làm thế nào để làm bài văn tả mẹ thật xúc động
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bạn đừng vứt rác bừa bãi nhé , bạn phải vứt rác đúng nơi quy định
Trời ơi, cái túi nilon này sống thọ hơn cả người yêu cũ của mình luôn đó! Đừng vứt rác bừa bãi nữa, Trái Đất mà "dỗi" là không có chỗ nào cho bạn đăng ảnh sống ảo đâu!
*Tham khảo:
“Ước mơ không phải là cái gì sẵn có, cũng không phải là cái gì không thể có. Ước mơ giống như một con đường tiềm ẩn để con người khai phá và vượt qua”. Thật vậy, câu nói trên của Lỗ Tấn đã từng khiến tôi phải thức tỉnh trên con đường bẳng phằng mà tôi vẫn thường hay đi. Tôi chợt nhận ra một điều rằng dường như tôi đã quá mỏi chân khi cứ phải bước đi, bước đi mãi mà không hề biết đích đến là nơi đâu. Và rồi trong giây phút nghỉ ngơi, tôi đã vẽ ra được cho bản thân mình một ngôi nhà lớn mà tôi hứa sẽ không ngừng cố gắng vươn đến đó chính là ước mơ trở thành một doanh nhân quản lí khách sạn. Chắc hẳn bạn sẽ hỏi tôi rằng tại sao không phải là ngành gì khác mà lại là quản lí khách sạn. Chắc hẳn các bạn cũng biết, hiện nay trên bước đà phát triển của Việt Nam, ngành du lịch chiếm tỉ lệ không nhỏ. Bạn bè năm châu đến tham quan, tìm hiểu về đất nước, về những danh lam thắng cảng tại Việt Nam ngày càng đông và nhu cầu thiết yếu họ tìm đến là khách sạn. Cũng bởi lẽ đó mà ước mơ tôi hướng đến là ngành quản lí khách sạn. Một phần tôi muốn đem lại cảm giác thoải mái, thân quen cho những người bạn đã không ngại xa xôi đến tham quan nước ta, một phần tôi muốn được cảm nhận sự tự hào từ những câu cảm ơn, những sự hài lòng, những nụ cười trước khi đi của những du khách đến tham quan đất Việt. Và khi tôi đã thật sự trở thành doanh nhân quản lí khách sạn, điều tôi luôn hướng đến và đặt trọng tâm trong công việc “khách hàng là thượng đế”. Khách hàng khi đã đến với tôi đều phải cảm thấy thật tiện nghi và thoải mái như ở nhà. Không còn cảm giác xa lạ, khó chịu hay ngại ngùng nữa. Đó chính là mục tiêu mà tôi đặt ra. Tôi yêu cái nghề này, không chỉ vì mọi người, mà tôi còn yêu nó vì chính bản thân tôi. Tôi thực sự cảm nhận được sự thích thú và khát khao được chạm đến ước mơ của mình. Bởi lẽ đó tôi sẽ luôn không ngừng cố gắng chấp cánh cho ước mơ của mình thành hiện thực. Các bạn hãy chờ xem tôi có thể làm được điều đó không nhé…
Con người chúng ta từ khi sinh ra cho tới lúc trưởng thành, ai cũng có một ước mơ, hoài bão của riêng mình. Ước mơ giúp chúng ta có thể sống vui vẻ, có ý nghĩa và mục đích, khi thực hiện được ước mơ của mình con người cảm thấy được thành quả của quá trình nỗ lực cố gắng đúng như dân gian ta thường nói “Sống là phải có ước mơ”. Ước mơ là gì? Nó chính là những dự định, khát khao mà mỗi chúng ta mong muốn đạt được trong thời gian ngắn hoặc dài. Là mong muốn được cống hiến sức lực của mình cho xã hội và khi chúng ta đạt được ước mơ cũng là lúc chúng ta được thừa nhận năng lực của mình. Nếu không có ước mơ bạn sẽ không xác định được mục tiêu sống của mình là gì. Chính vì không xác định được phương hướng sẽ dẫn tới bạn sẽ sống hoài sống phí, và trở thành người tụt hậu bị bạn bè, xã hội bỏ lại phía sau. Con đường dẫn tới ước mơ cũng vô cùng khó khăn, không phải lúc nào cũng dễ dàng đạt được, nhưng với những người kiên trì, bền chí, thì ước mơ sẽ giúp cho bạn định hướng cho tương lai của mình một cách tốt đẹp nhất. Là một học sinh ngồi trên ghế nhà trường chúng ta cần phải có ước mơ mục đích sống cho riêng mình. Để đạt được ước mơ chúng ta cần ra sức rèn luyện học tập, tu dưỡng đạo đức để chuẩn bị những tư trang cần thiết cho con đường đi tới ước mơ của mình.
