĩ tới những sản vật quê hương sẽ đầy ắp trong mâm lễ vật sáng mai.
Tờ mờ sáng hôm sau, khi thành Phong Châu còn chìm đắm trong màn sương dày đặc, trăm dân thiên hạ còn yên giấc nồng say. Sơn Tinh và quân hầu cận của chàng đã gõ cửa vương triều. Dẫn đầu đoàn và cặp voi chín ngà lực lưỡng oai phong, tiếp đến là gà chín cựa bước từng bước dài oai vệ. Ngựa chín hồng mao hí vang như nóng lòng chờ đợi giây phút thực thi trọng trách thiêng liêng: đón công chúa về núi. Đội quân hầu cận phải khiêng một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng nhưng xem ra ai cũng phấn khích vô cùng. Niềm vui chiến thắng, nụ cười hạnh phúc rạng ngời trên từng khuôn mặt của những con người vùng đồi núi Tản Viên.

Khi những tia nắng đầu tiên rọi xuống trần gian thì Thủy Tinh mới có đầy đủ sính lễ vật. Chàng tức tốc phóng nước đại về kinh thành với hi vọng là người đến trước. Nhưng, không kịp nữa rồi. Cửa phòng nàng đã đóng, then đã cài. Biết mình chậm chân, Thủy Tinh nổi giận bừng bừng, đem binh tôm, tướng cá ùn ùn đuổi theo hòng cướp Mị Nương. Ngọn lửa tức giận ngùn ngụt bốc cao, phép thuật của Thần Nước càng có sức công phá dữ dội. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm sấm sét, bão giông rung chuyển cả đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn chặn đường Sơn Tinh. Chẳng mấy chốc, nước đã lênh láng ruộng đồng, ngập tràn nhà cửa, dâng lên lưng đồi, sườn núi. Tiếng la hét, thét gào, tiếng kêu khóc của những người dân mắc nạn càng lúc càng đầm đìa trong biển nước mênh mông. Thành Phong Châu mỗi lúc mỗi chìm dần trong nước. Trước tình cảnh điêu linh ấy, Sơn Tinh nghe đau nhói tim mình. Chàng tự nhủ: “Chẳng lẽ, ta phải trả giá cho hạnh phúc của mình bằng sinh mệnh của hàng triệu triệu người dân vô tội?”. Điều day dứt càng củng cố bản lĩnh và tăng thêm sức mạnh cho chàng. Không hề nao núng, thần trổ hết phép thuật bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, đắp thành, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên cao bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cứ như thế, trận giao chiến kéo dài ròng rã hàng mấy tháng trời. Đến khi, cả một vùng châu thố đã ngập chìm trong nước, người ta vẫn còn thấy thần núi Tản Viên sừng sững vươn cao. Thủy Tinh thấy mình đuối sức, đành ôm hận rút quân.
Bị thua trận, hận thù càng chồng chất, hàng năm Thủy Tinh lại luyện tập phép thuật, tích nước, tụ mây đen cứ khoảng tháng bảy, tháng tám lại làm mưa làm gió gây chiến với Sơn Tinh. Nhưng, năm nào
cũng vậy, Thủy Tinh lại chuốc lấy nỗi đau, nỗi nhục ê chề vì chẳng bao giờ thắng nổi Sơn Tinh để mong có ngày cướp được con gái yêu của Hùng Vương thứ mười tám.

15 tháng 12 2017

Đất Phong Châu nổi tiếng với nhiều hoa thơm cỏ lạ, biển bạc rừng vàng, con người nhân hậu, tài ba. Vua Hùng Vương thứ mười tầm mến cảnh, trọng người đã chọn nơi đây để đóng đô, lấy quốc hiệu là Văn Lang.


