Thuở ấy thế gian chỉ mới có các vị thần. Mặt đất mênh mông dẫu đã có khá nhiều vị thần cai quản song vẫn còn hết sức vắng vẻ. Không muốn để tình cảnh buồn tẻ đó kéo dài, bữa kia hai anh em Prômêtê và Êpimêtê xin với Uranôx và Gaia tạo ra cho thế gian thêm nhiều nhiều cái gì đó để cho cuộc sống đông vui. Uranôx và Gaia ưng thuận. Hai vị giao luôn việc đó cho hai anh em Prômêtê và Êpimêtê. Cậu em, Êpimêtê mừng quá, tranh ngay lấy đất và nước nhào nặn ra, trước hết, là các loài vật và ban cho mỗi con vật một đặc ân của thần, một "vũ khí" để có thể phòng thân, hộ mệnh, bảo vệ được cuộc sống của giống loài mình. Con thì được ban cho ân huệ chạy nhanh như gió. Con thì có đôi mắt sáng xanh nhìn thấu cả đêm đen. Con thì có thân hình khổng lồ mạnh khỏe hết chỗ nói. Có con thân hình bé nhỏ nhưng lại có nọc độc gớm ghê. Rồi con có bộ lông dày, con có sải cánh rộng. Con thì xuống nước không chìm, con thì trèo leo thoăn thoắt... Tóm lại mỗi con vật, mỗi giống loài đều có "vũ khí" cần thiết để sống được ở thế gian.
Công việc làm xong xuôi, Êpimêtê gọi Prômêtê đến để xem xét lại. Mọi việc đều tốt, rất tốt nữa là đằng khác. Nhưng xem kỹ ra thì tai hại thay, còn sót lại một con, một con mà chàng Êpimêtê đần độn lại quên mất chẳng ban cho một đặc ân, một thứ "vũ khí" gì. Đó là con người! Một con người, nhưng trần trụi, trần trụi hoàn toàn. Phải, đúng là một con người trần trụi hoàn toàn trước mặt Prômêtê. Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào để con người sống được ở thế gian khi các "nguyên liệu" đặc ân đã sử dụng phân phối hết rồi? Con người sẽ sống thế nào trước các con vật: hổ, báo, voi, sói, vẹt, nhím, gấu, ngựa, sư tử, cá, chim... là những con vật đã được sáng tạo hoàn hảo? Là những con vật đã được ban cho đặc ân của thần thánh? Và rồi còn phải đương đầu với nắng, mưa, bão tố, núi lửa phun, nước sông dâng, đất liền phút chốc thành biển cả, bãi bể hóa nương dâu... biết bao biến thiên, tai họa khôn lường? Prômêtê đã nghĩ như thế. Và vị thần có bộ óc thông minh, có tài nhìn xa trông rộng này quyết sửa chữa bằng được cái thiếu sót của chú em lơ đễnh, đần độn của mình. Prômêtê dựa theo thân hình trang nhã của các vị thần tái tạo lại con người cho có một thân hình đẹp đẽ thanh tao. Phải làm cho con người đẹp đẽ thanh tao hơn hẳn con vật. Prômêtê lại làm cho con người đứng thẳng lên, đi bằng hai chân để đôi tay được thảnh thơi làm nhiều việc khác. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Con người vẫn còn bấy yếu và thua kém nhiều so với các con vật. Phải làm cho con người mạnh hơn hẳn con vật thì nó mới có thể sống được trong thế gian này. Prômêtê liền băng ngay lên bầu trời cao xa tít tắp, đến tận cỗ xe của thần Mặt Trời Hêliôx, lấy lửa của thần Mặt Trời châm vào ngọn đuốc của mình đem xuống trao cho loài người. Và thế là từ đó, thế gian, mặt đất lúc nào cũng rực cháy ngọn lửa của Prômêtê ban cho. Con người thoát khỏi cảnh sống tăm tối, giá lạnh, đói khát. Ngọn lửa trở thành người bạn thân thiết, người bảo vệ chắc chắn nhất, một vũ khí mạnh nhất của loài người. Ngọn lửa của con người hơn hẳn bộ lông dày, hàm răng sắc, cặp móng nhọn, thân hình đồ sộ, khỏe mạnh, tài bay cao, nhìn xa, chạy nhanh như bất cứ con vật nào. Và với ngọn lửa của Prômêtê, con người, thế hệ này qua thế hệ khác, tạo dựng cuộc sống của mình ngày càng văn minh hạnh phúc hơn.