- Từ chọn: Nhộn nhịp
- Đặt câu: Khung cảnh phố phường những ngày giáp Tết thật nhộn nhịp người qua lại.
từ cùng nghĩa với từ rộn rịp là nhộn nhịp.
đặt câu: Không khí ngày tết thật nhộn nhịp
Quê hương đất nước ngày càng đẹp đẽ và rực rỡ, khiến lòng em tràn đầy tự hào và xúc động. Nhìn những cánh đồng lúa chín vàng trải dài, em cảm thấy như cả đất trời đang khoác lên mình chiếc áo vàng rực rỡ của mùa thu, khiến trái tim em rung động vì niềm vui. Những dòng sông uốn lượn quanh làng, như những dải lụa mềm mại, khiến em cảm thấy quê hương như một bà mẹ hiền dịu, luôn bao bọc và che chở cho những đứa con. Mỗi khi nhìn thấy cảnh quê hương đổi mới, em như được tiếp thêm sức mạnh để yêu và tự hào hơn về đất nước mình, giống như cây cối trở nên xanh tươi sau những ngày tháng khô hạn.
*Tham khảo:
Tôi còn nhớ mãi năm học lớp ba, trong buổi lễ tổng kết trao phần thưởng học sinh hoạt động đội xuất sắc, tôi nhận được bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn đội viên. Đó là món quà có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Bức ảnh đó không to lắm với chiều dài khoảng chừng bốn mươi cen ti mét, chiều rộng khoảng chừng ba mươi cen ti mét. Khung ảnh được làm bằng gỗ sơn màu vàng nhạt. Run run cầm bức ảnh trên tay, tôi cảm nhận được mùi thơm của gỗ mới và véc ni. Mặt khung ảnh là một tấm gương trong suốt, rất dày. Đằng sau khung ảnh là một miếng gỗ cắt vừa với chiếc khung. Bốn góc phía sau là bốn ốc vít để điều chỉnh cho tấm gương và miếng gỗ vừa khít lại với nhau. Quan trọng nhất là bức ảnh trong khung. Đó là bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn nhi đồng. Bác mặc bộ quần áo ka ki trắng giản dị, quen thuộc. Mái tóc của Người đã bạc trắng. Bác đang nhìn bạn nhỏ với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Một nụ cười thân ái nở trên đôi môi của Người. Bạn nhi đồng trong ảnh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng và váy. Hai bím tóc tết lại gọn gàng hai bên. Chiếc khăn quàng Bác đang đeo lên vai bạn khiến bức tranh trở nên ý nghĩa. Ở phía bên dưới của khung ảnh nổi bật dòng chữ màu đỏ: "đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh". Ngày nhận được món quà đó, tôi vô cùng xúc động. Tôi đã trang trọng treo nó ở góc học tập của mình. Bức hình nhỏ bé, giản dị nhưng nổi bật trên tường. Bên cạnh bức hình là những tờ giấy khen cùng những món quà kỉ niệm khác trong những năm tôi tham gia công tác đội. Mỗi lần nhìn tầm hình, tôi lại có cảm giác như Bác đang mỉm cười thân ái với tôi, tôi lại như được tiếp thêm động lực để học tập và phấn đấu. Bức hình tôi được tặng không có nhiều hình ảnh, không có cảnh thiên nhiên hay những hình ngộ nghĩnh mà bọ trẻ nhỏ như chúng tôi thích và thường hay sưu tầm. Nó chỉ là một bức hình bình dị. Bình dị nhưng đó lại là món quà đầy ý nghĩa, không chỉ với tôi mà với tất cả những ai từng trải qua tuổi thiếu niên nhi đồng.