 
Vua có người con gái tên là Mị Nương, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Gương mặt nàng trong đầy như trăng rằm, nước da trắng mịn màng. Mỗi khi nàng cười, ta cứ ngỡ như đang được chiêm ngưỡng một nụ hồng đang nở giữa ban mai. Đặc biệt, ở nàng luôn tỏa ra một mùi hương rất lạ, thoang thoảng mà ngọt ngào, phảng phất mà dư ba. Mỗi khi nàng dạo gót hồng, ong bướm bay rập rờn không muốn rời xa. Người ta bảo, hương sắc của nàng là sắc hương của đất Châu Phong nức tiếng một thời. Hùng Vương yêu thương Mị Nương nhiều vô kể. Đã không biết bao lần, trai tráng khắp kinh thành ngấp nghé, tỏ ý cầu hôn nhưng nhà vua chưa chịu gả cho ai, ước ao kén chọn một chàng rể hiền tài cho con gái.
Ngày tháng dần trôi, vẫn chưa ai lọt được vào mắt xanh của Mị Nương, vẫn chưa ai toại ý vua Hùng. Người dân nơi đây cứ bàn tán, xôn xao mãi về chàng phò mã tương lai. Thế rồi, một ngày nọ, cửa triều được chứng kiến cuộc hội ngộ của hai chàng trai khôi ngô tuấn tú đến xin thi thố tài năng để cưới Mị Nương. Một chàng có đôi mắt sáng, mạnh mẽ trong bộ áo giáp dệt từ vỏ cây sồi, lưng dắt thanh kiếm sáng ngời. Chàng đến từ vùng núi Tản Viên, tự xưng là Sơn Tinh. Chàng trai kia cũng oai phong, lẫm liệt không kém. Da rám nắng, bắp tay cuồn cuộn. Chàng mặc bộ trang phục bằng ngọc trai, đầu đội vỏ ốc. Nhìn chàng, người ta có thể đoán biết ngay là từ vùng biển tới. Chàng tự xưng là Thủy Tinh, chúa vùng nước thẳm. Mị Nương mỉm cười e thẹn. Hùng Vương gật đầu ra chiều ưng ý. Cuộc ứng thí bắt đầu trong niềm hân hoan, hào hứng và hồi hộp của trăm dân thiên hạ.


 
Sơn Tinh trổ tài trước. Chàng đưa một đường gươm, đất trời như rùng mình, chao đảo, chuyển động. Chàng vẫy tay về phía Tây, lớp lớp cồn bãi nổi lên chồng chất; chàng vẫy tay về phía Đông, từng dãy đồi núi mọc lên san sát điệp trùng. Những tiếng xuýt xoa, những lời thán phục nổi lên không ngớt. Mắt nhà vua sáng lên theo những đường gươm uy vũ của Sơn Tinh. Chỉ có Thủy Tinh là vẫn điềm tĩnh như thường. Khi Sơn Tinh vừa trả lại đấu trường yên ả, Thủy Tinh nhanh như chớp xuất hiện trong ánh sáng xanh chớp giật liên hồi và những tiếng sấm gầm vang của trời đất. Tức thì, cả thành Phong Châu cuốn trong cơn lốc xoáy, tôi tăm trời đất bởi những cơn mưa trắng trời. Hùng Vương hốt hoảng vội lệnh cho Thủy Tinh ngưng tay. Một thoáng cau mày, Hùng Vương băn khoăn, không biết nhận lời ai, từ chối ai, bèn cho vời các Lạc hầu vào bàn bạc. Một lúc sau, vua phán:
-    Hai ngài đều có tài như thần, đều xứng đang làm rể ta. Nhưng ta chỉ có một cô con gái, biết làm sao cho phải? Ta có giải pháp này, sáng sớm mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ cho cưới Mị Nương làm vợ.
Nghe lời, cả hai chàng đều tâu:
-    Xin bệ hạ cho chúng thần được biết sính lễ gồm những gì?
Vua bảo:
-    Một trăm ván cơn nếp, một trăm nệp bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.
Vua mỉm cười, nhìn cả hai vị thần, ánh mắt có chiều dừng lại lâu hơn ở chàng trai vùng núi. Sơn Tinh cúi lạy, lòng rộn rã niềm vui khi nghĩ tới những sản vật quê hương sẽ đầy ắp trong mâm lễ vật sáng mai.
Tờ mờ sáng hôm sau, khi thành Phong Châu còn chìm đắm trong màn sương dày đặc, trăm dân thiên hạ còn yên giấc nồng say. Sơn Tinh và quân hầu cận của chàng đã gõ cửa vương triều. Dẫn đầu đoàn và cặp voi chín ngà lực lưỡng oai phong, tiếp đến là gà chín cựa bước từng bước dài oai vệ. Ngựa chín hồng mao hí vang như nóng lòng chờ đợi giây phút thực thi trọng trách thiêng liêng: đón công chúa về núi. Đội quân hầu cận phải khiêng một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng nhưng xem ra ai cũng phấn khích vô cùng. Niềm vui chiến thắng, nụ cười hạnh phúc rạng ngời trên từng khuôn mặt của những con người vùng đồi núi Tản Viên.


