chuồn chuồn đậu trên cành cây.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Thật vậy, gia đình là "chốn về" vì đó là nơi duy nhất chấp nhận ta vô điều kiện. Khi thế giới ngoài kia đánh giá ta bằng thành công hay địa vị, thì cha mẹ đón ta về bằng sự bao dung và hơi ấm tình thân. Đó là bến đỗ an toàn để ta phục hồi năng lượng sau những va vấp của tuổi trẻ. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, gia đình còn là "bệ phóng". Những giá trị đạo đức, sự giáo dục và niềm tin mà gia đình vun đắp chính là hành trang để chúng ta tự tin đặt chân đến những vùng đất mới. Một người có một tổ ấm vững chãi sẽ không sợ hãi trước giông bão, bởi họ biết mình luôn có một điểm tựa tinh thần bất biến. Tóm lại, gia đình không chỉ là nơi để trở về khi mỏi mệt, mà còn là sức mạnh để ta đi xa hơn. Hãy trân trọng tổ ấm không chỉ bằng lời nói, mà bằng những hành động thấu hiểu và sẻ chia thiết thực ngay từ hôm nay.
Bài văn phân tích nhân vật “bè” trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường
Mở bài
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, Đẽo cày giữa đường là một tác phẩm ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa, phản ánh thói quen thiếu chính kiến, dễ dao động trước dư luận xã hội. Nhân vật trung tâm của câu chuyện chính là người nông dân – hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người “bè”, không có lập trường vững vàng, luôn thay đổi theo lời góp ý của người khác. Qua nhân vật này, tác giả dân gian gửi gắm bài học sâu sắc về cách sống và cách ứng xử trong cuộc đời.
Thân bài
1. Khái quát về nhân vật
- Người nông dân trong truyện vốn có ý định làm một chiếc cày để phục vụ công việc đồng áng.
- Tuy nhiên, thay vì tin vào kinh nghiệm và nhu cầu thực tế của mình, ông lại liên tục nghe theo lời bàn tán của người qua đường.
- Kết quả là chiếc cày bị sửa đi sửa lại nhiều lần, cuối cùng trở thành một khúc gỗ vô dụng.
2. Đặc điểm tính cách
- Thiếu bản lĩnh, dễ dao động: Chỉ một lời góp ý thoáng qua cũng khiến ông thay đổi quyết định.
- Không có chính kiến: Ông không phân biệt được đâu là lời khuyên đúng, đâu là lời nói vô căn cứ.
- Tâm lý “sợ dư luận”: Ông lo lắng bị chê cười, nên cố gắng làm vừa lòng tất cả, nhưng cuối cùng lại thất bại.
3. Ý nghĩa phê phán
- Nhân vật “bè” là hình ảnh ẩn dụ cho những con người thiếu lập trường trong xã hội.
- Câu chuyện phê phán thói quen “gió chiều nào che chiều ấy”, sống dựa vào ý kiến người khác mà không có tư duy độc lập.
- Qua đó, dân gian nhắc nhở: nếu không có chính kiến, con người sẽ dễ rơi vào cảnh thất bại, mất phương hướng.
4. Giá trị bài học
- Trong học tập: Người học sinh cần có phương pháp riêng, không nên chạy theo cách học của bạn bè mà bỏ qua năng lực bản thân.
- Trong cuộc sống: Phải biết lắng nghe nhưng cũng cần chọn lọc, kiên định với mục tiêu đã đặt ra.
- Trong xã hội hiện đại: Khi thông tin tràn ngập, con người càng cần bản lĩnh để không bị cuốn theo dư luận sai lệch.
Kết bài
Nhân vật người nông dân trong Đẽo cày giữa đường tuy nhỏ bé nhưng mang giá trị biểu tượng lớn. Ông là tấm gương phản diện để mỗi người soi chiếu, từ đó rút ra bài học: muốn thành công phải có chính kiến, bản lĩnh và sự kiên định. Truyện ngụ ngôn ngắn gọn mà sâu sắc này vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống tự tin, độc lập và sáng suốt giữa muôn vàn ý kiến của cuộc đời. tick
Đọc diễn văn lúc nào cũng kính thưa, kính gửi,... trước đã, rồi tính sau. 😎
Ưu điểm:
- - Hình ảnh giàu chất thơ, nhiều câu rất gợi: mở bài, câu “buông lưỡi kiếm…”, và kết bài đều mạnh.
- - Giọng điệu thống nhất, có màu cổ phong – thiền – lãng du.
- - Mạch cảm xúc rõ: rời bụi trần → hòa thiên nhiên → giữ lại thơ.
Điểm còn vướng:
- - Một vài chỗ hơi “đậm đặc hình ảnh” nên khó hình dung ngay (“rêu rạn tiếng giữa khe gầy”, “không đáy sóng”).
- - Chủ thể trong vài câu mờ, khiến người đọc phải suy đoán.
Chi tiết kì ảo trong truyện Nàng tiên Ốc là con ốc nhỏ hóa thành một nàng tiên xinh đẹp bước ra từ chum nước để giúp bà lão.
Chi tiết này làm tăng màu sắc thần kì cho truyện, đồng thời thể hiện ước mơ của nhân dân rằng người hiền lành, nhân hậu sẽ được đền đáp xứng đáng, qua đó khẳng định niềm tin vào quy luật ở hiền gặp lành.
Em cần hỗ trợ gì nhỉ
Chuồn chuồn đậu trên cành cây.
Đậu là động từ.