Trong trường, em thích nhất chiếc ghế đá đặt dưới tán cây phượng ở sân trường. Ghế được làm bằng xi măng, sơn màu xanh nhạt, bề mặt hơi mát khi ngồi vào. Mỗi giờ ra chơi, em và các bạn thường ngồi trên ghế để trò chuyện, đọc sách hoặc ngắm nhìn sân trường. Xung quanh ghế là những hàng cây xanh tỏa bóng mát, khiến không gian dễ chịu hơn. Dù đã trải qua nhiều năm sử dụng, chiếc ghế vẫn vững chắc và gắn liền với biết bao kỷ niệm của học sinh chúng em. Em rất yêu quý chiếc ghế đá này vì nó mang lại cho em những phút giây thư giãn sau giờ học căng thẳng
Tiết kiệm nước là một hành động rất quan trọng và ý nghĩa trong cuộc sống hàng ngày. Nó không chỉ giúp giảm hóa đơn tiền nước mà còn góp phần bảo vệ môi trường, giữ gìn tài nguyên thiên nhiên cho các thế hệ tương lai. Em nghĩ rằng mỗi người chúng ta nên ý thức hơn trong việc sử dụng nước một cách hợp lý, như tắt vòi khi không cần thiết, sửa chữa rò rỉ nước, và sử dụng các thiết bị tiết kiệm nước. Nhờ đó, chúng ta có thể góp phần vào việc bảo vệ hành tinh của mình.
Tiết kiệm nước là hành động vô cùng quan trọng và cần thiết đối với mỗi cá nhân và cộng đồng.
uê hương em đẹp như một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ với những cánh đồng lúa xanh ngát trải dài đến tận chân trời. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa thức dậy, những tia nắng vàng rực rỡ chiếu xuống, làm cho những giọt sương trên lá lúa lung linh như những hạt ngọc. Xa xa, dòng sông hiền hòa uốn lượn như một dải lụa trắng, soi bóng những rặng tre xanh rì rào trong gió. Cảnh vật thật thanh bình và êm ả, khiến lòng người cảm thấy nhẹ nhàng, thư thái. Em yêu quê hương em vô cùng và hứa sẽ học thật giỏi để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn
đoạn hơi ngắn :)))))))))
Quê hương của mỗi người có thể giống hoặc khác nhau nên khái niệm "tả cảnh quê đẹp nhất" là không có. Mình quê ở Việt Nam - và đó là nơi đẹp nhất!
Trong những khoảnh khắc yên bình của buổi chiều, em đặc biệt yêu thích cảnh hoàng hôn trên quê hương mình. Khi ông mặt trời dần khuất sau rặng núi xa xa, bầu trời như được nhuộm bởi những gam màu rực rỡ: cam, hồng rồi tím nhạt. Ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng trải dài trên cánh đồng, khiến mọi vật trở nên dịu dàng và ấm áp lạ thường. Những làn gió mát khẽ thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây, làm lòng em cảm thấy thư thái và bình yên. Nhìn cảnh vật ấy, em như quên đi mọi lo âu, chỉ còn lại niềm vui và sự yêu thương dành cho thiên nhiên quê hương. Hoàng hôn không chỉ đẹp mà còn gợi cho em những cảm xúc sâu lắng, khiến em càng thêm trân trọng những giây phút giản dị trong cuộc sống. nếu hay thì cho mik xin 1 like nha cảm ơn
tui hỏi trên jackvt:")
Em sinh ra và lớn lên ở xã An Thượng, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang. Nơi đây gắn bó với hình ảnh cây đa cổ thụ, những mái chùa cổ kính và những cáng đồng thẳng cánh cò bay. Mùa xuân là những năm tháng đẹp nhất ở làng em. Mùa xuân đến, mọi người ngập tràn hạnh phúc. Cây cối đâm trồi, nảy lộc. Những bông hoa thi nhau khoe sắc chào đón xuân. Mùa xuân quê em thật đẹp!
Tiếng việt
tự nghĩ đi hoặc tra mạng