 
Khi những tia nắng đầu tiên rọi xuống trần gian thì Thủy Tinh mới có đầy đủ sính lễ vật. Chàng tức tốc phóng nước đại về kinh thành với hi vọng là người đến trước. Nhưng, không kịp nữa rồi. Cửa phòng nàng đã đóng, then đã cài. Biết mình chậm chân, Thủy Tinh nổi giận bừng bừng, đem binh tôm, tướng cá ùn ùn đuổi theo hòng cướp Mị Nương. Ngọn lửa tức giận ngùn ngụt bốc cao, phép thuật của Thần Nước càng có sức công phá dữ dội. Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm sấm sét, bão giông rung chuyển cả đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn chặn đường Sơn Tinh. Chẳng mấy chốc, nước đã lênh láng ruộng đồng, ngập tràn nhà cửa, dâng lên lưng đồi, sườn núi. Tiếng la hét, thét gào, tiếng kêu khóc của những người dân mắc nạn càng lúc càng đầm đìa trong biển nước mênh mông. Thành Phong Châu mỗi lúc mỗi chìm dần trong nước. Trước tình cảnh điêu linh ấy, Sơn Tinh nghe đau nhói tim mình. Chàng tự nhủ: “Chẳng lẽ, ta phải trả giá cho hạnh phúc của mình bằng sinh mệnh của hàng triệu triệu người dân vô tội?”. Điều day dứt càng củng cố bản lĩnh và tăng thêm sức mạnh cho chàng. Không hề nao núng, thần trổ hết phép thuật bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, đắp thành, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên cao bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Cứ như thế, trận giao chiến kéo dài ròng rã hàng mấy tháng trời. Đến khi, cả một vùng châu thố đã ngập chìm trong nước, người ta vẫn còn thấy thần núi Tản Viên sừng sững vươn cao. Thủy Tinh thấy mình đuối sức, đành ôm hận rút quân.
Bị thua trận, hận thù càng chồng chất, hàng năm Thủy Tinh lại luyện tập phép thuật, tích nước, tụ mây đen cứ khoảng tháng bảy, tháng tám lại làm mưa làm gió gây chiến với Sơn Tinh. Nhưng, năm nào
cũng vậy, Thủy Tinh lại chuốc lấy nỗi đau, nỗi nhục ê chề vì chẳng bao giờ thắng nổi Sơn Tinh để mong có ngày cướp được con gái yêu của Hùng Vương thứ mười tám.

Ta là Hùng Vương đời thứ mười tám. Ta có một người con gái gọi là Mị Nương, người đẹp như hoa, tính tình lại hiền dịu nên ta rất mực yêu thương, chiều chuộng. Khi Mị Nương đã đến tuổi cập kê, ta muốn kén cho con một chàng rể thật xứng đáng. Vì vậy, ta đã cho người đi loan báo khắp nơi, mong tìm được chàng rể ưng ý.

Chẳng bao lâu sau đã có hai chàng trai đến cầu hôn. Ai cũng mang cốt cách phi phàm, không giống người thường. Trong bụng ta đã có phần ưng ý lắm. Một ngưòi tự xưng là Sơn Tinh, tướng mạo khôi ngô, dáng vẻ hùng dũng và oai phong. Sơn Tinh mặc áo bằng da hổ trắng, vai mang cung tên, tay cầm rìu lớn, giọng nói oang oang. Người này tài phép cao cường: vẫy tay về phía đông, phía đông lập tức nổi lên nhiều cồn bãi; vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Ta và triều thần ai nấy đều khâm phục hết sức. Người thứ hai cũng hùng dũng không kém. Người đó tự xưng là Thủy Tinh, sống ở miền nước thẳm. Sơn Tinh có thân hình to lớn, tóc xanh, xoăn tít. Vị chúa vùng nước thẳm khoác trên mình bộ giáp bằng vảy cá, sáng lóng lánh dưới ánh mặt trời. Tay cầm một thanh mâu lớn, cao hơn trượng. Khi thanh mâu vừa đuợc vung lên thì ờ đâu kéo đến một luồng gió mạnh kèm theo mây đen và chỉ một lát sau, mưa trút xuống ào ào, khiến tất thảy đều kinh sợ. Cả hai người đều tài giỏi, đều xứng đáng làm rể ta. Nhưng ta chỉ có một người con gài, biết nhận lời ai, từ chối ai. Suy nghĩ đắn đo mãi không được, ta bèn triệu các Lạc hầu, Lạc tướng vào bàn bạc. Sau khi bàn bạc xong xuôi, ta phán như sau:

-   Cả hai Ngài đều vừa ý ta. Song ta chi có một người con gái, biết gả cho ai bây giờ? Thôi thì ngày mai, ai đem sính lễ đến truớc, ta sẽ gả con gái cho người đó.