Và từ đó dẫu mong manh và yếu đuối.
Giống loài người đã có ngọn lửa của Prômêtê.
Ngọn lửa thiêng dạy họ biết bao nghề.
(Theo, Nguyễn Văn Khỏa, Thần thoại Hi Lạp, tập 1)
II.Viết(6,0 điểm)
Câu 1:(2,0 điểm) Anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận(khoảng 200 chữ) làm rõ đặc điểm của nhân vật thần thoại qua nhân vật Prô-mê-tê trong văn bản phần Đọc Hiểu
Câu 2:(4,0 điểm)
Suy nghĩ về việc học, nhà bác học Anh-xtanh từng khẳng định: Điều quan trọng nhất là không ngừng đặt câu hỏi
Anh/chị hãy viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ trình bày suy nghĩ của mình về câu nói trên

Câu 1. Nhân vật Prô mê tê trong văn bản thể hiện rõ những đặc điểm tiêu biểu của nhân vật thần thoại, trước hết là mang sức mạnh và quyền năng phi thường, có thể lấy lửa từ thần Mặt Trời để ban cho loài người, điều mà con người bình thường không thể làm được, bên cạnh đó Prô mê tê còn là vị thần thông minh, có tầm nhìn xa và giàu lòng yêu thương con người, khi thấy con người yếu đuối, không có vũ khí bảo vệ, ông đã tìm cách giúp đỡ, tạo hình dáng đẹp đẽ và mang lửa về để cải thiện cuộc sống, ngoài ra nhân vật còn mang tính chất lí tưởng hóa, đại diện cho ước mơ của con người về một vị thần tốt bụng, biết bảo vệ và nâng đỡ loài người, qua đó thể hiện khát vọng chinh phục tự nhiên và xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn
Câu 2. Trong cuộc sống và học tập, việc đặt câu hỏi có vai trò vô cùng quan trọng, vì thế nhà bác học Anh xtanh đã từng khẳng định rằng điều quan trọng nhất là không ngừng đặt câu hỏi, câu nói này nhấn mạnh vai trò của tư duy chủ động và tinh thần khám phá trong quá trình học tập. Đặt câu hỏi giúp con người hiểu sâu vấn đề hơn, không chỉ tiếp nhận kiến thức một cách thụ động mà còn biết phân tích, suy nghĩ và tìm tòi bản chất của sự việc, từ đó nâng cao khả năng tư duy và sáng tạo. Nếu chỉ học thuộc lòng mà không đặt câu hỏi, con người dễ rơi vào tình trạng học vẹt, không hiểu bản chất, khó vận dụng vào thực tế. Ngược lại, khi biết đặt câu hỏi như tại sao, như thế nào, có cách khác không, người học sẽ chủ động hơn, ham học hỏi hơn và dễ đạt được kết quả tốt hơn. Trong thực tế, những nhà khoa học lớn đều là những người luôn tò mò, không ngừng đặt ra những câu hỏi mới để khám phá thế giới. Tuy nhiên, việc đặt câu hỏi cần đi đôi với việc tìm câu trả lời một cách nghiêm túc, tránh hỏi qua loa hoặc không suy nghĩ. Là học sinh, mỗi chúng ta cần rèn luyện thói quen đặt câu hỏi trong học tập và cuộc sống, từ những điều nhỏ nhất, để phát triển tư duy và hoàn thiện bản thân. Có thể nói, không ngừng đặt câu hỏi chính là chìa khóa giúp con người tiến bộ và đạt được thành công.