Sơn Tinh và Thủy Tinh đều đồng ý với quyết định của ta. Hai chàng còn hỏi ta lễ vật gồm những gì. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vì có phần ưng Sơn Tinh hơn nên lễ vật ta đưa ra gồm toàn những thứ có thể dễ dàng tìm thấy ở trên cạn: “Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.”

Quả thực, trời không phụ lòng người. Sáng tinh mơ hôm sau, khi ta còn đang yên giấc, Sơn Tinh đã đem lễ vật đến trước điện. Lễ vật đã đầy đũ, ta cho phép Sơn Tinh rước Mị Nương về núi. Đoàn rước dâu vừa đi được một đoạn thì Thuỷ Tinh đem lễ vật đến. Nghe tin ta đã gả Mị Nương cho Sơn Tinh, Thủy Tinh điên cuồng giận dữ, đem quân đuổi theo. Ta không thể khuyên giải được nên cho người phi ngựa hỏa tốc báo tin cho Sơn Tinh. Nghe tin, Sơn Tinh không hề nao núng mà còn động viên để ta yên tâm. Nhưng lòng la như có lửa đốt khi nghĩ lại ánh mắt đỏ ngầu, tiếng thét man rợ của Thuỷ Tinh lúc nghe tin mình đến trễ, không cưới được vợ. Cùng lúc đó, từ phía cung điện, ta lại nhìn thấy những vầng mây đen cùng những cơn cuồng phong đang ùn ùn kéo tới chỉ chờ đợi nhấn chìm thành Phong Châu của ta trong biển nước. Một dự cảm không lành ngập tràn trong lòng ta. Quả thật, điều ta lo sợ đã xảy ra. Thuỷ Tinh hô mưa, gọi gió, dâng nước làm ngập nhà cửa, làng mạc. Thành Phong Châu dần dần ngập chìm trong nước. Ta và triều thần tìm mọi cách đưa người dân lên núi cao lánh nạn mà trong lòng vần không nguôi lo lắng cho vợ chồng Mị Nương. May thay, trước những đòn tấn công dữ dội của Thủy Tinh, Sơn Tinh cũng không hề thua kém, một tay bốc từng quả đồi, một tay dời từng dãy núi, ngăn chặn dòng nước dữ. Binh tôm, tướng cá của Thuỷ Tinh kéo đến đâu đều bị mãnh hổ và voi trắng hạ gục đến đấy. Nước dâng cao lên bao nhiêu thi đồi núi cao lên bấy nhiêu. Trận đánh càng ngày càng gay go ác liệt. Cuối cùng, Thủy Tinh đuối sức, đành rút quân về trong nhục nhã ê chề.

Từ đó, oán nặng thù sâu, hàng năm Thuỷ Tinh lại dâng nước đánh Sơn Tinh. Vào những ngày ấy, ta và các Lạc hầu, Lạc tướng góp sức cùng Sơn Tinh, mong chàng giành thắng lợi, mang lại bình yên cho muôn dân. Quả là như vậy, năm nào Sơn Tinh cũng giành thắng lợi, Thuỷ Tinh đánh mãi, mỏi mệt lại rút quân về. Nhưng sau bao lần thất bại mà Thuỷ Tinh vẫn không thôi ý chí báo thù, đúng như câu ca dao:

“Núi cao sông hãy còn dài

 Năm năm báo oán, đời đời đánh ghen”

2 tháng 6 2019

(0,5 điểm)

Đáp án A

9 tháng 5 2018

Đáp án C

→ Nhận thức và giải thích bằng trí tưởng tượng phong phú

4 tháng 10 2020

Đờ Hùng Vương thứ 18 có 1 người con gái xinh đẹp tuyệt trần mang tên Mị Nương. Nhà vua muốn kén cho nàng 1 người trồng thật sứ đáng. 1 hôm có 2 tráng trai đến cầu hôn. 1 người ở vùng núi

9 tháng 10 2020

dài lắm bnbucminh

13 tháng 10 2019

Thánh Gióng và Sơn tinh thủy tinh là dựa trên những nhận vật có thật 

còn thạch sang và em bé thông minh dựa trên những nhân vật k có thật

13 tháng 10 2019

Thánh Gióng và Sơn Tinh - Thủy Tinh được xếp vào truyện truyền thuyết vì  Đó là câu chuyện dân gian có nhiều yếu tố kì ảo và liên quan đến sự thật lịch sử

Thạch Sanh và Em bé thông minh được xếp vào truyện cổ tích vì Truyện cổ tích là những truyện truyền miệng dân gian kể lại những câu chuyện tưởng tượng xoay quanh một số nhân vật quen thuộc như nhân vật tài giỏi , nhân vật dũng sĩ, người mồ côi, người em út, người con riêng, người nghèo khổ, người có hình dạng xấu xí, người thông minh, người ngốc nghếch và cả những câu chuyện kể về các con vật nói năng và hoạt động như con người.

Hok tốt

29 tháng 10 2025
Sau khi học các tác phẩm truyền thuyết và cổ tích như Thánh GióngSơn Tinh Thủy TinhThạch Sanh, và Cây Khế, bạn có thể rút ra những bài học và thông tin bổ ích sau:  Về đạo đức và lối sống
  • Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác: Đây là thông điệp xuyên suốt trong các câu chuyện cổ tích như Thạch Sanh và Cây Khế. Người hiền lành, trung thực (Thạch Sanh, người em) sẽ được đền đáp xứng đáng, còn kẻ tham lam, độc ác (Lý Thông, người anh) sẽ phải nhận hậu quả.
  • Không nên tham lam, hám lợi: Câu chuyện Cây Khế là một ví dụ rõ nét về sự tham lam mù quáng của người anh, dẫn đến kết cục mất tất cả. Từ đó, chúng ta học được rằng lòng tham có thể hủy hoại con người.
  • Lòng nhân hậu, vị tha: Thạch Sanh dù bị Lý Thông lừa gạt, hãm hại nhiều lần nhưng vẫn giữ được tấm lòng nhân hậu, không dùng bạo lực để trả thù. Điều này cho thấy sức mạnh của sự tử tế và lòng bao dung. 
Về truyền thống dân tộc
  • Tinh thần yêu nước và chống ngoại xâm: Truyền thuyết Thánh Gióng thể hiện sức mạnh đoàn kết và ý chí kiên cường của dân tộc ta khi đất nước bị giặc ngoại xâm. Khi non sông gặp nguy, cả cộng đồng sẵn sàng đứng lên chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc.
  • Truyền thống chống thiên tai: Truyền thuyết Sơn Tinh Thủy Tinh không chỉ là câu chuyện tình duyên mà còn phản ánh cuộc đấu tranh bền bỉ, kiên cường của nhân dân ta chống lại thiên tai, đặc biệt là lũ lụt ở vùng đồng bằng sông Hồng. Câu chuyện ca ngợi công cuộc đắp đê, trị thủy của ông cha ta. 
Về sức mạnh và niềm tin
  • Niềm tin vào cái thiện: Các câu chuyện này củng cố niềm tin rằng cái thiện luôn chiến thắng cái ác, chính nghĩa sẽ thắng gian tà. Điều này mang lại hy vọng và lẽ sống cho con người.
  • Sức mạnh phi thường của con người: Thánh Gióng từ một đứa trẻ không biết nói, biết cười đã vụt lớn thành người anh hùng để cứu nước. Hình ảnh này biểu tượng cho sức mạnh tiềm ẩn, phi thường của người dân Việt Nam khi Tổ quốc lâm nguy.
  • Giá trị của sự công bằng: Những kết thúc có hậu cho người tốt và sự trừng phạt thích đáng cho kẻ xấu trong các truyện cổ tích thể hiện khát vọng về một xã hội công bằng của nhân dân lao động. 
16 tháng 9 2020

truyện truyền thuyết là dân gian truyền miệng ( đọc kĩ khái niệm truyện truyền thuyết )

16 tháng 9 2020

Truyện Sơn Tinh Thuỷ Tinh được nhân dân Việt Nam truyền miệng (truyền cho nhau nghe; ông kể cho cháu, bố kể cho con nghe) cho nhau, dần dần được lịch sử biến thành một câu chuyện truyền thuyết (hoặc truyện cổ tích ) nên không ai sáng tác cả.